Chân Tướng Vật Mẫu Số 0
Bóng tối trong căn hộ bán đảo Thanh Đa mười lăm năm trước không mang màu đen đặc của màn đêm thông thường. Nó mang sắc xanh lam nhớp nháp, thứ ánh sáng lân quang phát ra từ các dãy đèn LED của chiếc máy biến điệu tần số cổ điển đặt trên bàn làm việc của kỹ sư Trần Anh.
Huy từ từ ngước mắt lên nhìn vào khe hở của chiếc mặt nạ đen. Ánh mắt của kẻ sát nhân mười lăm năm trước đang nhìn anh đầy quen thuộc, một cái nhìn không chứa đựng sát khí lạnh lùng của một gã đao phủ, mà là sự tò mò đến tột cùng của một nhà khoa học đang quan sát một sinh vật thử nghiệm vừa vượt qua giới hạn sinh học.
"Mày không nên ở đây, Huy," giọng nói của gã đeo mặt nạ bị bóp méo qua bộ lọc âm thanh cơ học, vang lên rè rè như tiếng băng từ bị xước. "Nhưng cấu trúc não của mày... thật sự là một kiệt tác."
Huy cố gắng nhấc cánh tay phải lên, nhưng hệ vận động của Trần Anh – cơ thể vật chứa mà anh đang mượn ký ức – đã bị tê liệt hoàn toàn. Sóng hạ âm 13.5Hz từ chiếc loa cầm tay của gã mặt nạ đang quét liên tục qua không gian hẹp, dội ngược vào các bức tường bê tông rạn nứt, tạo thành một cái bẫy cộng hưởng cơ học bóp nghẹt cơ tim của Trần Anh. Nhịp tim của vật chứa vọt lên mức một trăm tám mươi nhịp một phút. Lồng ngực Huy ở thực tại dưới boong-ker bọc chì cũng co thắt dữ dội theo cơ chế đồng bộ sinh học. Anh muốn áp dụng liệu pháp điều hòa nhịp thở Quán Niệm, nhưng hệ thần kinh thực vật hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí. Nhịp tim thực tại đã vượt quá ngưỡng an toàn một trăm tám mươi, đe dọa gây ra một cơn rung thất và ngừng tim đột ngột ngay trên giường mổ của bác sĩ Quốc.
"Trần Anh... hãy đưa tôi đến mạch điện," Huy gào lên trong tiềm thức, cố gắng dùng chút lực tàn để giao tiếp với bóng ma của người kỹ sư quá cố đang lởn vởn trong rìa ảo giác.
Đột ngột, bóng ma của Trần Anh không tan biến. Gã kỹ sư gầy gò với mu bàn tay đầy vết bỏng hóa chất chậm rãi bước đến, nắm lấy bàn tay run rẩy của Huy. Không gian căn hộ Thanh Đa bắt đầu vặn vẹo, kéo giãn ra thành những vệt sáng xanh dài vô tận. Tiếng sấm sét của đêm mưa mười lăm năm trước biến mất, thay vào đó là tiếng rít chói tai của hệ thống thông gió công nghiệp công suất lớn.
Huy bị kéo tuột qua một đường hầm ký ức sâu thẳm. Khi anh mở mắt ra một lần nữa, mùi lưu huỳnh ẩm mốc của Thanh Đa đã biến mất, thay vào đó là mùi ete nồng nặc và mùi cồn sát trùng lạnh lẽo.
Anh đang đứng giữa một phòng thí nghiệm ngập tràn ánh sáng xanh lam dịu nhẹ. Xung quanh là các lồng Faraday bọc lưới đồng đa tầng, những màn hình fMRI analog hiển thị các dải sóng não dao động liên tục, và giữa phòng là một chiếc ghế phẫu thuật bằng thép không gỉ với các đai da thắt chặt.
"Đây không phải là ký ức của Trần Anh," Huy bàng hoàng nhận ra. Cấu trúc không gian này, những dãy hành lang dài lát gạch men trắng đã ố vàng, những ô cửa kính cường lực dày ba lớp... Đây chính là Viện Nghiên cứu Thần kinh học An Bình trước khi bị bỏ hoang mười lăm năm trước.
Bóng ma của Trần Anh đứng bên cạnh anh, chỉ tay về phía chiếc ghế phẫu thuật gốc của phòng 104.
"Nhìn đi, Lê Khắc Huy," Trần Anh thầm thì, giọng nói như tiếng gió lùa qua khe cửa rỉ sét. "Nhìn vào đứa trẻ đang nằm đó. Đó là lý do tại sao tôi bị ép buộc phải chế tạo thiết bị phát hạ âm cho Tạ Minh Long. Họ cần một công cụ để thu hồi... mày."
Huy bước lại gần chiếc ghế thép. Tim anh như ngừng đập khi nhìn rõ gương mặt của đứa trẻ mười bốn tuổi đang bị trói chặt bằng bốn vòng đai da dày bản. Đứa trẻ có gương mặt gầy guộc, làn da nhợt nhạt vì thiếu nắng, và sau gáy của nó – ngay sát vùng chẩm – là một vết rạch phẫu thuật dài năm centimet đang được giữ mở bằng kẹp định vị kim loại.
Đó chính là anh. Lê Khắc Huy năm mười bốn tuổi.
Một người đàn ông đeo khẩu trang y tế, mặc áo khoác phòng lab màu xám, đeo kính gọng tròn lịch lãm bước vào phòng. Dù gương mặt bị che khuất một nửa, Huy vẫn lập tức nhận ra mái tóc muối tiêu và đôi mắt thâm trầm, uy nghiêm của người thầy mà anh hằng kính trọng: Giáo sư Trịnh Hoài Sâm. Nhưng mười lăm năm trước, ánh mắt của ông ta không có sự bao dung của một người cha nuôi, mà chỉ có sự lạnh lùng tàn nhẫn của một kẻ đang thực hiện một ca giải phẫu thí nghiệm trên cơ thể động vật.
GS Sâm cầm chiếc dao mổ vi mô mạ vàng sinh học, từ từ tiến lại gần gáy của đứa trẻ Huy.
"Cấu trúc synapse vùng dưới đồi của nó đã tương thích hoàn hảo với mô não cấy ghép của dự án 'Bóng Đè'," GS Sâm nói, giọng ông ta vang vọng qua hệ thống loa nội bộ của phòng 104. "Nó là đứa trẻ duy nhất sống sót mà không bị điên loạn. Bản ghi EEG của nó... chính là 'Vật mẫu số 0'. Chúng ta phải khóa nhận thức của nó lại trước khi cha mẹ nó kịp kích hoạt mã tự hủy."
"Không! Dừng lại!" Huy hét lên, lao vào định ngăn cản cánh tay của GS Sâm. Nhưng cơ thể ảo giác của anh chỉ là một cái bóng vô hình lướt xuyên qua da thịt của người thầy.
Lưỡi dao mổ vi mô của GS Sâm lạnh lùng hạ xuống, rạch sâu vào vùng mô não sát tủy sống của đứa trẻ Huy.
*Uỳnh!*
Cơn đau buốt từ vết sẹo gáy ở thực tại đột ngột bùng phát như một dòng thác điện cao áp phóng thẳng vào thùy thái dương của Huy. Cơn đau dữ dội, tàn nhẫn đến mức nó bẻ gãy hoàn toàn lớp Khóa nhận thức tầng nông (Cognitive Lockout) mà cha mẹ anh đã thiết lập để bảo vệ não bộ anh suốt mười lăm năm qua. Toàn bộ hệ thống phong tỏa ký ức sụp đổ.
Ký ức tràn về như lũ quét. Huy nhìn thấy cha mình – Lê Hoài Nam – đang tranh cãi nảy lửa với GS Sâm trong phòng thí nghiệm về việc sử dụng công nghệ sóng não để kiểm soát ý thức con người. Anh nhìn thấy mẹ mình – Nguyễn Thị Kim Anh – đẫm nước mắt tiêm liều thuốc bảo vệ vào gáy anh trước khi vụ tai nạn xe hơi giả mạo xảy ra. Anh nhận ra vết sẹo sau gáy mình không phải là di chứng của một tai nạn giao thông ngẫu nhiên, mà là dấu vết của ca phẫu thuật cấy ghép mô não đầu tiên của dự án Bóng Đè do chính người thầy đáng kính Trịnh Hoài Sâm thực hiện để biến anh thành một vật chứa ý thức.
Chân tướng nhân thân kinh hoàng của "Vật mẫu số 0" đã được phơi bày hoàn toàn.
Ở thực tại, trong Boong-ker bọc chì của bác sĩ Quốc, cơ thể Huy trên giường mổ thép bắt đầu co giật động kinh toàn thân cấp tính. Áp lực nội sọ tăng vọt khiến máu tươi trào ra từ hai bên mũi và vành tai phải của anh, nhuộm đỏ cả tấm ga trải giường vô trùng. Biểu đồ fMRI hiển thị các vệt sáng đỏ rực nhấp nháy liên tục ở vùng thùy thái dương, báo hiệu các tế bào não đang bị tàn phá bởi dòng điện dội ngược.
"Cậu ấy bị động kinh vỏ não cấp độ 3!" Phan Đăng Bách hoảng loạn hét lên, tay giữ chặt lấy bả vai co giật của Huy. "Nhịp tim đã chạm ngưỡng một trăm chín mươi! Cứu cậu ấy, chú Quốc!"
Bác sĩ Ngô Kiến Quốc mặt cắt không còn một giọt máu. Ông biết liệu pháp điều hòa nhịp thở Quán Niệm của Huy đã hoàn toàn vô hiệu khi não bộ rơi vào trạng thái bão điện tủy sống. Ông nhanh chóng kéo chiếc máy kích thích từ trường xuyên sọ (TMS) tự chế lại gần, áp hai cuộn dây điện từ hình số 8 vào hai bên thái dương của Huy.
"Bách! Giữ chặt đầu nó! Tôi sẽ phát xung từ trường tần số cao để cắt cơn bão điện!"
*Tạch! Tạch! Tạch!*
Những tiếng động cơ học đều đặn vang lên khi Quốc nhấn nút kích hoạt. Dòng từ trường mạnh xuyên qua hộp sọ, tạo ra các xung điện nhỏ đối nghịch để triệt tiêu dòng điện động kinh đang tàn phá vỏ não của Huy.
Trong cơn bán mê man giữa thực và ảo, nhờ dòng từ trường của Quốc ổn định tạm thời điện thế màng, lý trí của Huy giành lại được một khoảng tỉnh táo ngắn ngủi. Anh biết thùy thái dương của mình đang bị hủy hoại từng giây, và cái giá phải trả cho ca bẻ khóa ký ức này là vô cùng tàn nhẫn. Đầu óc anh trống rỗng, hình ảnh gương mặt dịu dàng của mẹ anh trong ký ức bắt đầu nhòe đi, vỡ vụn rồi biến mất vĩnh viễn. Anh đã quên mất gương mặt của mẹ mình để đổi lấy khoảng tỉnh táo cuối cùng này.
Nhưng cấu trúc não đặc biệt của "Vật mẫu số 0" đã giúp anh tương thích hoàn hảo với tệp EEG của Trần Anh. Trong những giây phút cuối cùng của ảo ảnh, Huy nhìn thấy trên bàn làm việc của Trần Anh một sơ đồ mạch điện analog được vẽ bằng mực huỳnh quang. Đó là sơ đồ cấu trúc của máy chủ tối cao thuộc Tập đoàn Phục Hưng – hệ thống điều khiển trạm phát sóng hạ âm diện rộng của Tạ Minh Long.
Huy dùng toàn bộ ý chí còn sót lại để ghi nhớ từng nút mạng, từng dải tần số giải mã và kẽ hở bảo mật sinh học của máy chủ. Cấu trúc não của anh chính là chiếc chìa khóa duy nhất có thể tương thích và giải mã hệ thống này mà không bị tẩy não.
Khi sơ đồ máy chủ vừa được khắc sâu vào vỏ não của Huy, ảo ảnh bắt đầu sụp đổ.
Anh thấy mình đứng giữa phòng phẫu thuật 104 đang bốc cháy mờ ảo. GS Sâm đã rời đi, chỉ còn lại một bóng người phụ nữ trẻ đang đứng bên cạnh chiếc ghế phẫu thuật, lặng lẽ thu dọn các mẫu điện cực mạ vàng sinh học.
Người phụ nữ ấy quay lại. Dưới ánh sáng xanh lam của dãy đèn fMRI mười lăm năm trước, cô ta chậm rãi kéo chiếc khẩu trang y tế xuống, để lộ một gương mặt thanh tú, đôi mắt to tròn đẫm nước mắt nhưng lạnh lùng đến đáng sợ.
Đó là Nguyễn Mai Chi.
Người tình cũ tưởng đã chết mười lăm năm trước của anh, người vẫn luôn xuất hiện trong những cơn ác mộng mộng du của anh, đang đứng đó – ngay tại trung tâm của dự án Bóng Đè đen tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!