Nhạc nềnOboro

Người Thợ Sửa Đồng Hồ Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chú Minh bước nhanh vào phòng, đóng chặt cửa lại và nhìn vào vết thương đang rỉ mủ của Huy với vẻ mặt nghiêm nghị. Trong căn phòng áp mái chật hẹp của nhà trọ bà Nhàn, tiếng mưa xối xả nện xuống mái tôn như những nhát búa liên hồi, át đi tiếng thở khò khè, đứt quãng của Lê Khắc Huy.


Cơn sốt cao bốn mươi độ đang thiêu đốt da thịt Huy, biến gương mặt anh thành một mảng đỏ gay sốt sắng, nhưng đôi môi lại tái nhợt, khô khốc vì mất nước. Bả vai trái của anh sưng tấy dữ dội, vết đạn bắn ngấm nước mưa bẩn thỉu từ bán đảo Thanh Đa bắt đầu rỉ ra thứ mủ vàng nhạt, tanh nồng. Độc chất thần kinh từ loại đạn đặc chế của Phục Hưng đang âm thầm tàn phá hệ vận động, khiến ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh giật mạnh liên tục theo một tần số hỗn loạn không thể kiểm soát. Chỉ số suy kiệt vỏ não của anh đã chạm ngưỡng mười bốn phần trăm, và nếu không có một mỏ neo thực tại, tâm trí anh sẽ sớm bị nuốt chửng bởi những ảo ảnh dội ngược từ ký ức cận tử của tỷ phú Vương Kim Phát.


"Thằng ranh con," chú Minh rít qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc dính đầy mùi dầu máy và khói thuốc lá rẻ tiền. Chú bước lại gần giường tre, đặt chiếc túi da sờn cũ xuống đất. "Mày muốn tự sát giống như bố mẹ mày ngày xưa sao?"


Huy cố gắng hé mở hàng mi nặng trĩu, tầm nhìn nhòe đi vì dịch sốt. Anh nhận ra dáng người gầy gò, hơi khom của chú ruột mình. Chú Minh vẫn mặc chiếc áo khoác kaki sờn rách dính đầy vết dầu mỡ đen kịt, cặp kính lão lệch xếch trên sống mũi, đôi bàn tay chai sạn run rẩy khi chạm vào bả vai đang sốt hầm hập của cháu trai.


"Chú Minh..." Huy thầm thì, giọng khản đặc. "Sao chú... tìm được cháu?"


"Bà Nhàn là người quen cũ của tao thời còn ở Nhật Tảo. Nhưng chuyện đó không quan trọng," chú Minh dứt khoát cắt ngang. Chú thò tay vào túi áo khoác rộng, rút ra một vật thể kim loại nặng trịch, mặt kính nứt vỡ loang lổ như mạng nhện.


Đó là chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan của cha Huy.


Huy bàng hoàng trố mắt nhìn. "Chiếc đồng hồ... cháu tưởng đã rơi mất ở căn hộ Thanh Đa..."


"Tao đã đến đó ngay sau khi nghe tiếng còi hú của bọn Phục Hưng," chú Minh vừa nói vừa nhanh chóng quấn một tấm bạt nilon dày quanh người Huy. "Căn hộ 412 nát bét, nhưng tao quen thuộc từng ngóc ngách của nó hơn bất kỳ ai. Tao nhặt được cái này trên sàn gỗ, ngay trước khi bọn chó săn của Trịnh Kim Hùng phong tỏa toàn bộ khu vực. Tao biết mày sẽ tìm đến khu ổ chuột này vì đây là vùng mù viễn thông duy nhất của thành phố. Đi thôi, bọn công an phường và tay sai của Trịnh Hoài An đang lùng sục đầu hẻm rồi. Ở đây không an toàn."


Bất chấp cơn đau buốt xé toạc bả vai và sự co thắt của cơ hoành, Huy cố gượng dậy. Chú Minh đỡ lấy thân hình gầy guộc, nhẹ bẫng của cháu mình, dìu anh đi xuống lối cầu thang sắt lộ thiên phía sau bồn nước. Cơn mưa bão đêm muộn quất thẳng vào mặt họ, lạnh buốt, nhưng nó cũng là lớp ngụy trang hoàn hảo giúp hai người lẩn khuất qua những con hẻm tối tăm, ngập ngụa nước thải của khu ổ chuột quận 4.


Sau gần hai mươi phút luồn lách qua các ngóc ngách chằng chịt, chú Minh đẩy một cánh cửa sắt rỉ sét ẩn sau một tiệm bán đồ điện tử cũ nát ven sông.


*Cạch. Rắc.*


Cánh cửa đóng sập lại, khóa chặt bằng ba lớp xích sắt. Huy đổ ập xuống chiếc ghế gỗ dài trong phòng.


Đây là tiệm sửa đồng hồ cổ chợ đen của chú Minh. Căn phòng có trần nhà rất thấp, ngột ngạt và nồng nặc mùi dầu hỏa, đồng đỏ và axit tẩy rửa. Nhưng điều kỳ lạ nhất chính là âm thanh. Tiếng tích tắc, tích tắc, cộc cạch của hàng trăm chiếc đồng hồ cổ treo dọc các bức tường bê tông loang lổ rêu mốc. Những âm thanh cơ học đều đặn, chồng chéo lên nhau nhưng lại tạo ra một nhịp điệu vô cùng nhịp nhàng, giống như một dải tần số Alpha tự nhiên dội vào màng nhĩ tai phải đang bị tổn thương của Huy.


Kỳ lạ thay, cơn đau đầu dữ dội của anh bắt đầu dịu xuống. Tiếng tích tắc của những bánh răng đồng như một mỏ neo tinh thần, kéo sóng não của anh thoát khỏi dải hạ âm 13.5Hz của tỷ phú Phát đang quấy rối trong tiềm thức.


"Nằm im đấy," chú Minh ra lệnh. Chú bật chiếc đèn bàn hồng ngoại công suất thấp, hắt lên một vệt sáng đỏ mờ ảo. Chú lấy ra một lọ cồn sát trùng, một cây kim thép dài và bộ kìm cơ khí chính xác dùng để sửa đồng hồ.


"Không có thuốc tê đâu. Chịu đựng đi," chú Minh nói, giọng lạnh lùng nhưng bàn tay lại run nhẹ.


Chú đổ cồn trực tiếp lên vết bắn sưng tấy của Huy. Cơn đau buốt tột cùng ập đến như một luồng điện cao áp chạy dọc tủy sống, khiến Huy gồng cứng người, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu môi. Chú Minh sử dụng chiếc kẹp gắp siêu nhỏ, luồn sâu vào thớ thịt rách nát để trích xuất đầu đạn tẩm độc ra ngoài. Huy áp dụng liệu pháp điều hòa nhịp thở Quán Niệm – hít vào bốn giây, giữ hơi bốn giây, thở ra tám giây – để giữ cho nhịp tim hiển thị trên máy đo không vượt quá ngưỡng báo động.


*Keeng.*


Một đầu đạn hợp kim nhỏ xíu, dính máu đen và dịch mủ, rơi vào chiếc khay inox. Chú Minh nhanh chóng bôi thuốc mỡ kháng sinh và quấn băng gạc chặt quanh bả vai trái của Huy.


"Xong rồi. Mạng mày lớn đấy, độc chất này là loại làm liệt cơ hoành của Phục Hưng, nếu chậm một tiếng nữa thì phổi mày sẽ ngừng thở," chú Minh thở phào, lau mồ hôi trên trán.


Huy thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh nhìn chú mình, ánh mắt lạnh lùng nhưng kiên định: "Chú Minh... chiếc đồng hồ của cha cháu... chú sửa được không? Cháu cần nó để làm mỏ neo thực tại. Thiết bị Somno-Link gáy của cháu đã bị chập mạch hoàn toàn rồi."


Chú Minh lặng lẽ bước đến bàn làm việc, đặt chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan dưới kính hiển vi quang học. Chú dùng chiếc tuốc-nơ-vít siêu nhỏ, nhẹ nhàng tháo rời nắp lưng của đồng hồ.


"Bố mày là một thiên tài lập dị," chú Minh lẩm bẩm, mắt không rời lăng kính. "Người ta nghĩ ông ấy chỉ nghiên cứu về điện não đồ kỹ thuật số, nhưng họ không biết ông ấy đã kết hợp cơ khí chính xác của ông nội mày vào các thiết bị sinh học."


Khi lớp vỏ titan được mở ra, Huy nhìn qua thấu kính hiển vi. Bên dưới hệ thống bánh răng thoát bằng đồng cổ điển là một cuộn cảm từ trường siêu nhỏ, các vòng dây đồng mảnh như sợi tóc được quấn quanh một lõi ferrite mạ vàng sinh học.


"Cuộn cảm này đã bị cháy xém một góc do phát xung EMP quá tải ở Thanh Đa," chú Minh dùng kìm gắp một bánh răng bị méo mó ra ngoài. "Nhưng cấu trúc của nó vẫn còn nguyên vẹn. Cha mày đã thiết lập cuộn cảm này kết nối trực tiếp với nhịp sinh học của người đeo. Khi nhịp tim mày vượt quá một trăm năm mươi nhịp một phút, cuộn cảm sẽ tự động giải phóng một xung điện từ cực ngắn để ngắt kết nối thần kinh gáy, cứu mạng mày khỏi bị chết não."


Huy nheo mắt nhìn sơ đồ vi mạch cơ học ẩn giấu dưới các bánh răng. "Bí mật di vật... Cha cháu đã tiên liệu trước việc cháu sẽ bị ép buộc cấy ghép ký ức cận tử sao?"


"Ông ấy muốn bảo vệ mày khỏi Trịnh Hoài Sâm," chú Minh bỗng dừng tay, giọng nói chùng xuống, đầy dằn vặt. "Mười lăm năm trước, sau vụ tai nạn xe hơi giả mạo đó, tao đã van xin bố mẹ mày từ bỏ dự án Bóng Đè. Nhưng họ không nghe. Họ tin rằng khoa học phải phục vụ con người, chứ không phải biến con người thành những con rối mộng du cho Phục Hưng kiểm soát."


"Chú Minh!" Huy nhổm dậy, bám chặt vào cạnh bàn gỗ, bỏ qua cơn đau nhói ở vai. "Cháu cần các bản thảo viết tay còn sót lại của cha cháu. Cháu cần công thức Somnolin nguyên chất. Phiên bản thương mại của Phục Hưng đã bị pha tạp chất, nó đang tàn phá tế bào não của cháu! Chú đang giữ chúng đúng không?"


Chú Minh quay lại, gương mặt hốc hác hiện rõ sự sợ hãi tột độ dưới ánh đèn đỏ: "Không! Tao đã thề với bố mẹ mày là sẽ chôn vùi toàn bộ tài liệu đó xuống đất. Tao không thể giao nó cho mày để mày tự giết mình! Mày nhìn gáy mày đi, nhìn ngón tay mày đi! Mày đang chết dần chết mòn vì cái trò cấy ký ức của người chết đấy!"


"Cháu không còn đường lui nữa, chú Minh!" Huy gầm lên, giọng nói trầm ấm thường ngày bỗng trở nên đanh thép, đầy phẫn nộ. Anh rút trong túi áo khoác da tấm phim chụp fMRI sờn cũ của GS Vũ Đông Hải, đập mạnh lên bàn làm việc. "Nhìn đi! Đây là phim chụp sọ não của cháu năm mười bốn tuổi. Gáy cháu đã bị cấy vi điện cực thần kinh từ nhỏ. Cháu chính là Vật mẫu số 0 – đứa trẻ duy nhất sống sót sau thí nghiệm của GS Sâm! Nếu cháu không tìm ra chân tướng, bọn Phục Hưng cũng sẽ săn đuổi cháu đến tận cùng. Chú muốn cháu chết trong im lặng như bố mẹ cháu sao?"


Nhìn thấy tấm phim chụp hiển thị rõ các chân kim loại sinh học bám dọc theo thùy thái dương của Huy, chú Minh bàng hoàng lùi lại một bước. Chiếc kìm cơ khí trên tay chú rơi xuống bàn, phát ra một tiếng *coong* khô khốc.


Đôi mắt chú Minh đỏ hoe, những giọt nước mắt già nua lăn dài trên gò má nhăn nheo, dính đầy dầu máy. Chú nhìn đứa cháu ruột duy nhất của mình, mái tóc sau gáy đã bắt đầu bạc trắng nhẹ do tế bào não bị hủy hoại, ánh mắt lại kiên định và lạnh lùng giống hệt anh trai mình mười lăm năm trước.


"Trời đất ơi... Sâm đã làm điều này với mày từ lúc đó sao?" Chú Minh nghẹn ngào, giọng run rẩy.


"Cháu cần sự thật, chú Minh. Cháu phải sống để hoàn thành việc này," Huy nói, bàn tay trái nắm chặt lấy bả vai chú.


Chú Minh lặng đi hồi lâu giữa tiếng tích tắc đều đặn của hàng trăm chiếc đồng hồ cổ. Cuối cùng, chú thở dài, quay lại bàn làm việc, dùng nhíp gắp nhẹ vào trục trung tâm của chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan. Chú ấn vào một lẫy khóa cơ học cực nhỏ được giấu kín dưới bánh răng gai thứ tư.


*Tạch.*


Mặt lưng thứ hai của chiếc đồng hồ titan từ từ mở ra, để lộ một khoang trống siêu mỏng chỉ bằng độ dày của một chiếc lá cây.


Từ bên trong khoang trống, chú Minh cẩn thận rút ra một mảnh giấy siêu mỏng, gần như trong suốt, được xếp nếp vô cùng tỉ mỉ. Trên mảnh giấy, những dòng chữ viết tay bằng mực xanh đã phai màu của mẹ Huy hiện lên rõ nét: đó là công thức hóa học gốc của dịch chiết Somnolin nguyên chất – hoạt chất bảo vệ màng tế bào thần kinh chống lại sự đào thải ký ức cận tử.


"Mẹ mày đã giấu nó ở đây trước đêm xảy ra tai nạn," chú Minh thì thầm, đặt mảnh giấy vào lòng bàn tay run rẩy của Huy. "Đây là hy vọng bảo mệnh duy nhất của mày."


Huy siết chặt mảnh giấy trong tay, một cảm giác ấm áp kỳ lạ len lỏi vào lồng ngực anh, xoa dịu cơn sốt đang hành hạ thể xác.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Đột ngột, tiếng đập cửa dữ dội vang lên từ phía cánh cửa sắt rỉ sét ngoài tiệm sửa đồng hồ. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.


"Tìm kỹ cái ngõ này cho tao!" Giọng nói thô lỗ, hung hãn của Trịnh Hoài An vang lên ngoài màn mưa. "Thằng thợ sửa đồng hồ già chắc chắn đang giấu thằng bác sĩ điên ở trong này. Đốt cả tiệm nếu chúng mày không tìm thấy đĩa đồng!"


Huy và chú Minh giật mình nhìn nhau. Băng nhóm côn đồ của Trịnh Hoài An đã tìm đến chợ đen Nhật Tảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!