Ký Ức Rỉ Máu Trăm Năm
Gió lạnh từ sông Hồng thổi thốc lên triền đê, mang theo hơi nước buốt giá và mùi bùn đất ẩm mục đặc trưng của nghĩa trang hoang. Trần Minh quỳ rạp dưới bóng tối của rặng tre đỏ rỉ máu, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Cơn đau từ bả vai phải bộc phát dữ dội, nóng rực và buốt nhói như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé xương tủy.
Qua nhãn quan âm dương đang rỉ máu loãng từ vết sẹo dưới mắt trái, Minh nhìn thấy vết thương do Kẻ Đào Huyệt Quỷ cào rách đang sủi lên những bong bóng dịch độc màu xanh lục hăng hắc. Chất độc hoại tử xanh lục này đang ăn mòn thớ thịt của anh với tốc độ kinh hoàng, tỏa ra mùi axit khét lẹt. Nếu không kìm hãm nó ngay lập tức, tử khí này sẽ theo mạch máu chảy ngược vào tim, tước đoạt mạng sống của anh trước khi giờ Tý kết thúc.
Nén cơn đau đến mức mồ hôi lạnh vã ra như tắm, Minh đưa bàn tay phải run rẩy vào ngực áo khâm liệm đỏ rách nát, móc ra một nắm sáp hòm rữa nát bám trên vạt áo từ đêm hỷ sự đầu tiên. Thứ sáp nến cúng tế ẩm mốc, dính đầy dịch xác phân hủy này tỏa ra âm khí lạnh ngắt. Minh dứt khoát miết mạnh nắm sáp hòm lên vết thương vai phải đang sủi bọt độc.
"Xèo... xèo..."
Một tiếng rít ghê rợn vang lên khi sáp hòm tiếp xúc với dịch độc hoại tử. Cơn đau bỏng rát tột cùng ập đến khiến Minh suýt ngất lịm, anh phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng hét. Nhưng thủ đoạn tự hành hạ này đã có hiệu quả; lớp sáp hòm đặc quánh đã tạm thời phong tỏa vết thương, niêm phong mùi máu tươi ấm nóng và ngăn không cho độc tố xanh lục phát tán ra ngoài không khí. Lúc này, cơ thể anh chỉ còn tỏa ra mùi tử khí thối rữa nhạt nhòa, đủ để đánh lừa khứu giác nhạy bén của các Hộ pháp xích đồng đang tuần tra dọc đê.
Sử dụng Bộ pháp không bóng, Minh nhấc cao gót chân, di chuyển hoàn toàn bằng mũi chân lướt đi trong sương mù đỏ dày đặc. Thân hình gầy gò của anh như một bóng ma câm lặng, không để lại bất kỳ dấu chân âm khí nào trên nền đất đê ẩm ướt. Anh lẻn qua những con ngõ nhỏ của Làng Cổ Vực, tránh né những luồng ánh sáng xanh lục tà dị phát ra từ chiếc đèn bão của phu tuần đêm Trần Văn Ác.
Khi tiếng chuông canh ba từ đình làng rền rĩ vọng lại qua màn sương đỏ, Minh đã tiếp cận được bức tường đá xanh rêu phong của Ngôi nhà cổ dòng họ Trần. Lợi dụng lúc toán Hộ pháp xích đồng đang bị phân tâm bởi tiếng gầm rú thê lương vọng ra từ nghĩa trang đầu làng, Minh lách người qua khe cửa ngách, lẻn vào căn phòng tối đặt cỗ quan tài đỏ hỷ sự.
Mùi nến sáp ẩm ướt và mùi hoa bưởi hoai mục từ chiếc Trâm ngọc rỉ máu giấu trong ngực áo quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Trên chiếc bục gỗ giữa phòng hỷ sự, cỗ quan tài gỗ sồi đỏ rực nằm im lìm dưới ánh trăng khuyết xanh xao lọt qua khe cửa sổ nứt nẻ.
Minh bước tới bên cạnh hòm gỗ, dùng bàn tay phải đeo Nhẫn xương tân nương đẩy nhẹ nắp quan tài. Xác chết trăm năm của Nguyễn Thị Mộc Miên vẫn nằm im lìm trong bộ áo cưới thêu phượng rách nát. Gương mặt cô trắng bệch, đôi môi thâm tím và đôi mắt nhắm nghiền, nhưng từ các thớ thịt rữa nát vẫn âm thầm rò rỉ ra những luồng oán khí màu đỏ sậm bao phủ xung quanh hòm.
Chiếc Nhẫn xương làm từ xương ngón tay út của Mộc Miên trên tay Minh đột ngột co thắt kịch liệt, thắt chặt vào thớ da thịt hoại tử đen tím của anh rỉ ra những giọt máu đen loãng loãng nóng hổi. Đó là sự cảnh báo cõi âm; vong nương đã cảm nhận được sự hiện diện của chiếc Trâm ngọc rỉ máu—di vật định tình chứa đựng ký ức đau khổ nhất của cô.
Minh không phí một giây nào. Anh leo vào Bên trong Quan Tài Đỏ, nằm nghiêng bên cạnh xác chết lạnh ngắt của Mộc Miên. Không gian bên trong hòm gỗ sồi hẹp đến mức lồng ngực anh ép chặt vào bả vai lạnh cứng của tử thi. Anh rút chiếc Trâm ngọc rỉ máu ra khỏi ngực áo, dùng ngón tay hoại tử run rẩy cắm mạnh chiếc trâm cài vào vết nứt rỉ máu dưới nắp hòm gỗ sồi đỏ. Đồng thời, anh cắn đầu ngón tay trỏ phải, nhỏ một giọt máu tim tân lang nóng hổi vào vết nứt trên trâm ngọc.
"Rầm!"
Nắp quan tài đỏ đột ngột sập xuống từ bên ngoài. Tiếng xích sắt nặng nề ngâm máu chó mực của Trần Thế Vinh bắt đầu quấn chặt quanh hòm gỗ rào rạo, khóa chặt Minh cùng xác chết trăm năm vào bóng tối tuyệt đối. Tiếng cười gằn tàn bạo của Thế Vinh vọng qua thớ gỗ sồi:
"Tân lang ngoan ngoãn... Đêm thứ hai hỷ sự bắt đầu rồi. Để xem mạng ngươi lớn đến đâu trước oán hận của vong nương!"
Minh không còn tâm trí để bận tâm đến Thế Vinh. Ngay khi giọt máu tim của anh thấm vào chiếc Trâm ngọc rỉ máu, không gian chật hẹp Bên trong Quan Tài Đỏ bỗng chốc vỡ vụn. Cái lạnh buốt của gỗ sồi biến mất, thay vào đó là một cảm giác rơi tự do không trọng lực vào một hố sâu thăm thẳm.
Mắt trái của Minh nhói buốt kịch liệt, vết sẹo rỉ máu đen loãng xé rách da thịt ròng ròng. Nhãn quan âm dương bẩm sinh thăng cấp mạnh mẽ, bẻ cong hoàn toàn giác quan phàm nhân để thích nghi với cảnh giới Đồng cảm ngược dòng. Đồng tử mắt trái của anh từ từ hóa thành một sắc xám nhạt vô hồn, nhìn thấu qua bóng tối cõi âm.
Trước mắt Minh, ảo ảnh của Mốc ký ức Đêm Tân Hôn Trăm Năm mở ra rùng rợn.
Anh thấy mình đang đứng dưới đáy một chiếc giếng cổ sâu hoắm bằng đá xanh rêu phong—chính là Giếng Trấn Long sau nhà thờ tổ. Nhưng đây không phải là hiện tại. Nước giếng xung quanh trong vắt nhưng lạnh buốt đến thấu xương tủy. Từ phía trên miệng giếng, ánh sáng nhợt nhạt của đêm tân hôn trăm năm trước hắt xuống, chiếu rõ một bóng người con gái mặc áo cưới thêu phượng màu đỏ rực đang giãy giụa tuyệt vọng dưới làn nước lạnh.
Đó là Nguyễn Thị Mộc Miên của trăm năm trước.
Cơn ác mộng đồng cảm cưỡng chế ập đến. Trần Minh cố gắng nín thở giờ Tý để duy trì sự tỉnh táo và tránh cảm giác ngạt nước của ảo ảnh, nhưng quy luật nhân quả cõi âm của minh hôn ngược dòng không cho phép anh trốn tránh. Giác quan của anh hoàn toàn đồng hóa với thể xác của Mộc Miên trong khoảnh khắc cô bị dìm chết.
Nước giếng lạnh buốt tràn vào mũi, vào miệng, xộc thẳng vào phế quản của Minh. Cảm giác ngạt thở tột cùng bóp nghẹt lồng ngực anh. Phổi anh như muốn nổ tung dưới áp lực nước, thực quản bỏng rát dữ dội. Trong ảo giác rùng rợn, Minh cảm nhận được từng thớ da thịt của mình đang trương phình lên, rữa nát dưới dòng nước giếng sâu. Sự đau đớn thể xác cực độ này truyền thẳng về cơ thể thật của anh đang nằm trong quan tài đỏ, khiến các khớp ngón tay co giật liên tục.
Ngay giữa dòng nước buốt giá, vong hồn oán hận của Mộc Miên hiện hình. Đôi mắt cô trợn trừng trắng dã, rỉ ra những vệt máu đen loãng loãng hòa vào nước giếng. Mái tóc dài đen rũ rượi của cô tự chuyển động như những sợi rong rêu oán khí, quấn chặt lấy cổ Trần Minh và siết mạnh.
Tiếng gào khóc thê lương của cô vang dội trực tiếp vào tai trái của Minh:
"Nợ máu... dòng họ Trần các người phải trả bằng mạng sống! Tại sao lại dìm chết tôi? Tại sao lại dùng tôi làm vật tế phong thủy?"
Oán niệm trăm năm tích tụ của Mộc Miên bao trùm toàn bộ không gian ảo ảnh, bóp nghẹt ý chí sinh tồn của Minh. Sức mạnh oán lực quá lớn khiến linh hồn Minh bị tổn thương nghiêm trọng. Bên ngoài thực tế, da thịt ở ngón tay út bàn tay trái của anh rạn nứt rỉ máu tươi, móng tay út trái bắt đầu lung lay rồi rụng mất hoàn toàn, để lại vết thương rỉ máu đen loãng loét sáp hòm đau đớn tột cùng.
Minh cảm nhận được sinh khí của mình đang bị nuốt chửng nhanh chóng. Anh cố vắt óc suy nghĩ tìm đường sống. Trong ranh giới sinh tử, anh nhận ra bùa chu sa hay các thuật pháp trừ tà thông thường đều vô dụng trước nỗi oán hận tích tụ trăm năm của một vong hồn bị hiến tế. Vũ khí duy nhất giúp anh sống sót qua đêm tân hôn ngược dòng chính là sự đồng cảm chân thành.
Minh nhìn thẳng vào đôi mắt rỉ máu của Mộc Miên. Qua nhãn quan nghịch hành đang hoạt động kịch liệt, anh không thấy sự tàn ác, mà chỉ thấy nỗi đau đớn tột cùng của một cô gái trẻ bị chính những người thân yêu nhất phản bội. Nỗi đau ấy tương thích hoàn toàn với nỗi giằng xé trong lòng anh khi nghĩ về em gái Khánh Vy đang nằm thoi thóp ở nhà tranh, bị dòng họ Trần biến thành kén quỷ thế mạng.
Minh cố gắng hạ thấp tần số ý niệm, dùng Đồng thoại cõi âm truyền giọng nói trầm khàn đầy đau đớn của mình vào tâm trí vong nương:
"Mộc Miên... tôi không đến đây để trấn áp cô. Tôi là Trần Minh... tôi cũng là nạn nhân gánh nợ máu của dòng họ này. Em gái tôi đang bị quỷ khí ăn mòn phổi... Tôi chấp nhận hiến dâng ký ức tuổi thơ, chấp nhận hoại tử thể xác nằm chung quan tài với cô... chỉ để tìm chân tướng giải thoát cho cả cô và em gái tôi..."
Để chứng minh cho lời nói của mình, Minh chủ động mở rộng tâm trí, phơi bày những mảnh ký ức trống rỗng trong trí não anh—nơi kỷ niệm năm học lớp 10 bên em gái đã bị xóa sạch hoàn toàn để đổi lấy sự sống đêm đầu tiên. Anh chấp nhận đánh đổi sòng phẳng linh hồn mình để đổi lấy sự thấu hiểu muộn màng của cô.
Sự chân thành và nỗi đau tương thích của Minh đã chạm đến phần lương tri còn sót lại của quỷ tân nương. Mái tóc dài đang siết cổ anh bỗng chốc giãn ra, oán khí màu đỏ sậm xung quanh dịu lại nhạt nhòa. Đôi mắt trắng dã của Mộc Miên nhìn Minh với vẻ kinh ngạc xen lẫn bi thương sâu sắc.
Ngay trong khoảnh khắc oán niệm dịu xuống, dòng thời gian ngược dòng của Trâm ngọc rỉ máu đột ngột đẩy mạnh ký ức về mốc sâu hơn. Minh nhìn thấy một hình ảnh phản chiếu rùng rợn trên mặt nước giếng cổ:
Một lão già ngoài bảy mươi tuổi, da dẻ hồng hào bất thường, tay cầm chiếc gậy ba toong đầu rồng chứa oán khí—chính là Trưởng tộc đời trước dòng họ Trần, cha ruột của Mộc Miên. Lão đang đứng trên miệng giếng cười tàn nhẫn, tự tay đẩy cô con gái ruột đang gào khóc vô vọng xuống đáy Giếng Trấn Long để làm vật tế phong thủy trấn long mạch sông Hồng.
Chân tướng cái chết của Mộc Miên đã rõ ràng. Nỗi oan khuất của cô không phải tự tử, mà là một vụ hiến tế huyết mạch tàn bạo của thế hệ trước để đổi lấy sự giàu sang giả tạo cho dòng họ Trần.
"Oanh!"
Ảo ảnh ký ức trăm năm đột ngột khép lại. Linh hồn Trần Minh bị kéo mạnh trở về thực tại.
Anh mở trừng mắt, thở dốc dữ dội trong bóng tối chật hẹp Bên trong Quan Tài Đỏ. Mùi hoa bưởi hoai mục của trâm ngọc vẫn nồng nặc xung quanh. Mắt trái của anh nhức buốt tột độ, sắc xám nhạt của Đồng cảm ngược dòng đã vĩnh viễn bám chặt vào đồng tử trái, làm mờ đi tầm nhìn cõi dương.
Anh đưa bàn tay trái lên chạm vào nắp hòm, cảm nhận cơn đau thấu xương tủy từ ngón tay út đã hoàn toàn rụng mất móng, máu đen loãng vẫn rỉ ra loang lổ. Nhưng Minh biết mình đã sống sót qua mốc ký ức thứ hai, hóa giải thành công sự thù hận khát máu ban đầu của Mộc Miên.
Thế nhưng, niềm vui sống sót chưa kịp thành hình thì một chấn động dữ dội đột ngột truyền đến từ dưới đáy cỗ quan tài đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!