Nhạc nềnOboro

Căn Hộ Bỏ Hoang Ở Thanh Đa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ của chiếc Honda Win độ gầm rú trong màn đêm, xé toạc lớp nước mưa đang dội xuống mặt đường nhựa loang lổ của bán đảo Thanh Đa. Trần Hạ Vy cúi rạp người trên tay lái, mái tóc cột đuôi ngựa sũng nước ép chặt sau gáy áo khoác da. Nước bão táp vào mặt cô lạnh buốt, nhưng đôi mắt đại úy cảnh sát hình sự vẫn găm thẳng vào khoảng tối tăm, mờ mịt phía trước. Ngồi phía sau cô, Lê Khắc Huy ôm chặt lấy chiếc vali y tế di động chống shock bằng tay trái. Cánh tay phải của anh, quấn lớp gạc vô trùng sẫm màu nước mưa, run lên bần bật theo từng nhịp xóc của bánh xe. Tai phải của anh vẫn rỉ máu nhẹ, vệt đỏ loãng ra, nhanh chóng bị gió mưa gột rửa sạch sẽ.


Thanh Đa hiện ra dưới ánh đèn pha mù sương như một vùng đất bị cô lập khỏi sự hoa lệ của trung tâm Sài Gòn. Những dãy chung cư cũ từ thập niên bảy mươi sừng sững trong bóng tối, rêu mốc bám đầy vách tường bê tông nứt nẻ. Ánh chớp từ phía chân trời xa xôi thỉnh thoảng rạch đôi bầu trời, chiếu sáng những rặng dừa nước sình lầy và những khoảng đất hoang ngập ngụa nước triều cường. Ở đây, sóng điện thoại di động cực kỳ yếu, tạo nên một vùng mù viễn thông hoàn hảo – nơi Phục Hưng khó lòng dùng hệ thống AI để định vị họ ngay lập tức.


Vy giảm ga, cho xe lướt vào khoảng sân ngập nước của một block chung cư bỏ hoang. Tiếng mưa xối xả đập vào mái tôn rỉ sét vang lên những âm thanh rầm rì, trầm đục. Cô tắt máy, gạt chân chống rồi nhanh chóng đỡ lấy Huy khi anh bước xuống xe. Cơ thể Huy gầy guộc, nhẹ bẫng dưới lớp áo sơ mi ướt sũng. Vết sẹo phẫu thuật sau gáy anh đang ngứa ran dữ dội, một luồng điện sinh học siêu vi mô chạy dọc tủy sống khiến anh phải rùng mình co thắt cơ mặt.


"Anh ổn không?" Vy thì thầm, giọng cô bị tiếng mưa nuốt chửng một nửa. Cô thò tay vào lót áo khoác da, chạm vào chiếc đĩa đồng cổ vẫn đang an toàn bên trong.


"Vỏ não thùy thái dương đang bị kích ứng nhẹ do áp suất không khí giảm," Huy trả lời bằng giọng trầm ấm đều đều, cố giữ cho nhịp thở của mình không bị loạn. Anh dùng tay trái giữ chặt ngón trỏ phải đang co giật liên tục. "Vết thương ở tai phải không sao. Chúng ta phải lên phòng của Trần Anh ngay. Phục Hưng có thể cử đội dọn dẹp đến bất cứ lúc nào."


Họ bước theo lối cầu thang bộ tối tăm dẫn lên tầng bốn. Những mảng tường sơn vàng bong tróc, ẩm ướt mùi nước mưa và phân chuột. Không có đèn hành lang. Chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn pin hồng ngoại công suất thấp của Vy hắt lên những vệt sáng đỏ mờ ảo, dẫn lối họ đến trước cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ số 412 – nơi từng thuộc về kỹ sư âm thanh quá cố Trần Anh.


Cánh cửa bị niêm phong bằng một dải băng keo vàng của cảnh sát từ mười lăm năm trước, nay đã mục nát và rách nát chỉ còn lại những vệt keo xám xịt. Vy rút chiếc xà beng nhỏ từ đai công cụ, lách vào khe cửa gỗ mục. Cô dùng lực đẩy mạnh, tiếng gỗ gãy rắc rắc vang lên khô khốc giữa tiếng sấm rền ngoài trời. Cánh cửa mở ra, để lộ một không gian tối tăm, ngột ngạt mùi bụi bặm lưu niên, mùi gỗ mục và hơi ẩm của một căn phòng bị khóa kín suốt hơn một thập kỷ.


Huy bước vào trước, đôi giày da dẫm lên lớp bụi dày phát ra tiếng sột soạt nhẹ. Anh lập tức kích hoạt năng lực nhận diện hạ âm bằng tai thường. Màng nhĩ tai phải của anh rung lên nhè nhẹ, lồng ngực xuất hiện cảm giác tức tối, ngột ngạt quen thuộc. Căn hộ này có cấu trúc dội âm rất đặc biệt: trần nhà thấp, các bức tường được dán kín bằng những tấm xốp cách âm lồi lõm và các sơ đồ mạch điện âm thanh tự chế dán đầy tường.


"Trần Anh đã biến căn hộ này thành một phòng thí nghiệm âm học khép kín," Huy lẩm bẩm, tay trái lướt qua những sơ đồ mạch điện dán trên tường. Những đường vẽ bằng mực tàu đã phai màu, ghi chép những công thức toán học phức tạp về bước sóng hạ âm và sự cộng hưởng cơ học. "Hãy nhìn cấu trúc các bức tường xem. Chúng được thiết kế nghiêng một góc năm độ để hướng toàn bộ sóng âm dội ngược về phía giường ngủ ở góc phòng."


Vy soi đèn pin xung quanh phòng ngủ. Chiếc giường gỗ cũ kỹ nằm im lìm dưới lớp bụi bám dày như một ngôi mộ cổ. Trên sàn nhà, ngay cạnh mép giường, có những vết xước cơ học kéo dài, ăn sâu vào thớ gỗ mục. Vy cúi xuống, dùng ngón tay miết nhẹ lên vết xước.


"Huy, nhìn này," Vy nói, ánh mắt sắc sảo đầy nghiệp vụ. "Những vết xước này trùng khớp hoàn hảo với bước đi kéo lê chân của một người đang trong trạng thái mộng du cưỡng bức. Trần Anh đã di chuyển từ giường ngủ ra thẳng phía ban công mà không hề có sự kháng cự vật lý nào."


"Đó là do bẫy cộng hưởng hạ âm," Huy giải thích, anh tiến lại gần giường ngủ, nhắm mắt lại để lắng nghe tiếng gió rít lùa qua khe cửa sổ kính bị vỡ. "Sóng hạ âm 13.5Hz phát ra từ thiết bị ẩn giấu đã kích hoạt phản ứng hoảng loạn cực hạn của tim, đồng thời đưa vùng dưới đồi của Trần Anh vào trạng thái mộng du có ý thức cấp độ hai. Ông ta bước đi như một con rối vô hồn trước khi nhảy xuống đất."


Huy quyết định sử dụng kỹ thuật Tái dựng giấc mơ ngược (Reverse Dream) kết hợp Tái dựng hiện trường từ ký ức cận tử. Dù không có tệp dữ liệu EEG tươi của nạn nhân, anh vẫn có thể sử dụng cấu trúc vật lý của phòng ngủ và các vết xước để tái dựng lại hành vi cuối cùng của Trần Anh. Anh đứng đúng vào vị trí các vết xước trên sàn nhà, nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở theo nhịp 4-4-8 của liệu pháp Quán Niệm.


*Tích tắc... tích tắc... tích tắc...*


Tiếng mưa ngoài kia bỗng chốc lùi xa trong tâm trí Huy. Thay vào đó, anh nghe thấy tiếng tích tắc cơ học đều đặn của chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan trong túi quần. Anh ép nhịp tim của mình giảm xuống dưới sáu mươi nhịp một phút, đưa sóng não về dải tần Alpha 8Hz – mỏ neo tần số bài hát ru của bà nội Lê Thị Mai.


Trong bóng tối của tiềm thức, hiện trường vụ án mười lăm năm trước bắt đầu chồng chập lên không gian thực tại. Huy nhìn thấy bóng ma mờ ảo của kỹ sư Trần Anh đang nằm trên giường ngủ, gương mặt co thắt dữ dội vì đau đớn, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực. Một luồng sóng hạ âm vô hình đang dội liên tục từ bức tường phía đối diện, cộng hưởng mạnh mẽ với nhịp tim của ông ta.


Đột nhiên, bóng ma của Trần Anh ngồi dậy, mắt mở to vô hồn. Ông ta bước xuống giường, kéo lê chân phải trên sàn nhà tạo thành đúng vết xước cơ học mà Vy vừa phát hiện. Huy cảm nhận được một lực hút tâm lý cực mạnh từ ảo ảnh của Trần Anh, cố gắng kéo ý thức của anh hòa làm một với hành vi tự sát của ông ta. Vết sẹo sau gáy Huy nóng ran như bị nung đỏ, và ngón tay trỏ phải của anh bắt đầu run rẩy dữ dội, giật mạnh theo nhịp sóng hạ âm ảo giác.


"Huy! Tỉnh lại đi!" Tiếng hét của Vy vang lên bên tai Huy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thần kinh anh. Cô nắm chặt lấy bả vai trái của anh, dùng lực giật mạnh anh ra khỏi vị trí vết xước.


Huy mở bừng mắt, thở dốc dồn dập. Một vệt máu tươi mới lại rỉ ra từ vành tai phải, nhỏ xuống vai áo sơ mi trắng. Bàn tay phải của anh run nặng đến mức không thể tự khép các ngón tay lại. Chỉ số suy kiệt vỏ não của anh đã tăng thêm một phần nhỏ, nhưng lý trí của anh đã hoàn toàn kiểm soát được thực tại.


"Tôi ổn," Huy thì thầm, giọng khàn đặc. "Tôi đã định vị được vị trí đặt máy phát hạ âm cũ của hung thủ mười lăm năm trước. Nó được giấu tinh vi ngay sau bức tranh gia đình treo tường đối diện giường ngủ."


Vy lập tức bước tới bức tranh gia đình phủ đầy bụi bám bên tường. Cô dùng xà beng cạy mạnh khung tranh gỗ mục nát ra ngoài. Phía sau bức tranh, một hốc tường nhỏ sâu khoảng mười centimet lộ ra, chứa đầy những sợi dây điện bị chuột cắn nát và các đầu nối analog rỉ sét.


Vy thò tay vào hốc tường, lục lọi trong lớp bụi bẩn. Đột ngột, ngón tay cô chạm vào một vật thể kim loại lạnh ngắt nằm sâu bên trong bàn làm việc bằng gỗ mục nát đặt cạnh hốc tường. Cô dùng đèn pin soi kỹ dưới gầm bàn, nơi lớp bụi bám dày như một lớp phấn xám.


"Huy, nhìn dưới này này," Vy nói, giọng cô run lên vì phấn khích. Cô dùng xà beng gạt bỏ những mảng gỗ mục nát của ngăn kéo bàn làm việc bị kẹt cứng.


Dưới lớp bụi bám dày trên bàn làm việc, Vy tìm thấy một thiết bị điều biến sóng não thế hệ cũ bị tháo dở một nửa. Thiết bị có vỏ bọc bằng hợp kim nhôm rỉ sét, các chân cắm điện cực mạ vàng sinh học vẫn còn dính những vệt keo silicon khô khốc. Vy dùng găng tay y tế cẩn thận nhấc thiết bị ra ngoài, đặt dưới ánh đèn pin hồng ngoại.


Khi vệt sáng đỏ của đèn pin lướt qua bề mặt kim loại bám đầy bụi, Huy và Vy bàng hoàng nhìn thấy một ký hiệu quen thuộc được khắc chìm tinh vi trên lớp vỏ hợp kim: logo hình ngôi sao ba cánh cách điệu của Tập đoàn Dược phẩm Phục Hưng.


"Chứng cứ liên kết Phục Hưng..." Vy thì thầm, ánh mắt cô rực lên tia sáng công lý đanh thép. "Họ đã sở hữu công nghệ này từ mười lăm năm trước."


Đúng lúc đó, màng nhĩ tai phải của Huy bỗng nhói buốt dữ dội. Anh nghe thấy một tiếng động cơ xe van gầm rú vọng lại từ phía sân chung cư bỏ hoang bên dưới. Đội tuần tra của Trịnh Kim Hùng đang bao vây tòa nhà Thanh Đa để tiêu hủy nhân chứng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!