Bẫy Sóng Ngoại Ô
Tiếng xích sắt rít lên kèn kẹt dưới lưỡi kìm cộng lực của Trần Hạ Vy, âm thanh ấy bị màn mưa dầm rạng sáng của khu công nghiệp Cát Lái nuốt chửng hoàn toàn. Vy dùng lực từ hai bả vai sũng nước, nghiến răng ép mạnh hai cán kìm. Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên. Mắt xích rỉ sét dày cộp đứt lìa, rơi xuống bãi bùn lầy nhão nhẹt bên dưới. Cô nhanh tay giữ lấy sợi xích để nó không va vào cánh cửa tôn rỉ sét gây tiếng động lớn, rồi khẽ đẩy cửa lách người vào trong.
Phía sau cô, Lê Khắc Huy bước từng bước nặng nhọc qua vũng nước tù. Cơn sốt cao từ đêm qua tuy đã được thảo dược của Sư thầy Thanh Tâm cắt bớt, nhưng bả vai trái bị bắn sượt của anh vẫn nhói lên từng hồi buốt giá mỗi khi anh cử động cánh tay. Dưới lớp áo khoác kaki sờn cũ ám mùi khói súng, vết bỏng rộp đỏ dọc cánh tay phải vẫn râm ran đau nhức. Nhưng di chứng tàn nhẫn nhất lúc này chính là chứng run ngón tay trỏ phải vĩnh viễn—hậu quả của Tốc độ suy kiệt vỏ não cấp 2 đang âm thầm tàn phá các liên kết synapse trong thùy thái dương của anh. Ngón tay anh giật mạnh liên tục theo một chu kỳ hỗn loạn, buộc Huy phải đút chặt tay vào túi áo, dùng lực của cả cánh tay để đè nén nó lại.
"Anh ổn chứ?" Vy thì thầm, giọng cô đanh lại khi quét ánh mắt cảnh giác dọc theo hành lang tối tăm của nhà kho phế thải công nghệ Phục Hưng.
"Vỏ não của tôi vẫn đang xử lý tốt các tín hiệu không gian," Huy trả lời bằng giọng trầm ấm, đều đều không chút dao động cảm xúc. "Nhưng mùi dung môi hữu cơ và bụi kim loại ở đây đang kích ứng hệ hô hấp. Chúng ta không có quá mười lăm phút trước khi Đội phản ứng nhanh 141 tuần tra qua khu vực này."
Không gian bên trong nhà kho rộng hàng ngàn mét vuông, ngột ngạt và nồng nặc mùi axit, chì rỉ và cadmium từ những đống linh kiện điện tử bị đào thải chất cao như núi. Đây là bãi thải công nghệ ngầm của Tập đoàn Dược phẩm Phục Hưng, nơi chúng chôn giấu những thiết bị cấy ghép gáy bị lỗi và các nguyên mẫu thử nghiệm dải tần 13.5Hz trước khi đợt thanh tra liên ngành ập vào trung tâm thành phố. Mảnh giấy cháy xém mà Huy tìm thấy trong lót áo khoác chính là mỏ neo định vị duy nhất dẫn họ đến cái bẫy ngoại ô này.
Huy rút chiếc đèn pin hồng ngoại bằng tay trái—bàn tay duy nhất không bị ảnh hưởng bởi chứng run vận động. Anh quét vệt sáng đỏ mờ ảo qua những chiếc thùng gỗ thưa thớt nằm chồng chất dưới chân tường. Dưới ánh sáng hồng ngoại lọc qua kính mắt đặc biệt, những vỉ mạch in mạ vàng sinh học bắt đầu phản quang rực rỡ, để lộ cấu trúc mạch điện hai lớp đặc trưng của dòng máy Somno-Link.
"Nhìn cấu trúc này đi, Vy," Huy khàn giọng nói, anh ho nhẹ vài tiếng do hít phải bụi chì độc hại lơ lửng trong không khí. "Những vỉ mạch này có thiết kế cổng tiếp hợp vi điện cực áp sát vùng dưới đồi sau gáy. Nó trùng khớp hoàn hảo với cấu trúc của thiết bị Somno-Link thế hệ 2 mà tôi tự chế tạo. Điều này chứng minh Phục Hưng đã sao chép toàn bộ bản vẽ gốc của cha tôi từ mười lăm năm trước."
"Nghĩa là chúng đã thương mại hóa nó thành vũ khí giết người?" Vy quỳ xuống bên cạnh một thùng gỗ mục nát, hai tay cô dính đầy bụi than đen kịt khi cố cạy nắp thùng.
"Chưa hẳn. Chúng đang vội vã tiêu hủy những nguyên mẫu lỗi này, chứng tỏ sơ đồ đĩa đồng cổ của cha tôi vẫn là một mối đe dọa cực lớn đối với chúng. Nếu chúng có được bộ mã nguồn hoàn chỉnh, dải tần 13.5Hz sẽ không còn giới hạn ở các vụ mưu sát phòng kín đơn lẻ nữa. Nó sẽ trở thành một mạng lưới kiểm soát ý thức diện rộng."
Huy quỳ xuống, dùng tay trái rút chiếc kẹp gắp y tế từ vali di động. Anh gạt đống vỏ nhựa cháy sém của những chiếc loa bluetooth bị đập nát, tìm kiếm các Chip vi biến điệu tần số siêu nhỏ—linh kiện bán dẫn cốt lõi có khả năng biến điệu âm thanh thông thường thành sóng hạ âm giết người không dấu vết.
Đột ngột, một tiếng còi hú xé toạc màn sương muối rạng sáng từ phía lộ ngoài. Ánh đèn pha halogen cực mạnh quét qua những khe hở của cửa tôn, rạch những vệt sáng trắng sắc lẹm dọc theo trần nhà kho.
"Đội phản ứng nhanh 141," Vy nghiến răng, cô nhanh chóng rút khẩu súng ngắn dắt bên hông, kéo báng súng bằng một động tác thuần thục nhưng sực nhớ súng đã hết sạch đạn từ trận chiến Thanh Đa. Cô dứt khoát dắt súng lại vào bao, ánh mắt đanh lại dưới mũ trùm đầu. "Chúng tuần tra sớm hơn mười phút. Xe của chúng đang đỗ ngay cổng chính."
Tiếng bốt quân dụng nện rầm rập lên thềm bê tông ngoài cửa chính kèm theo tiếng chó nghiệp vụ sủa dữ dội vang vọng vào trong kho. Huy vẫn giữ được sự tĩnh lặng bệnh lý của mình. Anh không hoảng loạn. Bộ não của anh lập tức phân tích cấu trúc không gian của nhà kho: những khối phế thải cơ khí lớn xếp hàng dọc tạo thành những góc tối hoàn hảo để che mắt lực lượng tuần tra.
"Huy, anh lấy chip đi! Để em đánh lạc hướng chúng," Vy thì thầm. Cô nhặt một thanh sắt rỉ nặng trịch dưới đất, nép người sau một tủ điện hỏng.
Huy cúi xuống, tay trái cầm kẹp gắp luồn sâu vào khe hở của một hộp điều biến bị vỡ. Ngón tay trỏ phải của anh giật mạnh liên tục, đập vào cạnh thùng gỗ tạo ra tiếng động nhỏ. Huy nghiến chặt răng, dùng hàm răng cắn mạnh vào đầu lưỡi. Vị máu tanh nồng và nỗi đau vật lý cực mạnh ngay lập tức kích hoạt phản xạ ức chế thần kinh, tạm thời làm dịu cơn run tay trong vòng vài giây ngắn ngủi. Anh nhanh chóng gắp lấy mẫu Chip vi biến điệu đầu tiên bỏ vào túi bảo vệ Faraday.
*Xoảng!*
Tiếng thanh sắt rỉ va chạm kịch liệt vào dãy tủ điện đối diện vang lên chói tai ở phía bên kia nhà kho. Tiếng chó nghiệp vụ lập tức chuyển hướng, những vệt đèn pin của nhóm cảnh sát 141 quét dồn dập về phía góc đông.
"Có động tĩnh ở khu vực kỹ thuật! Khống chế cửa ngách!" Tiếng hô của Đội trưởng Cường vang lên khàn đặc ngoài hành lang.
Huy tranh thủ vùng mù của ánh đèn pin, lết người sang chiếc thùng gỗ thứ hai. Anh cố gắng cắm cổng kết nối di động vào một máy chủ sao lưu cũ bị vứt bỏ ở góc kho nhằm bẻ khóa tìm kiếm nhật ký thử nghiệm lâm sàng. Tuy nhiên, màn hình lập tức hiện lên vệt đỏ rực: *"Yêu cầu xác thực sinh trắc học võng mạc - Quyền truy cập bị khóa vĩnh viễn"*. Hệ thống bảo mật của Phục Hưng đã cô lập hoàn toàn thiết bị này từ xa.
"Không thể bẻ khóa," Huy thầm nghĩ, anh chấp nhận thất bại kỹ thuật này không chút dằn vặt. Anh quay lại dùng kẹp gắp nhanh chóng thu hồi thêm hai mẫu Chip vi biến điệu nữa từ đống vỉ mạch nát. Ba mẫu chip đã nằm gọn trong túi bảo vệ.
Nhưng ngay khi Huy định lùi lại phía sau lồng Faraday để cùng Vy rút lui qua lối cửa sau, một sự dị biến đột ngột bùng phát trong không gian tối tăm của nhà kho.
Một dải âm thanh cực trầm—không thể nghe thấy bằng tai thường nhưng có thể cảm nhận bằng sự rung động của lồng ngực—bắt đầu lan truyền trong không khí. *U u u...*
Màng nhĩ tai phải của Huy—vốn đã bị rách nhẹ sau ca dội ngược sóng não đêm qua—bắt đầu rung lên kịch liệt. Một cảm giác tức tối, ngột ngạt tột độ đè nặng lên lồng ngực anh, bóp nghẹt nhịp thở của anh chỉ trong vòng vài giây. Nhịp tim hiển thị trên mặt chiếc đồng hồ quả quýt titan trong túi anh bắt đầu tăng vọt kịch liệt.
Năng lực Nhận diện hạ âm bằng tai thường của anh đang báo động đỏ. Có một thiết bị phát sóng hạ âm 13.5Hz công suất lớn đang được kích hoạt ngay bên trong nhà kho phế thải này, và dải sóng chết chóc ấy đang bắt đầu bao vây lấy họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!