Phòng Thẩm Vấn Tối
Tiếng còi xe cảnh sát rú vang xé toạc màn đêm mưa quận 5. Ánh đèn lập lòe xanh đỏ quét qua những bức tường loang lổ của con hẻm nhỏ bên hông phòng mạch đang cháy rụi, biến những hạt mưa bong bóng thành một dải sáng hỗn loạn. Lê Khắc Huy quỳ trên nền đất ướt, hai đầu gối chìm trong nước bẩn pha lẫn tàn tro. Tay trái anh ôm chặt chiếc rương gỗ hương đỏ bị cháy xém một góc, trong khi cánh tay phải đau đớn co rút dữ dội. Vết bỏng nặng từ bả vai kéo dài xuống khuỷu tay rỉ máu, da thịt phồng rộp lên dưới lớp muội than đen kịt.
"Buông vũ khí! Giơ hai tay lên đầu!"
Tiếng gầm từ chiếc loa cầm tay của lực lượng cảnh sát cơ động áp đảo cả tiếng mưa xối xả. Họng súng đen ngóm của Đội trọng án chĩa thẳng vào Huy. Trần Hạ Vy đứng chắn trước mặt anh, khẩu súng ngắn trong tay cô vẫn chĩa xuống đất nhưng bả vai gồng cứng dưới lớp áo khoác da sũng nước. Cô đã kịp nhét chiếc đĩa đồng khắc sơ đồ cổ vào gấu áo khoác da từ trước khi ánh đèn pha quét tới. Đó là vật chứng sinh tử, di vật cuối cùng của cha mẹ Huy, thứ không thể rơi vào tay kẻ khác lúc này.
"Vy, lùi lại," giọng nói trầm thấp, khàn đặc của Đại tá Phạm Đăng Khoa vang lên từ phía sau hàng rào cảnh sát. Ông ta bước ra từ chiếc xe chỉ huy, chiếc áo sắc phục chỉnh tề không cài cúc cổ, để lộ chiếc cổ mập mạp đỏ gay dưới ánh đèn pin siêu sáng. Đôi mắt gian giảo của ông ta quét qua Huy rồi dừng lại trên người Vy. "Đại úy Trần Hạ Vy, cô đang bao che cho một nghi phạm giết người và hủy hoại tài sản. Giao nộp Lê Khắc Huy ngay lập tức!"
"Đại tá Khoa, phòng mạch bị phóng hỏa bởi băng nhóm của Trịnh Hoài An! Bác sĩ Huy là nạn nhân..." Vy cố gắng phân bua, giọng cô đanh thép nhưng run rẩy vì lạnh và phẫn nộ.
"Câm mồm!" Khoa gạt phắt đi, hất hàm ra lệnh cho toán lính cơ động. "Khống chế nghi phạm. Đưa về Trụ sở Sở Cảnh sát Thành phố. Phòng thẩm vấn số 3."
Huy không kháng cự. Anh biết rõ, trong tình thế này, bất kỳ hành vi chống đối nào cũng sẽ cho Khoa cái cớ hợp pháp để nổ súng tiêu diệt anh ngay tại chỗ. Anh nghiêng đầu, nhìn Vy một cái đầy ẩn ý. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh khẽ giật nhẹ hai nhịp – ám hiệu yêu cầu cô lùi lại và bảo vệ chiếc đĩa đồng. Vy mím chặt môi, từ từ hạ súng xuống, mắt nhìn theo bóng dáng gầy guộc của Huy bị hai cảnh sát cơ động bẻ ngoặt cánh tay bị thương ra sau, khóa chặt bằng còng số tám kim loại. Cơn đau thấu xương từ vết bỏng rách miệng khiến Huy khuỵu xuống, nhưng anh không hề phát ra một tiếng rên rỉ.
***
Phòng thẩm vấn số 3 nằm sâu dưới tầng hầm của Trụ sở Sở Cảnh sát Thành phố. Nơi đây được mệnh danh là "Phòng tối" – một không gian hình hộp rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, tường được bọc bằng các tấm mút cách âm màu xám đen dính đầy những vệt ố cũ kỹ. Không có cửa sổ, không có ánh sáng tự nhiên. Nguồn sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn halogen chụp tròn treo lơ lửng giữa trần nhà, rọi thẳng một luồng sáng vàng vọt, nóng bức xuống chiếc bàn kim loại cố định bằng đinh vít dưới sàn.
Huy ngồi trên chiếc ghế sắt lạnh buốt. Hai tay anh bị còng chặt vào vòng khoen sắt gắn giữa bàn. Cánh tay phải bị bỏng không được băng bó y tế, những vết phồng rộp bắt đầu rỉ dịch vàng pha lẫn máu, dính chặt vào lớp vải áo sơ mi rách nát. Sức nóng từ chiếc đèn phía trên khiến mồ hôi trộn lẫn muội than chảy dài trên gương mặt hốc hác của anh, nhỏ giọt xuống mặt bàn kim loại.
Tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan trong túi quần Huy đã bị hỏng cuộn cảm EMP, nhưng cấu trúc bánh răng cơ học của nó vẫn hoạt động, phát ra những âm thanh cơ khí cực nhỏ, đều đặn dội vào màng nhĩ tai trái của anh. Đối với Huy lúc này, đó là mỏ neo thực tại duy nhất giúp anh không bị rơi vào trạng thái hoảng loạn của vỏ não thùy thái dương đang bị suy kiệt đến mười bốn phần trăm.
Cánh cửa sắt nặng nề mở ra. Đại tá Phạm Đăng Khoa bước vào, theo sau là Trung úy Lê Quốc Việt – gã trinh sát trẻ tuổi với mái tóc chải chuốt gọn gàng và ánh mắt luôn lộ vẻ tự phụ, đố kỵ. Việt khệ nệ bê theo một chiếc vali nhựa màu đen chứa thiết bị giám định đa ký sinh học – máy nói dối thế hệ cũ của sở.
"Lê Khắc Huy," Khoa ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn. Ông ta không vội hỏi, mà chậm rãi châm một điếu thuốc lá, phả làn khói xám xịt thẳng vào mặt Huy. "Mười hai tiếng đồng hồ. Đó là khoảng thời gian tôi dành riêng cho cậu trong căn phòng này. Không có luật sư, không có bà Ngô Kim Chi, và chắc chắn là không có sự can thiệp của cô nàng đại úy nổi loạn Trần Hạ Vy."
Huy nhìn điếu thuốc đang cháy trên tay Khoa. Anh quan sát nhịp thở của ông ta – nông, nhanh, lồng ngực hơi nhô về phía trước. Đó là nhịp thở của một kẻ đang cố che giấu sự lo lắng dưới vẻ ngoài hách dịch. Huy mỉm cười, giọng nói trầm ấm đều đều phát ra từ khuôn cổ khô khốc:
"Đại tá Khoa, ông đang vội. Nhịp tim của ông hiện tại khoảng chín mươi lăm nhịp một phút. Ông muốn khép lại vụ án của tỷ phú Vương Kim Phát trước khi ban kiểm soát liên ngành của Bộ Y tế vào cuộc vào sáng mai, đúng không?"
Khoa biến sắc, điếu thuốc trên tay khựng lại trong một tích tắc. Ông ta đập mạnh bàn tay béo mập xuống mặt bàn kim loại, tạo ra một tiếng động chói tai vang vọng khắp căn phòng cách âm.
"Câm mồm! Ở đây tôi là người hỏi, cậu là kẻ trả lời!" Khoa gầm lên, rồi hất hàm ra lệnh cho Việt. "Kết nối thiết bị."
Trung úy Việt nhanh chóng bước tới, lôi từ trong vali ra các dây cáp cảm biến của máy nói dối. Gã thô bạo quấn dải băng đo huyết áp quanh bắp tay trái của Huy, gắn hai điện cực kim loại kẹp chặt vào ngón trỏ và ngón giữa bàn tay trái để đo điện trở da (GSR), và cuối cùng là chụp một vòng đai cao su co giãn quanh lồng ngực anh để theo dõi nhịp thở.
"Bác sĩ Huy," Việt cười khẩy, cố tình siết chặt vòng đai cao su khiến lồng ngực Huy bị ép chặt, gây khó thở nhẹ. "Thiết bị này hoạt động dựa trên phản xạ sinh học tự nhiên của hệ thần kinh thực vật. Khi anh nói dối, vùng dưới đồi của anh sẽ tự động phát tín hiệu làm tăng tiết mồ hôi và co thắt mạch máu. Anh không thể lừa được máy móc đâu."
Huy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh biết rõ nguyên lý của máy nói dối. Hệ thống này phân tích sự biến động của nhịp tim, huyết áp và điện trở da khi đối tượng đối mặt với các câu hỏi kích thích kích ứng cảm xúc. Đối với một người bình thường, việc nói dối khi bị tra tấn tâm lý sẽ ngay lập tức kích hoạt phản xạ "chiến đấu hay bỏ chạy", khiến các đường đồ thị trên màn hình máy tính của Việt nhảy vọt lên mức báo động.
Nhưng Huy không phải là người bình thường. Bộ não của anh là "Vật mẫu số 0" – cấu trúc vỏ não thùy thái dương đã bị can thiệp phẫu thuật từ nhỏ, mang tính nhạy cảm điện sinh học cực cao. Anh có thể sử dụng kỹ thuật Ngụy trang sóng não điện từ để chủ động điều khiển các chỉ số sinh học của cơ thể.
"Lê Khắc Huy," Đại tá Khoa rít một hơi thuốc sâu, mắt nhìn thẳng vào Huy. "Câu hỏi thứ nhất: Đêm xảy ra án mạng của tỷ phú Vương Kim Phát, cậu đã đột nhập vào biệt thự Thảo Điền thông qua sự giúp đỡ của y tá riêng Vũ Thị Hồng để thực hiện liệu pháp thôi miên cưỡng bức, ép Phát tự sát bằng cách tự ngừng tim, đúng hay sai?"
Trung úy Việt lập tức bấm nút ghi nhận trên màn hình máy tính. Các đường đồ thị màu đỏ bắt đầu chạy đều đặn.
Huy mở mắt. Cơn đau từ vết bỏng ở cánh tay phải dội lên từng hồi buốt nhói như những nhát dao đâm. Thay vì cố gắng đè nén cơn đau hay sự căng thẳng, Huy chủ động làm ngược lại. Anh dùng ngón tay cái của bàn tay trái bị còng, bấm thật mạnh, lún sâu vào vùng da thịt đang phồng rộp, rỉ máu của vết bỏng ở cánh tay phải.
*Phập.*
Một cơn đau vật lý khủng khiếp, sắc lẹm xộc thẳng lên hệ thần kinh trung ương của Huy.
Màn hình máy nói dối lập tức xuất hiện một đỉnh sóng nhọn hoắt, cao vọt lên mức tối đa của dải đo huyết áp và điện trở da. Nhưng đó không phải là đỉnh sóng của sự sợ hãi hay nói dối, mà là đỉnh sóng của cảm giác đau đớn vật lý cực hạn. Bằng cách tự gây ra nỗi đau vật lý có chu kỳ trùng khớp với thời điểm đặt câu hỏi, Huy đã tạo ra một dải tần số nhiễu loạn chủ động trên toàn bộ hệ thống cảm biến.
"Tôi không hề có mặt tại biệt thự Thảo Điền vào đêm đó," Huy trả lời, giọng nói phẳng lặng, đều đặn đến đáng sợ. "Tôi đang ở phòng thí nghiệm số 4 của Viện Somnos. Nhật ký quét thẻ ID của viện có thể chứng minh điều này."
Trung úy Việt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Các đường đồ thị sau đỉnh nhọn của cơn đau đột ngột hạ xuống, chạy phẳng lì một cách hoàn hảo. Máy báo kết quả: *Trung thực*.
"Đại tá..." Việt ngập ngừng, quay sang nhìn Khoa, mồ hôi rịn ra trên trán gã. "Các chỉ số huyết áp và điện trở da của hắn hoàn toàn ổn định sau câu hỏi. Máy báo hắn nói thật."
Khoa nheo mắt, cơ mặt co rút lại đầy giận dữ. Ông ta giật lấy tập hồ sơ trên bàn, ném mạnh ba bức ảnh chụp hiện trường vụ cháy phòng mạch quận 5 trước mặt Huy.
"Vậy thì giải thích thế nào về vụ cháy đêm nay?" Khoa dí sát gương mặt béo phạp vào mặt Huy, mùi rượu và thuốc lá nồng nặc xộc vào mũi anh. "Trịnh Hoài An khai rằng cậu đã tự phóng hỏa thiêu rụi phòng khám của mình để tiêu hủy các hóa chất cấm và tài liệu nghiên cứu bất hợp pháp liên quan đến dự án 'Bóng Đè'. Cậu đã dùng súng điện tấn công An khi hắn cố gắng ngăn cản cậu. Trả lời đi!"
Huy tiếp tục nhấn mạnh ngón tay trái vào vết bỏng rách da ở tay phải. Máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ cả một góc bàn kim loại. Cơn đau buốt khiến đồng tử anh co thắt lại, nhưng gương mặt anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gió.
"Tôi không phóng hỏa," Huy nói chậm rãi. "Chính Trịnh Hoài An và đồng bọn đã ném bom xăng vào phòng khám của tôi theo lệnh của Trịnh Hoài Nam để cướp đi chiếc rương di vật của cha mẹ tôi. Khẩu súng điện là của Đại úy Trần Hạ Vy tự vệ khi bị băng nhóm của An tấn công bạo lực."
Màn hình máy tính hiển thị đồ thị nhịp tim của Huy dao động ở mức bảy mươi lăm nhịp một phút – trạng thái thư giãn tuyệt đối của sóng não Alpha. Máy tiếp tục báo kết quả: *Trung thực*.
"Khốn kiếp!" Đại tá Khoa đập bàn đứng bật dậy. Ông ta giật phăng các đầu dây cảm biến trên người Huy, ném chúng xuống đất. "Cậu đang chơi trò gì với cái máy này hả? Cậu nghĩ cậu là chuyên gia tâm lý thì có thể qua mặt được tôi sao?"
Trung úy Việt bước tới, ghé sát tai Khoa thì thầm: "Đại tá, thằng này có vết thương hở lớn. Hắn đang dùng nỗi đau vật lý để đánh lừa cảm biến điện trở da. Để tôi dùng biện pháp mạnh hơn."
Việt rút từ trong bao da ra một chiếc dùi cui điện, bấm nút thử nghiệm khiến những tia lửa điện xanh lè xẹt qua xẹt lại với tiếng kêu *tạch tạch* chói tai. Gã chĩa thẳng đầu dùi cui vào sát vết bỏng đang chảy máu của Huy.
"Bác sĩ Huy," Việt rít qua kẽ răng, gương mặt thư sinh hiện lên vẻ tàn nhẫn. "Ký vào biên bản tự khai nhận tội mưu sát tỷ phú Phát bằng liệu pháp thôi miên cưỡng bức này, hoặc tôi sẽ giúp anh trải nghiệm cảm giác sốc điện sinh học trực tiếp vào thùy thái dương. Tôi tin rằng hội đồng y khoa sẽ rất vui lòng tước bằng hành nghề vĩnh viễn của một kẻ tâm thần phân liệt có xu hướng bạo lực tự sát như anh."
Huy nhìn thẳng vào mắt Việt. Anh không hề tỏ ra sợ hãi trước chiếc dùi cui điện đang dí sát da thịt mình. Thay vào đó, anh bắt đầu điều chỉnh nhịp thở của mình theo chu kỳ thở chậm bốn-bốn-tám của liệu pháp Quán Niệm. Giọng nói của anh phát ra trầm ấm, mang một tần số rung động cực thấp dội thẳng vào tâm trí Việt:
"Trung úy Việt, cậu đang chớp mắt với tần số hai mươi lăm lần một phút. Đó là biểu hiện của sự hoảng loạn tầng sâu. Cậu sợ rằng nếu tôi không ký vào biên bản này trước sáu giờ sáng, Đại tá Khoa sẽ đẩy cậu ra làm vật tế thần khi ban kiểm soát liên ngành phát hiện ra hồ sơ giám định pháp y của tỷ phú Phát đã bị Đỗ Minh Đức làm giả mạo, đúng không?"
Việt khựng lại, cánh tay cầm dùi cui điện run lên bần bật. Gã không ngờ Huy lại có thể đọc vị tâm lý của mình chính xác đến từng chi tiết chỉ qua nhịp chớp mắt.
Huy quay sang nhìn thẳng vào Đại tá Khoa. Ánh mắt anh sắc lạnh như hai lưỡi dao mổ xuyên qua làn khói thuốc lá.
"Đại tá Khoa, ông cũng đang sợ hãi. Nhịp thở của ông bị ngắt quãng mỗi khi tôi nhắc đến Tập đoàn Phục Hưng. Ông nhận hối lộ khổng lồ từ Tạ Minh Long thông qua các tài khoản ngân hàng của con gái ông tại Singapore từ hai năm trước. Ông giúp Long dập tắt mọi nghi vấn về các vụ đột tử phòng kín để Phục Hưng rảnh tay thâu tóm các dự án bất động sản. Nếu tôi chết trong phòng thẩm vấn này, bà Ngô Kim Chi sẽ không để yên cho ông đâu. Ông không gánh nổi hậu quả của việc ám sát một người được tỷ phú bảo trợ pháp lý."
Gương mặt béo phạp của Đại tá Khoa chuyển từ đỏ gay sang xám ngoét. Ông ta không ngờ Huy lại nắm giữ thông tin về tài khoản ngân hàng tại Singapore của con gái mình – bí mật mà ông ta đã chôn giấu cực kỳ cẩn thận.
"Mày... mày lấy đâu ra những thông tin đó?" Khoa lắp bắp, giọng nói mất đi sự uy nghiêm hách dịch ban đầu.
"Tâm lý học tội phạm luôn để lại những dấu vết sinh học rõ ràng hơn bất kỳ camera an ninh nào, Đại tá," Huy trả lời lạnh lùng. "Nhịp tim của ông vừa tăng vọt lên một trăm hai mươi nhịp một phút khi tôi nhắc đến tài khoản Singapore. Đó là câu trả lời trung thực nhất của ông."
Khoa điên cuồng lao tới, túm lấy cổ áo Huy, nhấc nửa người anh lên khỏi ghế. "Mày nghĩ mày có thể đe dọa được tao sao? Tao chỉ cần ký một lệnh chuyển mày vào Viện tâm thần Trung ương dưới dạng bệnh nhân nguy hiểm, mày sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời nữa! Ký vào đây!"
Việt giơ cao chiếc dùi cui điện, định nện thẳng vào gáy Huy để cưỡng bức anh khuất phục.
Huy nhắm mắt lại, chuẩn bị kích hoạt kỹ năng tự ngắt kết nối thần kinh chủ động bằng cách ấn mạnh gáy vào vòng khoen sắt để tự gây ngất an toàn, tránh bị tra tấn điện làm tổn thương lớp mô não Vật mẫu số 0.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt của phòng thẩm vấn số 3 bị đạp vỡ chốt khóa từ bên ngoài, đập mạnh vào vách tường tạo ra một tiếng động kinh hoàng.
Trần Hạ Vy bước vào phòng. Bộ cảnh phục của cô sũng nước mưa, mái tóc cột đuôi ngựa gọn gàng dính bết vào trán, nhưng đôi mắt cô sáng lên một cách quyết liệt, đầy ngạo nghễ. Trên tay cô không cầm súng, mà cầm một tập tài liệu giấy còn thơm mùi mực in cùng một chiếc ổ cứng di động.
"Đại tá Phạm Đăng Khoa! Dừng tay lại ngay lập tức!" Vy hét lớn, giọng cô vang dội khắp căn phòng tối.
"Vy! Cô dám tự ý xông vào phòng thẩm vấn đặc biệt? Cô đã bị đình chỉ công tác!" Khoa gầm lên, buông cổ áo Huy ra và quay lại chĩa thẳng ngón tay béo mập vào mặt Vy.
"Tôi đã bị đình chỉ công tác cảnh sát, nhưng tôi vẫn là một công dân có quyền giao nộp chứng cứ ngoại phạm khẩn cấp cho Viện Kiểm sát!" Vy cười khẩy, bước tới bên bàn kim loại, thô bạo gạt tập hồ sơ giả mạo của Khoa sang một bên rồi ném mạnh tập tài liệu mới lên bàn.
"Đây là bản Nhật ký trạm phát sóng di động (BTS) của Tổng công ty Viễn thông Quốc gia quét qua khu vực biệt thự Thảo Điền vào đêm xảy ra án mạng của tỷ phú Vương Kim Phát," Vy nói lớn, từng lời nói của cô như những nhát búa nện thẳng vào Khoa và Việt. "Nhật ký ghi nhận có một nguồn phát sóng hạ âm lạ hoạt động liên tục ở dải tần số 13.5Hz đặt trên một chiếc xe di động ngay bên ngoài tường rào biệt thự đúng vào thời điểm tim của Phát ngừng đập. Cùng lúc đó, định vị GPS chứng minh bác sĩ Lê Khắc Huy đang vận hành máy quét EEG tại phòng lab số 4 Viện Somnos cách đó mười lăm cây số!"
Đại tá Khoa bàng hoàng nhìn tập tài liệu viễn thông trên bàn. Chữ ký đóng dấu đỏ phê duyệt của Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố hiện lên rõ ràng ở trang cuối cùng.
"Cái... cái này không thể có được..." Việt run rẩy nhìn màn hình hiển thị biểu đồ sóng hạ âm di động được in chi tiết trong nhật ký quét sóng.
"Bản nhật ký này chứng minh cái chết của tỷ phú Phát là một vụ mưu sát bằng công nghệ âm học công nghệ cao, hoàn toàn loại bỏ giả thuyết thôi miên cưỡng bức của bác sĩ Huy!" Vy dứt khoát bước tới, dùng chiếc chìa khóa vạn năng lấy từ túi áo khoác da, nhanh chóng mở còng số tám giải thoát cho hai tay của Huy. "Lệnh tạm giữ khẩn cấp của Đại tá Khoa đối với bác sĩ Huy đã bị Viện Kiểm sát bác bỏ vì thiếu chứng cứ hợp pháp. Chúng tôi đi đây, Đại tá!"
Huy từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế sắt lạnh lẽo. Anh dùng bàn tay trái đỡ lấy cánh tay phải đang bị bỏng nặng, máu vẫn rỉ ra nhuộm đỏ lớp vải áo sơ mi. Dù thể xác bị kiệt quệ hoàn toàn sau mười hai tiếng thẩm vấn liên tục dưới ánh đèn nóng bức, ánh mắt anh khi nhìn Khoa vẫn tĩnh lặng và sâu thẳm như một vực tối không đáy.
"Đại tá Khoa," Huy nói khẽ trước khi bước ra khỏi phòng tối. "Cảm ơn ông vì mười hai tiếng đồng hồ này. Nhịp thở của ông đã giúp tôi xác nhận được một điều: kẻ đứng sau Phục Hưng đang sợ hãi sự tồn tại của chiếc đĩa đồng cổ hơn bất kỳ điều gì khác."
Huy bước đi vững chắc ra khỏi phòng thẩm vấn tối, theo sau là Trần Hạ Vy đang che chắn vật lý cho anh bằng tấm lưng rắn rỏi của mình.
Khi họ vừa bước ra khỏi hành lang tối tăm của Trụ sở Cảnh sát, gió mưa lạnh buốt của đêm muộn ập vào mặt họ. Vy dắt chiếc Win 100 độ ra khỏi bãi xe, nhét chiếc đĩa đồng cổ sâu hơn vào gấu áo khoác da rồi thì thầm vào tai Huy:
"Đại tá Khoa đã ký một quyết định truy nã ngầm anh dưới danh nghĩa nghi phạm tâm thần nguy hiểm trốn chạy ngay khi anh bước ra khỏi cổng này. Chúng ta không thể quay lại căn hộ chung cư của anh nữa. Trinh sát Việt đang lập chốt chặn ở đó. Anh phải trốn đi ngay lập tức!"
Huy gật đầu, cơn run tay phải bùng phát dữ dội do nhiệt độ giảm đột ngột dưới mưa. Anh siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt đã hỏng cuộn cảm trong túi quần, mắt nhìn vào màn đêm mưa mịt mùng phía trước: cuộc đào tẩu thực sự trong bóng tối chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!