Nhạc nềnOboro

Tần Số Từ Cõi Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào nhiệt đới trút xuống trung tâm thành phố Hồ Chí Minh vào lúc hai giờ sáng, biến những bức tường kính của Viện Nghiên cứu Thần kinh học Somnos thành những tấm màn nước nhòe nhoẹt. Từ tầng tư của tòa nhà, ánh sáng xanh neon từ các màn hình điện tâm đồ fMRI hắt ra hẻo lánh, cắt đôi bóng tối của phòng làm việc chuyên gia.


Lê Khắc Huy ngồi bất động trên chiếc ghế tựa bọc da sờn. Đôi mắt anh đỏ ngầu, hằn lên những tia máu mảnh như mạng nhện – di chứng của chuỗi bảy mươi hai giờ mất ngủ kinh niên. Anh không thể ngủ. Mỗi khi mí mắt vừa khép lại, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan đặt trên bàn lại phóng đại lên gấp mười lần, dội vào màng nhĩ như tiếng búa gõ vào tấm tôn rỉ sét.


Huy đưa bàn tay gầy guộc, hơi run rẩy lên vuốt ngược mái tóc cắt ngắn dính bết mồ hôi lạnh. Ngón tay anh vô thức dừng lại ở sau gáy, nơi có một vết sẹo phẫu thuật nhỏ dài khoảng ba centimet, lồi lên cứng ngắc. Vết sẹo đó, theo lời kể của người thầy – Giáo sư Trịnh Hoài Sâm, là dấu vết của một vụ tai nạn xe hơi mười lăm năm trước, vụ tai nạn đã cướp đi sinh mạng của cha mẹ anh và xóa sạch toàn bộ ký ức thời thiếu niên của Huy. Nhưng mỗi khi thời tiết chuyển mùa hay áp suất không khí giảm đột ngột trước cơn giông, vết sẹo lại ngứa ran, tỏa ra một luồng điện nhẹ chạy dọc tủy sống.


Trên màn hình tivi treo tường đang phát bản tin thời sự khẩn cấp của đài truyền hình thành phố. Gương mặt của người phát ngôn Sở Cảnh sát hiện lên dưới ánh đèn flash của hàng chục máy ảnh.


"...Tỷ phú Vương Kim Phát, Chủ tịch Tập đoàn Bất động sản Hoàng Gia, được phát hiện đã tử vong tại biệt thự riêng ở Thảo Điền vào lúc mười một giờ đêm qua. Hiện trường là một phòng ngủ kính cường lực cách âm tuyệt đối, khóa chặt từ bên trong. Khám nghiệm sơ bộ không phát hiện dấu vết ngoại lực, độc chất hay sự xâm nhập từ bên ngoài. Nguyên nhân tử vong ban đầu được xác định là suy tim cấp do hoảng sợ tột độ..."


Huy nheo mắt. Anh không nhìn vào gương mặt của vị tỷ phú quá cố, mà chăm chú quan sát nhịp thở của người phát ngôn trên màn hình. Lồng ngực ông ta phập phồng không đều. Cứ sau mỗi ba câu thoại, ông ta lại có một nhịp hít vào rất sâu nhưng ngắt quãng, hai vai hơi co rụt – một biểu hiện sinh học điển hình của việc cơ thể đang cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn tột độ trước một áp lực vô hình.


"Suy tim cấp trong phòng kín khóa chặt?" Huy thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng khản đặc vì thiếu ngủ. Anh gõ nhẹ ngón tay trỏ xuống mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu đều đặn, mô phỏng lại nhịp tim của chính mình. "Không có cái chết nào tự nhiên khi vỏ não bị kích thích đến mức tự hủy hoại cơ tim."


Tiếng bước chân nện gót giày da bóng loáng trên sàn gạch hành lang cắt đứt dòng suy nghĩ của Huy. Cánh cửa phòng làm việc đẩy mạnh ra không một tiếng gõ.


Trịnh Hoài Nam bước vào. Trưởng khoa trị liệu giấc ngủ của Somnos, con trai duy nhất của Giáo sư Sâm, luôn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo: bộ vest xám thiết kế riêng, mái tóc vuốt keo bóng loáng và mùi nước hoa hương gỗ đắt tiền nồng nặc. Trên tay Nam là một tập hồ sơ bệnh án lâm sàng mạ chữ vàng.


"Cậu vẫn chưa về sao, Huy?" Nam mỉa mai, môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy đố kỵ. Hắn ném tập hồ sơ xuống bàn, ngay sát chiếc đồng hồ quả quýt của Huy. "Tôi nghe nói cậu lại vừa từ chối ca điều trị của con trai Thứ trưởng Bộ Y tế để ngồi đây xem mấy bản tin lá cải này? Giáo sư Sâm luôn bao che cho cậu, nhưng hội đồng quản trị bắt đầu mất kiên nhẫn với sự lập dị của cậu rồi đấy."


Huy không ngước mắt lên nhìn Nam. Anh vẫn gõ ngón tay theo nhịp tim, giọng nói đều đều không chút gợn sóng: "Ca điều trị của con trai Thứ trưởng chỉ là chứng mất ngủ do lạm dụng chất kích thích. Đó là việc của khoa dược lý, không thuộc phạm vi nghiên cứu của tôi. Tôi chỉ quan tâm đến những bộ não bị tổn thương vùng dưới đồi."


"Tổn thương vùng dưới đồi? Hay là những giả thuyết sóng não điên rồ của cậu?" Nam cười lớn, bước lại gần cửa sổ, khoanh tay nhìn ra màn mưa. "Cái chết của Vương Kim Phát là một ca đột tử tự nhiên của một ông già ăn chơi vô độ. Vậy mà cậu lại gửi một bản kiến nghị lên Sở Cảnh sát yêu cầu trích xuất dữ liệu điện não EEG cận tử của ông ta? Cậu nghĩ mình là ai? Thám tử tâm linh sao?"


"Đó là khoa học âm học," Huy ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu hoắm của anh khóa chặt vào Nam. "Phòng ngủ của Phát là phòng kính cường lực cách âm tuyệt đối. Cấu trúc hình học của căn phòng đó tạo ra sự dội âm liên tục. Nếu có một nguồn phát hạ âm dải tần 13.5Hz hoạt động từ xa, nó sẽ cộng hưởng trực tiếp với nhịp tim tự nhiên của con người, kích hoạt phản ứng hoảng loạn cực hạn của tim mà không để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào trên thi thể. Đó là mưu sát."


Gương mặt Nam thoáng cứng đờ trong một tích tắc, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ tự phụ: "Đủ rồi! Ba cái giả thuyết vớ vẩn về vũ khí hạ âm của cậu chỉ có chỗ trong mấy cuốn tiểu thuyết giả tưởng. Giáo sư Sâm yêu cầu cậu bàn giao lại toàn bộ hồ sơ nghiên cứu lâm sàng của thiết bị Somno-Link gáy cho tôi trước ngày mai. Từ giờ, khoa trị liệu giấc ngủ sẽ do tôi quản lý trực tiếp."


Cơn giận dữ và áp lực thần kinh khiến nhịp tim của Huy đột ngột tăng vọt. Chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan đặt trên bàn bỗng nhiên rung nhẹ. Một luồng xung điện từ siêu nhỏ từ cuộn cảm bên trong đồng hồ phát ra, kích thích nhẹ vào lòng bàn tay Huy. Đây là thiết bị bảo mệnh do cha anh chế tạo riêng trước khi qua đời – một mỏ neo thực tại giúp anh tự giải thoát khỏi các cơn động kinh ánh sáng và ổn định nhịp tim khi vượt quá ngưỡng an toàn.


Huy nhắm mắt, hít vào sâu trong bốn giây, giữ hơi bốn giây và thở ra chậm rãi trong tám giây theo liệu pháp Quán Niệm. Nhịp tim của anh hiển thị trên mặt đồng hồ giảm dần từ một trăm hai mươi xuống còn bảy mươi. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã lấy lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.


"Thiết bị Somno-Link là tài sản nghiên cứu cá nhân được bảo hộ bởi di chúc của cha tôi," Huy nói lạnh lùng. "Anh không có quyền tịch thu nó khi chưa có sự phê duyệt của Hội đồng Y khoa Quốc gia."


Nam định lên tiếng phản bác thì tiếng gõ cửa rụt rè vang lên. Nguyễn Thị Hoa, cô thư ký hành chính trẻ của khoa, bước vào với một bưu kiện bọc trong giấy xi măng không ghi tên người gửi, chỉ có dòng chữ viết tay bằng mực đen: *Gửi bác sĩ Lê Khắc Huy - Viện Somnos*.


"Thưa bác sĩ Huy, có một shipper công nghệ vừa gửi bưu kiện này ở quầy lễ tân tầng trệt rồi rời đi ngay lập tức," Hoa nói, giọng hơi run rẩy dưới bầu không khí căng thẳng giữa hai vị bác sĩ.


Huy liếc nhìn bưu kiện. Trực giác của một chuyên gia tâm lý tội phạm cảnh báo anh rằng đây không phải là một bưu phẩm thông thường. Anh nhanh chóng vươn tay cầm lấy bưu kiện, nhét vào ngăn kéo bàn làm việc dưới ánh mắt dò xét đầy nghi ngờ của Trịnh Hoài Nam.


"Cậu có vẻ giấu giếm nhiều thứ nhỉ?" Nam hừ lạnh một tiếng, nhặt tập hồ sơ của mình lên. "Đừng để tôi phát hiện cậu lén lút thực hiện các ca cấy ghép ký ức cận tử bất hợp pháp trên thi thể người chết. Nếu không, ngay cả Giáo sư Sâm cũng không giữ nổi cái ghế của cậu ở viện này đâu."


Nam quay lưng bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.


Huy đợi cho tiếng bước chân của Nam biến mất hoàn toàn ngoài hành lang mới đứng dậy khóa chặt cửa phòng làm việc. Anh kéo rèm cửa sổ, cách ly phòng với ánh sáng bên ngoài rồi quay lại bàn, cẩn thận dùng dao mổ rạch lớp băng keo bọc quanh bưu kiện nặc danh.


Bên trong bưu kiện là một chiếc USB bảo mật sinh học màu đen và một bức ảnh in nhiệt độ nét cao.


Huy cắm chiếc USB vào máy tính cá nhân của mình – chiếc máy đã được hacker Hoàng Văn Thái thiết lập hệ thống tường lửa độc lập không kết nối với mạng nội bộ của viện để tránh bị ban giám đốc giám sát. Màn hình máy tính lập tức hiện lên một phân vùng dữ liệu được mã hóa phức tạp. Huy nhập chuỗi ký tự mật mã là ngày sinh của cha mẹ anh.


*Tách.*


Phân vùng mở ra. Hiện lên trên màn hình là một biểu đồ sóng não đa kênh chạy dài vô tận – tệp dữ liệu EEG thô ghi lại hoạt động điện não trong 24 giờ cuối cùng của tỷ phú Vương Kim Phát trước khi tim ngừng đập. Đây là tài nguyên vô giá mà ngay cả cảnh sát cũng chưa thể tiếp cận.


"Ai đã gửi thứ này?" Huy lẩm bẩm. Anh cầm bức ảnh in nhiệt lên dưới ánh sáng xanh của màn hình máy tính.


Đó là bức ảnh chụp cận cảnh hiện trường vụ án tại biệt thự Thảo Điền. Tỷ phú Phát nằm ngửa trên chiếc giường nệm sang trọng, đôi mắt trợn ngược, gương mặt co rúm lại vì một nỗi sợ hãi tột cùng không thể diễn tả bằng lời. Nhưng tiêu điểm của bức ảnh không nằm ở gương mặt nạn nhân. Ống kính máy ảnh đã tập trung tiêu cự vào vùng gáy của Phát, nơi thi thể đã được lật nghiêng sang một bên.


Ở gáy của vị tỷ phú quá cố, ngay sát hành tủy, có một vết sẹo phẫu thuật nhỏ dài khoảng ba centimet, lồi lên cứng ngắc.


Vết sẹo đó có hình dạng, kích thước và vị trí trùng khớp hoàn hảo, đến từng milimet, với vết sẹo phẫu thuật sau gáy của chính Lê Khắc Huy.


Huy bàng hoàng đứng chết lặng. Chiếc đồng hồ quả quýt trên bàn bỗng nhiên phát ra một tiếng *tích tắc* lớn bất thường, nhịp kim giây đột ngột nhảy loạn xạ. Gió mưa bên ngoài đập mạnh vào cửa kính cường lực, tiếng sấm rền vang dội qua không gian, nhưng trong đầu Huy lúc này chỉ còn lại tiếng gầm rú của một tần số âm thanh vô hình đang thức tỉnh từ sâu trong ký ức bị phong tỏa mười lăm năm trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!