Nhạc nềnOboro

Ca Cấy Ghép Trong Hầm Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão trên dòng sông Sài Gòn đã vơi hạt, nhưng cái lạnh buốt của nước lũ tràn bờ vẫn bám riết lấy da thịt Lê Khắc Huy như một lớp màng sinh học nhớp nháp. Tiếng động cơ chiếc Honda Win 100 độ của Trịnh Đình Quang nổ giòn giã dưới những gầm cầu tối tăm của Quận 4, luồn lách qua những con hẻm ngập nước đen ngòm, tránh xa các trục đường chính nơi ánh đèn pha của lực lượng cảnh sát tuần tra đang quét liên tục.


Huy ngồi phía sau, hai tay bám chặt vào khung sắt của xe. Mỗi cú xóc nảy trên mặt đường ổ gà lại dội lên bả vai trái một cơn đau buốt tận xương tủy. Vết thương bị bắn từ bán đảo Thanh Đa đã bắt đầu sưng tấy, rỉ ra thứ dịch mủ vàng tanh lẫn máu loãng, thấm đẫm lớp gạc quấn vội. Nhưng điều tồi tệ hơn cả là tai phải của anh. Màng nhĩ bị rách nhẹ sau vụ nổ trạm phát sóng hạ âm ở khu ổ chuột vẫn đang rỉ ra từng vệt máu mỏng, để lại một tiếng rít kéo dài vô tận trong đầu, tựa như tiếng vo ve của một đàn ong bị kích động. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh giật mạnh liên tục theo một chu kỳ hỗn loạn, hoàn toàn không thể kiểm soát.


Phan Đăng Bách ngồi kẹp giữa Huy và chiếc vali y tế di động chống shock, tay ôm khư khư bộ cảm biến phổ tần analog dính đầy bùn đất. Gương mặt chuyên gia âm học lập dị tái nhợt dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt qua những kẽ lá ướt sũng.


"Ráng lên, Huy. Sắp đến nhà chú Quốc rồi," Quang khàn giọng hét lên qua tiếng gió rít, rồ ga cho chiếc xe lướt qua một con hẻm cụt dẫn lối vào cửa sau của phòng khám nghiệm tử thi tư nhân.


Phòng khám của bác sĩ pháp y trưởng Ngô Kiến Quốc nằm ẩn sau một dãy nhà kho cũ kỹ ven sông, ngụy trang dưới danh nghĩa một cơ sở lưu trữ mẫu sinh học y khoa. Khi chiếc Win độ dừng hẳn, cửa sắt ngách tối om đột ngột hé mở một khe hẹp. Bác sĩ Quốc bước ra, mái tóc muối tiêu rối bù, chiếc tạp dề phẫu thuật dính những vệt ố màu xám của hóa chất bảo quản vẫn chưa kịp tháo. Ông nhanh chóng đỡ lấy Huy, kéo anh vào trong bóng tối của phòng vô trùng trước khi Quang rồ ga biến mất vào màn đêm để xóa dấu vết.


"Trời đất ơi, Huy! Cháu điên rồi sao?"


Quốc rít lên khe khẽ khi đặt Huy ngồi xuống chiếc ghế xoay bằng kim loại dưới ánh đèn mổ mờ nhạt. Ông nhanh chóng cắt bỏ lớp sơ mi ướt sũng của Huy, để lộ bả vai trái sưng phồng, đỏ tấy và vết thương rách miệng rỉ mủ. Nhưng khi nhìn thấy vệt máu khô thẫm bám dọc theo vành tai phải của cháu trai, đôi mắt sau cặp kính cận dày cộp của ông nheo lại đầy kinh hoàng. Ông dùng tăm bông tẩm cồn sát trùng lau nhẹ vành tai Huy, giọng run rẩy dằn vặt:


"Màng nhĩ bị rách do áp lực cơ học tầm cao. Vai trái nhiễm trùng nặng, độc chất từ đạn tẩm độc của Phục Hưng đang làm liệt nhẹ cơ hoành của cháu. Và cái này..." Quốc đưa ngón tay chạm vào vết sẹo phẫu thuật sau gáy của Huy, nơi các mô sẹo đang lồi lên đỏ ửng và nóng ran. "Chỉ số suy kiệt vỏ não của cháu đã chạm ngưỡng mười lăm phần trăm sau vụ nổ ở khu ổ chuột. Cháu đã cấy ghép ký ức hai lần liên tiếp trong vòng chưa đầy hai mươi tư giờ! Cháu có biết quy tắc an toàn sinh học của Viện Somnos không? Tuyệt đối không được thực hiện ca cấy ghép thứ ba khi lượng độc chất thần kinh chưa đào thải hết! Cháu muốn chết não lâm sàng ngay trên bàn mổ của chú sao?"


"Cháu không có thời gian, chú Quốc," Huy trả lời, giọng nói của anh trầm ấm, đều đặn nhưng lạnh lùng đến đáng sợ, hoàn toàn thiếu vắng các dao động cảm xúc của một người đang chịu đựng đau đớn thể xác cực hạn. Anh dùng bàn tay trái siết chặt lấy cổ tay phải để đè ngón tay trỏ đang co giật xuống cạnh bàn kim loại. "Kẻ Săn Bóng Đè đã thu hồi thiết bị phát sóng hạ âm cầm tay ngay trước mắt cháu. Hắn đang xóa sạch mọi dấu vết. Kỹ sư âm thanh Trần Anh – nạn nhân thứ hai – là người duy nhất nắm giữ cấu trúc mạch điện điều biến của thiết bị đó. Cháu phải cấy tệp EEG cận tử của anh ta ngay bây giờ."


"Chú cấm! Chú nợ cha mẹ cháu một mạng sống mười lăm năm trước, chú không thể để cháu tự hủy hoại mình thế này!" Quốc đập mạnh tay xuống bàn, lồng ngực phập phồng phẫn nộ. "Dòng điện sinh học từ ca cấy ghép thứ ba sẽ đốt cháy các khớp synapse còn lại của cháu. Cháu sẽ mất sạch ký ức cá nhân, hoặc tệ hơn, cháu sẽ trở thành một kẻ mộng du tâm thần phân liệt vĩnh viễn!"


Huy không tranh cãi. Anh chậm rãi thò tay vào lót áo khoác da, rút ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ dung dịch màu xanh lam trong suốt – dịch chiết Somnolin nguyên chất mà anh tìm thấy trong mặt sau bức ảnh gia đình tại căn hộ cũ.


"Mẹ cháu đã để lại cái này," Huy đặt lọ thuốc lên bàn, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Quốc, tĩnh lặng như nước hồ thu. "Nó có nồng độ tinh khiết gấp mười lần phiên bản thương mại của Phục Hưng. Nó sẽ ổn định màng tế bào thần kinh của cháu, ngăn chặn sự đào thải ký ức ngoại lai. Chú Quốc... chú là người duy nhất có đủ trình độ giải phẫu để luồn điện cực vào gáy cháu mà không làm rách tủy sống. Cháu xin chú."


Nhìn lọ thuốc xanh lam lấp lánh dưới ánh đèn mổ, bác sĩ Quốc đứng lặng người. Sự dằn vặt hiện rõ trên từng nếp nhăn trên gương mặt hốc hác của ông. Là một bác sĩ pháp y, ông đã thề trước tượng Hippocrates sẽ bảo vệ sự sống bằng mọi giá; nhưng giờ đây, ông lại đang bị ép buộc phải thực hiện một ca can thiệp thần kinh mạo hiểm có thể giết chết con trai của người bạn thân nhất. Ông nhìn bức ảnh gia đình của cha mẹ Huy đặt trên kệ sách cũ, thở dài một tiếng đầy bất lực.


"Được rồi... nhưng đây là lần cuối cùng, Huy. Nếu nhịp tim của cháu vượt quá một trăm năm mươi, chú sẽ lập tức rút phích cắm điện cực, bất chấp việc cháu có lấy được manh mối hay không."


Quốc quay người, đẩy bức tường giả phía sau tủ lưu trữ mẫu sinh học, lộ ra một lối đi tối tăm dẫn xuống lòng đất. Đó là Boong-ker chống sóng điện từ của BS Quốc – căn hầm ngầm được xây dựng từ thời chiến tranh lạnh, bọc bằng các tấm chì dày và lưới đồng đa tầng theo Giao thức cách ly sóng điện từ (Faraday Protocol) tuyệt đối. Ở dưới này, mọi tín hiệu Wifi, sóng điện thoại, định vị GPS hay các luồng sóng ngoại lai từ trạm phát của Phục Hưng hoàn toàn bị triệt tiêu. Đây là lồng Faraday hoàn hảo nhất thành phố, nơi duy nhất giúp Huy thực hiện ca cấy ghép mà không sợ bị Kẻ Săn Bóng Đè hay hacker Đặng Minh Khôi xâm nhập chiếm quyền điều khiển não bộ.


Không khí dưới hầm lạnh buốt, nồng nặc mùi chì và hơi ẩm mốc. Giữa căn hầm là một chiếc giường mổ bằng thép không gỉ, bao quanh bởi hệ thống máy quét EEG di động tự chế của Quốc và màn hình fMRI analog cũ kỹ đang phát ra những tiếng vo ve đều đặn.


Huy nằm xuống giường mổ lạnh ngắt. Bách nhanh chóng kết nối chiếc máy tính xách tay chứa tệp dữ liệu EEG cận tử của kỹ sư Trần Anh vào hệ thống điều khiển của thiết bị gáy Somno-Link thế hệ 2.


"Huy, chuẩn bị tinh thần," Bách nói, giọng run rẩy khi dán các điện cực phủ vàng sinh học lên hai bên thái dương của Huy. "Tôi đã lọc nhiễu dải tần 13.5Hz trong tệp EEG này, nhưng vì đây là ký ức của một người chết do mộng du tự sát, áp lực tâm lý dội ngược sẽ cực kỳ khủng khiếp."


Huy nhắm mắt lại, thực hiện liệu pháp điều hòa nhịp thở Quán Niệm. Hít vào bốn giây, giữ hơi bốn giây, thở ra tám giây. Nhịp tim của anh hiển thị trên màn hình fMRI từ một trăm hai mươi nhịp từ từ hạ xuống mức bảy mươi nhịp một phút. Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên, áp chặt chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan – mỏ neo thực tại duy nhất của mình – vào lòng bàn tay, cố gắng cảm nhận chuyển động của các bánh răng cơ khí bên trong để giữ vững ý thức.


Bác sĩ Quốc bước lại gần gáy Huy, tay cầm chiếc kim tiêm tự động chứa dịch chiết Somnolin nguyên chất. Ông sát trùng vùng da xung quanh vết sẹo mổ cũ, hít một hơi thật sâu để giữ cho bàn tay giải phẫu của mình không bị run.


"Chuẩn bị tiêm thuốc ổn định màng tế bào. Ba, hai, một..."


*Phụt!*


Luồng hoạt chất xanh lam lạnh buốt thấm thấu qua da, chạy dọc theo các dây thần kinh tủy sống lên thẳng đại não của Huy. Ngay lập tức, anh cảm thấy một luồng điện tê dại lan tỏa khắp da đầu, làm đông cứng mọi cảm giác đau đớn vật lý từ vết thương ở vai và tai phải.


"Kết nối thiết bị Somno-Link gáy!" Huy ra lệnh bằng giọng nói đều đều vô cảm.


Bách nhấn nút kích hoạt trên máy tính. Hai chân kim loại sinh học siêu mỏng của thiết bị Somno-Link áp sát gáy Huy đột ngột phóng ra những tia điện sinh học siêu vi thể, luồn qua khe xương chẩm để cấy trực tiếp dữ liệu EEG vào thùy thái dương của anh.


*Uỳnh!*


Một tiếng nổ vô hình bùng phát trong tâm trí Huy. Toàn bộ không gian tối tăm của boong-ker biến mất, thay vào đó là một luồng ánh sáng trắng lóa mắt kèm theo hàng vạn mảnh vỡ hình ảnh đứt quãng chạy dọc võng mạc với tốc độ chóng mặt. Ý thức của anh lập tức bị phân tách làm đôi: một nửa vẫn cảm nhận được cơ thể đang nằm trên giường mổ lạnh ngắt, nửa còn lại bị kéo tuột vào một chiều không gian ảo giác năm giác quan đầy hỗn loạn.


"Nhịp tim của Huy đang tăng vọt! Một trăm mười... một trăm ba mươi!" Tiếng hét hoảng hốt của Bách vang lên đứt quãng trong tai trái của Huy.


Huy cố gắng gõ ngón tay trái vào mặt kính chiếc đồng hồ quả quýt để kích hoạt mỏ neo thực tại. Nhưng ngay khi anh vừa gõ, một cảm giác trống rỗng kinh hoàng ập đến. Chiếc đồng hồ trong tay anh hoàn toàn lạnh ngắt, không có bất kỳ phản hồi từ trường nào.


*Hỏng rồi!* Huy bàng hoàng nhận ra. Từ trường bọc chì cực mạnh của boong-ker chống sóng điện từ đã vô hiệu hóa hoàn toàn cuộn cảm EMP và hệ thống cảm biến từ tính bên trong chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan. Mỏ neo thực tại của anh đã bị vô hiệu hóa vật lý!


Không có mỏ neo ổn định, luồng ký ức ngoại lai của kỹ sư Trần Anh lập tức bùng phát như một cơn lũ quét, điên cuồng tấn công và đè bẹp các vùng chức năng não bộ của Huy. Cơ thể Huy trên giường mổ bắt đầu co giật dữ dội, hai mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng, miệng sùi bọt mép.


"Đào thải ký ức cận tử cấp độ nặng!" Quốc hét lên, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. "Màng tế bào thần kinh của nó đang bị dòng điện cấy ghép xé rách! fMRI hiển thị các mạch máu nhỏ vùng đỉnh đầu đang phình căng cực đại! Nó sẽ bị vỡ mạch máu não và chết lâm sàng trong vòng ba phút nữa!"


"Rút thiết bị ra! Chú Quốc!" Bách hoảng loạn lao về phía máy tính.


"Không được rút!" Huy nghiến răng hét lên trong tiềm thức, nhưng thanh quản của anh ở thực tại chỉ phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vô nghĩa. Trong ảo ảnh, anh nhìn thấy những bức tường bê tông của căn hộ Thanh Đa mười lăm năm trước đang sụp đổ, và từ trong đống đổ nát, gương mặt đẫm nước mắt của Nguyễn Mai Chi hiện lên, cô đang bị trói chặt trên chiếc ghế phẫu thuật của căn phòng 104. Anh biết, nếu rút thiết bị ra lúc này, anh sẽ vĩnh viễn mất đi manh mối về cô và dự án Bóng Đè.


"Chú Quốc! Tiêm Somnolin nồng độ cao trực tiếp vào tĩnh mạch cổ! Mau lên!" Bách nhìn biểu đồ fMRI đang nhấp nháy đỏ rực, gào lên.


Bác sĩ Quốc dằn vặt tột độ. Đôi bàn tay từng thực hiện hàng ngàn ca mổ pháp y của ông run lên bần bật. Ông biết, việc tiêm Somnolin liều cao vào tĩnh mạch cổ trong trạng thái co giật cực hạn này có thể gây ngừng tim ngay lập tức nếu cơ thể không tương thích. Nhưng nhìn vệt máu đang chảy dài từ tai phải của Huy và biểu đồ sóng não đang dần phẳng lặng của một ca chết não cận kề, ông không còn lựa chọn nào khác.


Ông cầm ống tiêm tự động, đâm thẳng vào tĩnh mạch cổ bên phải của Huy và nhấn nút xả toàn bộ lượng dịch chiết Somnolin nguyên chất còn lại.


*Phụt!*


Luồng hoạt chất cực mạnh thấm thẳng vào máu, lao nhanh lên đại não. Một cảm giác lạnh buốt như băng đá lan tỏa khắp vỏ não của Huy, ép các màng tế bào thần kinh đang bị tàn phá phải co thắt lại, ổn định điện thế màng tế bào. Cơn co giật toàn thân của Huy đột ngột dừng lại. Cơ thể anh thả lỏng trên giường mổ, nhịp tim hiển thị trên màn hình từ một trăm năm mươi nhịp từ từ hạ xuống mức ổn định sáu mươi lăm nhịp một phút.


Nhưng ngay khi cơn co giật vừa dứt, màn hình fMRI bỗng phát ra một tiếng bíp dài lạnh lẽo.


Biểu đồ phân tích định lượng hiển thị chỉ số suy kiệt vỏ não của Huy đột ngột nhảy vọt từ mười lăm phần trăm lên mức ba mươi lăm phần trăm – chính thức chạm ngưỡng Tốc độ suy kiệt vỏ não cấp 2 (15% - 35%).


Trong đầu Huy, một tiếng *rắc* khô khốc vang lên, tựa như một sợi dây xích ký ức vừa bị chặt đứt vĩnh viễn. Một mảng tối lớn bủa vây lấy tâm trí anh. Huy cố gắng nhớ lại tên ngôi trường cấp ba mình từng học, nhớ lại gương mặt của những người bạn thời niên thiếu, nhưng tất cả chỉ là một khoảng trống rỗng, đen ngòm và lạnh lẽo. Toàn bộ ký ức về thời học sinh cấp ba của anh đã bị dòng điện cấy ghép xóa sổ hoàn toàn khỏi vỏ não. Đồng thời, bàn tay phải của anh rơi vào một trạng thái run rẩy vĩnh viễn, các sợi cơ ngón tay co rút liên tục, báo hiệu anh sẽ không bao giờ còn có thể cầm dao mổ hay thực hiện các thao tác cơ khí chính xác được nữa.


Cái giá của sự thật đã được thanh toán bằng chính bản ngã của anh.


Nhưng ca cấy ghép đã thành công. Luồng sóng não của kỹ sư Trần Anh hoàn toàn đồng bộ với đại não của Huy ở dải tần số vàng.


Huy hé mở hàng mi nặng trĩu trong ảo ảnh. Không gian tối tăm của boong-ker biến mất. Anh thấy mình đang đứng giữa căn hộ cũ nát ở bán đảo Thanh Đa mười lăm năm trước. Trên bàn làm việc dán đầy sơ đồ mạch điện, chiếc máy phát sóng hạ âm thế hệ cũ đang phát ra những tiếng o o trầm đục.


Huy từ từ cúi xuống nhìn vào bản thiết kế viết tay của Trần Anh đặt trên bàn. Nhưng ngay khi anh vừa định đọc các thông số kỹ thuật, một bóng đen cao gầy đeo mặt nạ từ góc tối của căn phòng chậm rãi bước ra, chĩa thẳng họng súng tẩm độc vào ngực anh.


Kẻ Săn Bóng Đè mười lăm năm trước đang đứng ngay trước mặt anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!