Thừa Phong Phá Địch
Bóng tối bao trùm rừng tre Thính Phong như một tấm màn chàm dày đặc, bị xé toạc bởi những luồng gió rít mang theo cát bụi khô khốc từ sa mạc biên thùy. Mưa bắt đầu rơi, nhưng không phải cơn mưa rào tươi mát của miền trung du, mà là những giọt nước lạnh buốt, nện bôm bốp xuống mái tranh xơ xác của quán trà Thính Phong Hiên. Trên cột gỗ chính điện, vết ăn mòn bốc khói đen do dính kịch độc ô đầu từ mũi tên trước vẫn đang rỉ ra những giọt nhựa đen ngòm, bốc mùi tanh nồng tột độ.
Giang Hoài An ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tre cũ, đôi mắt nhắm nghiền. Vết sẹo cháy sọ loang lổ bên thái dương trái—dấu tích của ngọn lửa thiêu rụi Tàng Kinh Các Võ Đang mười năm trước—đang co rút đau nhói dưới tác động của khí trời ẩm lạnh. Cơn đau như một chiếc đinh sắt nung đỏ đóng thẳng vào đại não, khiến tầm nhìn tinh thần của anh chao đảo. Nhưng Hoài An không cử động. Anh vận hành Khí Tức Quy Nguyên Pháp, hít vào một hơi thật sâu qua đường mũi, dẫn luồng khí buốt xuống phế phủ rồi thở ra từ từ theo nhịp ba ngắn một dài. Nhịp tim đang dập dồn của anh chậm lại, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho thính giác nhạy bén.
Cách đó ba mươi trượng về phía Tây Nam, trên cành tre già dẻo dai, sát thủ đánh thuê Lôi Lão Ngũ đang nghiến răng thở dốc. Sự kinh hoàng khi gã mù né tránh được hai mũi tên đầu tiên vẫn chưa tan, nhưng lòng kiêu ngạo của một kẻ cuồng sát đã đẩy gã vào đường cùng. Gã không thể thất bại. Nếu gã không mang được đầu của gã mù về cho Thiết Toán Tử để nhận số Hắc Thị Đồng Tiền thưởng, gã sẽ không còn đường sống ở biên thùy này.
Lôi Lão Ngũ vận ngoại kình dồn vào hai cánh tay thô ráp, khớp xương kêu lên những tiếng rắc rắc nhỏ. Gã rút liền một lúc ba mũi tên độc Ô Đầu Độc Phấn từ ống tiễn sau lưng, đặt chéo góc lên cánh cung ngắn rèn từ gỗ dẻo. Gã kéo căng dây cung bện từ gân bò rừng đến mức cực hạn. Tiếng gỗ dẻo chịu lực nén phát ra những âm thanh gượng ép, rên rỉ giữa tiếng gió hú.
"Két... két..."
Hoài An nghe thấy hết. Anh nghe thấy tiếng gân bò miết chặt vào thân gỗ, nghe thấy nhịp thở dồn dập, nặng nề của Lôi Lão Ngũ khi gã dồn toàn bộ kình lực bả vai trái để giữ thăng bằng trên cành tre ướt sũng. Trọng tâm của gã sát thủ đang lệch hẳn về phía hông dưới bên phải để chống lại sức gió giật.
"Ba mũi tên... chéo góc ba mươi độ... sát thương diện rộng nhắm vào ngực và hai bên sườn..." Hoài An thầm tính toán trong đầu. Khóe môi anh khẽ nhúc nhích, phát ra một tín hiệu cực nhỏ chỉ đủ cho người đang ẩn nấp trên cao nghe thấy. Anh khẽ gõ nhẹ đầu cây Lõi Thép Trúc Trượng xuống nền đất sét nện theo nhịp Cái Bang Mật Tự Quy Tắc: ba nhịp ngắn, một nhịp dài.
Đó là lệnh tấn công.
"Phựt!"
Tiếng dây cung bộc phát vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai. Ba mũi tên độc Độc Tiễn Xuyên Tâm xé gió lao đi cùng một lúc, tạo ra ba luồng rít xé gió rỗng tuếch nhưng vô cùng sắc lẹm trong không khí. Chúng vạch ra ba quỹ đạo chết chóc xuyên qua màn sương mưa, nhắm thẳng vào chiếc ghế tre nơi Hoài An đang ngồi.
Đúng tích tắc đó, từ trên ngọn tre cao chót vót của Thính Phong Nhai, một bóng đen thẳng đứng như kiếm lao vút xuống.
Hàn Vũ xuất hiện như một làn khói đen mượt mà. Gã không rơi tự do, mà áp dụng bộ pháp Nghịch Bộ Thừa Phong dẻo dai. Đôi chân gã di chuyển theo hình zic-zac nhanh nhẹn, mượn đúng luồng gió giật ngược của bão cát để nâng đỡ cơ thể, đồng thời mượn tiếng xào xạc dữ dội của lá tre bị gió lay để hoàn toàn che giấu tiếng bước chân và sát khí của bản thân.
Trong tay Hàn Vũ, thanh Hàn Gia Thiết Kiếm rèn lại từ lõi sắt nguội vung lên một vòng tròn hoàn mỹ dưới màn mưa. Ý cảnh Thính Phong Kiếm Ý bộc phát cực hạn, lưỡi kiếm nương theo luồng gió chuyển động dẻo dai, không hề có quỹ đạo cố định.
"Keeng! Keeng!"
Hai tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa không trung. Lưỡi kiếm gãy của Hàn Vũ chém chính xác vào thân của hai mũi tên độc đi đầu, hất văng chúng găm phập vào vách đá Thính Phong Nhai, chất độc ô đầu ăn mòn đá hộc bốc khói xèo xèo.
Tuy nhiên, mũi tên độc thứ ba đi chéo góc bên sườn phải quá hiểm hóc. Dù Hàn Vũ đã cố gắng xoay hông né tránh, mũi tên vẫn sượt qua vai trái của gã. Tiếng vải thô rách toạc vang lên sắc lẹm. Mũi tên độc xé rách một mảng lớn trên chiếc áo khoác vải thô của Hàn Vũ, để lại một vết xước mỏng rỉ máu tươi trên da thịt gã trước khi bay vút ra ngoài hiên quán trà.
"Hự!" Hàn Vũ khẽ rên rỉ vì đau đớn, nhưng gã không hề dừng lại. Cú nhảy từ trên cao dã ngoại tiêu hao của gã một lượng lớn thể lực, cơ đùi và cổ chân phải chịu áp lực bám đất lầy lội nặng nề.
Lôi Lão Ngũ trên cành tre già kinh hoàng tột độ khi thấy kiếm pháp quỷ mị của gã thiếu niên. Gã hoảng hốt vứt bỏ cây cung ngắn đã trống rỗng, tay phải thò vào thắt lưng định rút đoản đao không phản quang ra cận chiến phòng thủ.
Nhưng ngay khi ngón tay gã sát thủ vừa chạm vào chuôi đoản đao, giọng nói trầm tĩnh, lạnh lùng của Giang Hoài An từ dưới quán trà bỗng vang lên, xuyên qua tiếng mưa bão rống rít:
"Nghịch hướng gió mười lăm độ! Nhập Sơn Khai Lộ, đâm thẳng nách trái gã!"
Lời chỉ điểm chính xác từng li như một luồng điện xẹt qua tâm trí Hàn Vũ. Gã không cần suy nghĩ, lòng tin tuyệt đối vào sư phụ mù giúp gã hành động nhanh hơn cả phản xạ tự nhiên. Hàn Vũ dồn toàn bộ nội lực Hàn Băng Thủy Kình vào gót chân bám đất lầy lội, đẩy mạnh cơ thể lao thẳng về phía trước.
Gã vung kiếm đâm thẳng một chiêu Nhập Sơn Khai Lộ cực nhanh. Cánh tay gã duỗi thẳng, cổ tay xoay mạnh một vòng tròn nhỏ để mượn lực xoáy xé gió.
Lôi Lão Ngũ lúc này đang dồn trọng tâm chân trái để quay người trốn chạy, tay phải kéo đao làm lộ ra toàn bộ vùng nách trái và bả vai phải trống trải không có phòng ngự. Gã hoàn toàn bất lực nhìn mũi kiếm gãy rỉ sét lao tới.
"Xoẹt! Phựt!"
Đường kiếm của Hàn Vũ đi theo một quỹ đạo thẳng tắp hiểm hóc. Mũi kiếm gãy rèn lại đầu tiên chém đứt đôi dây cung ngắn bện từ gân bò rừng đang giắt bên hông Lôi Lão Ngũ, sau đó đâm xuyên qua bả vai phải của gã sát thủ, ngập sâu đến ba phân.
"Á!!!"
Một tiếng thét thảm thiết vang lên xé toạc đêm mưa. Máu tươi đỏ thẫm bắn ra tung tóe, nhuộm đỏ cả những chiếc lá tre xanh mướt xung quanh. Kiếm chiêu phá hủy hoàn toàn khớp vai phải của Lôi Lão Ngũ, khiến cánh tay cầm đao của gã rụng rời, đoản đao đen rơi thẳng xuống bùn đất lầy lội.
Hàn Vũ rút mạnh kiếm ra, vung chân đạp thẳng vào ngực Lôi Lão Ngũ, đá văng thân hình gầy gò của gã sát thủ từ trên cành tre già rơi rớt xuống bãi đất sét đỏ ngoài hiên quán trà.
"Bịch!"
Lôi Lão Ngũ đau đớn co quắp dưới đất, tay trái ôm chặt bả vai phải đang rỉ máu không ngừng. Gã cố gắng lết lùi về phía sau, đôi mắt ti hí tràn ngập sự sợ hãi tột độ nhìn gã thiếu niên mặc áo đen rách vai đang từ từ bước tới, thanh kiếm gãy rỉ sét rỏ từng giọt máu nóng xuống đất.
"Sư phụ! Để con kết liễu gã phản đồ này, rửa sạch vết dơ của rừng tre!" Hàn Vũ gầm lên, sát khí u uất dâng cao trong mắt, gã vung kiếm định chém ngang cổ họng đối thủ.
"Vũ nhi, dừng tay!"
Giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy lực của Giang Hoài An vang lên từ hiên quán trà. Anh chậm rãi bước ra ngoài màn mưa, tay phải chống cây Lõi Thép Trúc Trượng gõ nhẹ xuống đất đá phát ra những tiếng "cộc... cộc..." giòn giã. Thẩm Dao lặng lẽ đi bên cạnh, che cho anh một chiếc nón lá rách.
Hoài An đứng thẳng người trước mặt gã sát thủ đang run rẩy. Anh nghiêng nhẹ đầu, dùng thính giác nhạy cảm nghe nhịp tim đập nhanh hoảng hốt và hơi thở rách nát của Lôi Lão Ngũ.
"Ta cần một nhân chứng sống," Hoài An chậm rãi nói, giọng nói của anh lạnh buốt như nước mưa biên thùy. "Nói đi, kẻ nào đứng sau thuê ngươi? Có phải Thiết Toán Tử không?"
Lôi Lão Ngũ cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương tủy ở khớp vai bị đứt gân, gã nhổ ra một ngụm máu tươi lẫn bùn đất, cười rùng rợn: "Ha... gã mù... ngươi biết thì đã sao? Ngươi nghĩ ngươi có thể sống sót rời khỏi Lạc Diệp Trấn này sao?"
Hàn Vũ tức giận vung chân đạp mạnh vào vết thương bả vai phải của gã sát thủ, khiến Lôi Lão Ngũ hét lên đau đớn mặt mày xám ngoét. "Sư phụ hỏi, ngươi chỉ việc trả lời! Khôn hồn thì khai ra, nếu không ta sẽ phế nốt cánh tay còn lại của ngươi!"
Lôi Lão Ngũ nhìn thanh kiếm gãy rỉ sét đang kề sát cổ họng rách da rỉ máu của mình, sự kiên định cuối cùng của một sát thủ đánh thuê hoàn toàn sụp đổ trước cái chết cận kề. Gã run rẩy khai giọng khàn đặc:
"Là... là Thiết Toán Tử... Mưu sĩ của Thiết Huyết Bang đã đưa cho ta ba mươi Hắc Thị Đồng Tiền... Gã muốn ta lấy đầu gã mù để thử lòng... Nhưng... nhưng các ngươi không xong rồi..."
Hoài An khẽ nhíu mày, vết sẹo sọ bên thái dương trái lại giật nhẹ một nhịp đau nhói. Anh cảm nhận được một mối đe dọa lớn hơn đang áp sát. "Nói tiếp đi. Thiết Huyết Bang đang có âm mưu gì?"
Lôi Lão Ngũ thở hổn hển, ánh mắt dại đi vì mất máu quá nhiều, gã cười khẩy đầy tuyệt vọng:
"Bang chủ Lục Thiên Hành đã tức giận tột độ vì mất mát tài chính buôn lậu Vân Thiết lậu ở phía Bắc... Gã biết các ngươi đang che giấu Hàn Vũ và ngọc bích gia bảo... Đêm mưa bão bùng sắp tới... gã sẽ dẫn theo một trăm côn đồ trang bị cung nỏ và dầu hỏa... bao vây phóng hỏa thiêu rụi cái quán trà tranh nghèo nàn này... giết sạch không chừa một ai... các ngươi... các ngươi chờ chết đi..."
Hàn Vũ nghe xong, sắc mặt gã biến đổi sâu sắc, cánh tay cầm kiếm khẽ run lên vì phẫn nộ và lo âu. Một trăm côn đồ trang bị cung nỏ dầu hỏa là một lực lượng áp đảo hoàn toàn đối với một quán trà nghèo cô độc giữa rừng tre.
Hoài An vẫn đứng lặng yên giữa màn mưa lạnh. Khuôn mặt anh không hề lộ ra một tia hoảng sợ nào, phong thái vẫn dung dị tự tại như một người gác cổng già vô hại. Anh khẽ gõ nhẹ gậy tre xuống đất, ra hiệu cho Hàn Vũ:
"Trói gã lại, giấu vào hầm chứa trà sấy khô dưới bếp. Dao nhi, dùng Huyết Sâm Biên Thùy băng bó vết thương vai cho Vũ nhi. Cơn bão thực sự... sắp đổ ập xuống Thính Phong Hiên rồi."
Bóng tối bão bùng ngoài rừng tre dường như càng lúc càng dày đặc hơn, tiếng gió rít qua kẽ lá tre xào xạc như tiếng cười rùng rợn của tử thần đang khép chặt vòng vây quanh quán trà nghèo biên thùy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!