Huyết Chiến Nghĩa Trang
Tiếng xẻng sắt của Lê Hoài Nam chạm vào thớ gỗ mục dưới lòng đất nghĩa trang hoang đầu làng Cổ Vực vang lên một tiếng "cộc" khô khốc, nghẹn ngào như tiếng nấc của người chết. Ngay lập tức, bầu không khí xung quanh bỗng chốc đông cứng lại. Sương mù mang sắc đỏ hỷ sự u ám rò rỉ từ những rặng tre ven sông Hồng cuộn xoắn dữ dội, đặc quánh như máu loãng, nuốt chửng chút ánh sáng nhợt nhạt cuối cùng của vầng trăng khuyết xanh xao.
Từ những ngôi mộ không bia xung quanh, tiếng khóc than của hàng chục vong hồn tân nương đột ngột bùng phát. Tiếng khóc ấy lúc trầm lúc bổng, thê lương, ai oán xé rách không gian im lặng của đêm canh ba. Âm thanh rợn người ấy như những chiếc kim châm cắm thẳng vào màng nhĩ Trần Minh, cố kéo giật linh hồn anh ra khỏi thể xác phàm nhân. Vết sẹo nhỏ dưới mắt trái của anh nhói buốt kịch liệt, rỉ ra một vệt máu đen loãng nóng hổi. Nhãn quan âm dương bẩm sinh tự động kích hoạt, cho anh thấy hàng chục bóng ma thiếu nữ không mắt, mặc áo cưới đỏ rách nát đang lơ lửng trong sương đỏ, gào khóc đòi mạng.
"Minh! Có biến rồi! Đất... đất dưới chân chúng ta đang tự chuyển động!" Lê Hoài Nam hét lên, đôi bàn tay săn chắc gồng lên siết chặt lấy cây sào vớt xác bằng gỗ dâu tằm cổ thụ. Đầu sào quấn bùa trấn thủy dán chu sa rực lên ánh sáng đỏ sậm yếu ớt trước sức ép oán khí.
Ngay bên cạnh hố bùn nơi hai người đang đứng, mặt đầm lầy xương trắng bỗng sủi bọt khí độc màu đen hôi thối rào rạo. Đất đá sạt lở, rễ cây liễu rủ rỉ máu đen bị bứt đứt rầm rập. Từ lòng bùn lầy sâu hoắm, một cái xác cao lớn, gầy guộc trồi lên. Đó là Kẻ Đào Huyệt Quỷ—xác chết biến dị của một phu đào huyệt cũ bị quỷ khí ăn mòn từ nhiều năm trước. Cơ thể nó phủ đầy bùn đen ẩm ướt mang mùi đất tử khí nồng nặc. Hai hốc mắt trống rỗng rỉ ra sương đen tà dị, và kinh hoàng nhất là mười ngón tay dài nhọn hoắt như lưỡi dao rỉ ra chất dịch xanh lục hăng hắc mùi axit ăn mòn—thứ dịch độc xanh tàn bạo từng cào rách nát gương mặt cô Bưởi tội nghiệp dọc bờ sông Hồng.
Kẻ Đào Huyệt Quỷ gầm lên một tiếng trầm đục từ cuống họng rữa nát, vung đôi tay dài ngoằng vồ thẳng vào đầu Trần Minh với tốc độ phi thường. Mùi thịt thối rữa nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến Trần Minh suýt ngất xỉu. Trong ranh giới sinh tử nghẹt thở, anh nhận thấy chất dịch xanh lục trên móng tay nó đang sủi bọt ăn mòn thớ đất xung quanh.
"Không được để nó chạm vào da thịt trực tiếp! Dịch độc của nó có tính axit hoại tử cực mạnh!" Trần Minh hét lên cảnh báo Hoài Nam, đồng thời nhấc cao gót chân, di chuyển hoàn toàn bằng mũi chân kết hợp nín thở nhịp nhàng để thi triển Bộ pháp không bóng. Thân hình anh lướt đi trên nền bùn nhão lội lội như một bóng ma không để lại dấu chân âm khí, né tránh được cú vồ chí mạng của cương thi trong gang tấc.
Kẻ Đào Huyệt Quỷ vồ hụt, móng tay sắc nhọn của nó cắm phập vào vách đất bùn làm thớ đất lập tức hóa đen thối rữa, bốc lên làn khói xanh hoại tử khét lẹt. Nó giận dữ quay đầu, hai hốc mắt đen kịt khóa chặt lấy Trần Minh. Dương khí cơ thể Minh bị tiêu hao dữ dội do tiếp xúc với đất huyệt mộ cổ, vết thương cũ trên bả vai phải bục ra, rỉ máu loãng loét sáp hòm bỏng rát như bị tạt lửa.
Biết không thể né tránh mãi, Trần Minh cắn chặt răng. Anh cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ của bàn tay trái—cánh tay vốn đã tróc vảy xám xịt do tắm tro dâu tằm cổ thụ. Cơn đau buốt thấu xương tủy kích thích nhãn quan âm dương của anh rực sáng. Dồn chút dương khí ít ỏi còn sót lại, Trần Minh vẽ nhanh hình chữ cổ 'Trấn' bằng máu tươi lên lòng bàn tay phải, thi triển Vẽ bùa máu đầu ngón tay.
Anh đẩy mạnh bàn tay phải về phía trước. Chữ cổ phát ra ánh sáng đỏ sậm nóng rực như than hồng, tạo ra một luồng sinh khí dương cương cực mạnh va chạm thẳng vào ngực Kẻ Đào Huyệt Quỷ. Tiếng nổ tâm linh vang lên rầm rập, oán khí màu đen bao quanh cương thi bị triệt tiêu bốc hơi nghi ngút, ép cơ thể khổng lồ của nó phải lùi lại ba bước dứt khoát. Nhưng cái giá phải trả quá đắt; Trần Minh cảm thấy lồng ngực trống rỗng, đầu óc quay cuồng dữ dội, ngón tay trỏ trái bị bỏng lạnh tử khí hóa sắc xanh tím vĩnh viễn.
"Để tớ chặn nó! Cậu mau lấy trâm ngọc đi!" Lê Hoài Nam gầm lên. Gã thợ vớt xác dũng cảm lao tới, dồn toàn bộ dương khí cực thịnh của phàm nhân vào cây sào vớt xác bằng gỗ dâu tằm cổ thụ, quật mạnh một cú trời giáng vào sườn Kẻ Đào Huyệt Quỷ.
Tuy nhiên, da thịt của quỷ canh mộ cứng như thép nguội. Cú quật chỉ làm nó chao đảo một nhịp. Ngay lập tức, Kẻ Đào Huyệt Quỷ vung tay gạt mạnh. Móng tay chứa dịch axit xanh lục của nó cào thẳng vào lưỡi sào dâu tằm. Lớp bùa chú dán chu sa dán trên sào rít lên xèo xèo rồi mủn nát lập tức. Cây sào gỗ dâu tằm cổ thụ quý giá bị chất độc ăn mòn gãy đôi làm hai nửa mục nát. Hoài Nam bị chấn động oán lực hất văng ra xa, ngã rạp xuống bãi bùn lầy, vai trái bị cào rách một đường dài rỉ máu tươi.
Kẻ Đào Huyệt Quỷ không bỏ lỡ cơ hội, lao thẳng đến định xé xác Hoài Nam. Trần Minh kinh hoàng, anh không màng đến sự suy nhược của cơ thể, lao mình xuống hố đất sâu nơi chiếc hòm sồi mục nát của Mộc Miên đang lộ ra. Ngón út tay phải đeo Nhẫn xương tân nương tự động co thắt kịch liệt, thắt chặt đến mức cắm sâu thớ xương sắc nhọn vào da thịt hoại tử đen tím của anh để dẫn đường tâm linh.
Nhờ nhãn quan âm dương chỉ dẫn, Trần Minh thọc bàn tay phải vào khe nứt của nắp hòm gỗ mục. Qua lớp vải khâm liệm rách nát dính đầy dịch xác chết thối rữa, ngón tay hoại tử của anh chạm trúng một vật thể bằng ngọc bích lạnh ngắt nằm ngay sát dưới đầu lâu của tử thi Mộc Miên. Anh dứt khoát giật mạnh ra.
Đó là chiếc Trâm ngọc rỉ máu cài tóc của tân nương trăm năm. Chiếc trâm bích ngọc nứt vỡ đang rỉ ra chất dịch màu đỏ sậm mang mùi hoa bưởi hoai mục nồng nặc. Ngay khi trâm ngọc rời khỏi hòm, tiếng khóc than của hàng chục vong hồn tân nương xung quanh nghĩa trang bỗng hóa thành tiếng gào thét phẫn nộ tột cùng.
Kẻ Đào Huyệt Quỷ từ bỏ Hoài Nam, quay ngoắt lại vồ thẳng xuống hố bùn nơi Trần Minh đang đứng, móng tay dài đen xì chỉ còn cách đỉnh đầu anh gang tấc. Trần Minh nhắm mắt lại, nín thở hoàn toàn để đưa cơ thể vào trạng thái giả chết, mong đánh lừa giác quan của nó. Nhưng mùi máu tươi rỉ ra từ vai phải bục vết thương đã làm lộ diện anh hoàn toàn.
"Vút!"
Một tiếng xé gió rợn người vang lên từ rặng tre đỏ rỉ máu đầu làng. Một mũi tên bọc xương quỷ rực lửa oán khí màu xanh lục lao thẳng qua sương đỏ, găm chính xác vào giữa ngực Kẻ Đào Huyệt Quỷ. Mũi tên mang theo sát khí thợ săn cực mạnh, găm chặt cơ thể khổng lồ của quỷ canh mộ xuống nền đất bùn lầy lội rầm rập.
"Lũ ranh con! Mau chạy đi! Cung tên của ta chỉ giữ chân nó được một khắc thôi!"
Từ trong bóng tối của rặng tre rỉ máu, lão thợ săn già Lý Văn Sâm bước ra, lưng mang cung tên gỗ đào cổ thụ, tay cầm một chiếc Đèn lồng mỡ người tỏa ra ánh sáng màu xanh lục tà dị. Ánh sáng xanh lục từ đèn lồng rọi đến đâu, sương đỏ bầm xung quanh lập tức dạt ra đến đó, lộ ra một con đường ẩn thoát thân khỏi nghĩa trang hoang.
Trần Minh gượng sức bò lên khỏi hố bùn, giấu chặt chiếc Trâm ngọc rỉ máu vào ngực áo khâm liệm. Anh cùng Lý Văn Sâm đỡ lấy Lê Hoài Nam đang rên rỉ vì vết thương bỏng rát, cả ba người chạy bán sống bán chết theo lối đi ẩn do Đèn lồng mỡ người rọi lối. Sau lưng họ, Kẻ Đào Huyệt Quỷ bị găm chặt dưới đất vẫn liên tục gào rú điên cuồng, trăm chân nhọn hoắt của nó cào bới đất cát rào rạo để tìm cách thoát khỏi phong ấn mũi tên.
Ba người trốn chạy qua đầm lầy, vượt qua ranh giới rặng tre đỏ rỉ máu để về đến đê sông Hồng hoang vắng. Trần Minh gục xuống bên sườn đê ẩm ướt, hơi thở đứt quãng, toàn thân run rẩy dữ dội do kiệt quệ sinh khí và mất máu. Mắt trái anh rỉ máu đen loãng loãng nóng hổi ròng ròng xé rách vết sẹo cũ.
Anh đưa bàn tay phải run rẩy chạm lên bả vai phải của mình. Cơn đau bỏng rát tột độ ập đến làm anh suýt ngất lịm. Qua nhãn quan âm dương, anh bàng hoàng nhận ra bả vai phải đã bị móng tay của Kẻ Đào Huyệt Quỷ cào rách một vết thương sâu hoắm, rỉ ra dòng máu đen loãng sủi bọt hôi thối. Chất độc hoại tử xanh lục của quỷ canh mộ đang âm thầm ăn mòn sâu vào thớ thịt của anh, bốc lên mùi axit hăng hắc rợn người giống hệt dịch độc trên mặt cô Bưởi tội nghiệp.
Tiếng chuông canh ba báo hiệu giờ Tý từ đình làng Cổ Vực xa xăm rền rĩ vọng lại qua màn sương đỏ, báo hiệu giờ hỷ sự đêm thứ hai đã điểm. Trần Minh siết chặt chiếc Trâm ngọc rỉ máu trong ngực áo, nhìn vết thương vai phải đang hoại tử xanh lục dưới ánh trăng khuyết tà dị, nhận ra anh bắt buộc phải nhập quan nằm chung với xác chết Mộc Miên ngay lập tức trong tình trạng cơ thể bị ăn mòn nghiêm trọng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!