Giao Dịch Với Tử Thi
Đôi bàn tay nhợt nhạt của xác chết trăm năm siết chặt lấy cổ Trần Minh, cái lạnh buốt của cõi chết lập tức bóp nghẹt mọi hơi tàn còn sót lại trong lồng ngực anh.
Trong bóng tối đặc quánh và chật hẹp bên trong quan tài đỏ, không khí dường như đông cứng lại. Mùi thịt thối hoại tử xộc thẳng vào phế quản, trộn lẫn với mùi sáp hòm rữa nát bám chặt trên bộ đồ tân lang rách nát mà Trần Minh đang mặc. Cái lạnh từ mười ngón tay của Nguyễn Thị Mộc Miên không giống như đá buốt thông thường, mà là một thứ âm khí thấu xương, len lỏi qua các thớ thịt, đóng băng từng dòng máu đang chảy trong huyết quản anh. Bả vai phải của anh, vốn đã rách da rỉ máu loãng từ trận đòn roi tàn nhẫn của dòng họ Trần hôm trước, giờ đây ép chặt xuống đáy gỗ sồi đỏ hầm hập, đau nhức đến tận cùng tế bào.
Trần Minh muốn hét lên, nhưng cổ họng anh bị siết chặt đến mức không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Lồng ngực anh thắt lại, phế quản xẹp xuống vì thiếu oxy trầm trọng. Theo bản năng sinh tồn, anh cố gắng vùng vẫy, nhưng không gian chật hẹp của hòm gỗ sồi đỏ không cho phép anh cử động tự do. Mỗi lần anh cố đẩy người lên, bả vai rách nát lại va chạm vào vách hòm gỗ thô ráp, máu tươi loãng chảy ra rào rạo, thấm đẫm tấm vải đỏ khâm liệm.
Bên ngoài quan tài, tiếng tụng kinh ngược trầm khàn của dòng họ Trần vẫn rền rĩ vang lên từ nhà thờ tổ, xen lẫn tiếng xích sắt ngâm máu chó mực va chạm rào rạo vào nhau. Tiếng kinh ngược ấy như những nhát búa nện thẳng vào màng nhĩ, cố gắng kéo giật linh hồn anh ra khỏi thể xác. Trần Minh biết mình đang ở ranh giới của cái chết. Nếu anh hít thở vào lúc này, quỷ khí lạnh buốt bên trong quan tài sẽ lập tức tràn vào phổi, biến anh thành một cái xác thối rữa giống như những nạn nhân trước đây.
"Nín thở... phải nín thở giờ Tý..."
Lời dặn nghiêm ngặt của thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh Lâm vang lên trong tâm trí Trần Minh. Anh cắn chặt răng, cố gắng ép bản thân không được hít vào dù chỉ một ngụm khí độc. Đồng thời, ngón tay trỏ bên tay phải của anh—ngón tay duy nhất còn cử động được—bắt đầu gõ nhẹ, đều đặn lên thành quan tài gỗ sồi đỏ. Anh cố gắng duy trì kỹ năng Gõ ngón tay giữ nhịp tim, gõ đều đặn theo nhịp tim ổn định của người sống: một nhịp, hai nhịp, ba nhịp... giữ vững ở tần số 70 nhịp/phút. Tiếng gõ "cộc... cộc..." nhỏ bé vang lên cô độc bên trong hòm gỗ, cố gắng kéo lại chút dương khí mỏng manh, ngăn không cho nhịp tim của anh bị loạn nhịp trước sự sợ hãi tột cùng.
Thế nhưng, đôi bàn tay của Mộc Miên càng lúc càng siết chặt. Nhãn cầu trắng dã không có đồng tử của cô nhìn trừng trừng vào anh qua bóng tối, dòng máu đen loãng tanh tưởi từ khóe mắt cô rỉ ra, nhỏ từng giọt lạnh ngắt xuống gò má Trần Minh. Sợi chỉ đỏ buộc ở gót chân trái của anh—sợi chỉ nối liền sinh mệnh của anh với em gái Khánh Vy đang nằm liệt giường ở nhà tranh—bắt đầu rung động dữ dội. Sắc đỏ của sợi chỉ tối dần, chuyển sang màu xám tro ẩm ướt, báo hiệu sinh khí của cả hai anh em đang bị mài mòn đến giới hạn cực độ.
Trong khoảnh khắc lồng ngực Trần Minh sắp nổ tung vì ngạt khí, vết sẹo nhỏ dưới mắt trái của anh đột ngột nhói buốt kịch liệt, như có một cây kim nung đỏ đâm xuyên qua nhãn cầu. Một vệt máu đen loãng nóng hổi rỉ ra từ vết sẹo, chảy dài xuống thái dương. Nhãn quan âm dương bẩm sinh tự động kích hoạt khẩn cấp trong ranh giới sinh tử.
Tầm nhìn của Trần Minh đột ngột thay đổi. Bóng tối đen kịt của cỗ quan tài đỏ biến mất, thay vào đó là một thế giới xám xịt mờ ảo. Anh nhìn thấy những luồng oán khí màu đỏ sậm rỉ ra từ cơ thể Mộc Miên đang quấn chặt lấy cổ anh như những con rắn độc. Và ngay trên ngón tay út bàn tay phải của xác chết Mộc Miên, một luồng oán khí đậm đặc nhất đang cuộn xoáy xung quanh một chiếc nhẫn làm từ xương ngón tay út—Nhẫn xương tân nương.
"Chiếc nhẫn... đó chính là vật liên kết oán niệm!" Trần Minh suy luận trong đầu. Anh hiểu rằng để làm dịu cơn khát máu của tử thi, anh bắt buộc phải đoạt lấy chiếc nhẫn đó. Nhưng làm sao anh có thể lấy được khi cả cơ thể đang bị khóa chặt và nghẹt thở?
Đúng lúc ấy, không gian chật hẹp bên trong quan tài đỏ đột ngột vặn vẹo, bóp méo một cách kỳ dị. Từ dưới lớp áo cưới thêu phượng rách nát của Mộc Miên, một bóng đen nhỏ bé, dị dị từ từ bò ra. Trần Minh trợn mắt nhìn qua làn máu loãng ở mắt trái.
Đó là một sinh vật tí hon chỉ cao khoảng hai gang tay, cái đầu to dị dạng với đôi tai nhọn hoắt như tai chuột. Nó mặc một chiếc yếm rách nát bằng da chuột xám, gương mặt vẽ son phấn nham nhở, nhăn nhở cười lộ ra hàm răng nhọn hoắt đen xì. Trên tay nó ôm khư khư một chiếc rương gỗ nhỏ cũ kỹ, xám xịt phủ đầy mạng nhện. Đây chính là Quỷ Giữ Rương—linh hồn tí hon canh giữ rương ký ức tuổi thơ của Trần Minh.
Quỷ Giữ Rương trèo lên ngực Trần Minh, ngồi chễm chệ trên tấm áo tân lang đỏ rách nát. Nó nghiêng đầu nhìn anh, phát ra tiếng cười khúc khích, chói tai như tiếng móng tay cào vào thớ gỗ mục:
"Khục khục... Tân lang... Tân lang người sống... Ngươi sắp chết ngạt rồi đúng không? Muốn sống không? Muốn lấy chiếc nhẫn xương của tân nương để giữ mạng không?"
Trần Minh không thể trả lời, anh chỉ có thể dùng ánh mắt xám xịt đầy máu loãng nhìn chằm chằm vào con quỷ nhỏ. Sức chịu đựng nín thở của anh đã đạt đến giới hạn, đầu óc anh bắt đầu quay cuồng, ảo ảnh về cái chết cận kề hiện ra trước mắt.
Quỷ Giữ Rương vỗ vỗ vào chiếc rương gỗ nhỏ trên tay, giọng nói ma mị đầy cám dỗ:
"Luật cõi âm sòng phẳng lắm! Muốn lấy mạng sống, muốn lấy Nhẫn xương để xoa dịu tân nương, ngươi phải trả lộ phí. Hãy thực hiện Khế ước rương ký ức! Dâng hiến một phần ký ức tuổi thơ thuần khiết của ngươi cho ta, ta sẽ mở rương, lấy chiếc nhẫn cho ngươi!"
"Ký ức... tuổi thơ..." Đầu óc Trần Minh nhói lên. Anh hiểu quy luật tàn nhẫn này từ di thư của cha. Mỗi lần quay ngược thời gian của xác chết, anh phải xóa bỏ vĩnh viễn một phần ký ức đẹp đẽ nhất của mình. Nếu anh quên sạch ký ức, linh hồn anh sẽ trống rỗng và bị xác chết nuốt chửng hoàn toàn. Nhưng nếu không đánh đổi lúc này, anh và em gái Khánh Vy sẽ chết ngay lập tức trong đêm đầu tiên.
Quỷ Giữ Rương khẽ chạm ngón tay nhọn hoắt vào trán Trần Minh. Ngay lập tức, bên trong chiếc rương gỗ nhỏ phát ra những luồng sáng xanh lục nhạt. Trong làn sương mù ký ức mờ ảo, Trần Minh nhìn thấy những bong bóng ánh sáng hiện lên. Đó là những kỷ niệm vui vẻ nhất của anh bên em gái Khánh Vy lúc nhỏ.
Một bong bóng ánh sáng hiện rõ mốc thời gian: Năm học lớp 10 của Trần Minh.
Trong ký ức đó, trời mùa đông lạnh buốt ở Làng Cổ Vực, sương muối phủ trắng xóa các rặng tre ven sông. Trần Minh khi ấy mới 16 tuổi, cơ thể gầy gò, hai bàn tay rách nát vì phải đi làm phu khuân vác đất sét ở lò nung gạch bỏ hoang suốt ba tháng ròng rã. Anh đã nhịn ăn, tích cóp từng đồng xu lẻ chỉ để mua cho em gái Khánh Vy một chiếc kiềng bạc nhỏ đeo cổ nhân ngày sinh nhật tròn 10 tuổi của cô bé.
Anh nhớ rõ khuôn mặt hốc hác nhưng rạng rỡ của Khánh Vy khi nhận được món quà. Cô bé đã nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy cổ anh và cười nắc nẻ, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông đồng xua tan đi cái lạnh buốt của mùa đông ven sông Hồng. Đó là nụ cười đẹp nhất, là động lực duy nhất giúp Trần Minh vượt qua những ngày tháng tăm tối của cuộc đời.
"Khục khục... Ký ức năm lớp 10 thật đẹp đẽ, thật ấm áp," Quỷ Giữ Rương thèm thuồng liếm môi, đôi mắt ti hí của nó rực lên sắc xanh tà dị. "Dâng hiến nó đi! Hãy để ta nuốt chửng nụ cười của em gái ngươi, và ngươi sẽ được sống!"
Một cơn đau đớn dữ dội bùng phát trong lòng ngực Trần Minh. Không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau xé rách linh hồn khi phải tự tay cắt bỏ phần ký ức thiêng liêng nhất của mình. Nếu dâng hiến ký ức này, anh sẽ vĩnh viễn quên đi cách Khánh Vy cười khi nhận chiếc kiềng bạc, quên đi nỗ lực của bản thân trong những đêm đông lạnh giá. Anh sẽ trở nên trống rỗng hơn, xa lạ hơn với chính em gái mình.
Nhưng nhìn lại khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt rỉ máu đen của Mộc Miên đang siết cổ mình, và nghĩ đến Khánh Vy đang thoi thóp ho ra chỉ đen ở nhà tranh, Trần Minh hiểu mình không có quyền do dự. Anh phải sống. Chỉ có sống, anh mới có cơ hội tìm ra thảo dược cứu em.
"Ta... đồng ý..." Trần Minh truyền ý niệm khàn đặc vào không gian bóp méo.
Quỷ Giữ Rương reo lên một tiếng quái dị đầy phấn khích. Nó lập tức mở nắp chiếc rương gỗ nhỏ. Một luồng lực hút vô hình từ chiếc rương phóng ra, cắm thẳng vào trán Trần Minh.
Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc vào đại não, như một lưỡi dao sắc lẹm đang từ từ nạo đi từng thớ ký ức. Hình ảnh Khánh Vy đeo chiếc kiềng bạc, tiếng cười trong trẻo của cô bé, hơi ấm của đêm đông năm ấy... tất cả bắt đầu mờ nhạt dần, tan rã ra như mực gặp nước, rồi bị hút thẳng vào chiếc rương gỗ nhỏ.
Một khoảng trống rỗng, lạnh ngắt hiện ra trong tâm trí Trần Minh. Anh cố gắng bám víu lấy hình ảnh nụ cười của em gái, nhưng mọi thứ trôi tuột đi như cát qua kẽ tay. Anh vĩnh viễn mất đi ký ức của năm học lớp 10.
"Cạch!"
Nắp chiếc rương gỗ nhỏ sập khóa lại. Quỷ Giữ Rương cười khoái trá, nó nhanh nhẹn bò đến bàn tay phải của Mộc Miên, dùng những ngón tay nhọn hoắt bẻ mạnh ngón út của xác chết và rút chiếc Nhẫn xương tân nương ra. Nó ném chiếc nhẫn về phía Trần Minh rồi biến mất vào bóng tối.
Ngay khi chiếc nhẫn xương rời khỏi tay Mộc Miên, oán lực bóp nghẹt phế quản của cô đột ngột suy giảm. Hai bàn tay lạnh ngắt của cô buông lỏng khỏi cổ Trần Minh, rơi rụng xuống đáy hòm gỗ sồi. Đôi mắt mở trừng trừng rỉ máu đen của cô từ từ khép lại, gương mặt trở lại trạng thái im lìm, tĩnh lặng như cũ.
Trần Minh hít một ngụm khí lạnh buốt vào lồng ngực, ho sặc sụa. Anh run rẩy nhặt chiếc Nhẫn xương tân nương dưới đáy hòm dính đầy dịch máu loãng. Chiếc nhẫn làm từ xương ngón tay người, thô ráp và lạnh lẽo tột độ.
Trần Minh dồn chút sức tàn cuối cùng, đeo chiếc Nhẫn xương vào ngón tay út bàn tay phải của mình. Chiếc nhẫn vừa chạm vào da thịt liền tự động co thắt mạnh mẽ, bóp chặt lấy ngón tay anh rỉ máu đen kịt. Một cơn đau buốt lạnh chạy dọc từ ngón tay lên bả vai, khiến toàn bộ ngón tay út phải của anh lập tức mất đi cảm giác, chuyển dần sang màu đen tím của hoại tử tử khí.
Trần Minh nằm im lìm trong bóng tối của cỗ quan tài đỏ, lồng ngực phập phồng thở dốc, ngón tay hoại tử đau nhức kịch liệt. Anh đã sống sót qua đêm tân hôn đầu tiên, thu thập được bảo vật đầu tiên, nhưng cái giá phải trả là một phần linh hồn đã vĩnh viễn bị khuyết thiếu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!