Mũi Tên Đêm Tối
Sương mù lạnh lẽo của vùng biên thùy Lạc Diệp Trấn tràn vào rừng tre Thính Phong như những dải lụa xám ẩm ướt. Đêm đã về khuya, nhưng cái lạnh khô khốc của sa mạc hoang vu vẫn luồn lách qua những khe hở của mái tranh nghèo quán trà Thính Phong Hiên.
Giang Hoài An ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tre cũ kỹ sát góc tường gỗ. Anh mặc bộ y phục vải thô màu xám tro bạc màu, mái tóc đen buộc hờ bằng dải vải rách đung đưa nhẹ theo nhịp gió rít qua khe cửa. Đôi mắt anh nhắm nghiền, bên thái dương trái là vết sẹo cháy sọ lớn loang lổ—dấu tích tàn khốc của ngọn lửa thiêu rụi Tàng Kinh Các Võ Đang mười năm trước.
Dưới sự kích thích của luồng gió bão cát hanh khô thổi từ phía biên giới, vết sẹo sọ cũ bỗng giật liên hồi, mang theo những cơn đau nhói thấu tận tâm can. Hoài An khẽ nhíu mày, hai tay đan chéo đặt trước đan điền trống rỗng không nửa tia nội lực. Anh hít vào một hơi thật sâu qua đường mũi, dẫn luồng khí lạnh buốt xuống phế phủ, rồi từ từ thở ra bằng miệng theo nhịp ba ngắn một dài của Khí Tức Quy Nguyên Pháp. Nhịp tim đang dồn dập của anh dần bình ổn trở lại, xoa dịu các dây thần kinh sọ não đang căng lên như dây đàn.
Đối với người thường, đêm mưa bão cát ngoài rừng tre là một sự hỗn tạp điếc tai. Nhưng đối với Thính Phong Biện Vị của Hoài An, thế giới xung quanh lại hiện lên thành một bản đồ âm thanh ba chiều vô cùng sống động. Anh nghe được tiếng những giọt sương đêm đọng trên lá tre trượt nhẹ rồi rơi khẽ xuống đất sét đỏ, tiếng đất cát sụt lún nhẹ ở khoảng cách mười trượng, và cả tiếng lửa than củi lép bép cháy dưới đáy ấm đất nung đang đun trà Thần Tâm.
Mùi hương ngải cứu dịu nhẹ và Thanh Tâm Thảo sấy khô bốc lên nghi ngút từ vòi ấm trà, mang theo hơi ấm hiếm hoi xua đi cái lạnh buốt của đêm tối.
"Xoạch."
Một tiếng động cực kỳ nhẹ, di chuyển không tiếng động từ phía sau bếp tiến lại gần. Thẩm Dao—cô gái câm bán trà cùng anh—bước ra. Bước chân của cô nhẹ đến mức ngay cả những tai mắt thính nhạy nhất của hắc bang cũng khó lòng phát hiện, nhưng Hoài An vẫn nghe thấy tiếng ma sát rất nhỏ của gấu áo vải thô vá nhiều mảnh của cô chạm vào cạnh bàn gỗ.
Thẩm Dao quỳ xuống bên cạnh Hoài An, bàn tay nhỏ nhắn nhưng thô ráp vì lao động khẽ đặt lên vai anh. Ngón tay cô khẽ thêu nhanh lên mu bàn tay anh ba nhịp ngắn: có mùi lạ.
Hoài An khẽ gật đầu, khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ lười biếng, trầm tĩnh như một lão bán trà vô hại. Anh khẽ nhấp một ngụm trà ấm, nhưng khứu giác nhạy cảm từ nhỏ lập tức bắt được một biến động bất thường trong luồng gió thổi vào từ cửa sổ phía Tây Nam.
Đó không phải là mùi ẩm mốc của đất cát sau mưa bão, cũng không phải mùi lá tre già mục nát. Đó là một mùi đắng nghét, lạnh buốt và thoang thoảng vị tanh nồng của kim loại rỉ sét—mùi của Ô Đầu Độc Phấn, thứ kịch độc chuyên dùng để tẩm lên ám khí của giới sát thủ biên thùy.
Luồng gió mang theo mùi thảo độc ấy thổi tới từ khoảng cách ba mươi trượng phía Tây Nam quán trà, nơi có rặng tre già rậm rạp nhất của rừng tre Thính Phong.
Trong bóng tối dày đặc của rừng tre, Lôi Lão Ngũ đang nấp mình trên một cành tre già dẻo dai. Gã mặc bộ y phục đen tuyền bó sát cơ thể, khuôn mặt che kín bằng vải đen chỉ lộ ra đôi mắt ti hí sắc lạnh như mắt rắn. Lôi Lão Ngũ là một sát thủ đánh thuê tàn nhẫn, gã không quan tâm đến ân oán giang hồ, gã chỉ quan tâm đến những đồng Hắc Thị Đồng Tiền mà Thiết Toán Tử—mưu sĩ xảo quyệt của Thiết Huyết Bang—đã hứa hẹn dâng nộp nếu lấy được đầu của gã mù bán trà này.
Lôi Lão Ngũ khẽ dịch chuyển trọng tâm chân trái, tay phải rút ra một mũi tên đen từ ống tiễn giấu sau lưng. Đầu mũi tên được rèn bằng thép nguội, bọc một lớp bột độc Ô Đầu Độc Phấn xám xịt. Gã đặt tên lên cây cung ngắn rèn từ gỗ dẻo dã ngoại, hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp bắt đầu kéo căng dây cung.
"Két... két..."
Tiếng ma sát cực nhỏ của dây cung bện từ gân bò rừng miết vào thân gỗ dẻo vang lên giữa tiếng xào xạc của lá tre. Đối với người thường, âm thanh đó hoàn toàn bị tiếng gió hú của bão cát nuốt chửng. Nhưng đối với tai của Giang Hoài An, nó lại rõ ràng như tiếng sấm sét rạch ngang trời đêm.
"Dây cung kéo căng bảy phần... Trọng tâm lệch trái... Sát khí nhắm thẳng thái dương trái..." Hoài An thầm tính toán trong đầu. Anh không hề cử động, chén trà đất nung trên tay vẫn giữ vững không một gợn sóng.
Lôi Lão Ngũ ở khoảng cách ba mươi trượng khẽ nheo mắt. Gã nhắm thẳng vào vết sẹo cháy sọ lớn bên thái dương trái của Hoài An—nơi gã cho rằng là điểm yếu nhất trên sọ não của đối phương. Gã khẽ buông tay.
"Phựt!"
Tiếng dây cung rung nhẹ tần số cao bộc phát giữa đêm tối. Mũi tên độc xé gió bắn tới với tốc độ kinh hoàng, tạo ra một tiếng rít xé gió cực nhỏ của đuôi lông vũ cọ xát vào không khí. Quỹ đạo của mũi tên đi theo đường thẳng tắp, lao vun vút qua những kẽ lá tre xào xạc, nhắm thẳng vào đầu gã mù.
Ngay tích tắc mũi tên độc chỉ còn cách thái dương trái đúng nửa thước, Giang Hoài An bỗng động.
Anh không hề đứng dậy, cũng không vận một tia nội lực nào. Anh chỉ khẽ nghiêng người qua bên phải đúng hai tấc, động tác vô cùng tự nhiên như thể anh chỉ đang cúi đầu để tránh một giọt nước mưa rơi từ mái tranh.
"Vút!"
Mũi tên độc sượt qua vài sợi tóc đen của Hoài An, mang theo một luồng gió lạnh buốt mang mùi thảo độc tanh nồng lướt qua mặt anh.
"Phập!"
Mũi tên cắm phập cực mạnh vào cột gỗ quán trà phía sau lưng anh, ngập sâu đến ba phân. Chất kịch độc Ô Đầu Độc Phấn bám trên đầu mũi tên ngay lập tức tàn phá cấu trúc gỗ, tạo ra những tiếng sủi bọt xèo xèo và một làn khói đen nồng nặc bốc lên, ăn mòn rách một mảng lớn trên thân cột gỗ sồi.
Trên cành tre già, Lôi Lão Ngũ kinh hoàng suýt chút nữa rơi cả cung ngắn khỏi tay. Đôi mắt ti hí của gã trợn trừng lên đầy vẻ hoài nghi. Gã là một sát thủ bắn cung bách phát bách trúng ở vùng biên giới, khoảng cách ba mươi trượng đối với gã là cự ly không thể trượt. Hơn nữa, gã mù kia hoàn toàn không có một tia võ công hay nội lực nào để phát hiện ra mũi tên bắn lén trong đêm bão bùng.
"Trùng hợp! Chắc chắn chỉ là trùng hợp gã cúi đầu uống trà!" Lôi Lão Ngũ cắn răng tự nhủ, lòng căm thù và sự kiêu ngạo của một sát thủ bị tổn thương dữ dội.
Gã nhanh chóng rút ra mũi tên độc thứ hai, đặt lên dây cung. Lần này, gã không nhắm vào đầu nữa, gã nhắm thẳng vào giữa ngực—vị trí tim của Giang Hoài An, nơi có diện tích tiếp xúc lớn hơn và cực khó để né tránh bằng cách nghiêng đầu.
"Phựt!"
Mũi tên thứ hai bộc phát xé gió bắn ra, tốc độ và lực bắn còn mạnh hơn cả phát súng đầu tiên. Tiếng rít xé gió của đuôi lông vũ lần này sắc lẹm, vạch ra một đường thẳng vô hình xuyên qua màn sương mù dày đặc nhắm thẳng vào tim Hoài An.
Nhưng Giang Hoài An đã chuẩn bị sẵn sàng.
Ngay khi nghe tiếng dây cung rung nhẹ tần số cao dội lại thính giác, tay phải anh đã nhấc cây Lõi Thép Trúc Trượng mộc mạc đặt bên cạnh bàn lên. Anh không đứng dậy, chỉ vung nhẹ cây gậy tre xanh ra phía trước ngực.
"Cốp!"
Một tiếng va chạm kim loại giòn giã vang lên giữa gian quán trà tối tăm. Đầu mũi tên độc bằng thép nguội đập thẳng vào thân gậy tre xanh. Nhưng thay vì xuyên thủng thân tre dẻo, mũi tên bị chặn đứng hoàn toàn bởi lõi thép huyền thiết huyền bí giấu kín bên trong gậy tre do Phùng Bá rèn đúc.
Lực phản chấn cực mạnh từ gậy tre làm chệch hướng quỹ đạo bay của mũi tên, khiến nó văng mạnh ra ngoài, cắm phập xuống nền đất sét đỏ ngoài hiên quán trà.
Lôi Lão Ngũ lúc này thực sự cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Gã nhận ra mình không phải đang đối đầu với một gã mù bán trà phàm nhân vô hại, mà là một kỳ nhân dị sĩ sở hữu thính giác nhạy bén đến mức quỷ thần khó lường. Gã cố gắng dùng ám khí độc sương đen ném ra để tạo ra màn khói dày đặc hòng vô hiệu hóa thính giác của Hoài An.
Thế nhưng, Hoài An đã dựa vào hướng gió thổi qua kẽ lá tre xào xạc, tính toán được gió đêm đang thổi mạnh từ hướng Đông Nam ngược về phía Tây Nam—ngay vị trí ẩn nấp của gã sát thủ. Quả nhiên, màn khói độc sương đen vừa tung ra đã bị gió đêm thổi ngược hướng hoàn toàn về phía sau lưng Lôi Lão Ngũ, khiến chính gã phải ho sặc sụa và lùi lại tránh độc.
"Kẻ nào đứng sau thuê ngươi? Thiết Toán Tử sao?" Hoài An chậm rãi lên tiếng, giọng nói ôn hòa trầm tĩnh của anh vang lên rõ ràng giữa tiếng xào xạc của rừng tre, hướng thẳng về phía cành tre già cách ba mươi trượng.
Lôi Lão Ngũ kinh hoàng tột độ khi thấy vị trí ẩn nấp của mình bị gã mù đọc vị chính xác không sai một thước. Sự sợ hãi tột cùng biến thành dã tâm cuồng sát điên cuồng. Gã cắn răng, khuôn mặt vặn vẹo tàn nhẫn dưới lớp vải đen. Gã không thể rút lui tay trắng, danh tiếng của gã sẽ bị hủy hoại hoàn toàn nếu thất bại trước một gã mù không võ công.
Gã nhanh chóng lắp cùng lúc ba mũi tên độc Ô Đầu Độc Phấn lên cung ngắn, áp dụng tuyệt kỹ Độc Tiễn Xuyên Tâm mạnh nhất của mình. Ba mũi tên xếp chéo góc, dây cung kéo căng đến mức cực hạn phát ra tiếng kêu răng rắc gượng ép của gỗ dẻo.
Gã quyết định hạ sát thủ tiêu cả nhóm bằng một loạt bắn vây sát không có góc chết.
Trong khi đó, trên ngọn tre cao chót vót của Thính Phong Nhai cách đó không xa, Hàn Vũ đang lặng lẽ ẩn nấp trong màn sương mù dày đặc. Thanh kiếm gãy gia bảo bọc vải đỏ sờn rách đeo hông gã khẽ rung nhẹ theo nhịp gió rít. Đôi mắt gã chứa đầy sát khí u uất đang nhắm chặt, lắng nghe mọi nhịp thở và tiếng động của gã sát thủ dưới sự hướng dẫn thính giác của sư phụ từ xa, sẵn sàng cho một cú nhảy bổ nhào phản kích phá địch hiểm nghèo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!