Mảnh Ghép Bị Khuyết
Tiếng rồ ga đặc trưng của chiếc xe máy Win độ dừng khựng ngoài cổng Chùa Vĩnh Nghiêm xé toạc màn sương sớm âm u của quận Ba. Tiếng động cơ 175cc gầm rú lên một nhịp cuối rồi tắt lịm, trả lại cho không gian tiếng xào xạc của những lá bồ đề rụng dọc lối đi và tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn ở dải tần 8Hz thanh tịnh.
Lê Khắc Huy đứng chết lặng bên bàn đá dưới gốc cây đại cổ thụ. Tay trái anh vẫn đang siết chặt bả vai của chiếc áo khoác kaki sờn cũ, nơi mùi khói thuốc súng nhè nhẹ, sắc lạnh vẫn còn vương vấn như một bóng ma của thực tại chưa chịu tan biến. Vết thương bị bắn ở vai trái nhói lên từng nhịp buốt giá dưới lớp băng gạc thảo dược mà Sư thầy Thích Thanh Tâm đã đắp cho anh từ đêm qua. Trên gáy anh, dọc theo vết sẹo phẫu thuật nhỏ, vệt tóc bạc trắng mới xuất hiện lấp lánh dưới ánh nắng sớm hanh hao, như một chứng tích tàn nhẫn của dòng điện sinh học dội ngược.
Một bóng người bước nhanh qua cổng tam quan, bước chân vội vã nhưng vô cùng nhẹ nhàng, dứt khoát. Đó là một người phụ nữ mặc chiếc áo khoác lửng da màu đen tối giản, quần jean sẫm màu ôm sát đôi chân thon dài, mái tóc cột đuôi ngựa gọn gàng khẽ đung đưa theo từng nhịp bước. Đôi mắt cô sắc sảo, cảnh giác quét nhanh qua khoảng sân chùa trước khi dừng lại trên dáng người gầy guộc, hốc hác của Huy.
"Huy!"
Trần Hạ Vy thốt lên, giọng nói khàn đặc vì sương đêm và lo lắng. Cô bước vội tới, hai bàn tay siết chặt lấy bả vai lành lặn của anh, ánh mắt cô run rẩy khi nhìn thấy vệt tóc bạc trắng sau gáy và gương mặt hốc hác của người đồng minh sinh tử. "Anh vẫn sống... Chú Quốc nói anh đã nhảy xuống cống ngầm thoát thân, nhưng em không thể tìm thấy anh suốt mười hai giờ qua. Thầy Thanh Tâm đã gửi mật hiệu cho em..."
Vy nói dồn dập, nhưng cô bỗng khựng lại.
Ánh mắt của Lê Khắc Huy nhìn cô hoàn toàn trống rỗng. Đó không phải là ánh mắt sắc lạnh, hoài nghi thường ngày của một chuyên gia tâm lý học tội phạm cấp cao. Đó là ánh mắt của một kẻ đứng trước một bức tường sương mù dày đặc, cố gắng nhận diện một hình bóng quen thuộc nhưng vô vọng.
"Cô... là Vy?" Huy thầm thì hỏi. Giọng nói của anh trầm ấm, đều đặn nhưng thiếu vắng hoàn toàn các dao động cảm xúc. "Tôi nhớ cái tên này trong tiềm thức sâu... nhưng tôi không nhớ cô là ai. Tôi không nhớ chúng ta đã gặp nhau ở đâu."
Hạ Vy bàng hoàng lùi lại một bước, hai tay cô buông thõng xuống hông. Gương mặt cô tái nhợt đi dưới ánh nắng sớm. Sự hụt hẫng và nỗi đau đớn tột cùng hiện rõ trong đôi mắt sắc sảo của nữ đại úy cảnh sát hình sự.
"Huy... anh không nhớ em sao?" Giọng Vy run lên, nghẹn ngào. "Em là Trần Hạ Vy. Chúng ta đã cùng nhau điều tra vụ án phòng kín của tỷ phú Vương Kim Phát. Em là người đã cứu anh khỏi phòng lab số 4, người đã cùng anh trốn chạy dưới cơn mưa tầm tã Thanh Đa... Anh thực sự quên sạch rồi sao?"
Sư thầy Thích Thanh Tâm từ trong chánh điện bước ra, tà áo cà sa nâu khẽ bay trong gió sớm. Thầy đứng lặng yên bên cạnh bàn đá, nhìn hai người với ánh mắt bao dung và từ bi.
"A Di Đà Phật. Đại úy Trần, con đừng quá đau lòng," Sư thầy ôn tồn lên tiếng. "Thần kinh thùy thái dương của Huy đã bị tổn thương nghiêm trọng do dòng điện sinh học dội ngược từ ca cấy ghép ký ức thứ ba. Để bảo vệ ý thức của mình không bị sụp đổ hoàn toàn trước cuộc truy quét của Đại tá Khoa đêm qua, Huy đã tự kích hoạt thiết bị xung điện từ của chiếc đồng hồ quả quýt để thực hiện ca tự xóa ký ức cục bộ khẩn cấp. Cậu ấy đã xóa sạch toàn bộ ký ức của một giờ định mệnh đó, bao gồm cả sự tồn tại của con và chú Quốc."
Huy cúi đầu nhìn bàn tay phải của mình. Ngón tay trỏ bên tay phải đang giật mạnh liên tục theo một chu kỳ hỗn loạn, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí. Di chứng run tay phải vĩnh viễn của Tốc độ suy kiệt vỏ não cấp 2 đang nhắc nhở anh về cái giá tàn nhẫn mà anh đã phải trả.
"Tự xóa ký ức..." Huy lẩm bẩm. Bản năng của một nhà khoa học thần kinh giúp anh nhanh chóng chấp nhận giả thuyết y học này. Anh ngước lên nhìn Vy, ánh mắt bắt đầu lấy lại sự sắc bén logic. "Nếu tôi đã tự xóa ký ức của chính mình, nghĩa là lúc đó tình thế vô cùng hiểm nghèo. Cô nói có cuộc truy quét?"
Vy nén nỗi đau lòng vào sâu trong ngực, cô gật đầu dứt khoát, nhanh chóng lấy lại bản lĩnh của một cảnh sát điều tra. Cô ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện Huy, giọng nói trầm xuống đầy cảnh giác:
"Đúng vậy. Đêm qua, Đại tá Phạm Đăng Khoa đã nhận hối lộ khổng lồ từ Tập đoàn Dược phẩm Phục Hưng để dập tắt mọi nghi vấn về các vụ đột tử bằng hạ âm. Ông ta đã dẫn đầu Đội phản ứng nhanh 141 đột kích vào boong-ker chống sóng của bác sĩ Quốc ở quận Tư. Anh biết mình sắp bị bắt và tra tấn bằng máy quét sóng não của chúng, nên đã dùng chiếc đồng hồ quả quýt của cha anh để phát xung EMP tự hủy ký ức của một giờ gần nhất, che giấu hoàn toàn vị trí ẩn náu của em và chú Quốc trước khi nhảy xuống cống ngầm."
Huy lắng nghe từng lời của Vy, đầu ngón tay trái của anh khẽ gõ lên mặt bàn đá theo một nhịp điệu đều đặn, trùng khớp hoàn hảo với nhịp tim hiển thị trên mặt chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan đang đặt trên bàn. Đây là thói quen vô thức của anh mỗi khi bộ não bắt đầu phân tích dữ liệu hình sự.
"Tôi hiểu rồi," Huy nói, giọng nói lạnh lùng, lý trí tuyệt đối. "Tôi đã dùng chính cơ thể mình làm hiện trường vụ án để xóa sạch mọi dấu vết thông tin kỹ thuật số. Nhưng nếu ký ức hình ảnh đã mất, tôi phải tìm lại manh mối bằng các chứng cứ vật lý thực tế còn sót lại trên cơ thể."
Anh cởi chiếc áo khoác kaki sờn cũ đặt lên bàn đá, bắt đầu tiến hành cuộc khám nghiệm lâm sàng trên chính cơ thể mình.
"Vết thương thứ nhất," Huy chỉ vào bả vai trái đang quấn băng gạc thảo dược. "Vết đạn bắn sượt qua phần mềm. Miệng vết thương bị sưng tấy nhẹ, dính bùn đất cống ngầm. Chứng tỏ tôi đã trốn chạy dưới lòng đất một thời gian dài trước khi kiệt sức gục ngã trước cổng chùa."
Anh đưa cánh tay phải lên, kéo tay áo sơ mi trắng lên sát khuỷu tay. Trên lớp da nhợt nhạt của anh xuất hiện một vệt bỏng rộp đỏ ửng, kéo dài khoảng năm centimet từ cổ tay ngược lên trên.
"Vết thương thứ hai: vết bỏng nhiệt sinh học mới," Huy phân tích, ánh mắt chăm chú như đang nhìn vào thi thể của một nạn nhân khác. "Vết bỏng này không phải do lửa thông thường, mà do tiếp xúc trực tiếp với một nguồn phát từ trường hoặc thiết bị điện sinh học bị quá tải nhiệt đột ngột. Nó nằm ở cánh tay phải—cánh tay thuận mà tôi dùng để thao tác thiết bị Somno-Link gáy."
Vy chăm chú nhìn vết bỏng, cô khẽ thầm thì: "Đó là do anh đã giữ chặt thiết bị gáy khi cuộn cảm phát xung EMP quá tải nhiệt."
"Chính xác," Huy gật đầu. Anh đưa tay cầm lấy chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan đang nằm im lìm trên bàn đá. Mặt kính của nó đã nứt vỡ hoàn toàn thành những đường rạn chằng chịt như mạng nhện. Huy dùng ngón tay trái khẽ cạy nắp lưng bằng kim loại của đồng hồ ra.
Anh rút từ trong túi quần ra một chiếc kính lúp nhỏ chuyên dụng của thợ sửa đồng hồ—thứ duy nhất còn sót lại trong túi áo khoác của anh khi tỉnh dậy. Huy đưa kính lúp lên sát mắt, soi vào bộ máy cơ học bên trong đồng hồ.
"Nhìn vào đây đi, Vy," Huy nói, gọi tên cô một cách tự nhiên hơn.
Vy ghé sát lại gần. Dưới thấu kính hội tụ, bên trong chiếc đồng hồ quả quýt cũ kỹ, các bánh răng cơ học bằng đồng thau và titan sáng loang loáng. Chúng không hề bị rỉ sét hay bám bụi dầu máy của thập niên trước. Ngược lại, các răng cưa được mài giũa cực kỳ tinh xảo, những trục hồng ngọc nhỏ xíu được cố định bằng các chân ốc mới tinh, hoạt động với một sự chính xác tuyệt đối không một vệt xước.
"Bộ máy cơ học này vừa mới được phục chế và nâng cấp," Huy suy luận, giọng nói ánh lên sự nhạy bén logic sắc sảo. "Mặt kính bên ngoài nứt vỡ do va đập vật lý gần đây, nhưng các bánh răng bên trong lại hoàn mỹ đến mức khó tin. Chỉ có một người thợ chế tác đồng hồ cổ cực kỳ chuyên nghiệp, sở hữu những công cụ cơ khí chính xác siêu vi mô mới có thể phục chế được cuộn cảm từ trường ẩn dưới bánh răng thoát này. Người đó là ai?"
Vy nhìn vào bộ máy đồng hồ, đôi mắt cô sáng lên niềm hy vọng: "Đó là chú Lê Khắc Minh. Chú ruột của anh, cựu trợ lý phòng lab An Bình mười lăm năm trước. Hiện chú ấy đang ẩn dật bằng nghề sửa đồng hồ cổ chợ đen tại Nhật Tảo. Chú ấy chính là người đã phục chế chiếc đồng hồ này cho anh trước khi vụ cháy phòng mạch xảy ra!"
"Chú Minh..." Huy lẩm bẩm cái tên này, vết sẹo sau gáy anh bỗng ngứa ran dữ dội, dội lên một cơn đau buốt dọc tủy sống. Anh mím chặt môi, áp dụng liệu pháp điều hòa nhịp thở Quán Niệm hít vào bốn giây, giữ bốn giây, thở ra tám giây để đè nén cơn kích ứng vỏ não. "Tôi không nhớ mặt chú ấy. Nhưng bộ máy đồng hồ này là bằng chứng vật lý đanh thép nhất chứng minh chú ấy nắm giữ chìa khóa về nguồn gốc di vật của cha tôi."
"Chúng ta phải đến chợ Nhật Tảo gặp chú Minh ngay lập tức!" Vy dứt khoát đứng dậy. "Chú ấy là người duy nhất có thể giúp anh khôi phục lại cuộn cảm EMP của đồng hồ và chế tạo lại thiết bị Somno-Link gáy."
"Không được," Huy lạnh lùng cắt ngang, bàn tay trái của anh giữ chặt lấy cổ tay phải đang run rẩy để kìm chế cơn giật cơ. "Nếu Đại tá Khoa đã phát lệnh truy nã ngầm tôi, và Phục Hưng đang ráo riết săn lùng chiếc đĩa đồng cổ, thì địa bàn chợ Nhật Tảo—nơi chú Minh làm việc—chắc chắn đã bị chúng đưa vào danh sách giám sát đặc biệt. Cô nói cô đang bị giám sát?"
Vy khựng lại, gương mặt cô tối sầm đi. Cô khẽ gật đầu, rút từ gấu áo khoác da ra một thiết bị định vị GPS di động siêu nhỏ màu đen chỉ bằng hạt cúc áo.
"Anh nói đúng," Vy nghiến răng đầy phẫn nộ. "Trung úy Lê Quốc Việt—cấp dưới của em—đã bị Đại tá Khoa mua chuộc. Hắn luôn đố kỵ với em và muốn lập công bằng cách bắt giữ anh trước. Em đã phát hiện hắn lén lút gắn chiếc máy định vị này dưới gầm xe máy Win độ của em sáng nay trước khi em rời khỏi sở cảnh sát. Em đã tháo pin điện thoại và vô hiệu hóa thiết bị này tạm thời, nhưng Việt chắc chắn đã khoanh vùng được khu vực quận Ba trước khi mất tín hiệu."
Huy nhìn chiếc máy định vị nhỏ xíu trên tay Vy, ánh mắt anh tối lại. "Việc chúng ta xuất hiện ở Nhật Tảo lúc này không khác nào tự dẫn xác vào bẫy phục kích của Trịnh Kim Hùng. Chúng ta buộc phải chấp nhận bỏ qua việc gặp chú Minh để bảo vệ an toàn cho chú ấy. Chúng ta phải đi trước kẻ thù một bước bằng cách lần theo một manh mối khác."
"Nhưng chúng ta còn manh mối nào nữa đâu?" Vy dằn vặt hỏi. "Ký ức của anh đã bị xóa sạch, boong-ker của chú Quốc bị niêm phong, phòng mạch tư bị thiêu rụi..."
"Vẫn còn một nơi," Huy nói, đôi mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lùng.
Anh cầm chiếc áo khoác kaki sờn cũ lên, dùng ngón tay trái miết mạnh dọc theo đường viền lót trong của áo khoác. Khứu giác nhạy cảm của anh, ngoài mùi khói súng nhè nhẹ ở bả vai, còn cảm nhận được một mùi giấy cháy khét lẹt rất nhỏ phát ra từ góc dưới của vạt áo.
Ngón tay Huy dừng lại ở một điểm cứng ngắc bất thường dưới lớp vải lót nylon màu đen. Anh không ngần ngại dùng móng tay bấm mạnh, xé rách một đường nhỏ dọc theo đường chỉ may.
Từ bên trong lớp lót áo khoác, Huy rút ra một mảnh giấy nhỏ bị cháy xém một nửa. Mảnh giấy thô ráp, ám khói đen kịt, nhưng phần chữ viết tay bằng mực xanh ở giữa vẫn còn nguyên vẹn cấu trúc nét chữ viết vội của chính anh trước khi thực hiện ca tự xóa ký ức.
Vy nín thở ghé sát lại nhìn.
Trên mảnh giấy cháy xém hiển thị một dòng địa chỉ viết tay ngắn gọn cùng một mật danh kỹ thuật:
*"Nhà kho phế thải công nghệ Phục Hưng - Lô C12, Khu công nghiệp Cát Lái. Thiết bị lỗi 13.5Hz..."*
"Nhà kho Cát Lái..." Vy thốt lên, đôi mắt cô mở to vì kinh ngạc. "Đây chính là nơi Phục Hưng chôn giấu các thiết bị cấy ghép gáy bị lỗi và các nguyên mẫu máy phát hạ âm cũ mười lăm năm trước trước khi tiến hành đợt thanh tra liên ngành! Anh đã tự giấu mảnh giấy này vào lót áo trước khi tự xóa ký ức để làm mỏ neo định vị mới!"
"Chính xác," Huy khẽ mỉm cười lạnh lẽo. "Kẻ thù nghĩ tôi đã mất sạch ký ức và sẽ tìm đến những địa điểm quen thuộc như Nhật Tảo hay căn hộ chung cư cũ để ẩn náu. Nhưng chúng không ngờ tôi đã thiết lập một lộ trình điều tra ngược hoàn toàn mới. Nhà kho Cát Lái chính là nơi chúng ta sẽ tìm thấy các Chip vi biến điệu tần số siêu nhỏ để phục chế Somno-Link."
Đột ngột, tiếng bước chân vội vã của Sư thầy Thanh Tâm vang lên ngoài sân chùa. Thầy bước nhanh vào hậu viện, gương mặt tĩnh lặng thường ngày nay lộ rõ vẻ lo lắng:
"Đại úy Trần, bác sĩ Huy, hai con phải rời đi ngay lập tức. Có một chiếc xe tuần tra của cảnh sát hình sự vừa dừng lại ở ngã tư cách cổng chùa năm mươi mét. Một cảnh sát trẻ mặc thường phục đang cầm thiết bị quét sóng cầm tay đi bộ về phía cổng tam quan."
Vy biến sắc: "Là Lê Quốc Việt! Hắn đã lần theo dấu vết chiếc xe Win độ của em!"
Quy luật của trò chơi trốn tìm sinh tử đã chính thức bắt đầu. Huy nhanh chóng mặc chiếc áo khoác kaki sờn cũ vào người, tay trái cầm chắc chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan đã hỏng, ánh mắt anh nhìn thẳng ra phía cổng chùa tối tăm đầy quyết đoán.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!