Quy Tắc Đêm Tân Hôn
Gió lạnh từ đê sông Hồng thốc vào chính điện nhà thờ tổ, làm ba cây nến sáp mật ong trên ban thờ lay động dữ dội. Trần Minh đứng lặng người trước cỗ quan tài gỗ sồi đỏ rực, bộ đồ tân lang màu đỏ rách nát khoác trên người anh bốc lên mùi sáp hòm mục nát nồng nặc. Giờ Tý chưa tới hẳn, nhưng tử khí từ chiếc hòm đỏ đã bắt đầu rò rỉ, bám chặt lấy da thịt anh. Lợi dụng lúc gã Hộ pháp Trần Thế Vinh cùng đám gia nhân đang mải chuẩn bị sáp nến và bùa chú ở gian ngoài, Trần Minh khẽ nghiến răng, lùi sâu vào bóng tối của bức bình phong cổ, lẻn qua lối cửa ngách rợp bóng tre rỉ máu để tìm đến ngôi nhà lá của thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh Lâm đầu làng. Anh biết, nếu bước vào cỗ quan tài kia mà không có quy tắc sinh tồn, anh sẽ chết trước khi kịp lấy thuốc cứu em gái Khánh Vy.
Sương mù đỏ rỉ ra từ các rặng tre ven sông Hồng cuộn xoáy dưới chân Minh như những dải lụa oan hồn. Vết sẹo dưới mắt trái của anh nhói buốt kịch liệt, rỉ ra một vệt máu đen loãng nóng hổi. Nhãn quan âm dương bẩm sinh đang cảnh báo anh về vô số oán linh đang lảng vảng trong sương mù đêm canh ba. Minh bước nhanh, nhấc cao gót chân để không phát ra tiếng động lớn, băng qua con ngõ đất ẩm ướt bốc mùi bùn sông hoai mục.
Căn nhà nhỏ của thầy Lâm mù chìm trong bóng tối âm u, chỉ có ánh đèn dầu tù mù hắt ra từ khe cửa tre nứt nẻ. Mùi nhang án và sáp mật ong nồng nặc bốc lên, ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở. Minh gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài—quy tắc gõ cửa cõi âm mà cha anh từng nhắc đến trong di thư. Cánh cửa tre rít lên một tiếng khô khốc rồi tự động hé mở. Minh bước vào. Trên xà nhà thấp lè tè, hàng trăm hình nhân giấy bồi treo lơ lửng, nhấp nhô trong bóng tối. Những gương mặt giấy vẽ son phấn đỏ chót, cười toe toét nhưng đôi mắt trống rỗng dường như đang tự chuyển động, nhìn chằm chằm vào kẻ mới đến.
"Cộc!"
Một tiếng gõ tre khô khốc vang lên từ góc phòng tối. Cậu bé Lâm Gia Bảo, mười hai tuổi, đang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói rách, tay cầm chiếc sênh tre cổ ngâm dầu dâu tằm gõ nhẹ một nhịp. Đôi tai cực thính của cậu bé khẽ giật giật. "Dương khí suy kiệt, tử khí quấn thân. Anh Minh, anh mang theo cả mùi đất của quan tài đỏ vào đây rồi," Gia Bảo trầm giọng nói, đôi mắt to tròn lém lỉnh nhưng lạnh lùng nhìn xoáy vào Minh. Từ sau bức màn vải nâu sồng, thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh Lâm bước ra. Thầy ngoài năm mươi tuổi, mặc áo pháp nâu sồng thắt đai đỏ, đôi mắt nhắm nghiền rỉ vệt máu khô xám xịt. Tay thầy cầm chiếc gậy trúc dẫn đường gõ nhẹ xuống đất. "Cháu đã chạm vào quan tài đỏ rồi đúng không?" Giọng thầy Lâm khàn đặc, nghiêm nghị vang lên. "Mùi đất ẩm nghĩa trang và mùi sáp hòm rữa mục trên người cháu đậm đặc đến mức hình nhân giấy của ta cũng phải run rẩy."
Trần Minh quỳ sụp xuống nền đất ẩm, giọng khàn đặc: "Thầy Lâm, cháu không còn đường lui. Trưởng tộc dùng tính mạng Khánh Vy để ép cháu làm tân lang minh hôn với xác chết trăm năm. Phổi của Vy đang mọc chỉ đen, cháu phải sống sót qua đêm hỷ sự đầu tiên để lấy thuốc dâu tằm cứu em. Xin thầy chỉ cho cháu quy tắc sinh tồn!" Thầy Lâm lặng im một lúc, khẽ thở dài. Thầy nâng chiếc Chuông đồng gỉ sét lên, lắc nhẹ một nhịp hướng về phía Trần Minh. "Keng..." Âm thanh trầm đục vang lên, nặng nề như bị dìm dưới nước sông bùn. Một luồng sóng âm vô hình lan tỏa, va chạm với luồng tử khí đen kịt đang bám quanh bả vai Trần Minh. Luồng tử khí rít lên một tiếng nhỏ rồi tạm thời bị đẩy lùi, tan rã vào sương mù.
"Nhãn quan âm dương của cháu đã thức tỉnh, nhưng nó cũng là thứ thu hút oán linh tột cùng," thầy Lâm trầm giọng, khẽ chạm tay vào vết sẹo rỉ máu dưới mắt trái của Minh. "Cháu gánh nợ máu của dòng họ Trần, khế ước minh hôn ngược dòng buộc cháu phải nằm chung quan tài đỏ với Nguyễn Thị Mộc Miên. Đó không phải là một xác chết thông thường, đó là một ác linh mang oán hận trăm năm." Minh vội hỏi: "Nguyễn Thị Mộc Miên... Tên thật của tân nương là Mộc Miên sao? Cô ấy chết thế nào..." "Câm miệng!" Thầy Lâm mù đột ngột quát lớn, gậy trúc nện mạnh xuống đất nghe một tiếng "bộp" chấn động. "Đêm tân hôn đầu tiên, tuyệt đối không được hỏi hoặc gọi tên thật của vong hồn bên trong quan tài! Nếu cháu gọi tên cô ta, oán niệm trăm năm sẽ lập tức nhận diện cháu là kẻ thù, quỷ khí sẽ tràn vào phế quản và cướp đoạt thể xác cháu ngay lập tức! Đây là cấm kỵ tối cao!"
Trần Minh rùng mình, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm tấm áo tân lang đỏ rách nát. Anh cúi đầu: "Cháu đã hiểu. Xin thầy chỉ dạy quy tắc nín thở." Thầy Lâm mù ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim cũ kỹ, bắt đầu truyền dạy: "Quy tắc sinh tồn cốt lõi trong quan tài đỏ là 'Nín thở giờ Tý'. Khi nắp hòm đóng sập, giờ Tý điểm, cháu sẽ nghe thấy tiếng tụng kinh ngược của dòng họ vang lên từ nhà thờ tổ. Đó là lúc oán khí rò rỉ mạnh nhất. Tuyệt đối không được hít thở! Hãy ép toàn bộ không khí ra khỏi phổi, nín thở hoàn toàn và dùng ngón tay trỏ tay phải gõ nhịp đều đặn lên nắp quan tài theo nhịp tim người sống để giữ thần trí tỉnh táo. Nếu cháu hít vào dù chỉ một ngụm khí lạnh lúc đó, quỷ khí sẽ làm thối rữa lục phủ ngũ tạng của cháu trong vòng ba ngày."
Gia Bảo từ góc phòng khẽ xen vào, giọng cậu bé run rẩy nhưng nghiêm túc: "Anh Minh, ngoài ra anh phải cẩn thận tiếng gọi hồn của ác quỷ canh ba ngoài đê. Sương đỏ bao vây làng đang bóp méo thực tại. Nếu nghe thấy tiếng ai gọi tên mình từ phía sông Hồng, tuyệt đối không được trả lời, cũng không được mở mắt nhìn." Thầy Lâm mù đưa tay vào ngực áo pháp, lấy ra một sợi chỉ đỏ mảnh như tơ nhưng đỏ rực như máu tươi. Sợi chỉ tỏa ra mùi hương nồng của máu chó mực và nước bùa dâu tằm. "Đây là Sợi chỉ đỏ nối gót chân," thầy Lâm đặt sợi chỉ vào lòng bàn tay Trần Minh. "Ta se nó từ tơ tằm cổ ngâm máu chó mực và nước bùa dâu tằm. Khi nhập quan, hãy buộc một đầu sợi chỉ vào gót chân cháu, đầu còn lại buộc vào cổ tay Khánh Vy đang nằm ở phòng ngoài. Sợi chỉ này sẽ liên kết sinh mệnh của hai đứa, giữ cho linh hồn cháu không bị oán khí của Mộc Miên kéo vĩnh viễn vào quỷ giới ký ức ngược dòng. Nhưng hãy nhớ, sợi chỉ này tiêu hao sinh khí của cả hai đứa. Nếu sợi chỉ chuyển sang màu đen xám, nghĩa là linh hồn cháu đang gặp nguy hiểm tột cùng."
Trần Minh siết chặt sợi chỉ đỏ trong tay, cảm nhận một luồng hơi ấm nhỏ nhoi truyền vào da thịt hoại tử lạnh ngắt của mình. "Để nhận được sự giúp đỡ này của ta, cháu phải cam kết một điều," thầy Lâm mù nhìn thẳng vào Minh bằng đôi mắt nhắm nghiền rỉ máu khô. "Cháu phải hứa gánh vác nhân quả dòng họ Trần, tìm ra chân tướng tế đàn dưới Giếng Trấn Long và phá hủy nó để giải thoát cho những vong hồn oan ức của Làng Cổ Vực. Cháu có chấp nhận đánh đổi không?" Minh không hề do dự, dập đầu xuống đất: "Cháu chấp nhận! Chỉ cần cứu được Khánh Vy, cháu sẵn sàng gánh chịu mọi quả báo!"
Thầy Lâm khẽ gật đầu, nhưng sắc mặt thầy đột ngột biến đổi kịch liệt. Đôi chân mày thầy nhíu chặt, hai hốc mắt nhắm nghiền đột ngột giật nảy liên tục. "Phốc!" Hai vệt máu đỏ tươi, nóng hổi đột ngột rỉ ra từ kẽ mắt đục ngầu của thầy Lâm, chảy dài xuống đôi má nhăn nheo đầy nếp nhăn. Thầy run rẩy, gậy trúc trên tay rơi xuống đất vang lên tiếng động khô khốc. Thầy chộp chặt lấy bả vai Trần Minh, giọng thì thầm run rẩy mang theo nỗi kinh hoàng tột độ: "Minh... nghe ta nói... Xác chết trăm năm trong quan tài đỏ... Nguyễn Thị Mộc Miên... vốn không phải tự tử mà chết... Cô ta bị... bị chính..."
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng đập cửa dữ dội cắt nát lời nói của thầy Lâm. Tiếng xích đồng va chạm rào rạo vang lên bên ngoài, kèm theo giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Hộ pháp Trần Thế Vinh dội vào: "Trần Minh! Giờ Tý đã điểm! Mau bước ra nhập quan thực hiện nghi lễ hỷ sự, nếu không Trưởng tộc sẽ rút lại viên thuốc cứu mạng em gái ngươi ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!