Nhạc nềnOboro

Thực Tại Bóp Méo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mặt đất dưới chân nhà cổ họ Trần vẫn không ngừng rung chuyển rầm rập. Tiếng xích sắt va chạm rào rạo vọng lên từ hướng Giếng Trấn Long sau nhà thờ tổ mỗi lúc một lớn, như tiếng gầm rú của một con quái thú khổng lồ bị giam cầm trăm năm dưới lòng đất sâu đang điên cuồng cào xé phong ấn. Từ khe nứt của nắp hòm gỗ sồi, một luồng oán khí đen đặc, lạnh buốt như băng giá sông nước tràn vào, mang theo mùi đất ẩm của nghĩa trang và mùi sáp hòm rữa nát nồng nặc.


Trần Minh nằm nghiêng bên trong cỗ quan tài đỏ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ bả vai phải bị Kẻ Đào Huyệt Quỷ cào rách rỉ độc hoại tử xanh lục đang bị lớp sáp hòm phong tỏa tạm thời bỗng chốc nhói lên kịch liệt, bỏng rát như bị tạt axit. Nhưng đau đớn thể xác ấy không bằng sự trống rỗng, u tối trong trí não anh lúc này. Mảnh ký ức về năm học lớp 12—những buổi chiều muộn cùng em gái Khánh Vy thả đèn giấy trên dòng sông Hồng lộng gió—đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một khoảng không đen ngòm, lạnh lẽo. Đó là cái giá sòng phẳng mà anh phải trả cho Quỷ Giữ Rương để đổi lấy sự sống sót qua đêm tân hôn thứ hai.


"Rầm! Cạch!"


Sợi xích đồng ngâm máu chó mực quấn quanh quan tài đột ngột bị giật mạnh, rào rạo trượt trên thớ gỗ sồi đỏ rực. Ánh sáng xám xịt, tù mù của buổi sớm sương mù tràn vào khi nắp quan tài bị đẩy lệch sang một bên với một tiếng rít khô khốc.


Gương mặt hung tợn, vạm vỡ của Hộ pháp trưởng Trần Thế Vinh hiện ra dưới ánh sáng ban mai nhợt nhạt. Gã cầm chiếc gậy ba toong đầu rồng chứa oán khí, trợn trừng đôi mắt sắc lạnh nhìn vào bên trong hòm. Khi nhìn thấy Trần Minh vẫn còn thở, đôi lông mày rậm rạp của gã nhíu chặt lại, lộ rõ vẻ kinh ngạc lẫn tức giận. Gã vung gậy ba toong gõ mạnh lên thành quan tài đỏ, tiếng gỗ va chạm vang lên khô khốc:


"Ngươi... vẫn chưa chết? Mạng ngươi quả thật dai nhách như đỉa đói! Nằm chung hòm với oán lực của vong nương suốt đêm mà vẫn giữ được hơi tàn sao?"


Minh không đáp, anh từ từ ngồi dậy, cơ thể run rẩy dữ dội vì lạnh và kiệt sức. Lúc này, mắt trái của anh rỉ ra một vệt máu đen loãng loãng nóng hổi, xé rách vết sẹo nhỏ cũ. Đồng tử mắt trái đã vĩnh viễn chuyển sang sắc xám nhạt vô hồn—minh chứng cho việc anh đã đạt ngưỡng Đồng cảm ngược dòng, nhìn thấu cõi âm nhưng lại làm mờ đi tầm nhìn cõi dương. Anh cố giấu bàn tay phải đeo Nhẫn xương tân nương đã hoại tử đen tím vĩnh viễn vào trong ống tay áo khâm liệm đỏ rách nát. Ngón tay út bàn tay trái của anh lúc này cũng đang loét sáp hòm, rụng mất móng hoàn toàn, rỉ ra từng giọt máu đen loãng loãng đau đớn.


Thế Vinh ngửi thấy mùi thịt thối hoại tử thoảng qua, gã định vươn bàn tay hộ pháp hộ pháp lực lưỡng ra để chộp lấy vai Minh kiểm tra vết thương. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng rít dài, thê lương từ hướng Giếng Trấn Long vang lên, kèm theo một cột sương đen khổng lồ phun thẳng lên bầu trời, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời vừa nhen nhóm. Sương mù mang sắc đỏ hỷ sự u ám bắt đầu tràn ngập khắp các ngõ ngách của Làng Cổ Vực.


Thế Vinh khựng lại, sắc mặt gã biến đổi liên tục. Gã biết phong ấn giếng cổ đã rạn nứt cực đại do oán khí bùng phát từ đêm hỷ sự ngược dòng. Gã cười gằn, thu xích đồng lại, lạnh lùng nói:


"Hôm nay Trưởng tộc bận gia cố tế đàn, tạm thời tha cho cái mạng què quặt của ngươi. Khôn hồn thì cút về nhà tranh mà chờ chết, đừng có bén mảng quanh nhà thờ tổ!"


Minh nén đau, bước ra khỏi quan tài đỏ. Bước chân anh lảo đảo, nhấc cao gót chân di chuyển bằng Bộ pháp không bóng lướt nhanh ra khỏi ngôi nhà cổ họ Trần. Anh phải về nhà ngay lập tức. Luồng oán khí cực đại rò rỉ từ Giếng Trấn Long đang hướng thẳng về phía đê sông Hồng—nơi ngôi nhà tranh của anh và Khánh Vy đang tọa lạc.


Đường làng Cổ Vực sáng sớm nay vắng lặng đến rợn người. Sương mù đỏ rỉ ra từ các rặng tre ven sông Hồng, bao phủ toàn bộ lối đi, biến các con đường quen thuộc thành một mê cung u tối, ẩm ướt. Mùi bùn đất tử khí và mùi nước sông lạnh ngắt xộc thẳng vào phế quản khiến Minh liên tục ho khan.


Khi Minh bước chân vào khoảng sân đất nhỏ trước ngôi nhà tranh vách đất của mình, tim anh đột ngột thắt lại. Toàn bộ khoảng sân đã bị sương mù đỏ bao phủ dày đặc, quấn quýt quanh những gốc dâu tằm cổ thụ mà thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh Lâm đã trồng để trấn trạch. Những lá bùa chu sa dán trên cột nhà đang tự động bốc cháy âm thầm, hóa thành những mảng tro đen ẩm ướt rơi rụng xuống đất bùn.


"Khánh Vy!"


Minh gào lên, giọng khàn đặc như tiếng gỗ cào rào rạo. Anh lao vội vào trong nhà.


Gian nhà chính tối đen như hũ nút, ngập tràn mùi thảo dược dâu tằm sắc dở hòa quyện với một mùi hôi thối tà dị của xác trôi sông. Minh chạy thẳng vào buồng trong của em gái. Dưới ánh sáng xám xịt lọt qua khe cửa sành nứt nẻ, Khánh Vy vẫn nằm im lìm trên chiếc giường tre cũ kỹ. Gương mặt cô bé nhợt nhạt, môi thâm tím, và trên cổ, những sợi chỉ đen li ti pulsing dưới da đang có dấu hiệu lan rộng ra bả vai—dấu hiệu đáng sợ của việc bị chọn làm kén quỷ thế mạng.


Minh thở phào nhẹ nhõm khi thấy em gái vẫn còn thở, dù nhịp thở vô cùng yếu ớt. Anh định bước tới nắm lấy tay em, nhưng vết sẹo dưới mắt trái đột ngột nhói buốt kịch liệt. Đồng tử mắt xám nhạt của anh co rút lại.


Anh cảm nhận được một sự hiện diện tà dị khác ngay trong căn nhà này.


Minh từ từ quay người lại. Nhãn quan âm dương của anh nhìn thấy những luồng oán khí màu đen đặc đang rò rỉ ra từ bức tường vách đất ẩm ướt phía sau cánh cửa buồng. Anh bước tới, đưa bàn tay trái hoại tử rụng móng chạm nhẹ vào cánh cửa sành rỉ nước.


Nhãn quan nghịch hành kích hoạt.


Trong vòng ba giây ngắn ngủi, một ảo ảnh rỉ máu hiện lên trong trí não Minh. Anh nhìn thấy luồng oán khí màu đen này không phải tự nhiên sinh ra, mà nó đang chảy theo một đường long mạch chết rỉ máu đen dưới lòng đất, bắt nguồn trực tiếp từ Giếng Trấn Long sau nhà thờ tổ dòng họ Trần, xuyên qua đê sông Hồng và xâm nhập thẳng vào móng nhà anh. Giếng Trấn Long thực chất là mắt trận xích long mạch chết của sông Hồng bị ô nhiễm, và việc anh thực hiện minh hôn ngược dòng đã vô tình làm vỡ vụn một phần phong ấn đá xanh của giếng, khiến tà khí tràn ra ngoài bóp méo thực tại.


"Cộp... cộp..."


Tiếng bước chân chậm chạp, lê lết từ phía gian bếp vọng lên.


Minh giật mình, vội vàng rút tay lại. Anh bước ra gian nhà ngoài.


Từ bóng tối của gian bếp, một bóng người gầy gò, khắc khổ bước ra. Đó là mẹ anh—bà Nguyễn Thị Nhàn. Bà mặc chiếc áo nâu sồng sờn vai quen thuộc, mái tóc bạc nửa đầu xơ xác xõa rũ rượi hai bên thái dương. Nhưng điều kinh hoàng là đôi mắt của bà.


Đôi mắt vốn dĩ hiền từ, đầy lo âu của người mẹ giờ đây hoàn toàn trống rỗng, đờ đẫn vô hồn như hai hố đen sâu thẳm. Đồng tử của bà co rút lại thành một chấm nhỏ, xung quanh rỉ ra một làn sương đen mờ nhạt của oán khí giếng cổ. Bà bước đi cứng đờ như một hình nhân giấy bồi, đôi bàn tay chai sần đầy vết sẹo đang run rẩy nắm chặt một chiếc kéo sắt dùng để cắt sáp hòm cúng tế.


"Mẹ..." Minh khẽ gọi, bước tới một bước.


Nhưng ngay khi nhìn thấy Minh, bà Nhàn đột ngột khựng lại. Đôi mắt trống rỗng của bà trợn trừng lên, lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ lẫn căm hận tàn ác. Bà giơ chiếc kéo sắt lên trước ngực, thủ thế phòng thủ, giọng nói run rẩy nhưng lạnh lùng, xa lạ tột cùng:


"Mày... mày là con quỷ nào? Sao mày lại dám đột nhập vào nhà tao? Con trai tao đâu? Mày đã làm gì con trai tao rồi?"


Minh bàng hoàng, cảm giác như có một gáo nước đá dội thẳng vào đỉnh đầu. "Mẹ! Con là Minh đây! Con trai lớn của mẹ đây mà! Mẹ không nhận ra con sao?"


Anh cố gắng bước tới gần hơn, nhưng mùi tử khí thối rữa phát ra từ cánh tay hoại tử và bả vai loét sáp hòm của anh càng khiến bà Nhàn phát điên. Bà gào lên thảm thiết, vung chiếc kéo sắt đâm loạn xạ vào khoảng không trước mặt:


"Cút đi! Con quỷ hôi thối kia! Mày không phải con trai tao! Con trai tao là một đứa trẻ ngoan ngoãn... Nó không có đôi mắt xám chết chóc như mày! Nó không có mùi thịt thối rữa như mày! Mày đã giết nó để đoạt xác đúng không?"


Minh đau đớn lùi lại. Anh nhận ra oán khí cực đại rò rỉ từ Giếng Trấn Long đã xâm nhập vào tâm trí mẹ anh, bóp méo hoàn toàn thực tại và xóa sạch mọi ký ức của bà về anh. Trong đầu bà Nhàn lúc này, Trần Minh chỉ là một ác quỷ cõi âm đến cướp đi gia đình bà.


Minh cố gắng dùng chút hy vọng cuối cùng. Anh chỉ tay lên chiếc kiềng bạc gia bảo đang đặt trên bàn thờ tổ tiên rỉ sáp hòm:


"Mẹ nhìn chiếc kiềng bạc kia đi! Chiếc kiềng bạc gia bảo mẹ đã trao cho con năm mười tuổi... Mẹ nhớ lại đi! Con là Minh đây!"


Nhưng ánh mắt bà Nhàn khi nhìn theo hướng tay anh chỉ vẫn hoàn toàn trống rỗng. Lời nói của Minh đối với bà chỉ là những tiếng gầm rú trầm khàn ma mị của ác quỷ. Oán khí giếng cổ bám trên người bà phản phệ dữ dội, thiêu rụi mọi nỗ lực kết nối tình thân của anh.


Bà Nhàn từ từ tiến lại gần cửa phòng của Khánh Vy, gương mặt bỗng chốc nở một nụ cười ma mị, lạnh lẽo—một nụ cười hoàn toàn không thuộc về người mẹ hiền từ của anh, mà là nụ cười của thực thể tà ác đang ngự trị dưới đáy giếng sâu. Bà nghiêng đầu, chiếc kéo sắt rỉ sét trên tay khẽ khàng gõ nhịp rào rạo vào thớ gỗ cửa buồng, phát ra âm thanh rùng rợn.


Bà quay sang nhìn Trần Minh bằng đôi mắt đen kịt, thì thầm với giọng điệu ma quái đầy ác ý:


"Cậu là ai mà dám trốn trong phòng con trai tôi?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!