Mùi Hương Cứu Rỗi
Mùi nhang trầm là thứ đầu tiên kéo Lê Khắc Huy trở lại từ ranh giới của cái chết.
Nó không nồng hắc, không mang theo mùi lưu huỳnh hay mùi tanh tao của máu và nước thải dưới lòng Đường hầm thoát hiểm ngầm Somnos. Đó là một mùi hương mộc mạc, ấm áp và thanh khiết, từ từ thẩm thấu qua các tế bào khứu giác đang bị tổn thương của anh, xoa dịu vùng dưới đồi đang căng lên như dây đàn. Huy khẽ động đậy hàng mi nặng trĩu. Ánh sáng ban mai dịu nhẹ, xuyên qua lớp sương mù dày đặc giăng trên kênh Nhiêu Lộc, hắt qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ lên nền đất những vệt sáng loang lổ.
Anh đang nằm trên một chiếc phản gỗ đơn sơ trong một căn phòng ngập tràn mùi thảo mộc khô. Cơn sốt cao bốn mươi độ C hành hạ anh suốt đêm qua dường như đã hạ nhiệt, để lại cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng. Huy cố gắng chống tay trái định ngồi dậy, nhưng ngay khi anh vừa vận lực, một cơn đau buốt tận xương tủy từ bả vai trái dội thẳng lên thùy thái dương.
Anh rên khẽ một tiếng, ngã quỵ xuống lớp chiếu cói. Vết thương bị bắn ở vai trái—di chứng từ cuộc trốn chạy nghẹt thở—đã được băng bó lại bằng một lớp vải xô vô trùng trắng tinh. Bên dưới lớp vải, anh vẫn cảm nhận được hơi ấm của một loại thảo dược giã nhuyễn đang hút dịch mủ nhiễm trùng ra ngoài.
"Con đừng vội cử động. Vết thương bị nhiễm độc chất và nước bẩn, ta vừa mới gắp hết phần thịt hoại tử và đắp thuốc nam cho con lúc canh ba."
Một giọng nói trầm ấm, tĩnh lặng như nước hồ thu vang lên từ phía góc phòng. Huy quay đầu lại. Qua làn khói trầm mỏng manh, anh nhìn thấy một nhà sư già khoảng bảy mươi tuổi, dáng người gầy guộc nhưng thanh thoát trong bộ áo cà sa bạc màu. Gương mặt thầy tĩnh lặng, đôi mắt ấm áp tỏa ra một sự bao dung vô hạn đang nhìn anh. Đó là Sư thầy Thích Thanh Tâm, trụ trì của Chùa Vĩnh Nghiêm.
"Thầy... là ai? Tôi... tại sao tôi lại ở đây?" Huy khản giọng hỏi. Thanh quản của anh khô khốc, bỏng rát như bị cát chà xát.
Sư thầy Thanh Tâm mỉm cười từ bi, bước lại gần phản gỗ, đặt một bát nước ấm lên chiếc bàn trà nhỏ cạnh đó. "Ta là Thanh Tâm. Sáng sớm nay, khi ta ra cổng tam quan thắp nhang sớm, đã thấy con nằm bất tỉnh trên bãi cỏ ướt sũng. Trên người con đầy vết thương, hơi thở thoi thóp, tay trái nắm chặt chiếc đồng hồ này."
Sư thầy chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ. Ở đó, chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan của Huy đang nằm im lìm. Mặt kính của nó đã nứt vỡ hoàn toàn, những bánh răng cơ học bên trong đứng khựng lại, cuộn cảm phát xung EMP hoàn toàn cạn kiệt năng lượng.
Huy đưa bàn tay trái run rẩy cầm lấy chiếc đồng hồ. Anh nhìn chăm chú vào những vết nứt trên mặt kính, cố gắng lục tìm trong ký ức của mình một manh mối, một cái tên, hay bất kỳ hình ảnh nào về quá khứ. Nhưng vô ích. Bộ não của anh giống như một sa mạc hoang tàn sau một trận bão lớn—toàn bộ ký ức gần nhất đã bị quét sạch không còn một dấu vết. Khóa nhận thức tầng nông đang hoạt động một cách tàn nhẫn, phong tỏa mọi nỗ lực truy cập vào vùng đồi thị của anh. Mỗi khi anh cố gắng nghĩ sâu hơn, vết sẹo phẫu thuật sau gáy lại ngứa ran dữ dội, tỏa ra luồng điện sinh học siêu vi mô khiến hai bên thái dương anh giật lên bần bật.
"Tôi... tôi không nhớ gì cả," Huy lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Anh cúi đầu nhìn bàn tay phải của mình. Ngón tay trỏ bên tay phải đang giật mạnh liên tục theo một chu kỳ hỗn loạn, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí. Di chứng run tay phải vĩnh viễn của Tốc độ suy kiệt vỏ não cấp 2 (15% - 35%) đang nhắc nhở anh về cái giá tàn nhẫn mà anh đã phải trả.
Sư thầy Thanh Tâm khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc sau gáy của Huy. Thầy dừng lại ở vết sẹo phẫu thuật nhỏ đã rách miệng rỉ máu nhẹ. "Con đã tự ép bộ não của mình vượt quá giới hạn chịu đựng sinh học. Vết sẹo sau gáy con... và cả vệt tóc bạc trắng này, đều là minh chứng cho việc con đã can thiệp quá sâu vào cõi vô thức. Ký ức của con không mất đi, nó chỉ bị che mờ bởi một lớp sương mù hoảng loạn để bảo vệ linh hồn con khỏi bị sụp đổ."
Huy bàng hoàng nhìn sư thầy. "Vệt tóc bạc trắng?"
Anh gượng dậy, bước lại gần chiếc gương đồng cũ treo trên vách tường gỗ. Trong gương, gương mặt anh hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ kinh niên, và đặc biệt, mái tóc đen gầy guộc sau gáy của anh đã xuất hiện một vệt bạc trắng rõ rệt dọc theo vết sẹo phẫu thuật. Đó là dấu vết tàn phá của dòng điện sinh học dội ngược từ ca cấy ghép ký ức cận tử thứ ba.
"Tôi là ai?" Huy nhìn bóng mình trong gương, thầm thì hỏi. "Tại sao tôi lại bị bắn? Tại sao tôi lại chạy trốn dưới cống ngầm?"
Sư thầy Thanh Tâm bước lại gần, đặt bàn tay chai sạn ấm áp lên vai trái lành lặn của anh. "Con tên là Lê Khắc Huy. Cha mẹ con... tro cốt của họ vẫn đang được thờ tự tại hậu điện của ngôi chùa này mười lăm năm qua. Con là một bác sĩ trị liệu giấc ngủ, nhưng con đã chọn con đường đi tìm sự thật đầy hiểm nguy. Ta không biết kẻ nào đã hại con, nhưng ngôi chùa này sẽ luôn là nơi nương tựa an toàn cho con cho đến khi con tìm lại được mỏ neo thực tại của mình."
Huy im lặng. Cái tên "Lê Khắc Huy" vang lên bên tai anh vừa xa lạ vừa quen thuộc. Tiềm thức sâu thẳm của anh rung động nhẹ khi nghe nhắc đến cha mẹ, nhưng hình ảnh gương mặt của họ hoàn toàn là một khoảng trống rỗng vô nghĩa. Anh đã quên sạch công thức Somnolin nguyên chất của mẹ, quên sạch cuộc gặp gỡ định mệnh với chú Minh, và thậm chí... anh không còn nhớ nổi gương mặt của một người phụ nữ tên Vy—người duy nhất có thể giúp anh neo giữ thực tại.
Khi màn đêm buông xuống, Chùa Vĩnh Nghiêm chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng sương đêm rơi tí tách trên những tàu lá chuối ngoài sân chùa, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua rặng tre già ven kênh Nhiêu Lộc. Huy nằm trên phản gỗ, cố gắng nhắm mắt để tìm kiếm giấc ngủ.
Nhưng ngay khi ý thức của anh bắt đầu mơ màng, thùy thái dương bị tổn thương nghiêm trọng của anh bắt đầu tự phát ra những xung điện sinh học dị thường. Cơn sốt cao tuy đã giảm nhưng hệ thần kinh thực vật của anh vẫn đang trong trạng thái kích thích cực độ do di chứng của ca tự xóa ký ức khẩn cấp.
*Uù... uù... uù...*
Một dải tần số âm thanh trầm đục, vô hình đột ngột vang lên trong đầu Huy. Nó đúng là dải tần hạ âm mưu sát 13.5Hz của Kẻ Săn Bóng Đè.
Trong ảo ảnh, Huy thấy mình đang đứng giữa một căn phòng ngủ kính cường lực cách âm tuyệt đối. Tường kính xung quanh dội ngược dải tần số hạ âm liên tục, tạo thành một cái bẫy cộng hưởng bóp nghẹt lồng ngực anh. Một bóng đen đeo mặt nạ đen toàn thân, di chuyển không tiếng động đang từ từ tiến lại gần anh, tay cầm một chiếc loa bluetooth phát ra luồng sóng hạ âm giết người.
"Tránh ra!" Huy hét lên trong câm lặng.
Hệ thần kinh thực vật của anh rơi vào trạng thái hoảng loạn cực hạn. Nhịp tim của anh vọt lên dữ dội: 110... 130... rồi chạm ngưỡng nguy hiểm 140 nhịp/phút. Khóa nhận thức tầng nông tự động kích hoạt để bảo vệ não bộ, nhưng hành động này lại đẩy Huy vào trạng thái Mộng du có ý thức cấp 1 (Lucid Sleepwalking).
Cơ thể Huy tự động ngồi dậy trên phản gỗ. Đôi mắt anh mở to nhưng vô hồn, đồng tử giãn nở tối đa phản chiếu ánh trăng mờ nhạt ngoài cửa sổ. Anh bước xuống phản gỗ, di chuyển chậm rãi, chính xác từng bước một như một bóng ma vô hồn tiến ra phía hành lang chùa. Phần lý trí của Huy vẫn nhận biết được thực tại xung quanh—anh nhìn thấy những cột gỗ lim cổ kính, nhìn thấy sân chùa ngập sương—nhưng anh hoàn toàn bất lực trong việc điều khiển các bó cơ của chính mình. Cơ thể anh đang bị chiếm quyền kiểm soát bởi hành vi mộng du tự phát.
*Không được làm kinh động đến sự thanh tịnh của nhà chùa... mình phải dừng lại!*
Huy cố gắng sử dụng sức mạnh cơ bắp của tay trái để bám vào thành cửa gỗ, cố ghìm cơ thể lại. Nhưng càng gồng cơ, hệ thần kinh vận động của anh càng phản ứng dữ dội. Ngón tay trỏ phải co giật mạnh hơn, kéo theo những cơn co thắt cơ mặt và co giật toàn thân cấp tính. Anh ngã quỵ xuống thềm đá hành lang, cơ thể co giật liên tục dưới ánh trăng lạnh lẽo.
*Boong...*
Đột ngột, một tiếng chuông đồng cổ ngân vang xé toạc sự tĩnh mịch của đêm tối.
Tiếng chuông phát ra từ chiếc chuông đồng cổ ở lầu chuông phía tây, nơi Sư thầy Thanh Tâm đang đứng lặng yên trong bóng tối. Tiếng chuông không lớn, nhưng nó mang theo một dải tần số âm thanh dao động đúng 8Hz—tần số của sóng não Alpha tự nhiên.
Luồng sóng âm 8Hz lan tỏa trong không khí, chạm vào màng nhĩ nhạy cảm của Huy. Ngay lập tức, thùy thái dương đang bị nhiễu loạn của anh phản ứng với tần số này. Dòng điện sinh học dội ngược trong não anh bắt đầu bị triệt tiêu nhẹ bởi sự cộng hưởng của tiếng chuông chùa. Nhịp tim của anh bắt đầu chậm lại.
Sư thầy Thanh Tâm bước lại gần Huy, tà áo cà sa nâu khẽ bay trong gió đêm. Thầy không dùng vũ lực để giữ anh lại, mà chỉ đặt nhẹ bàn tay lên đỉnh đầu anh, giọng nói trầm ấm đều đặn vang lên như một mỏ neo thính giác:
"Huy, nghe ta. Đừng dùng bạo lực vật lý để chống lại bộ não của con. Hãy điều hòa điện thế màng tế bào bằng hơi thở. Hít vào bốn giây..."
Huy nhắm mắt lại, cố gắng tập trung toàn bộ lý trí còn sót lại vào giọng nói của sư thầy và tiếng chuông đồng cổ vẫn đang ngân vang đều đặn.
"...Giữ hơi bốn giây..."
Huy nén lồng ngực lại, giữ cho luồng khí lạnh ngưng tụ ở vùng đan điền, cảm nhận nhịp đập của tim mình qua vết thương ở vai trái đang nhói lên từng nhịp chậm dần.
"...Thở ra chậm rãi trong tám giây liên tục."
Huy từ từ thở ra qua hai cánh mũi. Luồng khí nóng mang theo sự hoảng loạn và độc chất thần kinh được rửa trôi ra ngoài. Cơ thể anh bắt đầu thả lỏng, các bó cơ không còn gồng cứng, ngón tay trỏ phải ngừng co giật dữ dội mà chỉ còn run nhẹ theo chu kỳ tự nhiên.
Liệu pháp điều hòa nhịp thở "Quán Niệm" đã phát huy tác dụng tối đa. Nhịp tim của Huy giảm nhanh xuống dưới 70 nhịp/phút. Sóng não của anh rơi vào trạng thái Alpha thư giãn tuyệt đối. Anh thoát khỏi trạng thái mộng du cưỡng bức, ngã quỵ vào lòng sư thầy Thanh Tâm, hoàn toàn tỉnh táo nhưng cơ thể ướt đẫm mồ hôi lạnh và kiệt sức.
"Con đã làm tốt," Sư thầy Thanh Tâm ôn tồn nói, đỡ Huy ngồi tựa vào cột gỗ hành lang. "Hệ thần kinh của con rất đặc biệt, nó nhạy cảm với âm thanh hơn người bình thường. Tiếng chuông chùa 8Hz chính là liều thuốc giải độc tự nhiên giúp con kiểm soát các cơn ác mộng mộng du này."
Huy thở dốc, tựa đầu vào cột gỗ lim mát lạnh. Anh đưa bàn tay trái lên lau vệt mồ hôi pha lẫn máu loãng rỉ ra từ tai phải. "Thầy Thanh Tâm... tôi đã quên mất những điều rất quan trọng. Có một người phụ nữ... tên là Vy. Tôi nhớ cái tên này, nhưng tôi không thể nhớ nổi gương mặt cô ấy, cũng không biết cô ấy đang ở đâu. Và... có một công thức thuốc..."
"Nhân quả đã định, những gì thuộc về con sẽ quay trở lại khi tâm con tịnh," Sư thầy Thanh Tâm từ tốn trả lời. "Bây giờ, con cần phải nghỉ ngơi để hồi phục thể xác. Ngày mai, sự thật sẽ tự tìm đến con."
Sáng hôm sau, sương mù trên kênh Nhiêu Lộc tan dần dưới những vệt nắng vàng hanh hao của ngày mới. Huy tỉnh dậy trên phản gỗ, cảm thấy bả vai trái đã bớt đau buốt nhờ thảo dược của sư thầy đắp suốt đêm. Cơn sốt đã hoàn toàn lui bước, để lại một sự tĩnh lặng bệnh lý trong tâm trí anh.
Anh bước ra ngoài hành lang, đón nhận luồng không khí trong lành buổi sớm. Sư thầy Thanh Tâm đang quét lá bồ đề rụng dưới sân chùa, tiếng chổi tre xào xạc đều đặn hoạt động như một mỏ neo thính giác ổn định nhịp tim cho anh.
Huy bước lại gần chiếc bàn đá dưới gốc cây đại cổ thụ, nơi chiếc áo khoác kaki sờn cũ của anh đã được giặt sạch và phơi khô từ chiều qua. Anh cầm chiếc áo lên định mặc vào để chuẩn bị cho cuộc hành trình tiếp theo.
Nhưng ngay khi anh vừa nhấc chiếc áo khoác lên sát mũi, một mùi hương lạ lùng đột ngột xộc thẳng vào khứu giác nhạy cảm của anh.
Nó không phải mùi nước mưa, mùi bột giặt rẻ tiền của nhà chùa, hay mùi nhang trầm ấm áp.
Đó là một mùi hương nhè nhẹ, sắc lạnh và mang tính kích thích mạnh—mùi khói thuốc súng cực kỳ đặc trưng của những viên đạn vừa được bắn ra khỏi nòng súng ngắn.
Mùi khói súng bám chặt vào từng thớ vải ở bả vai trái của chiếc áo khoác, nơi vết đạn bắn nhiễm trùng vẫn còn râm ran nhói buốt.
Huy đứng chết lặng giữa sân chùa, chiếc áo khoác da sờn rơi khỏi bàn tay trái run rẩy. Bộ não bị phân mảnh ký ức của anh bắt đầu hoạt động điên cuồng, cố gắng xâu chuỗi các manh mối vật lý thực tế: vết thương bị bắn nhiễm trùng nước bẩn, ngón tay phải run vĩnh viễn, vệt tóc bạc trắng sau gáy, chiếc đồng hồ quả quýt nứt vỡ cạn sạch năng lượng EMP, và giờ là mùi khói thuốc súng nhè nhẹ này.
Anh biết, anh vừa trải qua một trận chiến sinh tử khốc liệt trong bóng tối đêm qua. Một trận chiến mà anh đã phải trả giá bằng toàn bộ ký ức cá nhân quý giá nhất của mình để bảo vệ một ai đó.
Nhưng ai là kẻ đã nổ súng? Và ai là người anh đã cố gắng bảo vệ bằng cả mạng sống của mình?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!