Nhạc nềnOboro

Đĩa Đồng Cổ Và Tiếng Sét Hạ Âm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào Sài Gòn dội xuống mái tôn của con hẻm nhỏ quận Ba nghe rầm rì như tiếng sấm sét bị bóp nghẹt dưới lòng đất. Nước mưa tuôn xối xả qua những đường dây điện chằng chịt, tạt vào ô cửa kính mờ đục của quán cà phê Tĩnh Lặng. Bên trong quán, không gian ngập tràn mùi gỗ mục, vị cà phê phin đắng nghét và mùi ẩm mốc đặc trưng của một đô thị đang oằn mình dưới giông bão. Không có bất kỳ ánh sáng kỹ thuật số nào ở đây; chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét hắt lên những vệt sáng vàng vọt, tù mù.


Lê Khắc Huy ngồi trong góc khuất nhất của quán, chiếc áo khoác kaki sũng nước bám chặt vào bả vai gầy guộc. Cơn sốt nhẹ từ vết bỏng rách da ở cánh tay phải vẫn đang âm ỉ đốt cháy da thịt anh, khiến ngón tay trỏ bên bàn tay phải không ngừng run rẩy, giật nhẹ theo từng nhịp vô thức. Huy phải dùng bàn tay trái lạnh ngắt siết chặt lấy cổ tay phải, đè nó xuống mặt bàn gỗ thô ráp để giữ cho nó đứng yên. Tai phải của anh vẫn còn nhói buốt, một vệt máu khô thẫm lại bám dọc theo vành tai dưới lớp gạc vô trùng quấn vội. Vết sẹo phẫu thuật sau gáy ngứa ran dữ dội khi áp suất không khí giảm mạnh trước cơn giông.


Phía đối diện anh, Phan Đăng Bách – chuyên gia phân tích âm học lập dị của Viện Đo lường – đang chăm chú điều chỉnh chiếc kính hiển vi quang học cổ điển. Bách mặc chiếc áo khoác bomber dính đầy huy hiệu âm nhạc kim loại, mái tóc xoăn tự nhiên chớm bạc xù ra hai bên, đôi mắt sáng rực dưới cặp kính gọng tròn dày cộm. Trên bàn, bên cạnh những tách cà phê nguội ngắt, là chiếc máy ghi âm cơ học chạy băng từ và hệ thống phổ kế analog chạy bằng pin cơ học.


Trần Hạ Vy đứng tựa lưng vào mép cửa ra vào của quán, mắt không rời màn mưa bong bóng ngoài hẻm tối. Chiếc áo khoác da màu đen của cô vẫn còn vương những giọt nước mưa lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Vy khẽ dịch chuyển báng khẩu súng ngắn dắt bên hông, cảnh giác với mọi tiếng bước chân lướt qua con hẻm. Cô dứt khoát thò tay vào lớp lót trong của áo khoác da, lôi ra chiếc đĩa đồng cổ khắc sơ đồ mạch điện analog – thứ di vật mà cô đã mạo hiểm cứu được từ vụ cháy phòng mạch quận Năm – rồi đặt nhẹ lên bàn.


"Nó đây," Vy thì thầm, giọng nói đanh thép nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi. "Tôi đã kiểm tra kỹ dọc đường đi. Không có trinh sát nào của Việt hay người của Đại tá Khoa bám theo. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Điện thoại của tôi đã tắt nguồn hoàn toàn, nhưng hệ thống camera AI của Phục Hưng ở quận Ba nhạy lắm."


Bách không trả lời. Đôi bàn tay chai sạn của gã kỹ sư âm thanh run lên vì phấn khích khi nhìn thấy chiếc đĩa đồng cổ. Gã dùng một chiếc panh gắp y tế gắp nhẹ chiếc đĩa, đặt dưới ống kính hiển vi quang học.


"Tuyệt tác..." Bách lẩm bẩm, giọng khàn đặc. "Đây không phải là một đĩa đồng trang trí thông thường, Huy ạ. Những đường rãnh cơ học này được khắc sâu với độ chính xác đến từng micromet. Nhìn kỹ đi, cấu trúc của nó hoạt động như một bộ thoát cơ học triệt âm của các hộp nhạc cổ điển thời Pháp thuộc. Ông nội cậu quả thực là một nghệ nhân thiên tài."


Huy khẽ rướn người lên, mắt nhìn vào thị kính của kính hiển vi. Dưới ánh sáng mờ của ngọn đèn dầu hắt qua thấu kính hội tụ, những đường khắc uốn lượn như những sợi dây thần kinh bám dọc vỏ não hiện lên rõ nét. Anh lật mở cuốn sổ tay ghi chép cũ của người cha quá cố Lê Hoài Nam bằng tay trái, đối chiếu các ký hiệu sơ đồ mạch điện analog được vẽ bằng mực tàu đã phai màu.


"Cha tôi đã ghi lại nguyên lý này trong nhật ký nghiên cứu," Huy nói, giọng trầm ấm đều đều, cố che giấu cơn đau buốt gáy đang dội lên từng hồi. "Sơ đồ này mô tả cơ chế biến điệu tần số âm thanh thông thường thành sóng hạ âm định hướng không qua xử lý kỹ thuật số. Nó sử dụng sự cộng hưởng cơ học của các bánh răng đồng để tạo ra một dải tần số cực thấp dội ngược liên tục."


"Đúng vậy," Bách gật đầu, tay điều chỉnh núm xoay tiêu cự. "Và dải tần số đó chính là dải tần hạ âm chết người. Nhưng cậu có biết tại sao nó lại được khắc vật lý lên đĩa đồng thay vì lưu trữ dưới dạng file kỹ thuật số không? Vì đĩa đồng cơ học không thể bị xóa bởi bất kỳ đòn tấn công mạng nào của Đặng Minh Khôi, và nó không phát ra bất kỳ bức xạ điện từ nào để bị Phục Hưng phát hiện định vị."


Huy khẽ gõ ngón tay trái xuống bàn theo nhịp tim năm mươi chín lần một phút của mình. Anh đang cố gắng suy luận logic từ các ký hiệu cổ. "Nếu sơ đồ này là nguyên lý của máy phát hạ âm thế hệ đầu tiên, thì kẻ sát nhân đang sử dụng một phiên bản nâng cấp kỹ thuật số của nó. Hắn đã biến điệu dải tần này thành vũ khí mưu sát phòng kín không để lại dấu vết vật lý."


Để tăng tốc độ giải mã, Huy quyết định thử sử dụng một thiết bị quét ảnh kỹ thuật số cầm tay kết nối với máy tính xách tay của Bách để số hóa một phần sơ đồ rãnh khắc. Nhưng ngay khi đầu quét laze vừa lướt qua bề mặt đĩa đồng, màn hình máy tính của Bách đột ngột nhấp nháy liên tục. Những dòng lệnh mã hóa màu đỏ rực xuất hiện, đè bẹp giao diện phần mềm quét ảnh.


"Chết tiệt!" Bách chửi thề, tay gõ liên tục lên bàn phím. "Mã độc gián điệp 'BlackDream-RAT' của Khôi đang tự động kích hoạt thông qua cổng quét. Hắn đã thiết lập một giao thức cảnh báo đỏ trên mọi thiết bị số hóa xung quanh khu vực này!"


File ảnh sơ đồ vừa quét lập tức bị ghi đè bởi những mảng nhiễu xám xịt rồi tự động xóa sạch hoàn toàn khỏi bộ nhớ đệm. Trán Huy vã mồ hôi lạnh. Anh nhận ra sự đáng sợ của hệ thống giám sát kỹ thuật số mà Phục Hưng đang sở hữu. Chúng đã giăng sẵn một tấm lưới vô hình trên toàn bộ không gian mạng thành phố để ngăn chặn bất kỳ ai cố gắng khôi phục lại di sản của cha anh.


"Tắt toàn bộ thiết bị kỹ thuật số ngay!" Huy ra lệnh, giọng nói phẳng lặng nhưng đầy uy lực.


Bách dứt khoát rút phích cắm nguồn máy tính, gập mạnh màn hình lại. Đúng lúc đó, không khí bên trong quán cà phê Tĩnh Lặng bỗng trở nên đặc quánh và ngột ngạt một cách dị thường.


*Uuu... uuu... uuu...*


Một tiếng rít hạ âm cực nhỏ, trầm thấp và rung động liên tục bắt đầu lan tỏa vào không gian kín của quán. Tiếng động ấy không thể nghe thấy bằng tai thường của người bình thường, nhưng đối với Lê Khắc Huy – người mang di chứng phẫu thuật thần kinh gáy – màng nhĩ tai phải của anh lập tức rung lên dữ dội. Lồng ngực anh xuất hiện một cảm giác tức tối, ngột ngạt như có một tảng đá đè nặng lên cơ tim.


"Hạ âm..." Huy thì thầm, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn dầu. Anh đưa tay bịt chặt tai phải, nhưng một vệt máu tươi mới đã kịp rỉ ra qua kẽ ngón tay, nhuộm đỏ lớp gạc vô trùng. "Có một nguồn phát sóng hạ âm đang tăng dần cường độ xung quanh quán này. Kẻ sát nhân đang sử dụng chính các trạm phát sóng di động xung quanh để truyền tải hạ âm dạng nhiễu. Hắn muốn phá hủy toàn bộ thiết bị giải mã số của chúng ta."


Vy lao tới bên cạnh Huy, tay rút khẩu súng ngắn hướng ra phía cửa sổ kính. "Hải đang ở gần đây sao?"


"Không," Huy thở dốc, nhịp tim hiển thị trên đồng hồ quả quýt vọt lên mức tám mươi nhịp một phút. "Hắn điều khiển từ xa thông qua mạng lưới viễn thông Phục Hưng. Tần số hạ âm dội ngược này đang tạo ra sự cộng hưởng hạ âm với các bức tường gạch của quán. Nếu chúng ta không ngắt toàn bộ thiết bị điện tử và chuyển sang analog, bộ não của chúng ta sẽ bị quá tải điện thế màng tế bào."


Bách nhanh chóng hành động với bản năng của một kỹ sư âm thanh lão luyện. Gã dứt khoát gạt bỏ toàn bộ hệ thống phổ kế điện tử xuống đất, chỉ giữ lại chiếc máy ghi âm cơ học chạy băng từ cổ điển sản xuất từ thập niên tám mươi – di vật không hề kết nối internet và hoạt động hoàn toàn bằng dây cót cơ học. Gã lắp một cuộn băng từ analog mới vào máy, bật công tắc cơ học.


"Sử dụng hệ thống lọc nhiễu analog!" Bách hét lên giữa tiếng rít vô hình của hạ âm. Gã gắn một ống nghe y tế chuyên dụng vào vỏ máy ghi âm cơ học, áp sát đầu dò vào bề mặt đĩa đồng cổ. "Những rãnh khắc này sẽ tự động phát ra tần số cộng hưởng ngược khi có sóng hạ âm tác động vào. Tôi sẽ ghi lại phản ứng cơ học của đĩa đồng trực tiếp lên băng từ!"


Huy quỳ sụp xuống sàn gỗ, hai tay ôm đầu. Cơn đau buốt từ vết sẹo gáy dội lên dữ dội như có hàng vạn cây kim đang đâm xuyên qua tủy sống. Anh cố gắng áp dụng liệu pháp điều hòa nhịp thở "Quán Niệm" do sư thầy Thanh Tâm dạy, hít vào sâu trong bốn giây, giữ hơi bốn giây và thở ra chậm rãi trong tám giây để cưỡng bức nhịp tim hạ xuống. Nước mưa ngoài kia vẫn đập liên hồi vào mái tôn, hòa lẫn với tiếng tích tắc cơ học của chiếc máy ghi âm băng từ nghe như tiếng đập của một quả tim sắt.


Sau năm phút căng thẳng nghẹt thở, tiếng rít hạ âm ngoài hẻm tối đột ngột tắt lịm. Kẻ sát nhân từ xa có lẽ đã ngắt sóng để tránh bị các thiết bị quét tần số an ninh quốc gia phát hiện dị thường.


Huy lảo đảo đứng dậy, Vy vội đỡ lấy cánh tay trái của anh. Gương mặt anh đẫm mồ hôi lạnh, và một vệt máu đỏ tươi chảy dài từ vành tai phải xuống cổ áo sơ mi trắng đã sờn cũ.


"Giải mã được gì không, Bách?" Vy hỏi, giọng run lên vì lo lắng cho Huy.


Phan Đăng Bách tháo tai nghe kiểm âm ra, gương mặt gã lộ rõ sự bàng hoàng tột độ. Gã tua ngược cuộn băng từ analog, phát lại âm thanh cộng hưởng cơ học vừa ghi được qua chiếc loa giấy nhỏ của máy ghi âm. Âm thanh phát ra là những tiếng cạch cạch, rè rè nối tiếp nhau theo một chu kỳ nhịp phách vô cùng phức tạp.


"Không chỉ có sơ đồ nguyên lý của máy phát hạ âm thế hệ đầu tiên," Bách nói, giọng run rẩy chỉ vào biểu đồ sóng âm được vẽ thủ công bằng bút mực trên giấy kẻ ô. "Những rãnh khắc ở rìa đĩa đồng chứa một đoạn mã hóa nhị phân cơ học. Tôi đã dịch ngược nó dựa trên bảng mã của cha cậu. Nó ghi nhận danh tính của nạn nhân thứ hai của dự án Bóng Đè mười lăm năm trước: kỹ sư âm thanh xuất sắc từng làm việc cho Phục Hưng – Trần Anh."


"Trần Anh?" Huy khẽ lặp lại cái tên, thùy thái dương của anh nhói đau như thể có một mảnh ký ức bị phong tỏa đang cố gắng cựa quậy.


"Phải," Bách gật đầu. "Hồ sơ ghi nhận Trần Anh đã chết mười lăm năm trước vì chứng mộng du tự nhảy lầu tại căn hộ của mình ở bán đảo Thanh Đa. Nhưng thực chất, ông ta bị bức tử bởi chính thiết bị điều biến sóng não do mình chế tạo sau khi cố gắng gửi tài liệu tố cáo Phục Hưng cho cha cậu. Căn hộ của ông ta ở Thanh Đa hiện vẫn bị bỏ hoang và niêm phong dưới danh nghĩa tài sản tranh chấp."


Huy siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt trong túi quần. Anh nhận ra cái chết của tỷ phú Phát và cái chết của kỹ sư Trần Anh mười lăm năm trước đều sử dụng chung một phương thức gây án: bẫy cộng hưởng hạ âm trong không gian cách âm tuyệt đối.


"Bách," Huy lên tiếng, giọng nói phẳng lặng đến đáng sợ. "Phân tích dải tần số 13.5Hz ghi nhận trong đĩa đồng đi. Chu kỳ dao động của nó có gì đặc biệt không?"


Bách gõ ngón tay lên cuộn băng từ, điều chỉnh tốc độ phát chậm lại mười lần. Tiếng rít hạ âm biến điệu phát ra từ loa máy ghi âm chuyển thành một giai điệu trầm buồn, đều đặn, có nhịp phách u uất lặp đi lặp lại.


*Ầu ơ... ví dầu cầu ván đóng đinh...*


Huy đứng chết lặng. Đồng tử anh co thắt lại tuyệt đối. Giai điệu phát ra từ cuộn băng từ trùng khớp hoàn hảo, không sai một nhịp phách với bài hát ru thuở nhỏ của bà nội Lê Thị Mai mà anh vẫn thường nghe thấy trong những cơn ác mộng mộng du.


Đó không phải là một sự ngẫu nhiên của tự nhiên.


Bài hát ru của bà nội anh thực chất là một mỏ neo tần số được thiết kế có chủ đích, một mật mã âm thanh được cài đặt sâu vào tiềm thức của Vật mẫu số 0 từ mười lăm năm trước để làm lá chắn bảo vệ hoặc mỏ neo tự hủy chống lại sự thôi miên của Phục Hưng.


"Huy... anh sao thế?" Vy lay mạnh vai Huy khi thấy anh đứng bất động, ánh mắt vô hồn rọi vào khoảng không tối tăm.


Một bóng đen lướt nhanh qua ô cửa kính đẫm nước mưa ngoài con hẻm nhỏ. Lâm Mỹ An đang đứng núp dưới bóng của một cây bằng lăng già đối diện quán, chiếc ô đen che khuất nửa gương mặt. Cô khẽ gật đầu với Vy qua làn mưa bão, báo hiệu cô vẫn đang âm thầm giám sát khu vực này để bảo vệ Huy khỏi tai mắt của Trịnh Hoài Nam trước khi rời đi vào bóng tối.


"Chúng ta phải đi," Huy nói, giọng nói lạnh lùng xé toạc sự im lặng của quán cà phê. Anh quay sang nhìn Vy, ánh mắt kiên định bất chấp vệt máu vẫn đang chảy dọc cổ. "Căn hộ bỏ hoang của kỹ sư Trần Anh ở bán đảo Thanh Đa. Đó là nơi đặt thiết bị điều biến sóng não thế hệ cũ. Chúng ta phải đến đó trước khi người của Phục Hưng dọn sạch hiện trường."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!