Nhạc nềnOboro

Nhập Quan Đêm Hỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đập cửa rầm rầm như sấm sét nện thẳng vào màng nhĩ Trần Minh, kéo tuột anh ra khỏi bầu không khí u ám, ngột ngạt của căn phòng tối nhà thầy Lâm mù. Tiếng xích đồng kéo lê rào rạo trên thềm đá bên ngoài vang lên lạnh lẽo, mang theo sát khí đậm đặc của kẻ hành pháp dòng họ Trần. Trần Thế Vinh đang đứng ngoài kia. Gã không chỉ là một Hộ pháp lực lưỡng, mà còn là một con quỷ dữ mang theo mệnh lệnh tàn nhẫn của Trưởng tộc Trần Hữu Trí.


Trong căn phòng tối, ánh đèn dầu tù mù hắt lên những hình nhân giấy bồi treo lơ lửng trên xà nhà, khiến những gương mặt vẽ son phấn đỏ chót của chúng như đang nhăn nhở cười cợt trước số phận của Trần Minh. Thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh Lâm vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế lim cũ, hai hàng máu khô xám xịt kéo dài từ hốc mắt nhắm nghiền xuống tận cằm. Thầy không nói gì, nhưng bàn tay gầy guộc như cành củi khô đang run rẩy bám chặt lấy chiếc gậy trúc dẫn đường.


"Anh Minh, mau lên!" Cậu bé Lâm Gia Bảo thầm thì, giọng run lên vì sợ hãi nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn vẫn thoăn thoắt gõ nhẹ chiếc sênh tre để giữ vững dương khí yếu ớt trong phòng.


Trần Minh không phí một giây nào. Anh cúi xuống, dùng đôi bàn tay run rẩy vì lạnh buốt để buộc chặt một đầu của Sợi chỉ đỏ nối gót chân vào gót chân trái của mình. Sợi chỉ đỏ mảnh như tơ, rực lên sắc đỏ của máu chó mực và tỏa ra mùi dâu tằm nồng nặc. Đầu chỉ còn lại, anh dứt khoát ném về phía Gia Bảo: "Gia Bảo, mang đầu chỉ này chạy tắt lối bờ đê về nhà anh. Buộc chặt nó vào cổ tay Khánh Vy trước khi tiếng chuông canh ba vang lên. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để chỉ bị đứt!"


Gia Bảo đỡ lấy đầu chỉ đỏ, nghiêm nghị gật đầu rồi lùi sâu vào bóng tối phía sau bức màn nâu sồng, biến mất qua lối ngách nhỏ dẫn ra ruộng lúa.


"Trần Minh! Ngươi điếc rồi sao?" Giọng Trần Thế Vinh gầm lên bên ngoài, kèm theo một cú đạp mạnh khiến cánh cửa tre của nhà thầy Lâm rên rỉ rạn nứt. "Rầm!"


Cánh cửa tre đổ sập xuống nền đất ẩm ướt, bụi bặm và sương mù đỏ rỉ ra từ rặng tre ngoài ngõ lập tức tràn vào phòng. Trần Thế Vinh bước qua cánh cửa gãy nát, thân hình vạm vỡ như một hộ pháp đá khổng lồ che khuất toàn bộ ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu. Hai cánh tay gã xăm kín những bùa chú xích đồng màu đen xám, cơ thể tỏa ra mùi tử khí lạnh ngắt trộn lẫn với mùi máu chó mực tanh tưởi. Tay phải gã lăm lăm sợi xích đồng gỉ sét rào rạo, đôi mắt trợn trừng hung tợn nhìn chằm chằm vào Trần Minh.


"Hóa ra ngươi trốn ở đây," Thế Vinh cười gằn, giọng khàn đặc như tiếng hai thớ gỗ mục cọ xát vào nhau. Gã liếc nhìn thầy Lâm mù đang ngồi câm lặng, rồi khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất. "Lão già mù này cũng muốn can dự vào việc của họ Trần sao? Khôn hồn thì đi theo ta, Trưởng tộc đang đợi ở nhà thờ tổ. Trễ một khắc, viên thuốc dâu tằm của em gái ngươi sẽ bị ném xuống sông Hồng làm mồi cho cá!"


Trần Minh khẽ siết chặt nắm tay, vết sẹo nhỏ dưới mắt trái đột ngột nhói buốt, rỉ ra một vệt máu đen loãng nóng hổi. Nhãn quan âm dương bẩm sinh tự động kích hoạt, cho anh nhìn thấy một luồng oán khí màu đen xám đang quấn chặt lấy sợi xích đồng trên tay Thế Vinh. Anh biết, với thể xác suy nhược và bả vai phải vẫn còn rách da rỉ máu loãng do trận đòn roi hôm trước, anh không thể phản kháng vật lý với gã Hộ pháp này. Cách duy nhất để lấy được thuốc cứu Khánh Vy là giả vờ phục tùng.


"Tôi đi," Trần Minh trầm giọng nói, giọng khàn đặc không kém. Anh bước qua cánh cửa gãy, không thèm nhìn lại Thế Vinh.


Thế Vinh cười khẩy, vung sợi xích đồng quấn chặt lấy cổ tay phải của Trần Minh, giật mạnh một cái khiến anh lảo đảo suýt ngã. Sợi xích đồng ngâm máu chó mực lạnh buốt như băng, chạm vào da thịt làm dương khí của Minh suy giảm kịch liệt, bả vai phải nhói lên đau đớn. Đám gia nhân họ Trần mặc đồ gia nhân xám xịt lập tức vây quanh, áp giải anh đi giữa con ngõ đất ẩm ướt của Làng Cổ Vực.


Đêm canh ba, sương mù đỏ rực rỉ ra từ các rặng tre ven đê sông Hồng dày đặc đến mức nuốt chửng mọi ánh sáng của đèn lồng thông thường. Mùi đất ẩm nghĩa trang và mùi sáp hòm rữa mục trên bộ đồ tân lang đỏ rách nát mà Minh đang mặc bốc lên nồng nặc, thu hút những tiếng thì thầm ma mị ẩn hiện trong làn sương đỏ. Minh cúi đầu, nhấc cao gót chân, âm thầm thi triển Bộ pháp không bóng để giảm tối đa lực ma sát của bước chân xuống mặt đất. Mỗi bước đi của anh nhẹ bẫng, không hề phát ra tiếng động, giúp anh phần nào giữ lại chút dương khí mỏng manh còn sót lại trong cơ thể trước sự hút phách của sợi xích đồng.


"Đi nhanh lên! Thằng ranh con này di chuyển kiểu gì mà nhẹ như ma vậy?" Thế Vinh chửi rủa, liên tục giật mạnh sợi xích đồng để cưỡng chế tốc độ của Minh.


Chúng áp giải anh bước vào Ngôi nhà cổ dòng họ Trần. Dinh thự ba gian hai chái bằng gỗ lim đen kịt hiện ra dưới ánh trăng u ám như một con quái vật khổng lồ đang há miệng chờ mồi. Trên các thớ gỗ lim đen bám đầy oán khí màu đen kịt, lạnh lẽo. Chúng đi qua sân gạch rêu phong, hướng thẳng vào phòng hỷ sự tối tăm ở gian chái bên phải.


Căn phòng hỷ sự không hề có một chút sắc màu vui tươi nào của đám cưới người sống. Không gian ngập tràn mùi thịt thối hoại tử và sáp nến ẩm ướt. Ở chính giữa căn phòng, đặt trên chiếc bục gỗ lim đen, là cỗ quan tài gỗ sồi đỏ rực—Bên trong Quan Tài Đỏ. Sắc đỏ của cỗ quan tài rực lên dưới ánh trăng rọi qua khe cửa sổ, trông như một khối máu đông khổng lồ. Ba cây nến sáp mật ong thắp trên ban thờ hỷ sự lay động dữ dội, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, ma quái.


Thế Vinh đẩy mạnh Trần Minh vào phòng. Sợi xích đồng trên cổ tay anh được tháo ra, nhưng ngay lập tức, bốn gã Hộ pháp lực lưỡng khác ập vào, đè chặt lấy hai vai và hai chân anh.


"Mở nắp hòm!" Thế Vinh ra lệnh.


Hai gã gia nhân run rẩy đẩy nắp quan tài gỗ sồi đỏ sang một bên. Một luồng tử khí lạnh buốt, tanh tưởi tột độ của xác chết trăm năm tràn ra, khiến Trần Minh rùng mình rợn tóc gáy. Bên trong chiếc hòm đỏ, Nguyễn Thị Mộc Miên đang nằm im lìm. Cô mặc bộ áo cưới thêu phượng rách nát, gương mặt trắng bệch không một giọt máu nhưng vẫn giữ được nét thanh tú đến kỳ lạ, mái tóc đen dài rũ rượi xõa tung bao bọc lấy thân thể lạnh ngắt. Từ đôi mắt nhắm nghiền của cô, hai vệt máu đen khô khốc kéo dài xuống hai bên má.


"Nhập quan!" Thế Vinh gầm lên, hai cánh tay xăm bùa chú xích đồng của gã đè nghiến lấy bả vai Trần Minh, dùng sức mạnh thể chất áp đảo để ép anh nằm vào trong quan tài, ngay bên cạnh xác chết của Mộc Miên.


Trần Minh cố gắng dùng chút sức lực phàm nhân cuối cùng để đẩy thành quan tài, gồng mình kháng cự: "Thế Vinh... các người..."


"Câm mồm! Trưởng tộc đã nói, ngươi không có quyền lựa chọn!" Thế Vinh cười tàn nhẫn, gã dồn toàn lực nhấn mạnh Minh xuống. Sức mạnh của một võ giả mang tử khí cấp 1 khiến xương bả vai của Minh kêu răng rắc đau đớn. Vết thương cũ ở vai phải rách toác, máu loãng rỉ ra thấm đẫm tấm áo đỏ.


Trần Minh bị ép nằm rạp xuống đáy hòm lạnh ngắt. Ngay lập tức, da thịt anh chạm vào thân thể lạnh như băng đá của Nguyễn Thị Mộc Miên. Cái lạnh của cõi chết từ xác chết trăm năm truyền qua lớp vải rách, ăn mòn thấu tận xương tủy anh, khiến huyết dịch trong người như muốn đông cứng lại.


"Đóng nắp hòm! Khóa xích!" Thế Vinh hét lớn từ bên ngoài.


"Uỳnh!"


Nắp quan tài gỗ sồi đỏ nặng nề bị đẩy sập lại, nhốt Trần Minh vào bóng tối tuyệt đối. Không gian Bên trong Quan Tài Đỏ chật hẹp đến mức ngạt thở, Minh chỉ có thể nằm nghiêng, mặt đối mặt với gương mặt trắng bệch của xác chết Mộc Miên ở khoảng cách chưa đầy một gang tay. Mùi thịt rữa tanh tưởi và mùi sáp hòm rữa nát xộc thẳng vào mũi, bóp nghẹt phế quản của anh.


Bên ngoài, tiếng xích đồng kéo rào rạo vang lên dồn dập. Trần Thế Vinh đang dùng sợi Xích đồng ngâm máu chó mực quấn chặt nhiều vòng quanh cỗ quan tài đỏ. Những tiếng khóa đồng va chạm rầm rầm vang lên như những nhát búa nện thẳng vào linh hồn Trần Minh. Gã Hộ pháp tàn bạo rưới một gáo máu chó mực nóng hổi lên nắp hòm để phong tỏa hoàn toàn dương khí của người sống bên trong, cắt đứt mọi nỗ lực trốn thoát vật lý của anh.


"Trần Minh, ráng mà sống sót qua đêm đầu tiên. Đừng để con quỷ bên cạnh nuốt chửng trước khi Trưởng tộc lấy được thứ cần thiết," tiếng cười gằn của Thế Vinh mờ nhạt dần sau lớp gỗ sồi dày.


Trần Minh nằm trong bóng tối, lồng ngực phập phồng thở dốc. Dương khí của anh đang bị tử khí của Mộc Miên và máu chó mực bên ngoài bào mòn nhanh chóng. Anh cố dùng hai tay đẩy mạnh lên nắp quan tài gỗ sồi đỏ, nhưng sợi xích đồng ngâm máu chó mực bên ngoài đã khóa chặt nắp hòm, biến nó thành một khối sắt thép bất động. Sức phàm nhân của anh hoàn toàn vô dụng trước phong ấn tà thuật của dòng họ Trần.


Đúng lúc này, giờ Tý chính thức điểm.


Từ phía nhà thờ tổ họ Trần, tiếng tụng kinh ngược trầm khàn, u ám bắt đầu vang lên rền rĩ. Âm thanh ma quái ấy xuyên qua thớ gỗ sồi đỏ, dội thẳng vào tai Trần Minh như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn bị dìm chết dưới Giếng Trấn Long. Tiếng kinh ngược mang theo oán khí cực mạnh, bóp méo không gian chật hẹp bên trong quan tài, khiến đầu óc Minh đau nhức như muốn nứt tung.


Nhớ lại lời dặn nghiêm ngặt của thầy Lâm mù về quy tắc "Nín thở giờ Tý", Trần Minh lập tức ép toàn bộ không khí ra khỏi phổi, nín thở hoàn toàn. Anh biết, nếu hít vào dù chỉ một ngụm quỷ khí lạnh buốt lúc này, phổi anh sẽ bị thối rữa như Khánh Vy.


Để giữ vững thần trí trước tiếng kinh ngược đang làm loạn nhịp não, Trần Minh dùng ngón tay trỏ tay phải—ngón tay vẫn chưa bị hoại tử—liên tục gõ nhẹ lên nắp quan tài gỗ sồi đỏ. Anh thi triển kỹ năng Gõ ngón tay giữ nhịp tim, gõ đều đặn theo nhịp tim ổn định của người sống: một nhịp, hai nhịp, ba nhịp... duy trì đều đặn ở tần số 70 nhịp/phút. Tiếng gõ "cộc... cộc..." nhỏ bé vang lên bên trong hòm gỗ, tạo ra một tần số dương khí siêu nhỏ, chống lại những âm thanh khóc than ma mị đang cố len lỏi vào tâm trí anh.


Nhịp tim của Trần Minh dần ổn định trở lại, lồng ngực anh ngừng phập phồng, cơ thể rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối như một xác chết giả. Sợi chỉ đỏ buộc ở gót chân trái đột ngột rung động kịch liệt, tỏa ra một luồng hơi ấm mỏng manh truyền vào cơ thể lạnh ngắt của anh, giữ cho sợi hồn không bị oán khí kéo tuột vào quỷ giới ký ức quá sớm.


Nhưng sự yên lặng ma quái ấy không kéo dài được lâu.


Ngay bên cạnh anh, trong bóng tối tuyệt đối của cỗ quan tài đỏ, một luồng âm khí lạnh buốt đột ngột bùng phát từ xác chết của Nguyễn Thị Mộc Miên. Trần Minh nín thở, mắt trái rỉ máu kịch liệt từ vết sẹo nhãn quan âm dương. Dưới nhãn quan âm dương nhìn thấu bóng tối, anh kinh hoàng nhận ra xác chết trăm năm của Mộc Miên bên cạnh đang đột ngột cử động.


Đôi mắt nhắm nghiền rỉ máu đen của cô bất ngờ mở trừng trừng, nhãn cầu trắng dã không có đồng tử nhìn thẳng vào mắt Trần Minh. Từ khóe miệng trắng bệch của cô, dòng máu đen loãng tanh tưởi bắt đầu trào ra rào rạo. Hai bàn tay nhợt nhạt, móng tay dài đen xì mang đầy tử khí rữa nát từ từ vươn lên từ dưới lớp áo cưới thêu phượng rách nát, hướng thẳng vào cổ Trần Minh mà bóp nghẹt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!