Vùng Mù Ý Thức
Bóng tối dưới lòng đất không có ranh giới. Nó đặc quánh, hôi thối và lạnh buốt như một phiến băng khổng lồ đang từ từ ép chặt lấy lồng ngực gầy guộc của Lê Khắc Huy.
Khi ý thức đầu tiên quay trở lại, Huy không nghe thấy gì ngoài tiếng nước chảy róc rách, đơn điệu và vang vọng qua những vách đá ẩm ướt. Anh cố gắng cử động nhưng toàn thân đau nhức như vừa bị một cỗ xe tải nghiền qua. Đặc biệt là bả vai trái—một cơn đau buốt nhói, nóng bỏng như có ai đó đang cắm một thanh sắt nung đỏ vào da thịt anh. Huy khẽ rên lên một tiếng, âm thanh khàn đặc tiêu biến ngay lập tức vào khoảng không tối tăm của Đường hầm thoát hiểm ngầm Somnos.
Anh cố gắng mở mắt. Vô ích. Bóng tối ở đây tuyệt đối đến mức hoàn hảo. Huy đưa bàn tay phải lên định chạm vào vai, nhưng ngay khi anh vừa nhấc cánh tay, ngón tay trỏ bên bàn tay phải đột ngột giật mạnh liên tục. Nó run bần bật theo một chu kỳ hỗn loạn, không thể kiểm soát.
Cơn run rẩy ấy không phải do cái lạnh của nước thải dưới chân, mà là một phản xạ thần kinh tự phát sâu trong vỏ não. Huy mím chặt môi, cố dùng lý trí để kiềm chế ngón tay trỏ, nhưng vô hiệu. Cơn run vận động trung ương này như một thực thể độc lập, đang chế giễu nỗ lực của anh.
*Mình là ai? Tại sao mình lại ở đây?*
Huy hoảng hốt nhận ra bộ não của mình đang tồn tại một khoảng trống rỗng kinh hoàng. Anh không nhớ nổi tên mình, không nhớ nổi gương mặt của bất kỳ người thân nào, và hoàn toàn không có một khái niệm nào về việc tại sao mình lại nằm co quắp trên bệ bê tông rêu mốc dưới lòng cống ngầm này. Ký ức của anh giống như một tấm phim chụp X-quang bị cháy sáng—chỉ còn lại những vệt trắng xóa vô nghĩa.
Anh cố gắng lục tìm trong trí nhớ. Mỗi khi anh cố gắng đào sâu vào khoảng trống ấy, vết sẹo phẫu thuật sau gáy lại ngứa ran dữ dội, tỏa ra một luồng điện sinh học siêu vi mô chạy dọc tủy sống. Đầu anh đau như búa bổ, mạch máu ở hai bên thái dương giật lên bần bật. Khóa nhận thức tầng nông đang hoạt động như một lá chắn thép, phong tỏa mọi nỗ lực khôi phục ký ức của anh.
Huy thở dốc. Cơn sốt cao do vết thương vai trái bị nhiễm trùng bắt đầu hành hạ thể xác anh. Nhiệt độ cơ thể tăng vọt khiến anh rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Trong bóng tối đặc quánh, thùy thái dương bị tổn thương của anh bắt đầu tự vẽ ra những ảo ảnh dị thường để lấp đầy khoảng trống ý thức.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Tiếng kêu cơ học vô hình vang lên trong đầu Huy. Rồi, từ trong dòng nước thải đen kịt dưới bệ bê tông, một vệt sáng xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục. Vệt sáng ấy từ từ ngưng tụ lại, tạo thành hình dáng một người đàn ông trung niên mặc vest sang trọng nhưng gương mặt tái nhợt, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng.
Đó là tỷ phú Vương Kim Phát.
"Mười ba phẩy năm... mười ba phẩy năm héc-tz..." Bóng ma của Phát gào thét, nhưng không có âm thanh nào phát ra ngoài đời thực. Hắn chỉ tay về phía bóng tối sâu thẳm, nơi dòng nước thải đang chảy xiết dưới lòng cống ngầm. Gương mặt Phát biến dạng dưới áp lực của nỗi sợ hãi tột cùng, hai bàn tay cào cấu vào cổ họng như thể đang bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Nhịp tim của Huy lập tức vọt lên dữ dội. Anh cảm thấy lồng ngực mình co thắt lại, khó thở nghẹt thở. Cơn sốt cao kết hợp với ảo ảnh cận tử của Phát đang đẩy hệ thần kinh thực vật của anh vào trạng thái hoảng loạn cực hạn.
*Nhịp tim... mình phải đo nhịp tim...*
Theo bản năng sinh tồn sâu sắc, Huy đưa bàn tay trái—bàn tay duy nhất không bị run—vào túi quần. Ngón tay anh chạm vào một vật thể kim loại tròn, lạnh ngắt. Anh rút nó ra. Đó là chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan. Mặt kính của chiếc đồng hồ đã nứt vỡ hoàn toàn dưới một cú va đập mạnh trước đó, nhưng tiếng tích tắc cơ học bên trong vẫn vang lên đều đặn: *tạch... tạch... tạch...*
Huy áp ngón tay trái vào cảm biến nhịp tim ở mặt sau chiếc đồng hồ. Con số hiển thị mờ nhạt dưới ánh sáng lân quang của màn hình nứt: 140 nhịp/phút.
"Không được vượt quá một trăm năm mươi..." Một giọng nói thì thầm tự phát xuất hiện trong tiềm thức của Huy. Anh không biết giọng nói đó là của ai, nhưng anh biết đó là một quy tắc an toàn sinh học tối cao để bảo vệ bộ não của mình khỏi bị đột quỵ vĩnh viễn.
Anh nhắm chặt mắt lại, chặn đứng hình ảnh bóng ma của tỷ phú Phát đang quằn quại trong bóng tối. Huy bám chặt bàn tay trái vào vách tường cống ngầm ẩm ướt, cảm nhận lớp rêu mốc trơn trượt và hơi lạnh buốt của gạch đá rỉ sét. Đây là mỏ neo thực tại duy nhất của anh lúc này. Anh phải tin vào xúc giác vật lý để chống lại sự thao túng của ảo giác thính giác và thị giác.
*Hít vào bốn giây. Giữ hơi bốn giây. Thở ra tám giây.*
Huy bắt đầu thực hiện liệu pháp điều hòa nhịp thở. Anh không nhớ mình đã học phương pháp này từ đâu, nhưng cơ thể anh phản xạ một cách chuẩn xác như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ quả quýt vang lên bên tai, đồng điệu với nhịp thở chậm dần của anh.
Dần dần, luồng điện sinh học dội ngược trong thùy thái dương dịu đi. Nhịp tim của anh giảm xuống: 130... 110... rồi ổn định ở mức 85 nhịp/phút. Bóng ma của tỷ phú Phát tan biến vào dòng nước đen, trả lại sự yên lặng lạnh lẽo cho cống ngầm.
Huy mở mắt ra, thở phào nhẹ nhõm. Cơn sốt vẫn hành hạ khiến đầu anh nóng ran, nhưng lý trí của anh đã tạm thời giành lại được quyền kiểm soát cơ thể. Anh dùng tay trái sờ lên bả vai trái của mình. Lớp băng gạc quấn vội xung quanh vết thương đã đẫm nước cống bẩn thỉu, rỉ ra một thứ dịch mủ tanh nồng. Vết thương bị bắn này đã được khâu lại bằng những đường chỉ khâu y tế cực kỳ chuyên nghiệp, nhưng nước bẩn dưới cống ngầm đã khiến nó bị nhiễm trùng nặng.
*Nếu mình tiếp tục ở dưới này, mình sẽ chết vì nhiễm trùng hoặc hoại tử trước khi kịp nhớ ra mình là ai.*
Huy nhìn xuống dòng nước thải dưới chân. Dòng nước đang chảy xiết về một hướng cố định. Anh khẽ đưa tay lên không trung, cảm nhận một luồng gió lạnh nhè nhẹ thổi ngược chiều nước chảy. Luồng gió ấy mang theo mùi bùn đất, mùi muối mặn và cả không khí trong lành của mặt đất.
*Gió thổi... nghĩa là có lối thoát lên mặt đất ở phía trước. Nước chảy ra sông, còn gió thổi vào từ các cửa xả hoặc nắp cống.*
Bằng tư duy cơ học logic nhạy bén, Huy dứt khoát bước chân xuống dòng nước thải ngập đến đầu gối. Cái lạnh buốt của nước bẩn ngấm qua lớp quần áo rách nát, khiến anh rùng mình một cái tỉnh táo hơn. Anh dùng bàn tay trái bám dọc theo vách tường gạch cũ kỹ của Đường hầm thoát hiểm ngầm Somnos, kéo lê thân hình gầy guộc đi ngược chiều gió.
Mỗi bước đi là một cực hình đối với bả vai trái đang bị nhiễm trùng. Cơn sốt khiến Huy thỉnh thoảng lảo đảo, suýt ngã quỵ xuống dòng nước thải đen kịt. Nhưng tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả quýt găm chặt trong túi áo như một mỏ neo vô hình, liên tục nhắc nhở anh phải tiến về phía trước.
Sau gần một giờ lết đi trong mê cung tối tăm dưới lòng đất, Huy bỗng nhìn thấy một vệt sáng thẳng đứng yếu ớt xuyên qua màn sương ẩm ướt phía trước. Đó là ánh sáng ban mai của một ngày mới.
Anh tiến lại gần, phát hiện ra một chiếc thang sắt rỉ sét dẫn thẳng lên một nắp cống bằng gang. Luồng gió trong lành thổi mạnh qua các khe hở của nắp cống, mang theo mùi nhang trầm ấm áp và tiếng chuông chùa thanh tịnh vọng lại từ xa.
Huy dùng hết sức lực tàn tạ còn sót lại, leo từng bậc thang sắt bằng tay trái và hai chân. Ngón tay phải run rẩy của anh hoàn toàn không thể bám trụ. Anh dùng bả vai phải bám vào thành cống, lấy đầu và lưng đẩy mạnh chiếc nắp gang nặng trịch sang một bên.
Ánh sáng ban mai ùa xuống làm Huy chói mắt. Anh bò lên mặt đất, ngã quỵ xuống bãi cỏ ướt sũng sương đêm bên cạnh một con đường nhựa vắng vẻ ven kênh.
Huy thở dốc, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Qua làn sương mù ban mai mờ ảo, anh ngước mắt nhìn lên.
Ngay trước mắt anh, nổi bật giữa những rặng cây xanh mướt là ngôi cổng tam quan bằng đá cổ kính với mái ngói cong vút của Chùa Vĩnh Nghiêm. Mùi hương trầm ấm áp tỏa ra từ chính điện, hòa cùng tiếng chuông chùa vang vọng buổi sớm, mang lại cho tâm hồn đang bị phân mảnh của Huy một cảm giác bình yên và quen thuộc đến kỳ lạ.
Anh không nhớ vì sao nơi này lại quen thuộc đến thế, nhưng anh biết, đây chính là điểm tựa tâm linh duy nhất có thể cứu rỗi linh hồn anh lúc này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!