Vết Chàm Hoại Tử
Tiếng xích sắt nặng nề bên ngoài nắp quan tài bất ngờ rung lên rào rạo, báo hiệu thời khắc gã Hộ pháp tàn bạo Trần Thế Vinh mở hòm kiểm tra xác chết đã đến.
Trong không gian chật hẹp, tối tăm của cỗ quan tài đỏ rực, Trần Minh nằm bất động. Hơi thở của anh cực kỳ mỏng manh, lồng ngực hầu như không phập phồng để tránh làm động đến luồng tử khí vẫn còn bảng lảng xung quanh xác chết lạnh ngắt của Nguyễn Thị Mộc Miên bên cạnh. Ngón tay út bàn tay phải của anh—nơi đang đeo chiếc Nhẫn xương tân nương—đã hoàn toàn mất đi cảm giác. Nó cứng đờ, lạnh ngắt và chuyển sang màu đen tím thẫm của một thớ thịt hoại tử vĩnh viễn.
Cơn đau nhức buốt từ ngón tay chạy dọc theo cánh tay trái, tạo thành những đường gân đen rỉ máu loãng dưới lớp da nhợt nhạt. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là khoảng trống rỗng lạnh lẽo trong tâm trí anh. Trần Minh cố gắng nhớ lại nụ cười của em gái Khánh Vy khi cô bé nhận chiếc kiềng bạc nhỏ năm mười tuổi. Anh nhớ chiếc kiềng bạc rỉ sét, nhớ bầu không khí mùa đông lạnh buốt ven sông Hồng, nhưng gương mặt em gái lúc cười ra sao, giọng nói của em lúc reo lên thế nào... anh hoàn toàn không thể nhớ nổi. Mảnh ký ức năm lớp 10 đã bị Quỷ Giữ Rương nuốt chửng, để lại một hố sâu thăm thẳm, đen tối và trống rỗng trong đầu anh.
"Rầm! Cạch!"
Một tiếng động lớn vang lên. Sợi xích đồng ngâm máu chó mực quấn quanh quan tài bị giật mạnh, rào rạo trượt trên thớ gỗ sồi đỏ rực. Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm sương mù tràn vào khi nắp quan tài bị đẩy lệch sang một bên với một tiếng rít khô khốc.
Gương mặt hung tợn, vạm vỡ của Trần Thế Vinh hiện ra dưới ánh sáng xám xịt của ban mai. Gã cầm chiếc đèn bão rọi ánh sáng xanh lục tà dị, trợn trừng đôi mắt sắc lạnh nhìn vào bên trong hòm. Trên hai cánh tay xăm kín bùa chú xích đồng của gã, những thớ cơ bắp cuồn cuộn lên như những con rắn độc.
"Ngươi... vẫn còn sống?" Giọng Thế Vinh trầm khàn, lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Gã đã chuẩn bị sẵn tinh thần để thu xác một tân lang chết ngạt, rữa thịt như những kẻ xấu số trước đây.
Trần Minh không vội vàng cử động. Anh hé mở mắt trái—mắt trái vốn có vết sẹo nhỏ rỉ máu đen do nhãn quan âm dương bẩm sinh—nhìn thẳng vào gã Hộ pháp. Trong tầm nhìn xám xịt của anh, luồng oán khí màu đỏ sậm từ chiếc Nhẫn xương trên ngón út phải đang âm thầm rút vào trong ống tay áo tân lang đỏ rách nát, che giấu hoàn toàn sự hiện diện của nó trước đôi mắt phàm trần của Thế Vinh. Anh giả vờ suy nhược, cơ thể run rẩy dữ dội, hai bàn tay co quắp lại như một kẻ sắp chết cóng.
"Khục... khục..." Trần Minh ho khan vài tiếng, cố tình để máu loãng rỉ ra từ khóe môi. "Tôi... tôi vẫn chưa chết..."
Thế Vinh nghi ngờ gầm gừ một tiếng. Gã thò bàn tay hộ pháp lực lưỡng vào trong hòm, thô bạo nắm lấy cổ áo Trần Minh lôi mạnh anh ra ngoài. Cơ thể Minh lảo đảo, bả vai phải bị thương rách da rỉ máu loãng từ hôm trước va chạm vào thành quan tài, đau buốt đến tận xương tủy. Anh ngã quỵ xuống nền gạch đen kịt của Ngôi nhà cổ dòng họ Trần.
Nơi đây là chính điện nhà hỷ sự, một dinh thự ba gian hai chái bằng gỗ lim đen bóng cổ kính. Trên xà nhà, những bức tượng hộ pháp bằng đất nung mất mắt đang trừng trừng nhìn xuống. Không khí ngập tràn mùi nến sáp ẩm ướt, sương mù xám xịt từ nghĩa trang hoang ngoài đê sông Hồng tràn qua khe cửa sành, lạnh buốt và tanh tưởi.
Thế Vinh không buông tha. Gã bước tới, chiếc đèn bão xanh lục rọi thẳng vào mặt Trần Minh. Đột ngột, mũi gã khịt khịt liên tục. Gã ngửi thấy một mùi hương tà dị thoảng qua—mùi thịt thối hoại tử nồng nặc xen lẫn mùi sáp hòm mục nát.
"Mùi gì thế này?" Thế Vinh trợn mắt, vung sợi xích đồng rỉ sét rào rạo quanh tay. Gã cúi thấp người, dí sát gương mặt hung tợn vào Trần Minh. "Ngươi mang tử khí của xác chết ra ngoài? Ngón tay ngươi... tay ngươi bị làm sao?"
Trần Minh thót tim. Chiếc Nhẫn xương đeo ở ngón út phải đang tự co thắt kịch liệt, bóp chặt lấy thớ thịt rỉ máu đen loãng như một lời cảnh báo cõi âm dồn dập. Nếu Thế Vinh phát hiện ra chiếc nhẫn xương bẻ gãy từ tay Mộc Miên, gã sẽ lập tức dùng xích đồng khóa hồn phế bỏ anh ngay tại chỗ.
Trong ranh giới sinh tử, Trần Minh ép bản thân giữ bình tĩnh. Anh gõ nhẹ ngón tay trỏ tay phải xuống nền gạch theo nhịp tim ổn định 70 nhịp/phút để trấn an thần trí, đồng thời dùng tay phải giấu chặt ngón út hoại tử vào lòng bàn tay. Anh khéo léo dùng những mảng sáp hòm rữa nát vốn bám đầy trên vạt áo tân lang đỏ từ đêm qua, thoa nhanh lên vết thương rách da ở bả vai phải.
"Mùi... mùi thịt thối là từ vết thương trên vai tôi," Trần Minh thều thào, giọng khàn đặc như tiếng cào gỗ. "Vết thương bị xích đồng của anh trói hôm qua... gặp ẩm ướt trong hòm gỗ suốt đêm đã bị thối rữa rỉ mủ. Anh không tin... cứ việc xem."
Nói rồi, Trần Minh chủ động hé mở vạt áo đỏ rách nát, lộ ra bả vai phải đang loét ra một mảng lớn dính đầy sáp hòm xám xịt bốc mùi hôi hám đặc trưng của cõi chết. Sáp hòm mục nát trộn lẫn máu tươi tạo thành một hỗn hợp ngụy trang hoàn hảo, che giấu hoàn toàn mùi tử khí hoại tử phát ra từ ngón tay đeo nhẫn.
Thế Vinh dùng đèn bão xanh lục rọi sát vào bả vai rách nát của Minh. Ánh sáng xanh rọi lên lớp sáp hòm ẩm ướt, phản chiếu thứ ánh sáng xám xịt rùng rợn. Gã Hộ pháp khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt đen ngòm xuống đất:
"Hừ, lũ phàm nhân rác rưởi. Mới nằm một đêm đã thối rữa thế này. Mau cút về nhà tranh của ngươi đi! Nhưng nhớ kỹ, Trưởng tộc chỉ cho ngươi nửa ngày để hồi sức. Đúng giờ Tý đêm nay, xích đồng sẽ lại trói cổ ngươi đưa về hòm đỏ. Nếu dám bỏ trốn, em gái ngươi sẽ không có một viên thuốc dâu tằm nào nữa!"
Trần Minh cúi đầu cam chịu, không hé răng nửa lời. Anh lết thân xác kiệt quệ ra khỏi chính điện nhà cổ.
Khi bước chân ra khỏi ranh giới Ngôi nhà cổ dòng họ Trần, sương mù buổi sớm của Làng Cổ Vực ập vào mặt anh, lạnh buốt và ẩm ướt. Ngôi làng hẻo lánh ven sông Hồng quanh năm bao phủ bởi sương mù mang mùi đất ẩm của nghĩa trang. Trần Minh lảo đảo đi men theo con đường đất nhão nhoét ven đê.
Nhưng ngay khi đi được vài chục bước, Trần Minh đột ngột quỵ xuống bên một rặng tre già. Anh kéo ống tay áo trái lên và kinh hoàng nhận ra: không chỉ ngón tay út phải bị hoại tử, mà trên cánh tay trái của anh đã xuất hiện những vết chàm đen rữa tử khí đầu tiên. Vết chàm đen xì, loang lổ như những thớ cói ẩm mục dưới lòng sông, tỏa ra mùi đất ẩm nghĩa trang nồng nặc. Cánh tay trái của anh bắt đầu tê liệt nhẹ, các khớp ngón tay cứng đờ không thể co duỗi.
"Tử khí xâm nhập..." Trần Minh lẩm bẩm, vết sẹo nhỏ dưới mắt trái nhói buốt kịch liệt rỉ ra một vệt máu đen loãng. Anh đã bị đồng hóa tử khí 15%. Nếu cứ để tình trạng này trở về nhà, mẹ anh và em gái Khánh Vy sẽ lập tức ngửi thấy mùi xác chết trên người anh, và quỷ khí rò rỉ sẽ ăn mòn phổi Khánh Vy nhanh hơn.
"Phải tìm thầy Lâm... chỉ có thầy mới cứu được cánh tay này..."
Trần Minh dứt khoát chuyển hướng. Anh nhấc cao gót chân, di chuyển lảo đảo nhưng không tiếng động trong sương mù, đi tắt qua nghĩa trang hoang đầu làng để tìm đến căn nhà nhỏ của thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh Lâm.
Căn nhà nhỏ của thầy Lâm nằm cô độc bên rìa nghĩa trang, hàng trăm hình nhân giấy bồi treo lơ lửng trên xà nhà tự động xoay mặt nhìn về phía Trần Minh khi anh bước qua cửa tre. Thầy Lâm mù đang ngồi tĩnh lặng bên bàn thờ án, hai mắt thầy vẫn rỉ hai vệt máu khô đen xì do bị phản phệ thiên cơ từ hôm trước.
"Con... con bị tử khí ăn mòn rồi đúng không?" Thầy Lâm không cần nhìn, khứu giác linh thính của thầy đã ngửi thấy mùi đất ẩm nghĩa trang nồng nặc phát ra từ cánh tay trái của Minh.
"Thầy Lâm... cứu con... Cánh tay trái của con sắp hóa đá rồi," Trần Minh khàn giọng nói, quỳ sụp xuống bên thềm đất.
Thầy Lâm mù thở dài, gõ nhẹ cây gậy trúc xuống đất làm hàng trăm hình nhân giấy bồi trên trần nhà rung lên rào rạo. Thầy đứng dậy, lần mò đi vào buồng tối phía sau và lôi ra một chiếc hũ sành cũ kỹ chứa đầy thứ bột mịn màu xám tro tỏa ra dương khí mộc cực mạnh.
"Đây là Tro cốt cây dâu tằm cổ trăm năm tuổi, ta đã thiêu chế và ngâm nước giếng khơi vào đúng đêm rằm," Thầy Lâm mù nói, giọng nghiêm nghị. "Chỉ có sát khí mộc của dâu tằm cổ mới triệt tiêu được vết chàm hoại tử đang lan rộng trên tay con. Nhưng... nghi thức Tắm tro dâu tằm cổ này đau đớn tột cùng, như vạn kim nung đỏ đâm xuyên xương tủy. Con có chịu đựng nổi không?"
"Con chịu được! Chỉ cần cứu được Khánh Vy, đau đớn thế nào con cũng chịu được!" Trần Minh nghiến răng, ánh mắt xám xịt rực lên ý chí sinh tồn mãnh liệt.
Thầy Lâm gật đầu. Thầy bảo Minh cởi bỏ bộ áo tân lang đỏ rách nát, ngồi xếp bằng giữa chậu đồng cổ lớn. Thầy đổ thứ bột mịn từ Tro cốt cây dâu tằm cổ vào một gáo nước giếng khơi đêm sương lạnh buốt, khuấy đều thành một hỗn hợp nước tro xám xịt, sủi bọt khí nghi ngút.
"Hãy giữ vững nhịp tim! Tuyệt đối không được hét lên, nếu không oán khí thoát ra sẽ làm phế nhãn quan âm dương của con!" Thầy Lâm mù cảnh báo.
Trần Minh nhắm chặt mắt, tay phải gõ nhẹ lên đùi theo nhịp tim ổn định 70 nhịp/phút để giữ vững thần trí.
"Ào!"
Thầy Lâm dội gáo nước tro dâu tằm cổ đầu tiên từ đỉnh đầu Trần Minh xuống.
Một cơn đau đớn tột cùng, kinh hoàng bùng phát dữ dội trên toàn bộ cơ thể Trần Minh, đặc biệt là cánh tay trái đang bị Tử khí xâm nhập. Cảm giác không giống như nước lạnh dội vào, mà như một luồng dầu sôi nóng rực, ngập tràn sát khí mộc bén nhọn như hàng vạn lưỡi dao nhỏ, đang điên cuồng nạo khoét vào từng thớ thịt hoại tử xám xịt trên cánh tay anh.
"Ư... ưm..."
Trần Minh trợn trừng mắt trái, vệt máu đen loãng từ vết sẹo dưới mắt rỉ ra ròng ròng xuống cằm. Toàn bộ da thịt trên cánh tay trái của anh co rút lại kịch liệt, sủi bọt đen ngòm bốc lên những luồng khói đen hôi thối nghi ngút cõi âm. Cơn đau buốt thấu xương tủy làm toàn thân anh co giật mạnh mẽ trên chậu đồng, hai hàm răng cắn chặt vào nhau đến mức bật máu tươi loãng rỉ ra kẽ môi.
Thế nhưng, Trần Minh không hề hét lên một tiếng nào. Anh câm lặng chịu đựng, bàn tay phải đeo Nhẫn xương tân nương bấu chặt vào thành chậu đồng đến mức móng tay rách toác rỉ máu tươi dính vào thớ đồng cổ. Anh dồn toàn bộ ý chí, nghĩ đến khuôn mặt nhợt nhạt đang thoi thóp của em gái Khánh Vy ở nhà tranh để làm điểm tựa tinh thần vượt qua cơn bỏng rát tột cùng của tro dâu tằm dội xuống.
Thầy Lâm mù liên tục dội thêm ba gáo nước tro dâu tằm cổ. Khói đen bốc lên ngột ngạt khắp căn phòng tối, át đi hoàn toàn mùi thịt thối hoại tử. Sau nửa canh giờ đau đớn giằng xé thể xác, các vết chàm đen hoại tử trên cánh tay trái của Trần Minh bắt đầu co rụt lại, chuyển từ màu đen xám rữa nát sang màu xám nhạt khô ráo. Cánh tay trái dần khôi phục lại một phần cử động, dù da thịt bị bong tróc từng mảng lớn như bị bỏng axit.
Trần Minh bước ra khỏi chậu đồng, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng mùi tử khí trên người anh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi thơm nồng, ấm áp của tro gỗ dâu tằm cổ thụ.
"Cảm ơn... thầy Lâm..." Trần Minh khàn giọng nói, khoác lại bộ đồ tân lang đã được giặt sạch uế khí.
"Mau về nhà tranh đi," Thầy Lâm mù mệt mỏi ngồi sụp xuống ghế tre. "Viên thuốc dâu tằm hôm nay ta đã nhờ Gia Bảo mang về cho Khánh Vy uống tạm. Nhưng hãy cảnh giác... tên Thế Vinh vẫn đang rình rập ngoài ngõ đấy."
Trần Minh gật đầu, anh vội vã rời khỏi nhà thầy Lâm, đi men theo bờ đê sông Hồng để trở về ngôi nhà tranh của mình. Sương mù đỏ rực mang sắc hỷ sự u ám bắt đầu rỉ ra từ rặng tre ven sông, bóp méo tầm nhìn của anh.
Đúng lúc anh vừa bước đến ngã rẽ gần lối vào ngôi nhà cổ dòng họ Trần, một tiếng xích sắt va chạm rào rạo, lạnh buốt bất ngờ vang lên từ phía sau rặng tre đỏ rỉ máu.
Một bóng người vạm vỡ đột ngột bước ra từ làn sương đỏ, chặn đứng lối đi của Trần Minh. Đó chính là Hộ pháp trưởng Trần Thế Vinh. Gã cầm sợi xích đồng ngâm máu chó mực rỉ sét, trợn trừng đôi mắt hung tợn, mũi khịt khịt liên tục như một con chó săn đánh hơi được con mồi.
Thế Vinh ngửi thấy mùi thịt thối thoảng qua trên người Trần Minh, liền dùng xích đồng chặn đường anh ngay trước cửa nhà cổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!