Lưới Sắt Bủa Vây
Bóng tối dưới boong-ker bọc chì của bác sĩ Ngô Kiến Quốc lạnh buốt, nhưng trong lồng ngực của Lê Khắc Huy, một cơn hỏa hoạn vô hình đang thiêu rụi những dải liên kết thần kinh cuối cùng. Gương mặt đẫm nước mắt của Nguyễn Mai Chi dưới ánh đèn xanh của phòng phẫu thuật An Bình mười lăm năm trước vẫn găm chặt vào vỏ não anh như một chiếc đinh rỉ sét. Cô ấy còn sống. Người tình cũ tưởng đã chết, người mà anh luôn dằn vặt và tìm kiếm suốt mười lăm năm qua, lại chính là kẻ đứng sau danh xưng 'Kẻ Săn Bóng Đè', điều hành cả một mạng lưới thao túng ý thức tàn nhẫn.
"Huy! Tỉnh lại đi! Nhìn vào chú này!"
Tiếng hét của bác sĩ Quốc vang lên đứt quãng qua tiếng ù tai dữ dội. Bàn tay chai sạn của ông đè chặt lên bả vai trái đang rỉ máu của Huy, trong khi tay kia liên tục điều chỉnh tần số của máy kích thích từ trường xuyên sọ (TMS). Trên màn hình fMRI, các dải sóng não của Huy đang nhảy múa điên cuồng, hiển thị mức suy kiệt vỏ não đã chạm ngưỡng bốn mươi phần trăm. Vết rách màng nhĩ tai phải của anh vẫn rỉ ra một vệt máu mỏng, lạnh ngắt, loang ra trên chiếc gối vô trùng.
"Cậu ấy đang bị dội ngược sóng não tầng sâu!" Phan Đăng Bách hoảng loạn hét lên, tay ôm khư khư bộ cảm biến phổ tần analog dính đầy bùn đất. "Tần số vàng mười ba phẩy năm héc-tz đang tự cộng hưởng ngược trong thùy thái dương của cậu ấy! Nếu không ngắt kết nối, vỏ não của cậu ấy sẽ bị san phẳng vĩnh viễn!"
Huy cố gắng mím chặt môi. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh giật mạnh liên tục, run bần bật theo một chu kỳ hỗn loạn không thể kiểm soát. Anh muốn nói, muốn gào lên rằng anh đã nhìn thấy sơ đồ máy chủ tối cao của Phục Hưng, đã nhìn thấy Mai Chi, nhưng thanh quản của anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Mọi nỗ lực tư duy logic lúc này đều kích hoạt cơ chế tự vệ của Khóa nhận thức tầng nông, gây ra những cơn co thắt mạch máu não đau buốt tận xương tủy.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Đột ngột, chiếc máy tính điều khiển trung tâm của boong-ker phát ra những tiếng kêu cảnh báo đỏ dồn dập. Trên màn hình kỹ thuật số, một dòng chữ đỏ rực nhấp nháy liên tục: "CẢNH BÁO BẢO MẬT: PHÁT HIỆN XUNG TRUY TRUY ĐỊNH VỊ NGƯỢC. CỔNG MẠNG NỘI BỘ BỊ XÂM NHẬP."
Bách lao lại bàn phím, những ngón tay gõ liên tục với tốc độ chóng mặt. Gương mặt chuyên gia âm học lập dị biến dạng dưới ánh sáng đỏ của màn hình: "Chết tiệt! Tín hiệu cảnh báo đỏ từ máy chủ Phục Hưng đã được kích hoạt ngay khi Huy giải mã xong tệp EEG Vật mẫu số 0. Đặng Minh Khôi... gã hacker thiên tài của tập đoàn đã bẻ khóa được giao thức bảo mật của chúng ta. Hắn đang định vị ngược tọa độ điện từ của boong-ker này!"
"Cái gì?" Bác sĩ Quốc bàng hoàng ngừng tay máy TMS. "Lồng Faraday bọc chì của boong-ker này dày đến năm mươi mi-li-mét, làm sao chúng có thể quét xuyên qua được?"
"Chúng không quét xuyên qua chì," Huy khàn giọng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, đứt quãng và lạnh lùng đến đáng sợ. Anh dùng bàn tay trái run rẩy siết chặt lấy bắp tay phải để kiềm chế cơn run vỏ não. "Khi tôi phá vỡ khóa nhận thức tầng sâu... dòng điện sinh học của tôi đã tự phát ra một xung cộng hưởng cực mạnh trùng khớp với tần số vàng của Phục Hưng. Chính bộ não của tôi... đã biến thành một trạm phát sóng di động tự khai báo tọa độ."
Chưa kịp để Quốc và Bách đưa ra phương án phản ứng, từ phía trên trần bê tông của boong-ker dội xuống những tiếng động cơ gầm rú nặng nề. Tiếng còi hú của xe cảnh sát xé toạc màn mưa đêm đang dần tạnh ngoài đường phố. Tiếp đó là tiếng loa phóng thanh rền vang, mang theo giọng nói hách dịch, lạnh lùng quen thuộc của Đại tá Phạm Đăng Khoa:
"Sở Cảnh sát Thành phố thông báo! Toàn bộ khu vực phòng khám nghiệm tử thi tư nhân đã bị phong tỏa! Bác sĩ Ngô Kiến Quốc, yêu cầu ông mở cửa và giao nộp nghi phạm giết người Lê Khắc Huy ngay lập tức! Đội phản ứng nhanh một bốn một đã sẵn sàng nổ súng nếu có hành vi kháng cự!"
"Đại tá Khoa trực tiếp dẫn quân..." Quốc nghiến răng, gương mặt hốc hác sạm đi vì phẫn nộ. "Hắn nhận tiền của Phục Hưng để dập tắt mọi nghi vấn về vụ án phòng kín của tỷ phú Phát. Đêm nay, hắn muốn tiêu hủy toàn bộ chúng ta để bịt đầu mối."
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng búa thủy lực cầm tay nện mạnh vào cánh cửa sắt dày của phòng khám phía trên dội xuống boong-ker như những tiếng sấm sét cơ học. Trần bê tông rụng xuống những mảng bụi xám xịt. Đội phản ứng nhanh 141 đang tiến hành phá cửa đột kích với tốc độ của một chiến dịch chống khủng bố quân sự.
Đúng lúc đó, cửa ngách bí mật của boong-ker đột ngột bị đẩy mạnh. Trần Hạ Vy lao vào, cơ thể sũng nước mưa, chiếc áo khoác da màu đen của cô rách một đường dài bên bả vai. Trên tay cô là khẩu súng điện Taser thế hệ mới đang nạp sẵn điện cực, báng súng ngắn dắt bên hông vẫn còn vương những giọt nước lạnh.
"Vy! Sao cô lại ở đây?" Huy cố gượng dậy nhưng bả vai trái nhiễm trùng nhói lên một cơn đau buốt khiến anh ngã quỵ xuống giường mổ thép.
"Tôi nhận được tin mật từ trạm BTS giao thông," Vy thở dốc, giọng cô đanh thép nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng tột độ. "Khoa đã ký lệnh truy nã đặc biệt đối với anh dưới tội danh giết người hàng loạt mộng du và phá hoại tài sản quốc gia. Hắn sử dụng lực lượng một bốn một để thực hiện lệnh bắt giữ khẩn cấp không qua phê duyệt của Viện Kiểm sát. Tôi đã cố gắng đưa ra lệnh bãi miễn bắt giữ nhưng bị Khoa gạt đi lập tức. Hắn tuyên bố tôi là đồng lõa và tước quân tịch của tôi ngay tại chỗ."
"Cô điên rồi, Vy," Huy nhìn cô, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ kinh niên của anh hiện lên vẻ dằn vặt sâu sắc. "Cô đã mạo hiểm cả sự nghiệp vì tôi."
"Nếu không có khoa học của anh, tôi đã chết ngoài ban công đêm đó rồi," Vy dứt khoát bước lại gần, ném hai quả lựu đạn khói ngụy trang xuống lối vào boong-ker. Khói xám nồng nặc mùi metan bắt đầu tỏa ra, che khuất tầm nhìn của các camera giám sát ngầm. "Chúng ta không có thời gian để dằn vặt. Lực lượng một bốn một đang phá đến lớp cửa thứ hai của phòng khám. Chúng ta phải đi ngay!"
"Đi đâu?" Bác sĩ Quốc lắc đầu đầy bất lực. "Hệ thống camera AI của Phan Văn Đức đã thiết lập hàng rào định vị ảo xung quanh toàn bộ khu vực này. Chỉ cần các cháu bước lên mặt đất, chúng sẽ bắn hạ ngay lập tức dưới danh nghĩa nghi phạm kháng cự."
Huy im lặng. Tiếng tích tắc cơ học đứt quãng của chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan nằm trong lòng bàn tay trái của anh vang lên đều đặn, hoạt động như một mỏ neo thính giác duy nhất giữ cho lý trí anh không bị ảo ảnh người chết nuốt chửng. Trong đầu anh, sơ đồ máy chủ Phục Hưng vừa giải mã đang sáng rực lên như một tấm bản đồ ánh sáng xanh. Anh nhìn Vy, nhìn bác sĩ Quốc – người chú đã mạo hiểm cả y đức để cứu mạng anh, rồi nhìn xuống chiếc đồng hồ quả quýt.
Một chuỗi suy luận chiến thuật lạnh lùng, tàn nhẫn được thiết lập trong vỏ não của Vật mẫu số 0.
*Nếu mình bị bắt lúc này, Phục Hưng sẽ sử dụng máy quét fMRI thời gian thực để tra tấn vùng dưới đồi của mình. Chúng không chỉ lấy lại được sơ đồ máy chủ, mà còn tìm ra vị trí của chú Minh, công thức Somnolin nguyên chất của mẹ, và toàn bộ bằng chứng liên quan đến sự giúp đỡ của Vy và bác sĩ Quốc. Tất cả mọi người sẽ bị xóa sạch ý thức vĩnh viễn để bảo vệ bí mật của tập đoàn.*
*Cách duy nhất để bảo vệ thông tin mật và cứu mạng đồng minh... là mình phải biến mất cùng với ký ức về họ.*
"Chú Quốc," Huy quay sang người bác sĩ pháp y già, giọng nói của anh tĩnh lặng đến mức đáng sợ, không còn một chút dao động cảm xúc nào của con người. "Mở nắp cống ngầm dưới sàn boong-ker ra."
"Huy! Cháu định làm gì?" Quốc bàng hoàng nhìn anh.
"Đường hầm thoát hiểm ngầm Somnos dẫn thẳng ra hệ thống cống thải sông Sài Gòn. Đó là vùng mù viễn thông hoàn hảo mà hệ thống AI của Đức không thể quét tới," Huy từ từ đưa chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan lên sát gáy, ngay trên vết sẹo phẫu thuật đang ngứa ran dữ dội. "Nhưng trước khi đi... tôi phải thực hiện Tự xóa ký ức cục bộ khẩn cấp đối với toàn bộ dữ liệu của một giờ gần nhất."
"Anh điên rồi sao Lê Khắc Huy!" Vy hét lên, cô lao lại định giật lấy chiếc đồng hồ quả quýt từ tay anh. "Tự xóa ký ức cục bộ ở mức suy kiệt vỏ não bốn mươi phần trăm sẽ phá hủy vĩnh viễn các liên kết synapse vùng đỉnh! Anh sẽ quên sạch mọi thứ! Anh sẽ quên tôi, quên chú Minh, quên cả công thức thuốc bảo mệnh của mẹ anh! Anh sẽ trở thành một kẻ mất trí nhớ chạy trốn dưới lòng đất!"
"Nếu tôi không quên các người, Phục Hưng sẽ dùng bộ não của tôi để giết chết các người," Huy dùng bàn tay trái siết chặt lấy cổ tay phải đang run rẩy, ép chiếc đồng hồ quả quýt áp sát vào vùng sẹo sau gáy. Ánh mắt anh nhìn Vy tĩnh lặng như nước hồ thu, một cái nhìn bao dung và thanh thản tuyệt đối ẩn sau vẻ ngoài hốc hác. "Vy... nếu một ngày tôi quên tên cô, hãy tìm tôi bằng tần số này."
*Rầm!*
Cánh cửa sắt cuối cùng của boong-ker nứt vỡ dưới cú thúc mạnh của búa thủy lực. Tiếng bước chân nặng nề của Đội phản ứng nhanh 141 vang lên ngay sát hành lang khói.
"Bác sĩ Quốc! Mở nắp cống ra! Ngay lập tức!" Vy hét lên, nước mắt cô trào ra ngoài lăng kính cận, nhưng bản lĩnh của một đại úy hình sự buộc cô phải đưa ra quyết định sinh tồn tàn nhẫn nhất. Cô phối hợp với Bách kéo chiếc nắp cống bằng gang nặng trịch dưới sàn boong-ker lên, để lộ một khoảng không tối tăm, nồng nặc mùi bùn đất và nước thải lạnh buốt dội ngược lên.
Huy nhắm mắt lại. Anh nhấn giữ nút chốt của chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan trong năm giây liên tục.
*Tạch... Tạch... Cạch...*
Cuộn cảm từ trường siêu nhỏ giấu dưới bánh răng thoát của đồng hồ được kích hoạt ở công suất tối đa. Một luồng sáng xanh lam phóng ra từ mặt kính đồng hồ, đi thẳng vào vết sẹo phẫu thuật sau gáy Huy.
*A...*
Huy không thể hét lên thành tiếng. Cơn đau buốt tột cùng như hàng vạn cây kim độc nung đỏ đâm xuyên qua thùy thái dương, đốt cháy toàn bộ các liên kết synapse vừa được thiết lập trong một giờ qua. Ký ức về cuộc gặp gỡ với chú Minh tại tiệm sửa đồng hồ cổ, hình ảnh công thức Somnolin nguyên chất của mẹ vẽ bằng mực huỳnh quang, và cả gương mặt lo lắng đẫm nước mắt của Trần Hạ Vy trước mắt anh... tất cả bắt đầu vỡ vụn thành những mảnh sáng trắng rồi tan biến vào một khoảng không trống rỗng, lạnh ngắt.
"Nhảy xuống đi Huy!"
Vy dùng hết sức lực cuối cùng, đẩy thân hình gầy guộc, bán mê man của Huy xuống khoảng tối của nắp cống ngầm ngay khi luồng khói xám bị xé toạc bởi những ánh đèn pin siêu sáng của cảnh sát cơ động.
*Tõm!*
Thân thể Huy rơi xuống dòng nước thải lạnh buốt dưới lòng đất, biến mất hoàn toàn vào bóng tối của Đường hầm thoát hiểm ngầm Somnos.
Ngay giây tiếp theo, cửa boong-ker bị đạp tung. Nguyễn Văn Cường dẫn đầu sáu cảnh sát cơ động Đội phản ứng nhanh 141, mặc giáp đen toàn thân, chĩa thẳng những họng súng tiểu liên vào Vy và bác sĩ Quốc đang đứng bên cạnh nắp cống đã được đậy chặt.
"Đại úy Trần Hạ Vy! Bác sĩ Ngô Kiến Quốc!" Cường khàn giọng ra lệnh, ánh mắt lạnh lùng không một chút cảm xúc dưới mũ bảo hiểm kính đen. "Các người bị bắt giữ vì tội bao che cho tội phạm nguy hiểm và phản bội công lý! Giao nộp Lê Khắc Huy ngay lập tức!"
Vy từ từ hạ khẩu súng Taser xuống đất, đôi mắt cô đỏ hoe nhìn thẳng vào họng súng của Cường, khóe môi khẽ nở một nụ cười lạnh lùng đầy thách thức. Cô biết, cuộc thẩm vấn của Khoa sẽ hoàn toàn vô dụng. Ký ức của Huy về cô, về boong-ker này đã bị xóa sạch hoàn toàn. Sợi dây liên kết duy nhất chứng minh cô đồng lõa đã biến mất trong vỏ não bị phân mảng của anh. Huy đã an toàn dưới lòng đất, dù cái giá phải trả là một cuộc đời hoàn toàn trống rỗng.
***
Dưới lòng cống ngầm tối tăm, lạnh buốt của hệ thống thoát nước Somnos, dòng nước thải đen kịt cuồn cuộn chảy xô lệch thân thể gầy guộc của Lê Khắc Huy vào một bệ bê tông rêu mốc.
Anh từ từ mở mắt ra.
Tầm nhìn của anh hoàn toàn bị bao phủ bởi một màu đen đặc. Không có ánh sáng xanh của fMRI, không có tiếng còi hú của cảnh sát, cũng không có bất kỳ gương mặt quen thuộc nào. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ những vách tường ẩm ướt và mùi bùn đất nồng nặc lấp đầy khoang mũi.
Huy cố gắng gượng dậy, nhưng bả vai trái bị bắn nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, kéo theo một cơn sốt cao li bì đang thiêu đốt cơ thể anh. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh vẫn đang giật nhẹ theo một nhịp điệu vô thức, lạnh ngắt.
Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên, chạm vào vết sẹo phẫu thuật sau gáy đang ngứa ran dữ dội, rồi sờ xuống túi quần. Tay anh chạm vào một vật thể kim loại lạnh ráo.
Đó là chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan với mặt kính đã nứt vỡ hoàn toàn, cuộn cảm bên trong đã lạnh ngắt không còn một chút năng lượng điện từ nào.
Huy bàng hoàng nhìn chiếc đồng hồ trong tay dưới ánh sáng mờ ảo của vệt nước mưa lọt qua khe nắp cống phía trên. Đầu óc anh trống rỗng, sạch sẽ đến đáng sợ. Không có một hình ảnh, một cái tên, hay một ký ức nào xuất hiện trong thùy thái dương của anh lúc này.
Anh nhìn vết thương ở vai đang chảy máu, nhìn chiếc đồng hồ quả quýt nứt vỡ, rồi nhìn vào bóng tối sâu thẳm của đường hầm ngầm trước mắt.
*Mình là ai?*
*Tại sao mình lại ở đây?*
Ranh giới của Cấp 1: Ký Ức Cận Tử chính thức khép lại trong sự trống rỗng lạnh lẽo dưới lòng đất, mở ra Cấp 2: Ảo Ảnh Song Trùng đầy rẫy những cạm bẫy mộng du của một tội phạm truy nã bị mất trí nhớ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!