Nhạc nềnOboro

Thử Nghiệm Chết Người Ở Khu Ổ Chuột

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa sắt nện sấm sét vào cánh cửa cuốn của tiệm sửa đồng hồ cổ chợ đen vang lên rầm rầm, khiến những chiếc đồng hồ quả lắc treo trên bức tường bê tông loang lổ rêu mốc của chú Minh rung lên bần bật. Bụi vôi và rỉ sắt rơi lả tả xuống chiếc bàn gỗ thô ráp, nơi mảnh giấy ghi công thức Somnolin nguyên chất của mẹ Lê Khắc Huy vẫn còn nằm im lìm dưới ánh đèn hồng ngoại mờ ảo.


"Mở cửa ra! Thằng già kia!" Tiếng gầm rú của Trịnh Hoài An – gã côn đồ địa bàn kiêm cháu họ của Trịnh Hoài Nam – át cả tiếng mưa xối xả ngoài con hẻm nhỏ ven sông Sài Gòn. "Tao biết thằng bác sĩ điên đang trốn ở trong. Giao nộp chiếc đĩa đồng cổ ra đây, nếu không tao sẽ phóng hỏa thiêu rụi cái ổ chuột này!"


Chú Minh nhanh chóng dập tắt chiếc đèn bàn hồng ngoại, bóng tối lập tức nuốt chửng căn phòng chật hẹp nồng nặc mùi dầu hỏa và axit tẩy rửa. Chú dùng bàn tay chai sạn dính đầy dầu máy đẩy mạnh Huy vào khoảng trống hẹp phía sau chiếc tủ gỗ hương đỏ khổng lồ – nơi chứa những chiếc đồng hồ quả lắc cổ đại từ thời Pháp thuộc.


"Trốn vào đó, để tao đối phó với chúng!" Chú Minh thì thầm qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc đầy dằn vặt nhưng vô cùng dứt khoát.


Huy cố gắng gượng dậy, bả vai trái vừa được chú Minh gắp đầu đạn tẩm độc nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Dịch mủ nhiễm trùng nước bẩn từ bán đảo Thanh Đa vẫn còn râm ran rỉ ra dưới lớp gạc quấn vội. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh giật mạnh liên tục theo một tần số hỗn loạn không thể kiểm soát – di chứng tàn nhẫn của sự suy kiệt vỏ não đã chạm ngưỡng mười bốn phần trăm. Anh mím chặt môi, cố gắng điều hòa nhịp thở theo liệu pháp Quán Niệm để giữ cho nhịp tim hiển thị trên mặt chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan không vượt quá ngưỡng báo động một trăm năm mươi nhịp một phút.


*Rầm! Rầm! Cạch...*


Cánh cửa cuốn bằng sắt rỉ sét bắt đầu biến dạng dưới những cú nện búa tàn bạo của đám côn đồ. Nhưng ngay khi Huy tưởng chừng như cánh cửa sắp đổ sập, một hiện tượng kỳ lạ bỗng nhiên xảy ra.


Tiếng đập cửa thình lình dừng lại.


Không có tiếng la hét chiến đấu, cũng không có tiếng súng nổ. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi xối xả trên mái tôn rỉ sét. Rồi từ sâu trong lòng đất, một dải tần số hạ âm cực thấp bắt đầu lan truyền. Đó không phải là một âm thanh mà tai người có thể nghe thấy, mà là một luồng áp lực cơ học khổng lồ nện thẳng vào lồng ngực Huy.


Màng nhĩ tai phải của anh – vốn đã bị tổn thương nhẹ sau cuộc rượt đuổi ở Thanh Đa – bỗng ngứa ran và rung lên dữ dội. Nhịp tim của anh đột ngột tăng vọt lên một trăm ba mươi nhịp một phút. Lồng ngực co thắt lại như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cơ tim, gây ra một cơn co thắt mạch vành cấp tính.


"Cái gì thế này..." Huy quỳ sụp xuống sàn gỗ, tay trái bịt chặt tai phải đang rỉ ra một vệt máu loãng. Bản năng của một chuyên gia giải mã giấc mơ hình sự và Vật mẫu số 0 lập tức cảnh báo anh: Tần số vàng 13.5Hz đang được kích hoạt ở công suất cực lớn.


Qua khe hở của tủ gỗ, Huy nhìn ra ngoài. Chú Minh cũng đang ôm ngực, gương mặt hốc hác tái nhợt đi vì thiếu oxy. Ngoài con hẻm, tiếng búa sắt rơi loảng xoảng xuống nền xi măng. Tiếng rên rỉ, khóc lóc thảm thiết của đám đàn em Trịnh Hoài An vang lên đứt quãng.


"Đầu tôi... cứu tôi với... có con ma nào đang bóp cổ tôi..." Tiếng la hét vô thức của một tên côn đồ vang lên, rồi nhanh chóng chuyển thành những tiếng thở dốc nghẹn ngào.


Huy lết lại gần cửa sổ kính vỡ, nhìn ra ngoài màn mưa bong bóng. Cảnh tượng trước mắt khiến anh bàng hoàng. Không chỉ có đám côn đồ của An, mà hàng chục cư dân nghèo trong khu ổ chuột ven sông đang bước ra khỏi nhà. Mắt họ mở to nhưng hoàn toàn vô hồn, đồng tử giãn nở tối đa dưới ánh đèn đường vàng vọt. Họ di chuyển chậm rãi, giật cục giống như những con rối bị giật dây – trạng thái mộng du có ý thức cấp độ hai. Một số người điên cuồng cào cấu vào cổ họng mình cho đến khi chảy máu, một số khác đang lầm lũi đi về phía bờ sông Sài Gòn cuồn cuộn nước lũ với ý định tự gieo mình xuống dòng nước lạnh buốt.


"Thử nghiệm diện rộng..." Huy lẩm bẩm, răng nghiến chặt đến mức bật máu môi. "TS Trần Thế Vinh... lão ta đang kích hoạt trạm phát sóng hạ âm thử nghiệm ngay tại đây để đầu độc thần kinh người nghèo."


Đúng lúc đó, tiếng động cơ gầm rú của một chiếc xe máy xé toạc màn mưa. Chiếc Honda Win 100 cũ đã được độ động cơ 175cc của Trịnh Đình Quang lao thẳng vào hẻm, phanh gấp ngay trước cửa tiệm sửa đồng hồ. Phan Đăng Bách – chuyên gia phân tích âm học lập dị – nhảy xuống xe, tay ôm chặt chiếc máy ghi âm cơ học chạy băng từ và bộ cảm biến phổ tần analog.


Bách dùng báng súng ngắn đập vỡ kính cửa phụ, hét lớn vào trong: "Huy! Chú Minh! Hai người còn sống không? Tần số hạ âm ở đây đang đạt ngưỡng một trăm hai mươi decibel! Nó đang giết chết vỏ não của cả khu phố này!"


Chú Minh lết ra mở khóa xích sắt, để Bách và Quang lao vào trong. Quang nhanh chóng chốt chặt cửa lại, gương mặt vạm vỡ dính đầy nước mưa và máu sượt từ một vết thương cũ.


"Vy đâu?" Huy hỏi, giọng khản đặc, cố gắng duy trì sự tỉnh táo bằng cách bấm mạnh móng tay vào vết bỏng cũ ở tay phải để dùng nỗi đau vật lý làm mỏ neo thực tại.


"Cô ấy đang bị trinh sát của Lê Quốc Việt theo dõi ở quận 5, không thể tiếp cận khu này," Bách nhanh chóng đặt máy phổ kế lên bàn. Kim đo trên màn hình analog dao động điên cuồng ở vạch đỏ: đúng dải tần 13.5Hz. "Tôi đã dùng máy gây nhiễu điện từ thông thường nhưng hoàn toàn vô dụng! Sóng hạ âm là sóng cơ học truyền qua không khí và lòng đất, không phải sóng vô tuyến! Máy gây nhiễu kỹ thuật số của chúng ta chỉ là đống sắt vụn trước trạm phát này!"


"Lão Vinh đặt trạm phát ở đâu?" Huy hỏi, lồng ngực anh thắt lại đau đớn, nhịp tim đã chạm ngưỡng một trăm bốn mươi lăm nhịp một phút. Chiếc đồng hồ quả quýt trong túi quần anh bắt đầu phát ra những tiếng tích tắc cơ học phóng đại gấp mười lần trong đầu anh, cố gắng kéo sóng não của anh về trạng thái Alpha 8Hz.


"Nhà kho phế thải ven sông, cách đây ba trăm mét," Quang nói, tay chỉ về phía cuối con hẻm tối tăm dẫn ra bờ sông. "Nơi đó thuộc quyền sở hữu của Phục Hưng. Trạm phát sóng thử nghiệm của Vinh đang được đấu trực tiếp vào máy phát điện công suất lớn của nhà kho."


"Chúng ta phải triệt tiêu nó," Huy dứt khoát đứng dậy, bám chặt vào vai Bách. "Nếu không, trong vòng mười lăm phút nữa, toàn bộ người dân ở đây sẽ bị ngừng tim do hiện tượng cộng hưởng cơ học với cơ tim. Vỏ não của họ sẽ bị phá hủy vĩnh viễn."


"Nhưng triệt tiêu bằng cách nào?" Bách hoang mang nhìn Huy. "Chúng ta không có thiết bị phát sóng hạ âm công suất lớn để đối kháng!"


Huy nhìn xuống chiếc xe Win độ của Quang đang đỗ trong tiệm, rồi nhìn chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan đã được chú Minh sửa chữa hoàn toàn hệ thống cuộn cảm EMP cơ học. Một suy luận chiến thuật táo bạo lóe lên trong bộ não đang bị tổn thương của anh.


"Chúng ta có chiếc xe Win của Quang," Huy chỉ vào khối động cơ 175cc. "Động cơ xi-lanh đơn cỡ lớn khi chạy ở vòng tua máy cố định ba ngàn vòng một phút sẽ tạo ra một dải dao động cơ học cực mạnh trong khoảng mười đến mười lăm hertz. Bách, cậu có cuộn dây vi biến điệu tần số đối nghịch mà chúng ta thu giữ được ở Thanh Đa không?"


"Có! Tôi luôn mang theo trong túi bảo hộ," mắt Bách sáng lên khi hiểu ra ý đồ của Huy. "Chúng ta sẽ quấn cuộn cảm biến điệu quanh ống xả và lốc máy của xe Win, biến toàn bộ chiếc xe thành một máy phát sóng cộng hưởng cơ học ngược pha!"


"Còn chiếc đồng hồ quả quýt của cha tôi," Huy rút chiếc đồng hồ titan ra, đặt lên bàn. "Nó đã được chú Minh khôi phục cuộn cảm EMP cơ học. Tôi sẽ dùng nó làm bộ dao động chuẩn hóa để khóa tần số của xe Win đúng vào dải 13.5Hz ngược pha hoàn toàn. Đây chính là nguyên lý triệt tiêu tiếng ồn chủ động."


"Điên rồ!" Chú Minh hét lên. "Mày đang bị thương nặng ở vai, nếu tiếp cận trạm phát ở khoảng cách gần, tim mày sẽ bị sóng hạ âm bóp nghẹt trước khi kịp triệt tiêu nó!"


"Cháu là Vật mẫu số 0, chú Minh," Huy nhìn thẳng vào mắt chú mình, ánh mắt tĩnh lặng tuyệt đối không còn hoảng loạn. "Não bộ của cháu có lớp mô cấy ghép mười lăm năm trước, cháu có thể kháng cự dải tần này lâu hơn người bình thường. Cháu phải đi."


Không đợi chú Minh ngăn cản, Huy dứt khoát bước ra ngoài màn mưa bão cùng Bách và Quang. Tiếng la hét vô thức của những người mộng du xung quanh vang lên man dại dưới ánh chớp rạch đôi bầu trời đêm.


Quang nổ máy chiếc Win 100. Tiếng động cơ 175cc gầm rú lên giòn giã, xé toạc màn mưa. Bách nhanh chóng quấn cuộn dây đồng biến điệu xung quanh lốc máy nóng rực, kết nối nó với bộ điều khiển tần số cầm tay. Huy áp chặt chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan vào gầm máy, dùng tay trái giữ chặt để cố định mỏ neo cơ học.


"Bách! Khóa tần số ở mười ba phẩy năm hertz ngược pha!" Huy hét lên qua tiếng mưa và tiếng gầm của động cơ.


Bách điều chỉnh biến trở trên bộ điều khiển. Chiếc xe Win bắt đầu rung lắc dữ dội, tạo ra một luồng chấn động cơ học truyền thẳng xuống nền đất ẩm ướt của khu ổ chuột. Huy cảm nhận được một luồng sóng phản hồi ngược pha đang từ từ hình thành từ chiếc xe, va chạm trực tiếp với dải hạ âm chết người từ nhà kho ven sông.


Cơn đau thắt ngực của Huy đột ngột dịu xuống một nhịp. "Có hiệu quả! Di chuyển về phía nhà kho!"


Quang vào số, từ từ cho xe lướt đi trong con hẻm ngập ngụa nước thải. Huy đi bộ bên cạnh, tay trái vẫn giữ chặt chiếc đồng hồ quả quýt sát lốc máy xe, bả vai trái rách miệng chảy máu đỏ tươi loãng ra dưới làn mưa lạnh buốt. Đầu ngón tay trỏ phải của anh run bần bật, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh như dao mổ.


Xung quanh họ, những người dân mộng du đang lờ mờ dừng bước chân giật cục lại khi chiếc xe Win đi qua. Luồng sóng cộng hưởng ngược pha đang tạm thời giải phóng vùng dưới đồi của họ khỏi sự khống chế của trạm phát Phục Hưng.


Khi họ tiếp cận cổng nhà kho phế thải ven sông, áp lực hạ âm từ trạm phát chính của TS Trần Thế Vinh tăng vọt lên mức cực hạn. Sóng hạ âm công suất lớn dội ngược liên tục vào các bức tường tôn của nhà kho, tạo ra một cấu trúc dội âm cộng hưởng tàn bạo.


*Phụt...*


Màng nhĩ tai phải của Huy rách nhẹ, một dòng máu tươi chảy dài xuống cổ. Áp lực nội sọ tăng cao khiến mắt anh nhòe đi, xuất hiện ảo giác thính giác cấp tính với tiếng cười thì thầm của Mai Chi vang lên bên tai. Nhịp tim của anh vọt lên một trăm bốn mươi tám nhịp một phút, mọc sát ngưỡng tự hủy EMP của đồng hồ quả quýt.


"Huy! Tôi không thể giữ vòng tua máy cố định được nữa! Sức cản cơ học của sóng hạ âm đang làm ghì động cơ xe!" Quang hét lên, hai tay ghì chặt ghi-đông chiếc xe đang rung bần bật như sắp rã ra thành từng mảnh.


"Giữ chặt lấy! Chỉ còn năm mươi mét nữa thôi!" Huy nghiến răng, áp dụng liệu pháp Quán Niệm đến mức tối đa, ép nhịp tim dừng lại ở mức một trăm bốn mươi chín nhịp một phút. Anh dùng bả vai phải đang run rẩy tì mạnh vào thân xe để hỗ trợ Quang giữ thăng bằng.


Bách điên cuồng điều chỉnh biến trở, mồ hôi trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt: "Cộng hưởng ngược pha đạt chín mươi phần trăm! Chuẩn bị triệt tiêu hoàn toàn!"


Huy lấy hết sức bình sinh, nhấn mạnh chốt của đồng hồ quả quýt bằng titan vào lốc máy xe Win, kích hoạt cuộn cảm EMP cơ học ở tần số cộng hưởng cực đại.


Một luồng chấn động vô hình, cực mạnh phóng ra từ chiếc xe Win và đồng hồ quả quýt, quét thẳng vào bên trong nhà kho phế thải. Hai luồng sóng hạ âm có cùng biên độ nhưng ngược pha hoàn toàn va chạm trực diện với nhau trong không khí.


Một tiếng rít chói tai, trầm đục vang lên, khiến mặt nước sông Sài Gòn sát bên cạnh sủi bọt khí điên cuồng. Không khí xung quanh nhà kho bỗng nhiên biến dạng, tạo ra một vùng chân không áp lực ngắn ngủi.


*Bùm! Đoàng!*


Bên trong nhà kho, trạm phát sóng hạ âm công suất lớn của TS Trần Thế Vinh bị quá tải dòng điện phản hồi ngược pha, nổ tung trong một cơn mưa tia lửa điện xanh lam rực rỡ. Hệ thống máy phát điện dự phòng chập mạch, bốc cháy ngùn ngụt.


Sóng hạ âm biến mất hoàn toàn.


Hàng chục người dân mộng du ngoài hẻm lập tức ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển như những người vừa thoát chết đuối. Trịnh Hoài An và đám đàn em nằm co quắp trên nền xi măng, mê man bất tỉnh do vỏ não bị kiệt quệ năng lượng đột ngột.


Huy quỳ sụp xuống bãi bùn lầy bên cạnh chiếc xe Win độ đang tắt máy. Tai phải của anh chảy máu ròng ròng, ù đặc không còn nghe thấy gì ngoài tiếng tích tắc cơ học yếu ớt của chiếc đồng hồ quả quýt đã cạn sạch năng lượng từ trường trong tay trái. Mái tóc sau gáy của anh, dưới làn nước mưa lạnh buốt, đã bạc trắng thêm một vệt rõ rệt.


"Huy! Cậu ổn không?" Bách lao đến đỡ lấy anh.


Huy không trả lời. Trực giác nhạy bén của một chuyên gia tâm lý tội phạm buộc anh phải ngước mắt nhìn lên phía trên.


Qua làn mưa giăng lối và ánh lửa đỏ rực từ vụ nổ nhà kho, trên mái tôn dốc của tòa nhà phế thải đối diện, một bóng người cao gầy đang đứng lặng yên trong bóng tối.


Hắn mặc bộ đồ bó sát màu đen chống hồng ngoại, gương mặt che kín sau chiếc mặt nạ đen tuyền lạnh lùng. Trên tay hắn là một thiết bị phát hạ âm cầm tay siêu nhỏ vừa được thu hồi từ hiện trường thử nghiệm.


Kẻ Săn Bóng Đè.


Hắn cúi xuống nhìn Huy bằng ánh mắt sắc lạnh, đầy chế giễu qua khe mặt nạ, rồi nhanh chóng quay người biến mất vào bóng tối của đêm mưa bão ven sông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!