Nhạc nềnOboro

Đột Nhập Nhà Xác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào ngoài kia vẫn không hề có dấu hiệu dứt hạt. Nó quất liên hồi vào những ô cửa kính của Bệnh viện Đa khoa Trung tâm Thành phố, tạo nên một chuỗi âm thanh rầm rì, hỗn loạn, như muốn nhấn chìm cả khu sảnh chờ vắng lặng vào bầu không khí u uất của màn đêm. Lúc này đã là gần ba giờ sáng.


Lê Khắc Huy kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai màu đen xuống trán, dựng cao cổ chiếc áo khoác gió sẫm màu để che đi gương mặt hốc hác. Tay phải anh đút sâu vào túi áo, ngón cái vô thức miết nhẹ lên mặt kính mát lạnh của chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan. Tiếng tích tắc cơ học của nó vẫn đều đặn gõ vào tâm trí anh, hoạt động như một máy đo nhịp tim thầm lặng, neo giữ phần lý trí mỏng manh của anh trước cơn buồn ngủ và những cơn nhức đầu âm ỉ nơi thùy thái dương.


Bên cạnh anh, bác sĩ pháp y Ngô Kiến Quốc đang đứng tựa lưng vào bức tường sơn nước đã bong tróc của hành lang tầng hầm. Ông mập mạp, mặc chiếc áo khoác kaki sờn vai dính vài vệt ố màu xám của hóa chất, tay cầm một ly cà phê giấy đã nguội ngắt. Đôi mắt sau cặp kính cận dày cộp của ông nheo lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không tối tăm dẫn xuống khu vực nhà xác.


"Huy này," Quốc lên tiếng, giọng nói trầm thấp và khàn đặc vì nghiện thuốc lá nặng. "Chú nợ cha cháu một mạng người mười lăm năm trước. Nhưng việc đêm nay... nếu bị thằng nhóc Đỗ Minh Đức hay người của Đại tá Khoa phát hiện, chú cháu mình coi như mất trắng sự nghiệp. Thằng Đức đang tìm mọi cách để hạ bệ chú nhằm leo lên chiếc ghế Pháp y trưởng. Nó là con chó săn được Phục Hưng nuôi dưỡng."


"Cháu biết, chú Quốc," Huy trả lời, giọng nói không chút dao động, đều đều như một chiếc máy phát tần số thấp. "Nhưng tệp dữ liệu EEG cận tử cháu nhận được chỉ có hiệu lực trong vòng hai mươi tư giờ. Nếu không lấy được mẫu dịch não tủy tươi của Vương Kim Phát trước khi họ tiến hành tẩm hóa chất bảo quản vào sáng mai, mọi dấu vết về dải tần 13.5Hz trong vỏ não ông ta sẽ bị phá hủy hoàn toàn bởi formalin. Chúng ta sẽ không bao giờ chứng minh được đây là một vụ mưu sát."


Quốc thở dài, ném chiếc ly giấy rỗng vào sọt rác bên cạnh. "Được rồi. Đi thôi. Chú Dũng gác đêm đã mở sẵn lối đi phụ cho chúng ta."


Họ bước nhanh qua hành lang hầm ngập tràn mùi ẩm mốc và ánh sáng vàng vọt của những bóng đèn neon sắp cháy. Tiếng bước chân của họ vang lên những âm thanh rỗng tuếch, dội vào vách tường bê tông ẩm ướt.


Ở cuối hành lang, một bóng người gầy guộc, bước đi hơi khập khiễng đang đứng chờ sẵn bên cánh cửa sắt nặng nề. Đó là Bùi Tiến Dũng, nhân viên trực đêm tại nhà xác trung tâm. Gương mặt khắc khổ của ông lộ rõ vẻ lo lắng dưới ánh đèn mờ. Dũng nhìn thấy Huy liền gật đầu nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và biết ơn. Ba năm trước, chính Huy đã dùng liệu pháp hành vi để chữa khỏi chứng mộng du kinh niên cho con trai ông, cứu thằng bé khỏi một vụ tai nạn ngã lầu trong gang tấc. Ân tình đó, một người lính gác nghèo như ông luôn khắc cốt ghi tâm.


"Bác sĩ Huy, bác sĩ Quốc," Dũng nói nhỏ, tay run run tra chiếc chìa khóa phụ vào ổ khóa cơ khí cổ điển. "Tôi đã tắt bớt camera giám sát ở lối đi nội bộ này trong vòng mười lăm phút. Các anh phải nhanh lên. Đêm nay Sở Cảnh sát tăng cường tuần tra gắt gao lắm, tôi nghe nói Đại tá Khoa đã ra lệnh niêm phong toàn bộ mẫu bệnh phẩm của tỷ phú Phát ngay sáng hôm sau."


"Cảm ơn chú Dũng. Chú cứ canh chừng cổng ngoài, có động tĩnh gì hãy gõ ba tiếng vào đường ống dẫn nước," Quốc vỗ vai Dũng rồi đẩy cửa bước vào.


Luồng không khí lạnh buốt, nồng nặc mùi formalin và cồn y tế lập tức ập vào mặt họ, khiến Huy phải nheo mắt lại để ngăn cơn co thắt đột ngột của mạch máu não. Nhà xác Trung tâm Thành phố nằm sâu dưới lòng đất, lạnh lẽo như một thế giới biệt lập với sự ồn ào của đô thị phía trên. Ở giữa phòng khám nghiệm là những chiếc bàn giải phẫu bằng thép không gỉ sáng loáng dưới ánh đèn mổ hình tròn treo lơ lửng. Xung quanh tường là những hộc tủ lạnh lưu trữ thi thể bằng kim loại xám xịt.


Quốc tiến đến hộc tủ số 104, kéo mạnh tay cầm kim loại. Tiếng bánh xe rỉ sét trượt trên đường ray vang lên một âm thanh chói tai trong không gian tĩnh lặng.


Thi thể của tỷ phú Vương Kim Phát hiện ra dưới tấm vải liệm màu trắng. Gương mặt của người đàn ông từng nắm giữ hàng ngàn tỷ đồng giờ đây xám ngoét, đôi mắt nhắm nghiền nhưng các cơ mặt vẫn co rút nhẹ, để lại những nếp nhăn vặn vẹo quanh khóe miệng – dấu vết của sự hoảng loạn cực hạn trước khi tim ngừng đập.


Huy bước lại gần, tay trái lật nhẹ đầu của tử thi sang một bên để lộ vùng chẩm gáy. Vết sẹo phẫu thuật nhỏ dài ba centimet lồi lên rõ rệt dưới ánh đèn mổ. Huy cảm thấy gáy mình ngứa ran một cách kỳ lạ, như thể có một luồng điện sinh học đang cộng hưởng giữa hai cơ thể.


"Bắt đầu đi, Huy. Chú sẽ chuẩn bị máy quét di động," Quốc nói, giọng gấp gáp khi ông mở chiếc vali da, lấy ra thiết bị quét điện cực não bộ di động tự chế.


Huy mở vali y tế di động chống shock của mình, lấy ra một cây kim điện cực siêu mỏng phủ vàng sinh học dài khoảng mười lăm centimet. Đây là công cụ chuyên dụng dùng để thực hiện kỹ thuật Trích xuất dữ liệu EEG từ tử thi. Anh cần phải luồn cây kim này qua khe xương chẩm gáy, xuyên thẳng vào vùng vỏ não thị giác và thùy thái dương của Phát để lấy mẫu dịch não tủy tươi và đo đạc các xung điện sinh học còn sót lại.


Nhiệt độ đóng băng của nhà xác bắt đầu tác động đến hệ thần kinh nhạy cảm của Huy. Ngón tay phải của anh run lên bần bật. Vết sẹo gáy của anh bắt đầu nhói đau, và tiếng tích tắc của đồng hồ quả quýt trong đầu anh đột ngột tăng nhanh nhịp điệu.


Huy đưa mũi kim lại gần gáy tử thi, nhưng tay anh run quá mạnh khiến mũi kim bị lệch đi vài milimet, sượt qua bề mặt da đầu lạnh ngắt của Phát.


"Khốn kiếp," Huy rít qua kẽ răng. Cơn buồn ngủ và sự suy kiệt vỏ não đang làm giảm khả năng kiểm soát vận động của anh.


Không một chút do dự, Huy dùng ngón tay cái của tay trái bấm mạnh, bấm thật sâu vào vết thương cũ vẫn chưa lành hẳn ở bắp vai trái. Nỗi đau vật lý sắc lẹm lập tức truyền thẳng lên não bộ, cắt đứt cơn mơ màng và làm gián đoạn tạm thời cơn run rẩy của ngón tay phải. Ánh mắt Huy lấy lại sự tinh anh, lạnh lùng và sắc bén trong một tích tắc quyết định.


Anh nín thở, định vị chính xác khe xương chẩm gáy của Phát, rồi dứt khoát luồn mũi kim điện cực sâu vào bên trong.


*Sực.*


Mũi kim đi xuyên qua lớp màng cứng, tiếp cận khoang dưới nhện. Quốc nhanh chóng cắm đầu dây kết nối từ kim vào máy quét di động. Trên màn hình led nhỏ của máy quét, những đường đồ thị màu xanh lá bắt đầu nhảy múa nhấp nhô, ghi nhận những tín hiệu điện sinh học siêu vi thể còn sót lại trong dịch não tủy của tỷ phú.


"Tốt lắm, Huy! Chúng ta đang lấy được mẫu dịch não tủy chứa nồng độ cortisol cực cao," Quốc thì thầm đầy phấn khích, tay cầm ống tiêm xi-lanh hút nhẹ dòng chất lỏng trong suốt từ gáy tử thi.


Đột ngột, ba tiếng *coong, coong, coong* vang lên từ đường ống dẫn nước chạy dọc trần nhà xác.


Đó là ám hiệu cảnh báo của chú Dũng.


Tim Huy đập mạnh một nhịp. Tiếng bước chân nện gót giày cao su nện xuống sàn gạch hành lang vang lên từ phía xa ngoài cửa chính. Âm thanh đó dứt khoát, đều đặn và đang tiến lại gần phòng khám nghiệm với tốc độ rất nhanh.


"Có kẻ đến!" Quốc biến sắc. "Là Đỗ Minh Đức. Chỉ có nó mới đi loại giày bảo hộ có tiếng rít cao su đó."


"Chú Quốc, ngụy trang thi thể! Nhanh lên!" Huy nói khẽ nhưng đầy uy lực.


Quốc nhanh chóng rút kim điện cực, đẩy mạnh khay chứa thi thể của Phát vào hộc tủ lạnh số 104, đóng sầm cửa lại và khóa chốt. Trong khi đó, Huy ôm chiếc vali y tế di động và máy quét quét nhanh vào góc tối phía sau chiếc tủ sắt lớn chứa đầy các lọ formaldehyde và mẫu bệnh phẩm ngâm hóa chất ở góc phòng.


Huy nấp sát vào vách tường lạnh ngắt, bóng tối bao trùm lấy cơ thể gầy guộc của anh. Tiếng bước chân đã dừng lại ngay trước cánh cửa sắt của nhà xác.


*Cạch.*


Cửa đẩy ra. Ánh sáng trắng từ hành lang hắt vào phòng, kéo dài bóng của một người đàn ông trẻ tuổi mặc chiếc áo blouse trắng tinh tươm, không một vết bẩn. Đó là BS Đỗ Minh Đức. Gã đeo kính gọng tròn thời trang, gương mặt lộ rõ vẻ tự phụ và ánh mắt sắc lẹm luôn dò xét xung quanh.


"Ồ, bác sĩ Quốc?" Đức lên tiếng, giọng nói mỉa mai vang lên trong không gian lạnh lẽo của nhà xác. Gã bước vào phòng, hai tay đút vào túi áo blouse, mắt nhìn chăm chú vào chiếc bàn giải phẫu trống không ở giữa phòng. "Đêm hôm thế này mà Giáo sư vẫn còn ở đây làm việc sao? Tôi cứ nghĩ giờ này người già phải đang ngủ sâu ở nhà rồi chứ."


Quốc đứng tựa vào bàn mổ, gương mặt không hề lộ vẻ hoảng loạn. Ông thản nhiên cầm một xấp tài liệu giấy trên bàn lên, đẩy nhẹ gọng kính cận: "Cậu Đức đấy à? Tôi là trưởng khoa pháp y của thành phố này, tôi có quyền kiểm tra các mẫu bệnh phẩm bất cứ lúc nào tôi muốn. Ngược lại, cậu mới là người đáng hỏi đấy. Đêm nay đâu phải ca trực của cậu?"


Đức nhếch mép cười, bước lại gần hộc tủ chứa thi thể của tỷ phú Phát. "Tôi nhận được lệnh trực tiếp từ Đại tá Phạm Đăng Khoa của Sở Cảnh sát. Ông ấy yêu cầu tôi rà soát lại toàn bộ hồ sơ lâm sàng của Vương Kim Phát trước khi niêm phong niêm cất vào sáng mai. Đại tá không muốn có bất kỳ 'sai sót chuyên môn' nào từ những người thuộc thế hệ cũ."


Nói đoạn, Đức vươn tay định nắm lấy tay cầm của hộc tủ số 104.


Từ góc tối sau tủ hóa chất, Huy quan sát thấy cử động của Đức. Nhịp thở của gã rất nhanh và nông, vai hơi nhô về phía trước – một biểu hiện của sự lo lắng và vội vàng. Huy nhận ra Đức đang cố tình che giấu một mục đích khác: gã muốn tiêu hủy hoặc đánh cắp mẫu dịch não tủy của Phát trước khi có bất kỳ ai khác tiếp cận.


Nếu Đức mở hộc tủ lúc này, gã sẽ phát hiện ra vết kim châm mới còn rớm máu sau gáy của Phát.


"Cậu Đức," Quốc lên tiếng, giọng nói uy nghiêm và lạnh lùng cắt ngang hành động của gã trẻ tuổi. Ông ném tập hồ sơ độc chất giả lên bàn mổ tạo nên một tiếng *bạch* khô khốc. "Nếu cậu muốn tìm sai sót chuyên môn, thì hãy nhìn vào cái này đi. Bản báo cáo độc chất lâm sàng ban đầu của cậu về vụ Phát hoàn toàn bỏ qua nồng độ cortisol dị thường trong dịch não tủy. Cậu kết luận nạn nhân chết do suy tim tự nhiên, nhưng lại không giải thích được tại sao các thụ thể thần kinh vùng dưới đồi của ông ta bị phá hủy hoàn toàn. Cậu đang làm việc cho Phục Hưng hay cho Sở Cảnh sát?"


Đức khựng lại. Tay gã rời khỏi tay cầm hộc tủ số 104. Gương mặt gã thoáng biến sắc dưới ánh đèn mổ, đôi mắt dao động dữ dội trước lời buộc tội đanh thép của vị tiền bối lão làng.


"Giáo sư Quốc, ông đang vu khống tôi đấy à?" Đức gằn giọng, bước lại gần bàn mổ để đối chất với Quốc. "Tôi làm việc hoàn toàn theo quy trình hành chính tiêu chuẩn của Sở."


"Quy trình tiêu chuẩn của cậu là bỏ qua các chỉ số sinh hóa quan trọng để nhanh chóng khép lại vụ án theo ý của Đại tá Khoa sao?" Quốc tiến lại gần, dùng tầm vóc mập mạp của mình che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Đức hướng về phía hộc tủ 104. "Tôi đã gửi một bản kiến nghị phản biện lên Giám đốc Sở Y tế yêu cầu đình chỉ quyền giám định của cậu trong vụ này. Nếu cậu khôn ngoan, hãy về phòng làm việc của mình và cầu nguyện cho bản báo cáo độc chất kia không bị lật tẩy đi."


Sự áp đảo về uy tín và kinh nghiệm của Quốc khiến Đức hoàn toàn rơi vào thế bị động. Gã siết chặt hai nắm tay trong túi áo blouse, răng nghiến chặt. Gã biết mình không thể đối đầu trực diện với Quốc về mặt chuyên môn y khoa lúc này.


"Được thôi, Giáo sư Quốc," Đức lạnh lùng nói, mắt liếc qua xấp tài liệu trên bàn. "Chúng ta sẽ xem ai là người đúng trước hội đồng giám định pháp y vào sáng mai. Nhưng tôi cảnh báo ông, đừng cố can thiệp vào những việc vượt quá thẩm quyền của mình."


Gã quay lưng, sải bước nhanh ra khỏi phòng khám nghiệm. Tiếng gót giày cao su rít lên trên sàn nhà hành lang nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn sau cánh cửa sắt đóng sầm lại.


Trong góc tối, Huy thở ra một hơi dài. Anh bước ra khỏi bóng tối, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm chiếc áo khoác gió.


"Nhanh lên, Huy," Quốc nói, trán ông cũng lấm tấm mồ hôi. "Thằng nhóc đó sẽ quay lại cùng với người của Khoa sớm thôi."


Huy nhanh chóng cắm đầu dây kết nối của máy quét điện cực vào cổng truyền dữ liệu của chiếc USB bảo mật. Trên màn hình led, quá trình trích xuất dữ liệu EEG từ tử thi đã hoàn thành một trăm phần trăm. Đồng thời, Quốc cẩn thận niêm phong ống nghiệm chứa Mẫu dịch não tủy của nạn nhân vào một hộp bảo quản nitơ lỏng siêu nhỏ.


"Xong rồi," Huy nói, rút chiếc USB ra.


Nhưng ngay khi anh chuẩn bị ngắt nguồn thiết bị quét di động, màn hình led bỗng nhiên nhấp nháy liên tục. Một dải tần số sóng não dị thường xuất hiện ở kênh số 12 – kênh ghi nhận hoạt động điện sinh học từ vùng dưới đồi của Phát.


Đó là một đường dao động hình sin cực kỳ đều đặn, không hề bị nhiễu loạn bởi quá trình phân hủy sinh học của tế bào não.


Quốc ghé mắt nhìn vào màn hình, đồng tử ông co thắt lại vì kinh ngạc: "Huy... nhìn này. Đây là cái gì?"


Thiết bị quét ghi nhận một tần số hạ âm đúng 13.5Hz vẫn đang dao động nhẹ, phát ra những xung điện từ siêu vi thể trong dịch não tủy của tỷ phú Vương Kim Phát, như một bóng ma vô hình vẫn đang thì thầm từ cõi chết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!