Con Đường Vào Bóng Tối
Cơn bão nhiệt đới dội xuống bán đảo Thanh Đa những luồng nước xối xả, biến bầu trời đêm Sài Gòn thành một tấm màn xám xịt, đặc quánh. Trên mái tôn rỉ sét của khu nhà kho sát vách chung cư hoang, Trần Hạ Vy quỳ rạp dưới nước mưa, hai tay ghì chặt lấy bả vai trái đang đẫm máu của Lê Khắc Huy. Máu tươi từ vết bắn của Trịnh Kim Hùng không ngừng tuôn ra, nóng hổi nhưng nhanh chóng bị dòng nước mưa lạnh buốt làm loãng đi, nhuộm đỏ một khoảng tôn mục nát dưới chân họ.
"Huy! Ráng thở đều. Đừng nhắm mắt!" Giọng Vy khàn đặc, bị tiếng gió rít gầm rú nuốt chửng một nửa.
Huy không trả lời. Đồng tử anh giãn nhẹ, đôi môi tái nhợt mím chặt để ngăn những tiếng rên rỉ vô thức. Chất độc gây liệt cơ nhẹ tẩm trên đầu đạn của Phục Hưng đang ngấm dần vào hệ tuần hoàn, khiến bả vai trái của anh hoàn toàn mất đi cảm giác, bắp cơ co rút lại một cách bệnh lý. Tồi tệ hơn, ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh – di chứng run tay vĩnh viễn sau ca cấy ghép ký ức của tỷ phú Vương Kim Phát – đang giật mạnh liên tục theo một tần số hỗn loạn. Không còn chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan bên người để làm mỏ neo tần số, ý thức của Huy bắt đầu chao đảo. Anh cảm thấy các liên kết synapse trong thùy thái dương của mình đang rung lên bần bật, chỉ số suy kiệt vỏ não vốn đã ở mức 14% nay đang có xu hướng tăng vọt do áp lực sinh học cực hạn.
Vy nhanh chóng thò tay vào túi bảo hộ, kiểm tra thiết bị điều biến sóng não thế hệ cũ có khắc chìm logo Phục Hưng vừa thu giữ được từ căn hộ của Trần Anh. Nó vẫn an toàn, lớp vỏ hợp kim rỉ sét dính bụi dày nằm im lìm bên cạnh chiếc đĩa đồng cổ giấu sâu trong lót áo khoác da của cô. Nhưng họ không thể ở lại đây. Trên tầng bốn của tòa nhà Thanh Đa, ánh đèn pin hồng ngoại của Trịnh Kim Hùng và lực lượng bảo an Phục Hưng đang quét liên tục xuống khoảng sân sình lầy bên dưới. Chúng đang chuẩn bị tràn xuống mái tôn.
Vy dứt khoát rút chiếc bộ đàm analog cũ – thiết bị liên lạc duy nhất không kết nối mạng internet mà cô mang theo – bấm nút phát tần số khẩn cấp đã được thiết lập riêng với Trịnh Đình Quang.
"Điểm hẹn số hai. Ngay lập tức," cô rít qua kẽ răng.
Chưa đầy ba phút sau, một chiếc Toyota Vios đời cũ màu xanh lá sờn búa lướt qua màn mưa, tắt đèn pha hoàn toàn, lao thẳng vào con hẻm đất ngập nước sát chân bãi đất hoang ven sông. Cánh cửa sau mở ra. Vy dùng hết sức lực của một cảnh sát hình sự, nửa kéo nửa vác thân hình gầy guộc, nóng rực của Huy lao xuống mái tôn, trượt qua bờ rào đất ẩm ướt rồi đổ ập vào băng ghế sau của chiếc xe.
"Đi!" Vy hét lên.
Trịnh Đình Quang không nói một lời. Bàn tay đeo găng lái xe của anh siết chặt vô lăng, dứt khoát vào số, chiếc Vios độ động cơ tăng áp gầm lên một tiếng trầm đục rồi lao vút đi, xé toạc màn nước bão.
"Đại úy, vết thương của bác sĩ Huy rất tệ," Quang nhìn qua gương chiếu hậu, giọng nói trầm tĩnh của một cựu tay đua xe địa hình vẫn giữ được sự lạnh lùng cần thiết. "Đội phản ứng nhanh 141 dưới quyền Đại tá Khoa đã dựng rào chắn kiểm soát toàn bộ khu vực cầu Thủ Thiêm và cầu Khánh Hội. Hệ thống camera giao thông AI của Phan Văn Đức đang quét nhận diện biển số xe trên toàn thành phố."
"Tắt hết đèn xe cho tôi!" Vy ra lệnh, cô cúi rạp người xuống sàn xe, dùng đầu gối đè chặt vết thương đang chảy máu của Huy. "Quang, anh có mang theo kính hồng ngoại tự chế không?"
"Trong ngăn kéo bên phụ," Quang đáp, đồng thời tắt phụt hệ thống đèn chiếu sáng của chiếc Vios, đưa chiếc xe vào trạng thái vô ảnh hoàn toàn giữa đêm tối của quận 4.
Vy chộp lấy chiếc kính hồng ngoại tự chế, áp sát vào mắt. Qua lăng kính màu đỏ mờ, thế giới hiện lên dưới dạng những luồng nhiệt sinh học dị thường. Phía trước, cách đầu cầu Khánh Hội khoảng hai trăm mét, ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát cơ động quét sáng cả một vùng. Sáu cảnh sát cơ động thuộc Đội 141, mặc giáp chống đạn đen toàn thân, đang trang bị súng tiểu liên và bộ thiết bị phá cửa thủy lực, lập rào chắn kiên cố chặn đứng mọi phương tiện di chuyển qua sông.
"Chúng ta không thể vượt qua chốt chặn bằng cách thông thường," Vy lẩm bẩm, tay cô chạm vào vết máu khô của Huy dính trên bấu áo khoác. Cô bỗng nhớ đến cuộc thẩm vấn ở phòng thẩm vấn số 3 trước đó. Vết máu của Huy rỉ ra từ vết bỏng dính trên bàn kim loại phòng thẩm vấn chứa tế bào thần kinh bị tổn thương của Vật mẫu số 0 – Phục Hưng chắc chắn đã thu thập mẫu máu đó để phân tích mức độ phân hủy synapse của anh. Chúng biết anh đang suy kiệt và cần thuốc kháng sinh để sống sót.
"Vy..." Huy thầm thì, hơi thở anh nóng rực phả vào cổ cô. "Khu ổ chuột... ven sông Sài Gòn... ở đó sóng viễn thông... cực yếu. Trạm BTS giả của chúng... không thể định vị..."
"Tôi biết rồi. Quang, ôm cua vào đường hẻm đất ven sông!" Vy đập mạnh vào ghế lái.
Ngay khi chiếc Vios tiếp cận ngã ba dẫn lên cầu, hệ thống camera giao thông AI gắn trên cột đèn đường đột ngột xoay góc, quét chùm sáng xanh nhận diện biển số xe của Quang. Trên màn hình điều khiển của sở cảnh sát, cảnh báo đỏ lập tức nhấp nháy.
"AI đã phát hiện!" Quang gầm lên.
Không một chút do dự, Quang đánh lái ngoặt một góc chín mươi độ, lao thẳng chiếc xe vào đống phế liệu, lốp xe cũ và các thùng các-tông bỏ hoang chất đống bên lề đường hẻm đất. Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên. Cú tông mạnh khiến hệ thống giảm xóc khí nén của chiếc Vios bị chấn động dữ dội, phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc, nhưng bù lại, một mảng lớn các tấm các-tông ẩm ướt và túi nilon đen đã bám chặt vào cản trước và cản sau, che lấp hoàn toàn biển số xe khỏi tầm quét của camera AI.
"Làm tốt lắm! Lao vào khu ổ chuột!" Vy hét lên.
Chiếc xe lồng lộn trên con đường đất đỏ nhão nhoét ven sông, luồn lách qua những con hẻm hẹp đến mức gương chiếu hậu quẹt sát vào những vách nhà lá ọp ẹp. Ánh đèn pin của Đội phản ứng nhanh 141 phía sau quét đuổi theo vô vọng rồi mờ dần, bị nuốt chửng bởi cấu trúc chằng chịt như mạng nhện của khu ổ chuột quận 4. Sóng điện thoại di động trên màn hình của Vy tụt xuống chỉ còn một vạch, rồi hoàn toàn biến mất khi chiếc xe chìm sâu vào vùng mù công nghệ của thành phố.
Vy cố gắng bấm điện thoại để liên lạc với bác sĩ Ngô Kiến Quốc tại nhà xác trung tâm để xin hỗ trợ y tế khẩn cấp, nhưng màn hình chỉ hiển thị dòng chữ "Không có dịch vụ". Trạm phát sóng di động giả (IMSI Catcher) của Phục Hưng đã cô lập hoàn toàn khu vực này, chặn đứng mọi cuộc gọi vô tuyến.
"Hết cách rồi. Chúng ta phải tự xoay xở thôi," Vy cắn răng, cất chiếc điện thoại đã tháo pin vào túi.
Quang dừng xe sát một bãi đất trống ngập tràn rác thải công nghiệp trôi nổi ven sông Sài Gòn. Phía trước họ là khu nhà trọ lao động nghèo của bà góa Phạm Thị Nhàn – một dãy nhà cấp bốn lụp xụp, tường gạch loang lổ rêu mốc, mái tôn dột nát xập xệ dưới sức nặng của nước bão.
Vy đỡ Huy bước xuống xe. Thân hình anh nóng như một lò than, bả vai trái đã sưng tấy lên, tỏa ra mùi hôi tanh nhẹ của vết thương bị nhiễm trùng nước bẩn. Mỗi bước đi của Huy đều nặng nề, cơ thể anh run rẩy dữ dội do độc chất thần kinh bắt đầu kích thích vùng dưới đồi tự phát các xung nhiệt sinh học.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Vy đập mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát của phòng trọ đầu tiên.
Cửa mở ra, để lộ gương mặt phúc hậu nhưng đầy cảnh giác của bà Nhàn. Bà mặc bộ đồ bộ hoa văn sặc sỡ đã sờn màu, tay đeo chiếc vòng cẩm thạch cũ rỉ. Nhìn thấy sắc phục cảnh sát sũng nước của Vy và thân hình đẫm máu của Huy, bà Nhàn định hét lên, nhưng Vy đã nhanh chóng đưa tay chặn miệng bà lại, đồng thời chìa ra chiếc thẻ ngành cảnh sát hình sự.
"Bà Nhàn, tôi là Đại úy Trần Hạ Vy. Chúng tôi đang thực hiện nhiệm vụ bảo mật chuyên án. Người này là bác sĩ y khoa, anh ấy đang bị thương nặng và bị truy sát bởi tội phạm công nghệ cao. Xin bà giúp đỡ."
Bà Nhàn nhìn vào đôi mắt sắc sảo nhưng đầy khẩn thiết của Vy, rồi nhìn sang Huy – người đang nhắm nghiền mắt, ngón tay trỏ phải vẫn giật liên hồi theo nhịp tim đập nhanh. Bà góa thở dài một tiếng rổn rảng, dứt khoát né người sang một bên.
"Vào đi! Mau lên! Bọn công an phường thường đi tuần tra hành chính lúc ba giờ sáng đấy. Đi lối cầu thang sau bồn nước sân tháp, trên đó có căn phòng áp mái trống không, không có tên trên sổ đăng ký tạm trú đâu."
Vy và Quang đỡ Huy leo lên chiếc cầu thang sắt rỉ sét lộ thiên sát vách tường. Nước mưa dội thẳng vào mặt họ, lạnh buốt. Căn phòng áp mái rộng chưa đầy mười mét vuông, ngột ngạt và nóng bức, chỉ có một chiếc giường tre ọp ẹp và một chiếc xô nhựa hứng nước dột từ mái tôn.
Quang đặt chiếc vali y tế di động chống shock xuống sàn gỗ ẩm ướt. "Đại úy, tôi phải đi ngay để tẩu tán chiếc xe. Hệ thống giảm xóc đã hỏng, nếu để lại đây sẽ làm lộ vị trí của hai người. Tôi sẽ quay lại vào sáng mai."
"Cảm ơn anh, Quang. Cẩn thận các chốt chặn của Khoa," Vy gật đầu.
Sau khi Quang rời đi, căn phòng áp mái rơi vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa xối xả nện vào mái tôn ngay trên đỉnh đầu. Vy nhanh chóng đặt Huy nằm xuống chiếc giường tre. Cô dùng kéo y tế cắt phăng vạt áo sơ mi trắng đẫm máu của anh, lộ ra vết thương bị bắn ở vai trái. Vết thương đã sưng vù, miệng vết thương chuyển sang màu tím sẫm do độc chất tiêm truyền, xung quanh rỉ ra thứ dịch mủ vàng nhạt hòa lẫn với nước mưa bẩn thỉu từ Thanh Đa.
"Huy... anh nghe tôi nói không?" Vy vỗ nhẹ vào má anh.
Huy hé mở đôi mắt thâm quầng, đồng tử co thắt lại dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin ngụy trang. "Nhiễm trùng... cấp tính... độc chất gây liệt cơ hoành... tôi cần... kháng sinh mạnh... Ceftriaxone... hoặc Levofloxacin... nếu không... phổi sẽ bị suy hô hấp... trong vòng bốn tiếng..."
Giọng nói của anh trầm ấm nhưng đứt quãng, hơi thở khò khè lộ rõ sự co thắt của các cơ hô hấp. Ngón tay trỏ phải của anh vẫn giật mạnh, gõ liên tục vào mặt tre của chiếc giường theo một nhịp điệu vô thức, tái hiện lại nhịp tim đang vọt lên mức 140 nhịp/phút của mình.
Vy kiểm tra chiếc vali y tế di động chống shock của Huy. Bên trong chỉ còn lại hai lọ dung dịch điện ly màng tế bào và một vài ống tiêm rỗng. Lọ Somnolin nguyên chất cuối cùng đã bị chập mạch chôn vùi tại boong-ker của bác sĩ Quốc. Không có thuốc kháng sinh. Không có chất ức chế thần kinh.
"Tôi phải đi mua thuốc cho anh," Vy dứt khoát đứng dậy.
"Không..." Huy dùng bàn tay trái yếu ớt nắm lấy gấu áo khoác da của cô. "Đại tá Khoa... đã phong tỏa... các hiệu thuốc quận 4. Điện thoại của cô... nếu lắp pin... hệ thống AI của Đức... sẽ định vị GPS... trong vòng ba giây..."
"Tôi không dùng điện thoại. Tôi sẽ lách qua các hẻm nhỏ để tìm nhà thuốc tây An Tâm của Thùy Linh ở quận 5. Cô ấy là đầu mối chợ đen, không báo cáo danh sách khách hàng cho Sở Y tế," Vy nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Huy. "Anh phải sống để giải mã chiếc đĩa đồng này. Tôi hứa sẽ quay lại trước khi trời sáng."
Vy đắp tấm chăn mỏng lên người Huy, chèn chiếc gối ôm để cố định bả vai trái bị thương của anh. Cô kiểm tra khẩu súng ngắn dắt bên hông – hết sạch đạn. Vy dắt theo chiếc kính hồng ngoại tự chế, dứt khoát bước ra ngoài màn mưa bão, khép chặt cánh cửa gỗ của căn phòng áp mái.
Huy nằm lại một mình trong bóng tối ngột ngạt. Cơn sốt cao li bì bắt đầu bùng phát, nhiệt độ cơ thể anh tăng vọt lên mức 40 độ C. Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, thùy thái dương của anh bị kích thích mạnh bởi hoạt chất độc thần kinh, bắt đầu giải phóng các ảo ảnh cận tử của tỷ phú Vương Kim Phát.
Huy nhìn thấy trần nhà tôn mục nát biến đổi thành những bức tường kính cường lực dày ba lớp của căn biệt thự Thảo Điền. Sóng hạ âm 13.5Hz vô hình dội ngược liên tục xung quanh anh, tạo ra một tiếng rít trầm đục, nhức nhối trong màng nhĩ tai phải. Bóng ma của Phát xuất hiện ở góc phòng, trợn tròn mắt, hai tay bóp chặt lấy cổ họng, gào thét không ra tiếng.
"Mai Chi... Mai Chi..." Tiếng thì thầm của Phát vang vọng trong đầu Huy, đan xen với giai điệu bài hát ru thuở nhỏ của bà nội Lê Thị Mai.
*"Ví dầu cầu ván đóng đinh... Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi..."*
Giai điệu bài hát ru phát ra ở tần số Alpha 8Hz tự nhiên trong tiềm thức của Huy bắt đầu va chạm với dải hạ âm 13.5Hz của ảo ảnh, tạo ra một cuộc chiến điện sinh học ngay trong vỏ não của anh. Huy co giật nhẹ, răng cắn chặt vào môi đến rỉ máu để giữ lại một chút lý trí cuối cùng. Anh cố gắng sử dụng liệu pháp điều hòa nhịp thở Quán Niệm – hít vào bốn giây, giữ hơi bốn giây, thở ra tám giây – để ép nhịp tim hiển thị trên màn hình ảo của chiếc đồng hồ quả quýt đã mất giảm xuống dưới mức nguy hiểm.
Nhưng vết nhiễm trùng ở vai trái đang tàn phá thể xác anh một cách tàn nhẫn. Chất độc gây liệt cơ hoành khiến lồng ngực Huy co thắt lại, mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác đau buốt như có hàng ngàn cây kim đâm vào phổi. Huy lơ mơ chìm sâu vào cơn sốt dữ dội, ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh hoàn toàn bị xóa nhòa. Anh thấy mình đứng trong căn phòng phẫu thuật An Bình mười lăm năm trước, dưới ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, và người thầy đáng kính GS Trịnh Hoài Sâm đang cầm con dao mổ vi mỏng tiến lại gần gáy anh.
*Két...*
Tiếng bản lề cửa gỗ rỉ sét rít lên một âm thanh chói tai, cắt đứt luồng ảo ảnh trong não Huy.
Một luồng khí lạnh tràn ngập mùi mưa bão và dầu máy cơ khí tạt thẳng vào căn phòng áp mái. Huy cố gắng hé mở hàng mi nặng trĩu, tầm nhìn của anh bị nhòe đi bởi nước mắt và dịch sốt.
Dưới ánh sáng mờ ảo của tia chớp ngoài cửa sổ, một bóng người gầy gò, hơi khom lưng đang đứng lặng yên ngay ngưỡng cửa phòng trọ. Người đàn ông đó mặc chiếc áo khoác kaki sờn cũ dính đầy vết dầu mỡ màu đen, bàn tay phải chai sạn, thô ráp đang nắm chặt lấy khung cửa gỗ mục. Đôi mắt viễn thị sau cặp kính lúp chuyên dụng của thợ sửa đồng hồ đang nhìn chằm chằm vào Huy với một vẻ bàng hoàng, đau đớn tột cùng.
Đó là chú ruột của anh – Lê Khắc Minh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!