Nhạc nềnOboro

Đào Tẩu Trong Giấc Ngủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa gõ vào lớp kính cửa sổ cũ kỹ của căn hộ chung cư tầng bốn nghe rầm rì như một bản nhạc đám ma không dứt. Gió từ sông Sài Gòn thổi thốc qua các khe nứt của bức tường bê tông từ thập niên chín mươi, mang theo mùi ẩm mốc và vị mặn chát của nước triều dâng.


Lê Khắc Huy ngồi im lặng trên mép chiếc giường đơn trong phòng ngủ tối tăm. Cánh tay phải của anh – vết bỏng rách da từ vụ phóng hỏa phòng mạch quận Năm – đang co rút lại từng cơn dưới lớp băng gạc quấn tạm. Cơn đau thấu xương dội thẳng lên vỏ não thùy thái dương, khiến ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh không ngừng run rẩy, giật nhẹ hai nhịp liên tục theo một tần số vô thức. Anh dùng bàn tay trái siết chặt lấy cổ tay phải, đè nó xuống cạnh giường gỗ để tìm kiếm một mỏ neo vật lý.


Phía ngoài phòng khách, tiếng bước chân sột soạt của đế giày da nện trên nền gạch men lạnh phát ra đều đặn. Đó là Trung úy Lê Quốc Việt. Sau khi Đại tá Phạm Đăng Khoa buộc phải thả Huy dưới sự bảo lãnh tạm thời của bà Ngô Kim Chi, Việt đã được cài cắm làm giám sát viên đặc biệt tại nhà riêng của anh. Gã cảnh sát trẻ tuổi, hiếu thắng ấy đang ngồi trên chiếc ghế sô pha cũ, mắt không rời chiếc máy bộ đàm mã hóa và màn hình máy tính bảng đang hiển thị tín hiệu định vị GPS di động phát ra từ chiếc điện thoại của Huy đặt trên bàn làm việc.


"Bác sĩ Huy," giọng Việt vọng qua khe cửa khép hờ, đầy vẻ mỉa mai và tự phụ. "Mười hai giờ đêm rồi. Tôi khuyên anh nên ngủ đi. Đừng cố gắng đi lại trong nhà. Thiết bị định vị GPS cầm tay của tôi nhạy lắm, chỉ cần anh di chuyển lệch quá hai mét khỏi giường ngủ, còi báo động sẽ rú lên ngay lập tức. Và Đại tá Khoa sẽ có lý do hợp pháp để đưa anh thẳng vào viện tâm thần trung ương vì tội vi phạm quy định tại ngoại."


Huy không trả lời. Anh nhắm mắt, lắng nghe tiếng tích tắc cơ học cực nhỏ, đều đặn phát ra từ chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan nằm trong túi quần. Dù cuộn cảm phát xung EMP bảo mệnh đã bị chập cháy hoàn toàn sau cuộc đối đầu ở phòng thẩm vấn tối, nhưng cấu trúc bánh răng cơ khí của chiếc đồng hồ – di vật của người cha quá cố Lê Hoài Nam – vẫn hoạt động bền bỉ. Tiếng *tích... tắc...* ấy vang lên trong màng nhĩ tai trái của anh, giữ cho nhịp tim của anh không vượt quá ngưỡng bảy mươi nhịp một phút.


Huy biết mình không có nhiều thời gian. Anh cần phải trốn khỏi căn hộ này ngay trong đêm nay để gặp kỹ sư âm thanh Phan Đăng Bách tại quán cà phê hẻm quận Ba. Chiếc đĩa đồng cổ khắc sơ đồ mạch điện analog – thứ mà Trần Hạ Vy đang giấu trong lót áo khoác da – là chìa khóa duy nhất để giải mã vũ khí hạ âm của kẻ sát nhân. Nhưng làm thế nào để thoát khỏi một căn hộ chung cư tầng bốn bị khóa chặt cửa chính, với một gã cảnh sát trang bị súng điện và dùi cui ngồi ngay phòng khách, cùng hệ thống quét định vị GPS liên tục quét qua mỗi chu kỳ ba mươi giây?


Phương án duy nhất là lối cửa sổ thông gió nhỏ hẹp phía sau nhà tắm, dẫn ra đường ống nước cơ học bằng sắt chạy dọc theo tường ngoài tòa nhà xuống hẻm tối phía sau. Nhưng với cánh tay phải bị bỏng nặng đang mất hoàn toàn khả năng vận động tinh vi, Huy không thể leo trèo trong trạng thái tỉnh táo. Cơn đau vật lý sẽ khiến cơ bắp anh co giật, làm anh mất thăng bằng và ngã xuống đất từ độ cao mười lăm mét.


Anh bắt buộc phải sử dụng phương pháp Tự kích hoạt mộng du (Self-induced Somnambulism) kết hợp kỹ năng Điều khiển hành vi mộng du ngược.


Đây là một kỹ thuật thần kinh học cực kỳ nguy hiểm mà Huy tự phát triển dựa trên cấu trúc não bộ đặc biệt của "Vật mẫu số 0". Bằng cách lập trình sẵn một chuỗi hành động vật lý chính xác trong tiềm thức trước khi ngủ, anh có thể ép cơ thể tự di chuyển như một cỗ máy sinh học vô hồn trong trạng thái mộng du tầng sâu. Khi rơi vào trạng thái này, vùng dưới đồi của anh sẽ tự động cô lập cảm giác đau đớn vật lý từ vết bỏng, cho phép anh vận hành cơ bắp với độ chính xác tuyệt đối mà không bị cơn đau làm gián đoạn.


Huy đưa tay trái vào túi áo khoác, lôi ra một chiếc hộp nhựa nhỏ chứa liều thuốc ngủ an thần thế hệ cũ mà anh bí mật giữ lại từ phòng mạch. Anh lấy ra đúng một phần hai viên thuốc – liều lượng vừa đủ để ức chế nhận thức tầng nông mà không làm tê liệt hệ vận động cơ bản. Anh bỏ viên thuốc vào miệng, nuốt khan.


Tiếp theo, Huy lấy chiếc máy gây nhiễu sóng điện từ cầm tay do hacker Hoàng Văn Thái chế tạo từ túi quần ra. Thiết bị này chỉ có dung lượng pin cực ngắn, hoạt động liên tục trong vòng mười lăm phút. Huy đặt chiếc máy gây nhiễu ngay sát đầu giường, bên cạnh chiếc điện thoại di động của mình. Anh thiết lập chu kỳ hẹn giờ kích hoạt trễ mười phút. Khi máy gây nhiễu hoạt động, nó sẽ tạo ra một trường điện từ nhiễu băng tần rộng trong bán kính năm mét, làm đóng băng tín hiệu định vị GPS trên máy tính bảng của Việt ở một tọa độ cố định, đánh lừa gã rằng Huy vẫn đang nằm yên trên giường ngủ.


Bây giờ là bước quan trọng nhất: lập trình lộ trình thoát hiểm trong tiềm thức.


Huy nhắm mắt lại, hướng thính giác về phía tiếng gõ nhịp của chiếc đồng hồ quả quýt. Anh bắt đầu lẩm nhẩm trong đầu, lặp đi lặp lại chuỗi mệnh lệnh hành vi như một lập trình viên đang viết những dòng lệnh cuối cùng vào một con chip sinh học:


"Khi tiếng tích tắc đạt đến nhịp thứ sáu trăm... cơ thể sẽ tự đứng dậy.

Bước ba bước về phía trước.

Xoay người góc bốn mươi lăm độ sang bên trái để tránh cánh cửa phòng ngủ đang hé mở.

Bước năm bước dài để tiến vào phòng tắm.

Không được mở đèn.

Sử dụng tay trái bám vào bệ bồn rửa mặt làm điểm tựa.

Đưa chân trái qua bậu cửa sổ thông gió..."


Huy lặp lại chuỗi hành động ấy mười lần trong đầu. Mỗi lần lặp lại, anh tự bấm mạnh móng tay trái vào vết thương ở vai phải để cơn đau nhói kích hoạt một vệt liên kết synapse tạm thời trong vùng đồi thị. Anh đang tạo ra một bản đồ ký ức vận động nhân tạo, một lối đi tắt trong hệ thần kinh vận động không đi qua vùng vỏ não nhận thức.


Dược chất của viên thuốc ngủ bắt đầu ngấm vào máu. Huy cảm thấy một luồng hơi lạnh lan tỏa từ gáy lên đỉnh đầu. Mí mắt anh nặng trĩu. Tiếng bước chân của Trung úy Việt ngoài phòng khách nhạt dần, thay vào đó là tiếng gõ nhịp cơ khí của đồng hồ quả quýt phóng đại lên gấp mười lần trong đầu anh.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Ý thức của Huy chìm dần vào bóng tối của giấc ngủ cưỡng bức. Nhưng trong sâu thẳm tiềm thức của Vật mẫu số 0, bản đồ hành vi ngược đã được kích hoạt.


***


Nhịp thứ sáu trăm.


Trên chiếc giường đơn trong phòng ngủ tối tăm, cơ thể của Lê Khắc Huy đột ngột ngồi dậy.


Hai mắt anh mở to, nhưng đồng tử hoàn toàn giãn nở, vô hồn và không hề chớp. Ánh mắt anh không tiêu cự, rọi thẳng vào khoảng không tối tăm trước mặt như hai đốm sáng lạnh lẽo của một bóng ma. Gương mặt anh không một vệt cảm xúc, phẳng lặng và trắng bệch dưới ánh sáng hồng ngoại mờ ảo hắt ra từ chiếc máy gây nhiễu trên bàn.


Cơ thể mộng du của Huy bước xuống giường. Bàn chân trần của anh chạm vào nền gạch men lạnh buốt của phòng ngủ, nhưng không hề có một phản xạ co rút nào. Anh bước đi chậm rãi, đều đặn, cơ thể hơi nghiêng về phía trước.


Nhịp tim của anh hiển thị trên mặt đồng hồ quả quýt trong túi quần ổn định ở mức đúng năm mươi tám nhịp một phút. Huy phải kiểm soát tuyệt đối nhịp tim dưới sáu mươi nhịp để giữ cho nhịp thở không bị dồn dập, tránh phát ra tiếng động cơ học trong không gian tĩnh mịch của căn hộ.


Anh bước ba bước về phía trước.


Xoay người một góc đúng bốn mươi lăm độ sang bên trái. Bước chân của anh lướt qua khe hở của cánh cửa phòng ngủ đang hé mở.


Phía ngoài phòng khách, Trung úy Lê Quốc Việt đang ngồi tựa lưng vào sô pha, mắt chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại di động để lướt mạng xã hội. Chiếc máy tính bảng đặt trên đùi gã hiển thị chấm đỏ định vị GPS của Huy vẫn đang nằm im lìm ở trung tâm phòng ngủ. Việt hoàn toàn không biết rằng, ngay phía sau khe cửa hé mở chỉ cách gã chưa đầy ba mét, bóng dáng gầy guộc, vô hồn của Lê Khắc Huy đang lướt qua như một làn khói đen.


Đột ngột, một sự biến động dị thường xảy ra.


Từ phía cửa sổ kính hướng ra mặt đường chung cư, một tiếng rít hạ âm cực nhỏ, trầm thấp và rung động liên tục bắt đầu lan tỏa vào không khí.


*Uuu... uuu... uuu...*


Đó là tần số 13.5Hz. Kẻ Săn Bóng Đè đang ở đâu đó quanh khu chung cư này, kích hoạt thiết bị phát hạ âm định hướng để dò quét và tấn công sóng não của Huy.


Tần số hạ âm dội thẳng vào màng nhĩ tai phải của Huy, kích thích vùng dưới đồi của anh tự phát tín hiệu hoảng loạn cực hạn xuống cơ tim. Nhịp tim của Huy bắt đầu tăng vọt từ năm mươi tám lên sáu mươi lăm, rồi bảy mươi nhịp một phút.


Lồng ngực anh co thắt lại. Nhịp thở của anh trở nên nặng nề, phát ra tiếng khò khè nhỏ qua thực quản.


Trung úy Việt ngoài phòng khách khựng lại. Gã nhíu mày, từ từ ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại, tai hướng về phía hành lang dẫn vào phòng tắm.


"Bác sĩ Huy? Anh đấy à?" Việt hỏi, tay phải từ từ đặt lên báng khẩu súng điện Taser dắt bên hông.


Trong trạng thái mộng du tầng sâu, lý trí của Huy hoàn toàn bị lu mờ, nhưng bản đồ hành vi ngược đã tiên liệu trước nguy cơ này. Giai điệu bài hát ru thuở nhỏ của bà nội Lê Thị Mai – mỏ neo tinh thần tự nhiên có tần số Alpha đúng 8Hz – tự động vang lên trong tiềm thức bị phân mảnh của anh.


*Ầu ơ... ví dầu cầu ván đóng đinh...*


Nhịp phách của bài hát ru đồng điệu với nhịp đập của tim Huy, cưỡng bức các nút xoang nhĩ hạ tần số dao động sinh học xuống. Nhịp tim của Huy giảm nhanh từ bảy mươi xuống năm mươi chín nhịp một phút. Nhịp thở của anh trở lại trạng thái phẳng lặng tuyệt đối.


Việt lắng nghe một lúc nhưng không nghe thấy tiếng động nào tiếp theo. Gã nhìn xuống màn hình máy tính bảng, thấy chấm đỏ định vị vẫn nằm im trên giường ngủ nhờ chiếc máy gây nhiễu sóng cầm tay đã kích hoạt đúng hẹn giờ.


"Chắc là tiếng mèo hoang," Việt lẩm bẩm, rồi tiếp tục cúi xuống bấm điện thoại.


Huy bước thêm năm bước dài, tiến vào phòng tắm tối tăm. Anh không mở đèn.


Cánh tay phải bị bỏng nặng của anh tự động nhấc lên, bám chặt vào bệ bồn rửa mặt làm điểm tựa chịu lực mà không hề có một sự run rẩy hay phản xạ đau đớn nào. Vùng dưới đồi đã khóa chặt toàn bộ các thụ thể cảm nhận nỗi đau của thùy đỉnh.


Huy đưa chân trái qua bậu cửa sổ thông gió nhỏ hẹp. Gió mưa lạnh buốt bên ngoài tạt thẳng vào gương mặt vô hồn của anh, nhưng đồng tử của anh vẫn giãn nở tuyệt đối, không hề chớp mắt.


Anh trượt người ra ngoài cửa sổ, hai tay bám chặt vào đường ống nước cơ học bằng sắt rỉ sét chạy dọc tường. Cơ thể gầy guộc của anh di chuyển trơn tru, dẻo dai như một bóng ma vô hình trượt dần xuống hẻm tối phía sau tòa chung cư, lướt qua các chốt canh gác của hai cảnh sát cơ động đang đứng dưới mái hiên tầng trệt mà không phát ra bất kỳ tiếng động vật lý nào.


***


Chạm đất.


Bàn chân trần của Huy chạm vào bãi nước mưa bẩn thỉu của con hẻm tối phía sau chung cư.


Cú va chạm vật lý đột ngột với mặt đất lạnh buốt kích hoạt một luồng xung điện sinh học mạnh chạy dọc tủy sống lên gáy Huy, phá vỡ hoàn toàn trạng thái mộng du cưỡng bức.


Ý thức của Huy đột ngột thức tỉnh.


"A..."


Huy quỵ xuống, một tay chống vào bức tường gạch đầy rêu mốc. Toàn bộ cảm giác đau đớn vật lý từ vết bỏng nặng ở cánh tay phải bị chặn lại nãy giờ đột ngột bùng phát dữ dội, dội thẳng lên não bộ như một gáo nước sôi. Da thịt bả vai rách miệng, máu tươi trộn lẫn dịch vàng rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc. Ngón tay trỏ bàn tay phải của anh run bần bật vĩnh viễn, giật mạnh từng hồi không thể kiểm soát.


Anh thở dốc, mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt. Huy đưa tay trái vào túi quần, lôi chiếc đồng hồ quả quýt ra để kiểm tra nhịp tim. Tiếng bánh răng cơ khí vẫn tích tắc đều đặn, mỏ neo thực tại duy nhất đã giúp anh sống sót qua cuộc đào tẩu nghẹt thở.


Anh đã trốn thoát thành công khỏi chiếc lồng thủy tinh của Trung úy Việt, chính thức biến mình thành một kẻ đào tẩu bị săn đuổi toàn thành phố.


Huy gượng dậy, bước đi lảo đảo trong bóng tối của con hẻm nhỏ hẹp, hướng về phía tòa nhà chung cư bỏ hoang đối diện để gặp Phan Đăng Bách.


Khi anh vừa bước vào hành lang tối tăm, ẩm ướt của tòa nhà đối diện, chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan trong tay anh bất ngờ rung lên bần bật một chu kỳ ba nhịp liên tục – dấu hiệu của một trường điện từ lạ cường độ cao đang quét qua sát người.


*Tít... Tít...*


Chiếc điện thoại burner không SIM trong túi áo khoác của Huy đột ngột sáng lên ánh sáng xanh lam mờ ảo. Trên màn hình hiển thị một tin nhắn văn bản nặc danh gửi từ một số máy quốc tế giả mạo bằng kỹ thuật Spoofing của Kẻ Mạo Danh.


Huy run rẩy dùng tay trái mở tin nhắn. Những dòng chữ màu xanh lá hiện lên rõ ràng trong bóng tối của hành lang rêu mốc:


"Trò chơi trốn tìm chính thức bắt đầu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!