Nhạc nềnOboro

Trộm Mộ Đêm Trăng Khuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù đỏ rỉ ra từ rặng tre ven đê sông Hồng mỗi lúc một dày, nhuộm cả khoảng không gian nhập nhoạng của đêm trăng khuyết thành một màu đỏ bầm u ám. Gió bấc thổi qua những bụi tre già, tạo nên những tiếng rít rào rạo, nghe như tiếng khóc nghẹn ngào của những vong hồn chết oan dưới lòng sông lạnh.


Trần Minh lết từng bước chân nặng nề trên ngõ đất nhão nhoét. Toàn thân anh đau nhức như bị vạn kim đâm xuyên. Vết thương trên bả vai phải—hậu quả từ cú đạp tàn bạo của gã Hộ pháp Trần Thế Vinh ban sáng—đã bục ra, rỉ ra thứ máu loãng xen lẫn sáp hòm rữa nát màu xám xịt. Thứ sáp hòm ấy tuy giúp anh tạm thời che giấu được mùi tử khí hoại tử tỏa ra từ ngón tay đeo Nhẫn xương trước mũi Thế Vinh, nhưng giờ đây nó đang ăn mòn da thịt anh, tạo nên một cơn bỏng rát kinh hoàng mỗi khi gió lạnh ập vào.


Cánh tay trái của anh cứng đờ, lớp da tróc vảy do nghi thức tắm tro dâu tằm cổ vẫn còn xám ngoét, mất đi phần lớn cảm giác nóng lạnh. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó không bằng nỗi trống rỗng rợn người trong trí não anh. Minh cố vắt óc nhớ lại khuôn mặt của em gái Khánh Vy lúc cười đùa bên hiên nhà năm anh mười tuổi, nhưng tất cả chỉ là một khoảng không đen ngòm, trống rỗng. Mảnh ký ức quý giá của năm học lớp 10 đã bị Quỷ Giữ Rương nuốt chửng bên trong cỗ quan tài đỏ đêm đầu tiên, làm sứt mẻ linh hồn anh vĩnh viễn.


"Minh! Đằng này!"


Một tiếng gọi trầm thấp, khàn khàn vang lên từ bụi sậy rậm rạp bên bến sông.


Trần Minh khựng lại, mắt trái rỉ ra một vệt máu đen loãng nóng hổi từ vết sẹo nhỏ. Anh miết nhẹ vết sẹo, dồn sinh khí vào nhãn cầu trái để kích hoạt nhãn quan âm dương. Trong tầm nhìn xám xịt rùng rợn của anh, một bóng người cao lớn, săn chắc đang đứng nép mình bên chiếc thuyền gỗ nhỏ. Đó là Lê Hoài Nam, người huynh đệ sinh tử từ thuở nhỏ của anh, gã thợ vớt xác gan dạ nhất vùng sông nước này. Trên vai Nam vác theo chiếc sào vớt xác bằng gỗ dâu tằm cổ thụ, đầu sào quấn chặt những lá bùa trấn thủy dán chu sa đỏ rực.


Minh nhanh chóng bước tới, nhấc cao gót chân theo Bộ pháp không bóng để không phát ra tiếng động trên mặt đất ẩm ướt.


"Nam, cậu đến lâu chưa?" Minh thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng cào gỗ.


Hoài Nam nhìn thấy gương mặt hốc hác, nửa bên mắt trái rỉ máu đen của Minh thì không khỏi rùng mình. Gã siết chặt cây sào dâu tằm, đỡ lấy bả vai run rẩy của bạn: "Vừa mới cập thuyền vào bến. Sương mù đỏ đêm nay tà dị quá, tớ chèo đò dọc sông Hồng mà cứ nghe thấy tiếng đàn bà hát hỷ sự dưới đáy nước. Minh... cậu thực sự muốn vào Bãi mộ tân nương sao? Nơi đó là cấm địa tối kỵ của họ Trần, cây liễu quanh mộ đều rỉ máu đen, âm binh canh giữ gắt gao lắm."


"Không vào không được," Trần Minh nghiến chặt răng, ngón út tay phải đeo Nhẫn xương tân nương đột ngột co thắt kịch liệt, cắm sâu thớ xương sắc nhọn vào da thịt hoại tử đen tím của anh để cảnh báo oán khí đang dâng cao. "Phổi của Khánh Vy đã mọc thêm chỉ đen, chỉ có Trâm ngọc rỉ máu chôn cùng xác Mộc Miên mới giúp tớ mở khóa mốc ký ức thứ hai của cô ấy trong đêm tân hôn ngày mai, từ đó tìm ra lối vào hang quỷ rết hái Cỏ dâu tằm đen. Nếu không có trâm ngọc, đêm mai tớ sẽ bị oán khí của cô ấy xé xác trong hòm đỏ, và Vy cũng không sống nổi."


Hoài Nam nhìn sâu vào đôi mắt xám xịt đầy kiên định của Minh, thở dài một tiếng rồi gật đầu dứt khoát: "Được! Mạng này của tớ ngày xưa là do cậu vớt dưới sông lên. Đêm nay tớ cùng cậu đào mộ. Đi!"


Hai bóng người âm thầm bước lên chiếc thuyền gỗ nhỏ. Hoài Nam khéo léo dùng cây sào dâu tằm đẩy thuyền lướt đi trên dòng nước xám đục của sông Hồng. Chiếc thuyền trôi lặng lẽ không tiếng động, rẽ màn sương mù đỏ bầm hướng về phía nghĩa trang hoang đầu làng, nơi bãi mộ biệt lập của những cô gái trẻ bị dòng họ Trần bắt làm minh hôn tế mạng qua các đời.


Càng tiến gần đến Bãi mộ tân nương, không khí càng trở nên lạnh buốt xương tủy. Sương mù đỏ đặc quánh như máu loãng bao vây xung quanh, bóp méo tầm nhìn của hai người. Những rặng tre đỏ ven đê tự phát ra tiếng khóc than rên rỉ mỗi khi gió thổi qua, tạo nên một khúc nhạc hỷ sự âm ty rợn người.


Minh ngồi ở mũi thuyền, tay phải giấu chặt ngón út hoại tử vào lòng bàn tay để ngăn tử khí rò rỉ. Mắt trái anh nhấp nháy liên tục, nhãn quan âm dương nhìn thấy những luồng oán khí màu đen kịt đang cuộn xoắn dữ dội trên mặt nước, như những cánh tay nhợt nhạt của thủy quỷ đang cố vươn lên kéo mạn thuyền xuống đáy sâu.


"Nam, giữ chắc sào dâu tằm, đừng để bùa trấn thủy dính nước sông," Minh thầm thì cảnh báo, khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi bùn đất tử khí nồng nặc bốc lên từ lòng sông.


"Tớ biết rồi. Cậu cứ yên tâm," Hoài Nam gầm ghè, đôi cánh tay săn chắc gồng lên, dồn dương khí cực thịnh của một phu vớt xác để giữ thăng bằng cho con thuyền vượt qua những vòng xoáy nước đục ngầu.


Chiếc thuyền gỗ lướt vào một vùng đầm lầy ngập nước lợ phía sau nghĩa trang hoang. Nơi đây chính là ranh giới của Bãi mộ tân nương. Xung quanh đầm lầy, những cây liễu rủ cổ thụ đứng im lìm trong sương đỏ, thớ vỏ cây nứt nẻ rỉ ra thứ nhựa màu đen sậm bốc mùi hoa bưởi hoai mục—thứ mùi đặc trưng của những xác chết tân nương bị dìm giếng trăm năm.


Hoài Nam neo thuyền vào một gốc liễu mục. Hai người nhẹ nhàng bước xuống bãi bùn lầy lội, nước lợ ngập đến đầu gối lạnh ngắt.


"Nhẫn xương... đang hướng về phía đằng kia," Trần Minh thì thầm, nâng bàn tay phải lên. Chiếc nhẫn làm từ xương ngón tay út của Mộc Miên đang rung động bần bật, rỉ ra những giọt máu đen loãng nóng hổi, tự co thắt chặt chẽ như muốn kéo ngón tay hoại tử của anh hướng về một gò đất sụt lún nằm khuất sau những tán liễu rủ rỉ máu.


Hai người lội bùn tiến lại gần. Trước mắt họ là một ngôi mộ đất thấp lè tè, không có bia đá, không có bát hương, chỉ có một cây liễu rủ rỉ máu đen bao quanh để phong ấn linh hồn bên dưới. Mặt đất xung quanh ngôi mộ sủi lên những bọt khí màu đen hôi thối, bốc mùi thịt thối rữa nồng nặc.


"Chính là nơi này," Minh nói, mắt trái rỉ máu đen loãng ròng ròng xé rách vết sẹo cũ. "Đây là nơi chôn tạm xác Mộc Miên trăm năm trước trước khi họ đưa cô ấy vào nhà thờ tổ thực hiện nghi lễ minh hôn. Chiếc Trâm ngọc rỉ máu cài tóc của cô ấy vẫn còn nằm dưới hòm gỗ mục này."


Hoài Nam không chần chừ, gã lấy chiếc xẻng sắt có dán bùa trấn trạch giắt sau lưng ra, cắm mạnh xuống đất bùn. Gã đào đất cực kỳ nhanh chóng nhưng hoàn toàn không phát ra tiếng động lớn, tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc đào mộ cõi âm để tránh đánh thức quỷ canh mộ.


Tuy nhiên, khi lớp đất đen dày khoảng hai thước vừa được lật lên, sương mù đỏ xung quanh bỗng chốc cuộn xoắn dữ dội. Nhiệt độ không khí giảm đột ngột xuống mức đóng băng, hơi thở của hai người thở ra hóa thành những làn khói xám buốt giá.


Trần Minh nhói buốt kịch liệt ở mắt trái. Nhãn quan âm dương cho anh thấy rõ: từ những thớ đất đen đang đào lên, vô số luồng oán khí màu đen kịt đang ngưng tụ thành hình những khuôn mặt thiếu nữ không mắt, gào khóc thảm thiết đòi mạng. Tiếng khóc than của hàng chục vong hồn tân nương bắt đầu vang lên văng vẳng trong tai Minh, cố gắng kéo giật linh hồn anh ra khỏi thể xác.


"Oán lực ở đây quá dày đặc!" Minh kinh hoàng, bàn tay phải run rẩy rút ra một lá bùa chu sa thông thường từ trong túi áo, định dán xuống đất để trấn áp tiếng khóc.


Nhưng ngay khi lá bùa vừa chạm vào làn sương đỏ bao quanh ngôi mộ, oán khí đậm đặc lập tức ập vào. Lá bùa chu sa rít lên một tiếng xèo xèo, biến thành màu đen kịt rồi mủn nát thành tro ẩm ướt ngay trên đầu ngón tay Minh.


"Không được! Bùa chu sa thông thường hoàn toàn vô dụng trước oán niệm của bãi mộ này!" Minh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn khi tử khí bắt đầu xâm nhập vào phế quản. Dương khí cơ thể anh bị tiêu hao nặng nề do tiếp xúc trực tiếp với đất huyệt mộ cổ, khiến vết hoại tử trên tay trái bắt đầu nhói đau râm ran.


"Minh! Giữ vững thần trí! Để tớ đào nhanh hơn!" Hoài Nam hét lên một tiếng trầm thấp, đôi bả vai gồng lên cuồn cuộn, lưỡi xẻng sắt dán bùa liên tục sục sâu vào lòng đất lạnh.


Nhẫn xương trên ngón út phải của Minh tự co thắt chặt đến mức thấu xương, máu đen rỉ ra thấm đẫm thớ xương nhẫn. Anh quan sát thấy hướng co thắt của nhẫn ngày càng cắm thẳng xuống lòng đất nghĩa trang ẩm ướt, suy ra chiếc trâm ngọc cài tóc đang nằm ngay sát dưới đầu lâu của tử thi bên trong hòm mục.


"Nam! Đào thẳng vào trung tâm gò đất sụt lún! Trâm ngọc nằm ngay dưới đầu lâu xác chết!" Minh khàn giọng ra lệnh.


Hoài Nam nghiến răng dồn toàn lực, lưỡi xẻng sắt cắm phập xuống lớp bùn đen cuối cùng.


"Cộc!"


Một tiếng động trầm đục, nghẹn ngào vang lên dưới lòng đất sâu. Lưỡi xẻng sắt của Hoài Nam đã chạm phải một bề mặt gỗ mục nát, sũng nước của nắp hòm gỗ sồi cổ xưa.


Đúng lúc này, tiếng khóc than của hàng chục vong hồn tân nương từ những ngôi mộ xung quanh đột ngột bùng phát dữ dội, vang dội lên xé rách không gian im lặng của đêm trăng khuyết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!