Cuộc Phục Kích Trong Bóng Đêm
Tiếng gầm rú của động cơ diesel cỡ lớn vọng lên từ khoảng sân ngập nước bên dưới block chung cư Thanh Đa, xé toạc màn mưa bong bóng đang dội xuống những mái tôn rỉ sét. Lê Khắc Huy quỳ rạp trên nền bê tông ẩm mốc của căn hộ số 412, tay trái anh siết chặt lấy cổ tay phải để kiềm chế cơn run bần bật của ngón tay trỏ. Vết bỏng sâu trên lòng bàn tay phải – di chứng từ vụ cháy phòng mạch quận 5 – vừa bị rách miệng do cú va chạm lúc nãy, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt. Tai phải của anh vẫn rỉ máu nhẹ, tiếng rít hạ âm từ thiết bị điều biến sóng não thế hệ cũ vừa thu giữ được vẫn còn dư chấn trong màng nhĩ, khiến đầu óc anh quay cuồng.
"Huy! Đứng sát vào góc tường!" Trần Hạ Vy rít qua kẽ răng. Cô đứng ép mình bên cạnh khung cửa sồi đã mục nát, hai tay nắm chặt khẩu súng ngắn dắt bên hông, họng súng chĩa thẳng ra hành lang tối om không một bóng đèn. Bộ quần áo cảnh sát của cô sũng nước, bám sát vào bờ vai đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Khí lạnh nồng nặc mùi bùn đất và lưu huỳnh từ bên ngoài tạt thẳng vào phòng qua ô cửa sổ kính vỡ.
Dưới sân chung cư, ánh đèn pha halogen cực mạnh từ chiếc xe van bọc thép của Tập đoàn Phục Hưng quét ngược lên tầng bốn, rạch những vệt sáng trắng sắc lẹm qua những khe hở của bức tường bê tông nứt nẻ. Huy cảm nhận được luồng hạ âm từ động cơ xe đang cộng hưởng nhẹ với lồng ngực mình, tạo ra một cảm giác tức tối nghẹt thở. Anh biết, Trịnh Kim Hùng đã đến. Kẻ điên cuồng ấy sẽ không để họ rời khỏi đây cùng với thiết bị điều biến cũ khắc logo Phục Hưng.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng bước chân nặng nề nện lên những bậc thang dốc bằng bê tông rạn nứt vang lên đều đặn. Không chỉ có một người. Huy kích hoạt năng lực nhận diện hạ âm bằng tai thường, màng nhĩ anh rung lên theo nhịp dao động của ba, không, là bốn đôi bốt quân dụng hạng nặng. Chúng đang di chuyển theo đội hình chiến thuật hình chữ V, bọc sườn hành lang tầng bốn để cô lập căn hộ 412.
"Vy..." Huy thì thầm, giọng nói trầm ấm đều đều của anh dù cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự suy kiệt vật lý. "Chúng sử dụng kính nhìn đêm hồng ngoại và thiết bị định vị quét xuyên tường. Chiếc máy gây nhiễu cầm tay của tôi quá yếu, không thể xuyên qua lớp tường chì của căn hộ này để chặn sóng định vị của chúng. Chúng ta đã bị định vị chính xác."
"Tôi biết," Vy không quay đầu lại, ánh mắt cô găm chặt vào khoảng tối ngoài hành lang. "Nhưng tôi còn bốn viên đạn trong băng. Nếu chúng dám bước qua bậu cửa này, tôi sẽ dọn đường cho anh nhảy qua cửa sổ thông gió phía sau."
"Không kịp đâu," Huy nói, mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan đang nằm trong lòng bàn tay trái. Những bánh răng cơ học bên trong đang chạy đứt quãng, cuộn cảm phát xung điện từ cực ngắn (EMP) – thiết bị bảo mệnh do cha anh chế tạo – là vũ khí duy nhất có thể làm mù mắt kẻ thù lúc này. Nhưng để kích hoạt nó, anh cần phải tạo ra một dòng điện sinh học đủ mạnh từ chính vết sẹo phẫu thuật sau gáy của mình.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ sồi của căn hộ 412 rung lên dữ dội dưới cú thúc đầu tiên của búa tạ. Những mảng gỗ mục nát văng tung tóe vào trong phòng. Vy lập tức bóp cò. *Đoàng! Đoàng!* Hai phát súng xé toạc màn đêm, đạn găm thẳng qua khe cửa gỗ mục. Một tiếng rú thảm vang lên ngoài hành lang, kéo theo tiếng đổ sụp của một cơ thể vạm vỡ xuống nền bê tông.
"Lùi lại! Thằng chó!" Giọng nói khàn đặc, tàn nhẫn của Trịnh Kim Hùng vang lên từ phía sau lá chắn chống đạn kỹ thuật số. "Bắt sống thằng bác sĩ! Con đàn bà kia cứ nổ súng bắn bỏ!"
Ngay sau mệnh lệnh của Hùng, một vật thể kim loại nhỏ hình trụ được ném qua khe cửa bị vỡ, lăn lông lốc trên sàn nhà ẩm ướt. *Xoẹt... Xoẹt...* Luồng khói trắng dày đặc, nồng nặc mùi hóa chất gây chảy nước mắt bùng phát dữ dội, nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp năm mươi mét vuông của căn hộ bỏ hoang.
Huy lập tức bị sặc khói. Phổi anh nóng rát như bị thiêu đốt, nước mắt tràn ra làm nhòe đi vùng vỏ não thị giác vốn đã bị tổn thương do suy kiệt vỏ não 14%. Anh ho dữ dội, cơ thể gầy guộc run lên từng cơn, ngã quỵ xuống cạnh chiếc bàn làm việc mục nát. Cơn đau từ vết sẹo sau gáy dội lên buốt nhói, một luồng điện sinh học tự phát chạy dọc tủy sống khiến anh co thắt toàn bộ cơ mặt.
"Huy! Bịt mũi lại!" Vy hét lên. Cô xé một vạt áo sơ mi ướt sũng, áp chặt vào mũi Huy, trong khi tay kia vẫn chĩa súng ngắn bắn chặn qua khe cửa để trì hoãn đối phương. *Đoàng!* Phát súng thứ ba của cô găm trúng lá chắn thép của nhóm bảo an, phát ra những tia lửa điện xanh loét.
Trong làn khói trắng mờ mịt, Huy nhìn thấy hai vệt sáng đỏ rực từ kính nhìn đêm hồng ngoại của nhóm bảo an Phục Hưng đang áp sát qua khe cửa bị vỡ. Chúng đang di chuyển như những bóng ma công nghệ, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi khói độc nhờ mặt nạ phòng độc chuyên dụng. Chúng biết rõ Huy đang nằm gục ở góc phòng.
Không còn lựa chọn nào khác. Huy mím chặt môi, dùng bàn tay trái run rẩy áp sát mặt lưng bằng titan của chiếc đồng hồ quả quýt vào đúng vết sẹo phẫu thuật sau gáy. Vết sẹo nóng ran lên như bị nung đỏ khi tiếp xúc với lớp kim loại của đồng hồ. Huy tập trung toàn bộ ý chí, ép nhịp tim của mình tăng vọt lên để kích hoạt dòng điện sinh học vùng dưới đồi.
*Tích tắc... Tích tắc...*
Nhịp tim của Huy hiển thị trên màn hình led siêu nhỏ của đồng hồ vọt lên mức 150 nhịp/phút. Cuộn cảm từ trường bên trong đồng hồ bắt đầu hoạt động, tạo ra một tiếng rít tần số cao nhức nhối trong màng nhĩ tai phải của anh. Huy cắn chặt lưỡi đến bật máu để lấy nỗi đau vật lý làm mỏ neo thực tại, ép dòng điện sinh học phóng ra.
*Xoẹt... Đoành!*
Một xung điện từ cực ngắn (EMP) màu xanh lam nhạt phóng ra từ chiếc đồng hồ quả quýt, chạy dọc qua cơ thể Huy rồi bùng phát ra không gian xung quanh trong bán kính năm mét.
Hiệu quả tức thì bùng nổ. Toàn bộ kính nhìn đêm hồng ngoại của nhóm bảo an Phục Hưng đang áp sát lập tức bị chập mạch, lóe lên những tia lửa điện nhỏ rồi tắt ngúm. Tiếng rít vô tuyến từ bộ đàm của chúng biến thành những tràng âm thanh nhiễu loạn chói tai.
"Mắt hồng ngoại hỏng rồi! Sóng vô tuyến bị nhiễu hoàn toàn!" Một tên bảo an hét lên trong hoảng loạn khi bị đẩy vào trạng thái mù lòa tuyệt đối giữa làn khói trắng mờ mịt.
Vy tận dụng chính xác ba mươi giây hỗn loạn của kẻ thù. Cô lao ra khỏi góc tường, bắn phát súng cuối cùng hạ gục tên bảo an định áp sát Huy từ phía hông trái. *Đoàng!* Cơ thể tên lính gác đổ sụp xuống, đè lên chiếc bàn gỗ mục.
Nhưng Trịnh Kim Hùng không phải là một kẻ dễ dàng bị đánh bại. Là một cựu lính đặc nhiệm xuất ngũ, hắn lập tức nhận ra hướng phát ra xung EMP. Hắn không cần kính hồng ngoại, chỉ dựa vào tiếng ho của Huy để định vị mục tiêu trong bóng tối. Hùng nâng khẩu Glock 19 có gắn ống giảm thanh, nổ súng liên tiếp qua làn khói.
*Phộc... Phộc... Phộc...*
Một viên đạn tẩm thuốc độc gây liệt cơ găm thẳng vào vai trái của Lê Khắc Huy.
"Á!" Huy gasps lên một tiếng đau đớn, cơ thể anh giật mạnh về phía sau. Cơn đau buốt từ bả vai trái chạy dọc xuống lồng ngực, máu tươi phun ra ướt sũng vạt áo sơ mi trắng. Thuốc độc bắt đầu ngấm vào máu, khiến cánh tay trái của anh tê liệt hoàn toàn, chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan rơi ra khỏi tay, lăn lông lốc trên nền đất ẩm ướt, mặt kính bị nứt vỡ một mảng lớn.
"Huy!" Vy hét lên khi nghe tiếng rên rỉ của anh. Cô lao tới trong làn khói, một tay ôm lấy eo Huy, tay kia dùng báng súng đập vỡ hoàn toàn khung cửa sổ thông gió bằng sắt rỉ sét ở phía sau phòng ngủ.
Bên ngoài cửa sổ thông gió là một khoảng không tối tăm, sâu hoắm dẫn xuống mái tôn của khu nhà ổ chuột ven sông nằm sát vách chung cư Thanh Đa. Cơn mưa bão ngoài kia vẫn đang gầm rú, những hạt mưa lớn như những cây kim bạc dội thẳng vào mặt họ.
"Bám chặt lấy tôi! Nhảy!" Vy ra lệnh, giọng cô đanh thép không chút do dự. Cô chộp lấy chiếc vali y tế di động chống shock và thiết bị điều biến cũ nhét vào túi bảo hộ, rồi dùng toàn bộ sức lực kéo cơ thể nhẹ bẫng, đẫm máu của Huy nhảy ra ngoài cửa sổ thông gió.
*Rầm!*
Họ rơi tự do từ độ cao bốn mét xuống mái tôn rỉ sét của nhà bên cạnh. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai giữa tiếng sấm rền của đêm bão. Huy rên rỉ đau đớn khi vết thương ở vai trái va đập mạnh vào mái tôn, dòng nước mưa bẩn thỉu, lạnh buốt lập tức tràn vào vết thương hở, mang theo hàng triệu vi khuẩn độc hại se lạnh vào tận xương tủy anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!