Nhạc nềnOboro

Tiếng Tre Khóc Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trần Thế Vinh cười gằn, sợi xích đồng trên tay gã rít lên tiếng gió lạnh buốt khi gã từ từ bước tới áp sát vào mặt Trần Minh.


Mùi rác rưởi, mùi sáp hòm mục nát trộn lẫn với mùi máu loãng rỉ ra từ bả vai phải của Minh bốc lên nồng nặc. Thế Vinh khịt khịt mũi, đôi mắt ti hí của gã híp lại đầy nghi độc. Gã dùng đầu ngón tay thô ráp, đầy những vết sẹo lồi lõm của kẻ luyện thể bằng tro cốt, dí sát vào vết thương trên vai Minh. Gã miết mạnh một cái.


"Hừ..." Trần Minh nghiến chặt răng, cố ngăn một tiếng hét đau đớn thoát ra khỏi cổ họng. Vết sẹo dưới mắt trái của anh nhói buốt kịch liệt, một giọt máu đen loãng rỉ ra, nóng bỏng như tạt nước sôi. Nhãn quan âm dương bẩm sinh đang gào thét trong đầu anh, cảnh báo về sát khí ngập tràn tỏa ra từ sợi xích đồng ngâm máu chó mực của gã Hộ pháp.


"Mùi sáp hòm này..." Thế Vinh đưa ngón tay dính dịch máu loãng và sáp hòm lên mũi ngửi, gương mặt hung tợn giãn ra một chút nhưng vẫn đầy vẻ khinh bỉ. "Hóa ra là thứ sáp hòm rữa nát bám trên áo khâm liệm của tân nương. Ngươi quả thực là mạng lớn, nằm chung quan tài đỏ một đêm mà không bị oán khí của Mộc Miên bóp chết, lại còn dính đầy thứ uế khí thối tha này."


Trần Minh lén lút cụp năm ngón tay phải lại, giấu chặt ngón út đã hoại tử đen tím vào lòng bàn tay. Anh thở dốc, giả vờ như một kẻ sắp kiệt sức vì đau đớn, giọng khàn đặc như tiếng cào gỗ:


"Tôi... tôi chỉ muốn về nhà tranh nhìn em gái... Trưởng tộc đã hứa... chỉ cần tôi hoàn thành đêm đầu tiên, em gái tôi sẽ có thuốc dâu tằm..."


Thế Vinh cười khẩy, gã vung mạnh sợi xích đồng. Tiếng xích sắt va chạm rào rạo vào nhau rợn người. Gã đá mạnh vào sườn Minh một cú trời giáng, khiến anh ngã lộn nhào trên ngõ đất nhão nhoét ven đê sông Hồng.


"Cút đi! Lũ phàm nhân nghèo hèn các ngươi chỉ đáng làm vật tế cho long mạch dòng họ Trần ta thịnh vượng. Nhớ kỹ, đúng giờ Tý đêm nay, ta sẽ tự tay đến xích cổ ngươi quay lại phòng hỷ sự. Nếu dám có ý định trốn chạy khỏi Làng Cổ Vực này, ta sẽ bẻ gãy chân ngươi trước khi ném vào quan tài đỏ!"


Trần Minh lết thân xác đau nhức đứng dậy trong làn sương mù đỏ dày đặc của buổi sớm. Anh không quay đầu lại, bước từng bước nặng nề hướng về phía nhà tranh vách đất của mình. Cánh tay trái của anh—vừa mới trải qua nghi thức Tắm tro dâu tằm cổ đầy đau đớn tại nhà thầy Lâm mù—vẫn còn bỏng rát, lớp da thịt tróc vảy rỉ nước vàng khô ráo dần nhưng vẫn cứng đờ, mất đi một phần cảm giác.


Nhưng khi Minh vừa đi đến ranh giới rặng tre đỏ rỉ máu đầu làng, một tiếng khóc than thảm thiết xé rách bầu không khí u ám của buổi sớm sương mù.


"Trời ơi! Con ơi là con! Sao con lại dại dột thế này!"


Tiếng khóc khản đặc, đau đớn của một người đàn bà chài lưới vang lên từ phía bờ sông. Trần Minh khựng lại. Vết sẹo dưới mắt trái của anh đột ngột nhói buốt dữ dội. Anh miết nhẹ vết sẹo, dồn sinh khí vào nhãn cầu trái để kích hoạt nhãn quan âm dương.


Trong tầm nhìn xám xịt rùng rợn của anh, từ phía rặng tre đầu làng, những luồng oán khí màu đen kịt đang bốc lên nghi ngút, cuộn xoắn lại như một cái thòng lọng khổng lồ treo lơ lửng giữa không trung. Minh bước nhanh hơn, nhấc cao gót chân theo Bộ pháp không bóng để di chuyển không tiếng động qua ngõ đất ẩm ướt bốc mùi bùn sông hoai mục.


Dưới chân một cây tre già cong rạp sát bờ sông Hồng, dân làng chài Cổ Vực đang vây quanh đông nghịt. Gương mặt ai nấy đều tái mét, hoảng loạn sợ hãi.


Treo lơ lửng trên cành tre là xác của Nguyễn Thị Bưởi, cô gái hàng xóm mười chín tuổi của Trần Minh. Cô mặc một bộ áo cưới màu trắng rách nát, dính đầy bùn đất sông nước ẩm ướt. Nhưng điều kinh hoàng nhất không phải là cái chết treo cổ, mà là gương mặt của cô.


Toàn bộ gương mặt của Nguyễn Thị Bưởi bị cào rách nát hoàn toàn, những vết cào sâu hoắm rỉ ra thứ máu đen loãng xen lẫn chất dịch màu xanh lục hôi thối, hăng hắc mùi axit ăn mòn. Đôi mắt cô trợn trừng trắng dã, nhìn trân trân vào khoảng không vô định, mái tóc rũ rượi quấn đầy rong rêu sông Hồng.


"Cô Bưởi... cô ấy hóa điên từ đêm qua," một người đàn ông chài lưới run rẩy thì thầm, hai tay chắp lại vái lạy liên tục về phía cái xác. "Cứ lẩm nhẩm về tiếng cưới hỏi dưới nước, rồi tự cào rách mặt mình trước khi chạy ra đây treo cổ... Đây là điềm gở! Lời nguyền của họ Trần lại bắt đầu đòi mạng dân làng rồi!"


Trần Minh đứng trong bóng tối của sương mù đỏ, mắt trái rỉ ra một vệt máu đen loãng nóng hổi. Nhờ nhãn quan âm dương, anh nhìn thấy rõ ràng: oán khí màu đen kịt không phải phát ra từ chiếc thòng lọng, mà nó đang rò rỉ mạnh mẽ từ chính rặng tre đỏ rỉ máu bao quanh làng, quấn chặt lấy thi thể của Bưởi như muốn kéo linh hồn cô xuống đất.


Anh tiến lại gần hơn một chút, khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi axit hăng hắc tỏa ra từ chất dịch xanh lục trên mặt nạn nhân.


"Chất dịch này... không phải là máu người sống," Trần Minh suy luận trong đầu, bàn tay phải đeo Nhẫn xương tân nương tự động co thắt kịch liệt như một lời cảnh báo lạnh buốt. "Mùi axit ăn mòn này cực kỳ giống với dịch độc của Thiết蜈蚣 (Quỷ Rết) khổng lồ dưới chân đê mà cha từng nhắc đến trong di thư. Cô Bưởi không phải tự tử vì điên loạn thông thường... cô ấy đã tiếp xúc với quỷ khí rò rỉ từ Giếng Trấn Long và bị yêu trùng cõi âm ám hại."


Sự hiện diện của dịch độc quỷ rết trên mặt cô Bưởi là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy phong ấn của Giếng Trấn Long sau nhà thờ tổ họ Trần đang bị rạn nứt nghiêm trọng, khiến oán khí và sinh vật dị biến cõi âm bắt đầu tràn ra ngoài hiện thực, tàn phá dân làng vô tội.


Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Trần Minh. Không phải anh sợ hãi cho bản thân, mà là cho em gái Khánh Vy đang nằm liệt giường ở nhà tranh. Nếu quỷ khí đã tràn ra ngoài đê và ăn mòn tinh thần người dân đến mức này, thì Khánh Vy—người vốn đã bị quỷ khí ăn mòn phổi nặng nề—sẽ ra sao?


Trần Minh vội vã quay người, chạy thục mạng về phía ngôi nhà tranh vách đất của mình ven đê.


Khi anh đẩy cánh cổng tre xộc xệch bước vào sân, mùi thảo dược dâu tằm nồng nặc xen lẫn mùi tanh tưởi của máu tươi từ trong buồng hắt ra khiến tim anh như ngừng đập.


"Khục... khục... khục..."


Tiếng ho xé lòng của Khánh Vy vang lên dồn dập. Trần Minh lao vào buồng tối. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Khánh Vy mười sáu tuổi đang co giật mạnh mẽ. Gương mặt cô bé nhợt nhạt không còn một giọt máu, đôi môi thâm tím vì thiếu oxy. Mỗi lần cô bé ho, một ngụm dịch đen xám bốc mùi đất ẩm nghĩa trang lại trào ra khóe môi.


Kinh hoàng hơn, dưới lớp da cổ mỏng manh của Khánh Vy, những sợi chỉ đen li ti đang mọc dài ra, pulsing dữ dội dưới da như những sinh vật sống đang cố tìm đường thoát ra ngoài. Quỷ khí ăn mòn phổi đang biến dị với tốc độ khủng khiếp, bắt đầu quá trình hóa kén quỷ sơ cấp.


Mẹ anh, bà Nguyễn Thị Nhàn, đang quỳ sụp bên giường, khóc cạn nước mắt, đôi bàn tay chai sần bất lực ôm chặt lấy cơ thể đang lạnh ngắt của con gái.


Thầy thuốc nghèo Phạm Minh Đức cũng có mặt. Gã lang y trung niên sắc mặt tái mét, tay cầm bộ kim châm bằng bạc ròng ngâm nước lá dâu tằm. Gã cố gắng châm vào huyệt Thái Dương của Khánh Vy để giữ thần trí cho cô bé.


Nhưng ngay khi đầu kim bạc vừa chạm vào làn da nhợt nhạt của Khánh Vy, một luồng oán khí màu đen từ cổ cô bé lập tức bùng phát.


"Răng rắc!"


Cây kim châm bạc ròng bỗng chốc hóa đen kịt như mực, rồi nứt vỡ làm đôi dưới sự kinh ngạc tột độ của thầy thuốc Đức.


"Không thể châm cứu được nữa!" Thầy thuốc Đức run rẩy thối lui, bộ kim châm trên tay gã rơi loảng xoảng xuống đất sành. "Quỷ khí trong phổi con bé quá mạnh, nó đã phong tỏa hoàn toàn các huyệt vị âm dương. Thuốc nam thông thường hay châm cứu của ta hoàn toàn mất tác dụng rồi. Trần Minh... con bé không chịu nổi qua đêm nay đâu!"


"Không! Vy!"


Trần Minh lao đến, đẩy nhẹ thầy thuốc Đức ra. Anh ôm chặt lấy cơ thể đang lạnh ngắt như xác trôi sông của em gái vào lòng. Dương khí phàm nhân yếu ớt còn sót lại trong lồng ngực anh tỏa ra, cố gắng sưởi ấm cho cơ thể đang run rẩy dữ dội của cô bé.


Khi tiếp xúc trực tiếp, vết sẹo rỉ máu đen dưới mắt trái của Minh nhói buốt kịch liệt. Nhãn quan âm dương cho anh thấy rõ ràng: một luồng quỷ khí màu đen kịt, mang hình thù những xúc tu nhỏ rỉ máu, đang điên cuồng cắn xé lục phủ ngũ tạng của Khánh Vy, biến phổi của cô bé thành một cái kén chứa đầy những sợi chỉ đen rỉ máu.


"Anh Minh... lạnh... em lạnh quá..." Khánh Vy thều thào, đôi mắt to tròn đờ đẫn nhìn anh, đôi bàn tay gầy guộc cố bấu chặt lấy vạt áo tân lang đỏ của anh.


Trần Minh cắn chặt môi đến mức bật máu tươi. Anh biết, viên thuốc dâu tằm đặc chế của Trưởng tộc Trần Hữu Trí chỉ là thứ thuốc độc kéo dài thời gian để dòng họ Trần khống chế anh. Nó không thể chữa dứt điểm, thậm chí còn đang nuôi dưỡng quỷ khí bên trong phổi Vy để chuẩn bị cho tế đàn hiến tế tiếp theo.


"Phải tìm Cỏ dâu tằm đen..." Trần Minh suy luận, đầu óc anh xoay chuyển cực nhanh dưới áp lực sinh tử của em gái. "Trong di thư của cha có chép: Cỏ dâu tằm đen là loại dược liệu tối thượng mang âm tính cực thịnh bão hòa, chỉ mọc trong Hang quỷ rết dưới đê sông Hồng, nơi hấp thụ oán khí thịt thối của xác chết trôi sông để sinh trưởng. Chỉ có thứ cỏ đó mới có thể triệt tiêu được những sợi chỉ đen trong phổi Khánh Vy, ngăn chặn quá trình hóa kén quỷ vĩnh viễn."


Nhưng Hang quỷ rết dưới đê là vùng cấm địa cực kỳ nguy hiểm, sào huyệt của Thiết蜈蚣 (Quỷ Rết) khổng lồ dài một trượng, vảy sắt đen bóng và máu axit ăn mòn mọi bùa chú. Kẻ nào bén mảng đến đó đều bị nó xé xác ăn thịt.


"Dù là hang quỷ... tôi cũng phải đi!" Trần Minh gầm lên trong lòng, ý chí sinh tồn và tình anh em ruột thịt sâu sắc thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm điên cuồng trong mắt anh.


Anh nhẹ nhàng đặt Khánh Vy nằm xuống giường, lau sạch vệt dịch đen trên môi em gái. Anh quay sang nói với thầy thuốc Đức:


"Thầy Đức, xin hãy ở lại đây giúp mẹ tôi trông coi Khánh Vy. Dùng nước nấu lá bưởi lau người cho em tôi để giữ ấm dương khí tạm thời. Tôi... tôi đi tìm thuốc cứu em."


Nói rồi, Trần Minh bước ra gian ngoài. Anh lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp gỗ sồi cũ kỹ chứa một chiếc bẫy thú bằng sắt rỉ sét và một con dao găm nhỏ bọc bùa chú dâu tằm cũ rách của cha để lại.


Anh quấn chặt chiếc bẫy thú quanh bả vai phải bị thương đã loét sáp hòm, tay phải cầm chắc dao găm. Ngón tay út hoại tử đen tím đeo Nhẫn xương tân nương co thắt chặt chẽ, tỏa ra một luồng oán lực lạnh buốt như tiếp thêm sức mạnh cho anh.


"Khánh Vy, đợi anh. Anh nhất định sẽ mang Cỏ dâu tằm đen về cứu em!"


Trần Minh bước ra khỏi nhà tranh, lao thẳng vào màn sương mù đỏ rực đang bao vây Làng Cổ Vực.


Anh đi men theo con đê sông Hồng hoang vắng, hướng về phía rặng tre đầu làng—nơi ranh giới tự nhiên ngăn cách làng với thế giới bên ngoài, và cũng là nơi gần nhất dẫn xuống các hang hốc ẩm ướt dưới chân đê sông Hồng.


Bầu trời buổi sớm sương mù dày đặc không một bóng nắng, sương đỏ rỉ ra từ các rặng tre ven sông biến các con đường quen thuộc thành những lối đi u ám, lạnh lẽo của cõi chết. Tiếng gió rít qua những thân tre có màu đỏ sậm tự phát ra tiếng khóc than rợn người như tiếng gọi hồn của ác quỷ canh ba ("Tiếng Tre Khóc Đêm").


Trần Minh nhấc cao gót chân, di chuyển hoàn toàn bằng mũi chân theo Bộ pháp không bóng để tránh sự phát hiện của phu tuần đêm tàn bạo Trần Văn Ác và các Hộ pháp xích đồng đang lùng sục ngoài đê.


Khi anh vừa tiếp cận rặng tre già nơi cô Bưởi treo cổ tự tử lúc nãy, vết sẹo dưới mắt trái của anh đột ngột nhói buốt kịch liệt, máu đen loãng rỉ ra ròng ròng xé rách vệt sẹo cũ. Nhãn quan âm dương bẩm sinh tự động kích hoạt dưới áp lực oán khí cực đại.


Trần Minh cúi rạp người sát đất nhão, mắt trái trợn trừng nhìn xuống vũng bùn đen kịt dưới chân rặng tre.


Anh bàng hoàng phát hiện ra: trên nền đất ẩm ướt bốc mùi thịt thối hoại tử, có những dấu chân rỉ máu đen khổng lồ, mỗi dấu chân to bằng cả chiếc mâm đồng, mang hình thù trăm chân nhọn hoắt của loài bò sát khổng lồ.


Những dấu chân rỉ máu đen khổng lồ của Thiết蜈蚣 (Quỷ Rết) đang kéo dài từ bờ cát đê sông Hồng, băng qua rặng tre đỏ rỉ máu, và đi thẳng vào con ngõ đất dẫn vào trung tâm Làng Cổ Vực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!