Nhạc nềnOboro

Đấu Trí Dưới Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít hạ âm 13.5Hz rống lên trong không gian kín của nhà kho Cát Lái không phải là một âm thanh có thể nghe bằng tai thường. Nó là một áp lực vật lý vô hình, một thứ sóng cơ học tàn nhẫn đi xuyên qua da thịt, đập thẳng vào màng nhĩ tai phải đang rách nhẹ của Lê Khắc Huy và dội ngược vào thùy thái dương. Huy quỳ gục bên đống phế thải gỗ mục, hai tai lùng bùng như bị đổ đầy chì nóng. Lồng ngực anh co thắt dữ dội; cơ tim bị cưỡng bức co bóp theo chu kỳ dao động của sóng hạ âm, đẩy nhịp tim hiển thị trên màn hình tinh thể lỏng của chiếc đồng hồ quả quýt trong túi quần vọt lên mức một trăm bốn mươi nhịp một phút.


Bên kia dãy tủ điện rỉ sét dính đầy bụi than, Trần Hạ Vy đang nấp mình trong bóng tối. Khẩu súng ngắn dắt bên hông cô đã cạn sạch đạn, nhưng đôi mắt của cựu đại úy hình sự vẫn sắc lạnh, không một chút hoảng loạn. Cô nhìn vệt máu tươi bắt đầu rỉ ra từ bả vai trái của Huy—vết thương bị bắn sượt từ đêm qua đã rách miệng sau cú va đập vật lý vừa rồi.


"Huy, thở chậm lại! Quán Niệm!" Vy thì thầm qua kẽ răng, giọng cô bị tiếng mưa xối xả nện trên mái tôn nhà kho nuốt chửng một nửa.


Huy cố gắng hít vào trong bốn giây, giữ hơi bốn giây và thở ra trong tám giây. Liệu pháp điều hòa nhịp thở mà Sư thầy Thanh Tâm truyền dạy bắt đầu phát huy tác dụng, ép vùng dưới đồi giảm tiết adrenaline, giữ cho cơ tim của anh không bị rơi vào trạng thái rung thất cấp tính. Nhưng áp lực bên ngoài không dừng lại ở đó.


*Rầm!*


Cánh cửa sắt chính của nhà kho bị húc văng bởi một lực tông mạnh mẽ. Ánh đèn pha halogen cực sáng từ một chiếc xe bọc thép ngụy trang quét thẳng vào bên trong, rạch những vệt sáng trắng sắc lẹm qua những lớp bụi chì lơ lửng. Bước vào đầu tiên không phải là lực lượng cảnh sát 141 của Đại tá Khoa, mà là một dáng người vạm vỡ như hộ pháp, đầu trọc lốc, mặc áo khoác da đen và đeo găng tay bọc thép.


Trịnh Kim Hùng. Trưởng nhóm an ninh đặc biệt của Tập đoàn Dược phẩm Phục Hưng.


"Lục soát kỹ cho tôi," Hùng ra lệnh, giọng nói khàn đặc, lạnh lùng chứa đựng sát khí của một cựu lính đặc nhiệm. "Thằng ranh con đó đang bị thương. Sóng hạ âm của trạm phát di động đã khóa chặt khu vực này, hắn không chạy xa được đâu. Thấy bất kỳ thùng gỗ nào nghi vấn, cứ bắn nát cho tôi."


Bốn tên bảo an Phục Hưng trang bị súng tiểu liên có gắn ống giảm thanh lập tức tản ra theo đội hình chữ V, bốt quân dụng nện rầm rập lên nền xi măng ướt sũng. Tiếng súng bắt đầu vang lên đùng đoàng, những viên đạn chì xé toạc các thùng gỗ phế thải, mảnh dăm bào và bụi chì văng tung tóe trong không khí.


Huy nằm áp sát người xuống bệ bê tông lạnh ngắt. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh đang co giật liên tục—chứng run vận động vĩnh viễn do di chứng suy kiệt vỏ não đang hành hạ anh tàn nhẫn. Huy biết mình không thể thực hiện các thao tác cơ khí tinh vi lúc này. Anh run rẩy rút chiếc máy gây nhiễu sóng điện từ cầm tay từ trong túi áo khoác ra bằng tay trái, cố gắng kích hoạt nó để chặn sóng vô tuyến điều khiển của Hùng. Nhưng thiết bị chỉ phát ra vài tiếng xẹt xẹt yếu ớt rồi tắt ngúm—nó đã bị chập mạch một phần linh kiện sau cú nhảy cống ngầm đêm qua.


Thất bại vật lý này đẩy Huy vào thế chân tường. Sóng hạ âm 13.5Hz đang tăng dần cường độ, màng nhĩ tai phải của anh đã bắt đầu rỉ máu tươi. Nếu không dừng nguồn phát hoặc đánh lạc hướng kẻ thù ngay lập tức, anh sẽ chết vì suy tim cấp trước khi bị Hùng tìm thấy.


Ánh mắt Huy quét nhanh qua đống phế thải xung quanh. Cách anh chưa đầy nửa mét là một chiếc loa phát thanh cũ bị đập vỡ màng loa, vài sợi dây đồng rách nát và ba mẫu Chip vi biến điệu tần số siêu nhỏ mà anh vừa thu thập được đang nằm an toàn trong túi bảo vệ Faraday. Một kế hoạch điên rồ nhưng logic hình thành trong vỏ não đang bị tổn thương của anh.


Anh không thể sử dụng súng ngắn bằng tay phải, và súng của Vy cũng đã hết đạn. Vũ khí duy nhất của họ lúc này là thông tin và sóng âm.


Huy dùng bàn tay trái siết chặt lấy cổ tay phải để kìm cơn run, phối hợp với hàm răng để tước lớp vỏ nhựa của sợi dây đồng cũ. Anh nối trực tiếp một mẫu Chip vi biến điệu vào mạch khuếch đại còn sót lại của chiếc loa phát thanh hỏng, sử dụng nguồn pin dự phòng từ chiếc đèn pin hồng ngoại làm nguồn nuôi. Từng thao tác của anh diễn ra trong sự căng thẳng tột độ khi tiếng bước chân của nhóm bảo an Phục Hưng chỉ còn cách dãy tủ điện chưa đầy năm mét.


"Tạo ảo giác âm thanh định hướng," Huy thầm nghĩ. Anh biết nhóm bảo an đang di chuyển và phối hợp thông tin hoàn toàn dựa trên sự nhạy bén thính giác và bộ đàm liên lạc. Nếu anh tạo ra một nguồn phát âm thanh giả có tần số trùng khớp với tiếng bước chân chạy trốn dội ngược vào góc tường phía đông nhà kho, hệ thống định vị của chúng sẽ bị đánh lừa.


Huy bấm nút kích hoạt trên vỉ mạch tự chế.


Một chuỗi âm thanh tần số thấp, mô phỏng chính xác tiếng bước chân người chạy lết trên nền nước sũng, bắt đầu phát ra từ chiếc loa cũ, nhưng nhờ cấu trúc hướng âm của ống thông gió hỏng bên cạnh, âm thanh ấy bị dội ngược và khuếch đại mạnh mẽ ở góc tường phía đông nhà kho—nơi đặt các bể chứa dung môi cũ.


"Có động tĩnh ở hướng đông! Nghi phạm đang bỏ chạy ra cửa ngách!" Một tên bảo an hét lên qua bộ đàm.


"Nổ súng!" Hùng ra lệnh dứt khoát.


Ngay lập tức, toàn bộ hỏa lực của nhóm bảo an tập trung bắn phá dữ dội vào góc tường phía đông. Tiếng đạn găm vào kim loại và bê tông vang lên chói tai, tạo ra một màn khói bụi mù mịt che khuất tầm nhìn của chúng.


Tận dụng cơ hội ngàn vàng đó, Trần Hạ Vy chuyển động như một bóng ma trong mưa bụi. Cô luồn qua khoảng trống giữa hai dãy kệ sắt, áp sát hai tên lính gác đang đứng bảo vệ lối thoát hiểm cổng sau. Vy không sử dụng súng. Cô áp sát tên lính đầu tiên từ phía sau, dùng cẳng tay trái siết chặt khí quản của hắn trong một đòn khóa cổ cận chiến hoàn hảo của cảnh sát hình sự, đồng thời dùng chân phải đá mạnh vào nhượng chân tên thứ hai làm hắn mất đà ngã xuống. Trước khi tên thứ hai kịp hét lên, Vy đã bồi thêm một cú thúc cùi chỏ hiểm hóc vào vùng thái dương, khiến hắn ngất xỉu ngay lập tức mà không gây ra tiếng động lớn.


"Huy, đi mau!" Vy lao lại, đỡ lấy thân hình đang lảo đảo của Huy.


Vết thương ở vai trái của Huy bị rách rộng, máu đỏ thẫm nhuộm ướt sũng một mảng áo khoác kaki. Tai phải của anh đau buốt, thính lực suy giảm nghiêm trọng do tác động dội ngược của hạ âm. Nhưng anh vẫn siết chặt túi bảo vệ Faraday chứa hai mẫu chip còn lại trong tay trái.


Vy kéo Huy lết nhanh ra khỏi cánh cửa sau của nhà kho, lao thẳng vào cơn mưa tầm tã ngoài trời. Dưới làn mưa lạnh buốt, Trịnh Đình Quang đã đợi sẵn trên chiếc xe máy Honda Win 100 độ động cơ 175cc. Chiếc xe nổ máy êm ru không tiếng động lớn nhờ bộ thoát cơ học triệt tiêu hạ âm mà chú Minh đã gia công riêng.


"Lên xe nhanh!" Quang hét lên, tay giữ chặt tay ga.


Vy đẩy Huy lên yên xe giữa, bản thân cô nhảy lên phía sau, một tay giữ chặt bả vai đang run rẩy của Huy. Đúng lúc Quang chuẩn bị rồ ga phóng đi, Huy chợt cảm thấy lồng ngực mình nóng ran lên một cách bất thường.


Chiếc đĩa đồng khắc sơ đồ cổ—di vật của cha mẹ anh đang nằm sâu trong túi áo khoác kaki—bỗng nhiên phát ra một luồng từ trường mạnh mẽ. Sức nóng từ miếng kim loại cổ truyền qua lớp vải ướt sũng, áp chặt vào da thịt anh như một dòng điện kích thích vùng dưới đồi, khiến vết sẹo phẫu thuật sau gáy của Huy ngứa ran dữ dội và nhịp tim anh đập dồn dập một nhịp điệu hoàn toàn mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!