Nhạc nềnOboro

Nợ Máu Làng Cổ Vực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù sông Hồng vào mùa nước cạn luôn mang theo một mùi vị rất đặc trưng—mùi của phù sa ẩm ướt trộn lẫn với mùi đất mục của nghĩa trang hoang đầu làng. Ở Làng Cổ Vực, thứ sương ấy dày đến mức người ta có đưa bàn tay ra trước mặt cũng chỉ thấy một màu trắng đục nhờ nhờ, lạnh buốt và nhớp nháp bám vào da thịt.


Trần Minh ngồi bên mép giường tre rách nát, đôi bàn tay gầy gò của anh run rẩy bưng bát thuốc nam nghi ngút khói đen. Trong căn nhà tranh vách đất nằm cô độc sát sườn đê, tiếng gió rít qua những khe nứt vách đất nghe như tiếng khóc than ai oán của những vong hồn chết sông. Trên chiếc giường tre, Trần Khánh Vy—em gái anh—đang co rúm người dưới tấm chăn chiên vá chằng vá chịt. Cô bé mới mười sáu tuổi, nhưng gương mặt đã xanh xao rộc rạc như một cái xác trôi sông, đôi môi thâm tím ngắt vì thiếu dưỡng khí.


"Vy... ráng uống thêm hớp thuốc này đi em. Khơi ấm bụng rồi sẽ bớt ho thôi."


Giọng Trần Minh khàn đặc, đè nén nỗi đau đớn đang cào xé tâm can. Anh đỡ nhẹ bả vai gầy guộc của em gái lên. Nhưng Vy vừa mới ghé môi vào miệng bát đất nung, một cơn ho dữ dội dội lên từ lồng ngực lép kẹp của cô bé.


"Khục... khục..."


Vy ho rũ rượi, cả người co giật mạnh. Bát thuốc trên tay Minh chao đảo, vài giọt nước đen sánh đổ ra, thấm vào chiếc chiếu cói ẩm mốc. Nhưng điều kinh hoàng hơn cả là ngụm nước mà Vy vừa nôn ra không phải là đờm, cũng không phải là máu đỏ thông thường. Đó là một chất dịch đặc quánh màu đen xám, bốc lên mùi tanh tưởi tột độ của bùn đất nghĩa trang lâu năm.


Minh vội vàng dùng vạt áo sơ mi bạc màu lau miệng cho em. Đúng lúc này, vết sẹo nhỏ dưới mắt trái của anh đột ngột nhói buốt như bị kim châm. Một giọt máu đen loãng rỉ ra từ vết sẹo, nóng rực. Nhãn quan âm dương bẩm sinh tự động kích hoạt.


Trong bóng tối lờ mờ của căn buồng, Trần Minh nhìn thấy một luồng khí đen kịt, lạnh lẽo như xúc tu của ác quỷ đang quấn chặt lấy hai lá phổi của Khánh Vy. Luồng quỷ khí ấy rỉ ra từ dưới lớp da cổ của cô bé. Minh run rẩy gạt nhẹ cổ áo của Vy sang một bên. Dưới ánh đèn dầu tù mù, trên làn da nhợt nhạt của em gái anh đã mọc lên những sợi chỉ đen li ti, đan chéo vào nhau như những rễ cây thối rữa.


Chúng đã mọc dài thêm hai phân so với ngày hôm qua.


"Anh... Minh..." Vy thều thào, đôi mắt đờ đẫn cố nhìn anh trai mình, "Em... lạnh quá... Lồng ngực em như có ai đang đổ đất ẩm vào... Em không thở được..."


"Anh biết, anh biết mà. Vy ngoan, đừng nói nữa. Anh sẽ tìm cách, nhất định anh sẽ cứu được em."


Minh nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của em gái, lòng đau như cắt. Anh đã bán sạch những gì có thể bán trong căn nhà này, từ chiếc nồi đồng rách đến cái cuốc rỉ, để mua đủ thứ thuốc nam thuốc bắc ngoài làng chài. Nhưng quỷ khí ăn mòn phổi Khánh Vy không phải là bệnh phàm trần. Càng uống thuốc thường, những sợi chỉ đen trên cổ em gái càng mọc nhanh hơn, như thể chúng đang hút sinh khí từ chính những thang thuốc ấy để nuôi mình. Vy đang dần hóa kén quỷ—cơ thể cô bé đang tự biến đổi thành một cái kén chứa đựng oán khí của dòng họ Trần.


Đột ngột, cánh cửa tre mục nát bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Tiếng gậy ba toong bọc đồng nện xuống nền đất ẩm nghe cộc, cộc, cộc khô khốc, cắt nát sự im lặng u ám của căn nhà.


Trần Hữu Trí bước vào.


Lão trưởng tộc ngoài bảy mươi tuổi nhưng da dẻ hồng hào một cách dị thường—thứ sắc diện bóng bẩy, giả tạo có được nhờ việc cướp đoạt vận khí của con cháu dòng họ qua nhiều thế hệ. Lão mặc bộ áo dài bằng gấm đen thêu chữ thọ chìm, tay cầm chiếc gậy ba toong đầu rồng bằng gỗ mun đen kịt. Đi sau lão là hai gã gia nhân lực lưỡng, mặt mũi lạnh lùng, tay lăm lăm những sợi xích đồng gỉ sét.


Trần Minh đứng bật dậy, bản năng che chắn trước giường của em gái. Vết sẹo dưới mắt trái của anh lại nhói lên kịch liệt. Qua nhãn quan âm dương, anh nhìn thấy chiếc gậy đầu rồng của Trần Hữu Trí đang bốc lên những luồng oán khí màu đỏ sậm, gào rú điên cuồng như muốn nuốt chửng chút dương khí ít ỏi còn sót lại trong căn phòng.


"Bác Trí... bác đến đây làm gì?" Minh trầm giọng gặng hỏi, tay siết chặt thành nắm đấm.


Trần Hữu Trí không thèm nhìn Minh. Lão khẽ liếc mắt về phía giường tre, nơi Khánh Vy đang thở dốc từng hơi yếu ớt. Lão khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng tàn nhẫn xuất hiện trên gương mặt già nua đầy nếp nhăn.


"Minh à, bác đến để mang cho cháu đường sống duy nhất của con bé kia."


Nói rồi, lão chậm rãi mở nắp một chiếc hộp gỗ nhỏ giắt bên hông, để lộ bên trong một viên thuốc màu đỏ thẫm, tỏa ra mùi hương thanh mát của lá dâu tằm cổ thụ ngâm chu sa bùa. Chỉ cần ngửi thấy mùi hương ấy, tiếng ho của Khánh Vy trên giường đột ngột dịu lại, luồng quỷ khí đen kịt bám quanh phổi cô bé khẽ co rụt vào trong.


"Đây là thuốc nam dâu tằm đặc chế của nhà thờ tổ," Trần Hữu Trí nhàn nhạt nói, giọng trầm khàn đầy uy lực áp chế. "Chỉ có thứ này mới kìm hãm được quỷ khí trong phổi nó. Nếu không có thuốc, trong vòng ba ngày nữa, những sợi chỉ đen kia sẽ quấn chặt lấy thực quản của em gái cháu. Nó sẽ tự nghẹt thở mà chết, da thịt sẽ hóa thành cói xanh, biến thành một cái kén quỷ trôi sông. Cháu hiểu rõ điều đó hơn ai hết, đúng không?"


Trần Minh nhìn chằm chằm vào viên thuốc đỏ trong tay lão trưởng tộc. Anh biết lão không hề nói dối. Dòng họ Trần kiểm soát toàn bộ Làng Cổ Vực bằng những nghi lễ tà dị dưới Giếng Trấn Long, và viên thuốc kia chính là thứ duy nhất giữ cho em gái anh không bị long mạch chết nuốt chửng.


"Bác muốn cháu làm gì?" Minh khàn giọng hỏi. "Hãy để cháu đưa Vy ra khỏi Làng Cổ Vực. Cháu sẽ làm thuê, làm mướn, làm bất cứ việc gì để trả nợ cho dòng họ. Chỉ xin bác hãy buông tha cho con bé!"


"Buông tha?" Trần Hữu Trí bật cười khanh khách, tiếng cười như tiếng cọ sát của hai thớ gỗ mục. "Người mang huyết mạch âm dương của họ Trần, sinh ra trên mảnh đất này, chết đi cũng phải làm ma bờ đê sông Hồng. Không ai trốn thoát được khế ước. Minh à, cháu muốn cứu nó? Rất đơn giản. Hãy thực hiện nghi lễ minh hôn ngược dòng với tân nương trăm năm."


Tai Trần Minh ù đi. Minh hôn ngược dòng—nghi lễ tà ác nhất của dòng họ Trần. Anh sẽ phải nằm chung quan tài đỏ với xác chết trăm năm của Nguyễn Thị Mộc Miên, sống lại những ký ức kinh hoàng của vong hồn từ lúc chết ngược về lúc sinh ra. Mỗi đêm tân hôn ngược dòng, anh phải hiến tế những ký ức tuổi thơ thuần khiết nhất của mình để đổi lấy manh mối giải oán. Nếu tinh thần anh bị mài mòn hoàn toàn, linh hồn anh sẽ bị tử thi nuốt chửng vĩnh viễn.


"Không... cháu không làm!" Minh gầm lên, bước tới một bước. "Các người đã dìm chết bao nhiêu cô gái trẻ dưới cái giếng cổ đó để nuôi long mạch? Bây giờ lại muốn dùng mạng của cháu để gánh nghiệp sao?"


Trần Hữu Trí không hề tức giận. Lão chỉ khẽ dùng đầu gậy ba toong nâng cằm Khánh Vy lên. Đôi mắt lão sắc lạnh như diều hâu nhìn thẳng vào Minh.


"Cháu không làm? Được thôi. Nhìn kỹ đi."


Lão ấn nhẹ đầu gậy vào cổ Khánh Vy. Những sợi chỉ đen dưới da cổ cô bé lập tức như bị kích thích, chúng trồi lên, pulsing dữ dội dưới lớp da mỏng. Vy đau đớn trợn trừng mắt, hai tay cào cấu vào cổ họng, cố gắng hớp lấy từng ngụm khí lạnh trong tuyệt vọng.


"Khục... khục... anh... cứu..."


"Dừng tay lại!" Trần Minh hét lên, lao về phía trước. Nhưng hai gã gia nhân hộ pháp lập tức áp sát, hai sợi xích đồng gỉ sét quấn chặt lấy bả vai và cánh tay anh, ghim chặt anh xuống nền đất ẩm. Sức mạnh phàm nhân của Minh hoàn toàn bất lực trước những kẻ mang tử khí bảo vệ dòng họ.


"Nhìn đi Minh," giọng Trần Hữu Trí vang lên bên tai anh đầy ma mị. "Những sợi chỉ đen kia đã mọc dài thêm hai phân. Nếu đêm nay cháu không nhập quan, ngày mai con bé sẽ bắt đầu nôn ra phổi của chính mình. Cháu có thể trốn chạy, nhưng em gái cháu thì không. Khế ước này, cháu chấp nhận hay nhìn nó hóa quỷ?"


Trần Minh quỳ rạp dưới đất, máu tươi từ vết sẹo dưới mắt trái rỉ ra rát buốt, thấm vào lớp bùn đất lạnh ngắt của sàn nhà. Anh nhìn Khánh Vy đang quằn quại trong đau đớn, nhìn đôi mắt rỉ máu của em gái đang nhìn mình cầu cứu. Tình anh em ruột thịt sâu sắc, lời hứa với người cha quá cố trước khi nhắm mắt... tất cả dồn dập ập về, đè bẹp mọi nỗi sợ hãi cái chết trong lòng anh.


Sự phản kháng yếu ớt của anh đã hoàn toàn bị thực tế tàn nhẫn dập tắt. Trần Minh nhắm mắt lại, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu.


"Cháu... chấp nhận."


Trần Hữu Trí mỉm cười thỏa mãn. Lão thu gậy lại, ném viên thuốc đỏ xuống cạnh giường Khánh Vy.


"Khôn ngoan lắm. Cho nó uống đi. Thuốc này sẽ giữ mạng cho nó đến sáng mai. Giờ Tý đêm nay, áo tân lang đỏ đã chuẩn bị sẵn ở nhà thờ tổ. Đừng chậm trễ, nếu không... cháu biết hậu quả rồi đấy."


Lão trưởng tộc xoay người, tiếng gậy ba toong lại cộc, cộc rời đi trong làn sương mù đỏ đang bắt đầu rỉ ra từ rặng tre ven đê.


Trần Minh gượng dậy, vội vàng nhặt viên thuốc đỏ hòa vào nước giếng cho Khánh Vy uống. Khi viên thuốc vừa trôi xuống cổ họng, những sợi chỉ đen trên cổ cô bé lập tức dịu đi, nhịp thở của em dần trở nên đều đặn và chìm vào giấc ngủ mê mệt. Minh vuốt tóc em gái, lòng tràn ngập một sự quyết tâm điên cuồng xen lẫn tuyệt vọng. Anh biết, kể từ giây phút này, tự do của anh đã mất, sinh mệnh của anh đã chính thức thuộc về cỗ quan tài đỏ của dòng họ Trần.


Giờ Tý cận kề. Sương mù ngoài đê sông Hồng càng lúc càng dày đặc, chuyển dần sang một sắc đỏ hỷ sự u ám. Hai gã gia nhân quay trở lại, ném lên giường một bộ đồ tân lang màu đỏ rách nát, bốc mùi sáp hòm rữa mục.


Trần Minh lặng lẽ khoác lên mình bộ đồ cưới của người chết. Vết sẹo dưới mắt trái của anh rỉ ra một vệt máu đen loãng cuối cùng, như một lời tiễn biệt đối với cuộc đời của một người sống bình thường.


Anh bước ra khỏi ngôi nhà tranh vách đất, đi theo bóng lưng lạnh lẽo của những kẻ áp giải. Con đường dẫn vào nhà thờ tổ dòng họ Trần im lìm không một bóng người, chỉ có tiếng xích đồng va chạm rào rạo dưới đất và tiếng gió rít qua rặng tre đỏ rỉ máu đầu làng.


Trần Minh bước vào gian phòng thờ tổ tối đen, nơi cỗ quan tài đỏ rực đang chờ đợi anh dưới ánh trăng u ám.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!