Nhạc nềnPrairie

Sóng Ngầm Chợ Nghèo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù rạng đông ở Lạc Diệp Trấn vừa tan, nhường chỗ cho cái nắng hanh hao, khô khốc đặc trưng của vùng biên thùy đất sét đỏ. Thế nhưng hôm nay, Tây nhai chợ nghèo không có cái vẻ nhếch nhác, bình lặng thường ngày. Thay vào đó là bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở, nồng nặc mùi dầu hỏa, mùi thức ăn ôi thiu bị dẫm nát và tiếng la hét thô dã của đám côn đồ hắc bang.


"Rầm! Bốp!"


Tiếng gỗ mục gãy vụn vang lên giòn giã giữa lòng chợ nghèo Tây Nhai. Gánh đậu phụ đơn sơ của Trương Đại Tẩu bị một gã lâu la Thiết Huyết Bang đạp đổ không thương tiếc. Những miếng đậu phụ trắng ngần, mịn màng—kế sinh nhai duy nhất của một gia đình nghèo khổ—vỡ nát bét, trộn lẫn vào vũng bùn đất lầy lội dưới chân đám côn đồ. Tiếng khóc xé lòng của Trương Đại Tẩu vang lên, u uất và bất lực giữa vòng vây của những gã đàn ông thô dã cầm gậy sắt.


"Van xin các đại gia... xin các đại gia tha cho!" Trương Đại Tẩu quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy ống quần da thú cáu bẩn của một gã lâu la, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt lam lũ đầy vết muội than. "Gia đình tôi tháng này đã nộp đủ ba mươi Hắc Thị Đồng Tiền bảo kê rồi mà... Con trai tôi còn đang ốm liệt giường, xin các đại gia chừa cho mẹ con tôi một con đường sống!"


"Nộp đủ?" Một giọng nói khàn đặc, đầy sát khí vang lên từ phía sau đám đông lâu la.


Đám đông dạt ra, lộ ra dáng vẻ thô dã của phân đà chủ Tây Nhai—Bạch Mao Hổ. Hắn mặc chiếc áo cộc tay lộ ra hình xăm hổ đen nham nhở trên ngực, chỏm tóc nhuộm trắng trước trán đung đưa theo nhịp bước chân. Hắn đi lại khập khiễng, tiếng bước chân phát ra âm thanh kỳ lạ: "Cộc... xoạch... cộc... xoạch". Chân trái của hắn kéo lê trên đất cát chưa đầy nửa phân. Vết thương lệch khớp gối chân trái cũ—hậu quả của một trận chiến giang hồ năm xưa—mỗi khi thời tiết khô hanh lại khiến hắn đau nhức, làm cho tính khí hắn càng thêm phần tàn bạo.


Bạch Mao Hổ cúi đầu nhìn Trương Đại Tẩu, chiếc nhẫn đồng lớn đeo ở ngón tay cái khẽ gõ nhẹ vào chuôi đao ngắn giắt hông. Hắn nhổ một bãi nước bọt đục ngầu xuống vũng đậu phụ nát, cười gằn:


"Tháng trước là ba mươi đồng, nhưng tháng này bang chủ Lục Thiên Hành đã có lệnh mới. Dân nghèo Tây Nhai muốn yên ổn làm ăn thì phải đóng gấp đôi! Sáu mươi đồng sắt! Không có tiền? Vậy thì cút khỏi cái Lạc Diệp Trấn này!"


"Sáu mươi đồng..." Trương Đại Tẩu rụng rời tay chân, ngã ngồi xuống đất. Số tiền đó bằng cả nửa năm thu nhập của gánh đậu phụ nghèo này.


Cách đó không xa, dưới bóng râm của mái hiên nha môn xập xệ, vài gã lính tuần tra nát rượu khoác áo giáp binh cũ kỹ rách nát đang đứng khoanh tay nhìn. Trần Thiết Đầu—gã lính tuần canh cổng trấn có vết sẹo dài ngang mũi—khẽ nhíu mày, tay nắm chặt cán trường thương rỉ sét. Nhưng gã chỉ thở dài một tiếng rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác. Nha môn Lạc Diệp Nha Môn từ lâu đã nhận hối lộ hàng tháng của Thiết Huyết Bang. Huyện lệnh Triệu Đại Hải đã có lệnh ngầm: chuyện của hắc bang, nha môn tuyệt đối không được can thiệp.


Sự vô chính phủ tàn bạo ấy như một gọng kìm bóp nghẹt cuộc sống của những con người dưới đáy giang hồ.


Giữa con ngõ tối tăm dẫn vào khu chợ nghèo Tây Nhai, Giang Hoài An lặng lẽ bước đi. Anh mặc bộ y phục vải thô màu xám tro bạc màu, mái tóc đen buộc hờ bằng dải vải rách, đôi mắt nhắm nghiền dưới vết sẹo cháy sọ lớn loang lổ bên thái dương trái. Thẩm Dao lặng lẽ đi bên cạnh anh, bàn tay nhỏ nhắn của cô gái câm nắm lấy một góc vạt áo xám của Hoài An để dẫn đường, di chuyển không một tiếng động như một chiếc lá rụng giữa mùa đông.


Hoài An không dùng mắt nhìn, nhưng toàn bộ thảm cảnh bên ngoài chợ nghèo đã hiện lên thành một bản đồ âm thanh ba chiều sống động trong tâm trí anh. Tiếng gỗ mục gãy vụn ở khoảng cách bốn mươi trượng, tiếng khóc nghẹn ngào của Trương Đại Tẩu, và đặc biệt là tiếng bước chân "cộc... xoạch..." lệch hướng trái của Bạch Mao Hổ.


Anh nghe rõ nhịp thở phì phò dồn dập của Bạch Mao Hổ—hơi thở của một kẻ đang vận ngoại kình thô bạo nhưng kinh mạch hông dưới đang bị nghẽn tắc do vết thương gối trái chưa lành.


"Dao nhi, rẽ vào ngõ hẹp phía Tây," Hoài An khẽ nói nhỏ, giọng nói ôn hòa trầm tĩnh của anh hoàn toàn bị tiếng ồn ào của chợ nghèo che lấp.


Thẩm Dao khẽ gật đầu, kéo nhẹ vạt áo anh rẽ vào một con hẻm tối tăm, ẩm ướt đầy mùi rác rưởi và nước thải sinh hoạt. Đây là ranh giới của khu ổ chuột Tây Nhai, nơi mà ngay cả lâu la Thiết Huyết Bang cũng lười bén mảng tới vì sự nghèo khổ cùng cực của nó. Nhưng đối với Cái Bang Lạc Diệp Phân Đà, đây lại là giang sơn của họ.


Hoài An dừng bước trước một đống rơm rách nát ở góc hẻm cụt. Anh nhấc cây Lõi Thép Trúc Trượng mộc mạc lên, khẽ gõ nhẹ đầu gậy xuống một phiến đá nứt nẻ.


"Cộc... cộc... cộc-cộc..."


Âm thanh giòn giã vang lên theo một nhịp điệu ngắn dài đều đặn, mô phỏng hoàn hảo tiếng dế mèn kêu đêm giữa rừng tre. Đây chính là Cái Bang Mật Tự Quy Tắc—hệ thống truyền tin không lời bằng nhịp gõ gậy tre mà Hoài An đã học thuộc lòng từ những cuốn sử quan giang hồ cũ.


Một khoảng lặng ngắn trôi qua.


Từ góc tối của đống rơm rách, một bóng người mập mạp khẽ cựa quậy. Tiếng gõ gậy tre ngắn phản hồi vang lên từ dưới đất cát:


"Cộc... cộc-cộc... cộc."


Tần Tam—trưởng phân đà Cái Bang địa phương—bước ra từ bóng tối. Gã mặc chiếc áo vá trăm mảnh rách nát bẩn thỉu, tay cầm gậy tre ngắn xanh bóng, răng sún một chiếc đang khẽ nhe ra cười. Hông gã giắt bầu rượu đất nung quen thuộc bốc lên mùi rượu thuốc nồng nặc.


"Giang tiên sinh, ngài quả thực có thính giác của thần tiên," Tần Tam khẽ nói, giọng nói láu lỉnh nhưng chứa đựng sự kính trọng tuyệt đối. Gã vờ như một kẻ ăn mày đang ngửa tay xin tiền, tiến lại gần Hoài An. "Tây nhai chợ nghèo đang bão bùng bão cát, Bạch Mao Hổ đang phát điên vì không tìm thấy Hàn Vũ. Ngài lại dám dẫn cô nương này đi lại thong dong thế này sao?"


Hoài An không trả lời câu hỏi của gã. Anh đứng thẳng người, tay chống gậy tre xanh, nhắm mắt hỏi bằng giọng trầm mặc:


"Tình hình Hàn Gia Tiêu Cục phế tích thế nào?"


"Độc Nhãn Long đã rút bớt người khỏi phế tích tiêu cục," Tần Tam khẽ thì thầm, mắt gã vẫn đảo liên tục cảnh giác nhìn ra đầu ngõ. Gã khẽ nhấp một ngụm rượu từ bầu đất, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu. "Nhưng gã vẫn để lại ba tên thám báo ẩn nấp trong rừng tre Thính Phong cách quán trà của ngài khoảng ba mươi trượng. Hàn Vũ đêm qua luyện kiếm trên vách đá Thính Phong Nhai đã chém chết một tên thám báo định bỏ chạy báo tin. Xác của gã đã được đệ tử của tôi dọn dẹp và chôn cất bảo mật dưới thung lũng sâu."


Hoài An khẽ gật đầu. Anh biết rõ sự tiến bộ của đệ tử đầu tiên. Hàn Vũ sau khi đả thông được huyệt Kiên Tỉnh bị kẹt đã ngộ ra Thính Phong Kiếm Ý phòng ngự, thực lực thực chiến đã bước vào Nội Kình Cảnh trung cấp. Nhưng một nhành tre xanh chưa thể chống lại cả một pháo đài đá kiên cố của Thiết Huyết Bang.


"Còn chuyến hàng đêm nay?" Hoài An khẽ hỏi, đầu gậy tre của anh khẽ gõ nhẹ xuống đất một nhịp.


Tần Tam nghe câu hỏi, sắc mặt mập mạp bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng. Gã tiến sát lại gần Hoài An, vờ như đang chỉ đường cho gã mù:


"Giang tiên sinh đoán không sai một phân. Đêm nay, vào giờ Tý, Thiết Huyết Bang sẽ vận chuyển một chuyến hàng Vân Thiết Khoáng lậu cực lớn qua Lạc Diệp Kiều để giao cho người của Hoa Sơn Phái. Chuyến hàng này trị giá hàng vạn lượng bạc quan ngân, là nguồn thu kinh tế chính để Lục Thiên Hành nuôi dưỡng hàng trăm lâu la và hối lộ huyện lệnh Triệu Đại Hải."


"Vân Thiết Khoáng..." Hoài An khẽ lặp lại từ khóa.


Trong đầu anh, sơ đồ cấu trúc tài chính của Thiết Huyết Bang lập tức hiện ra rõ ràng. Vân Thiết Khoáng là loại quặng sắt cực kỳ quý hiếm khai thác bất hợp pháp từ hầm mỏ bỏ hoang phía Bắc trấn. Khi pha trộn vào thép rèn, nó tăng độ cứng gấp ba lần, giúp binh khí không bị mẻ khi va chạm mạnh. Đây chính là thứ tài nguyên kinh tế mà Hoa Sơn Phái đang thèm khát để rèn đúc vũ khí cho kiếm trận của họ.


Nếu có thể đánh sập chuyến hàng này tại Lạc Diệp Kiều, nguồn tài chính của Thiết Huyết Bang sẽ bị chặt đứt, buộc Lục Thiên Hành phải lộ ra sơ hở.


"Nhưng Giang tiên sinh, ngài phải cẩn thận," Tần Tam bỗng nắm lấy vai Hoài An, giọng nói run rẩy nhẹ vì lo lắng. "Thiết Toán Tử—gã mưu sĩ xảo quyệt của hắc bang—đã bắt đầu nghi ngờ quán trà Thính Phong Hiên của ngài che giấu Hàn Vũ. Hắn đã dùng Hắc Thị Đồng Tiền thu mua thông tin từ chợ đen, và... hắn đã thuê Lôi Lão Ngũ."


Hoài An khẽ nhíu mày. Vết sẹo cháy sọ bên thái dương trái bỗng nhói lên một cơn đau buốt ngắn hạn do anh phải tập trung suy nghĩ logic phân tích thông tin. Anh hỏi:


"Lôi Lão Ngũ? Kẻ sử dụng độc tiễn?"


"Chính là gã!" Tần Tam gật đầu lia lịa, mồ hôi hột rỉ ra trên trán gã. "Lôi Lão Ngũ là đao khách lang thang chuyên nhận tiền giết người ở biên thùy. Gã sử dụng một cây cung ngắn rèn từ gỗ dẻo dã ngoại, bắn ra những mũi tên độc tẩm Ô Đầu Độc Phấn cực kỳ tàn độc. Chỉ cần dính một vết xước nhỏ, chất độc sẽ gây tê liệt cơ bắp và ngừng thở trong mười hơi thở. Gã đã âm thầm thâm nhập rừng tre Thính Phong từ canh ba đêm qua, mục tiêu chính là ngài và Hàn Vũ!"


Sát khí ngầm đang khép chặt vòng vây quanh quán trà nghèo.


Hoài An đứng lặng yên giữa con ngõ tối ẩm ướt. Tiếng gió lạnh rít qua khe tường đá dội lại tai anh, mang theo mùi tanh nồng của độc dược ô đầu và tiếng gầm rú đập phá của bọn lâu manh ngoài chợ nghèo Tây Nhai. Anh hiểu rõ giới hạn thể chất của mình—một phàm nhân mù lòa không có nửa tia nội lực thực thể, nếu đối đầu trực diện với ám khí độc tiễn tầm xa của Lôi Lão Ngũ sẽ là tự sát.


Nhưng anh có thính giác nghe gió đoán hình tuyệt đối, và anh có Hàn Vũ—thanh kiếm gãy đã được đả thông kinh mạch.


"Tần Tam," Hoài An chậm rãi bảo, giọng nói ôn hòa nhưng chứa đựng một sự quyết đoán lạnh lùng của một mưu sĩ thao túng đại cục. "Báo cho đệ tử Cái Bang chuẩn bị sẵn sàng tại Lạc Diệp Kiều đêm nay. Chuyến hàng Vân Thiết lậu phải bị chặn lại. Còn Lôi Lão Ngũ... gã muốn tìm ta trong rừng tre ban đêm, ta sẽ cho gã thấy thế nào là bóng tối thực sự."


Tần Tam rùng mình trước khí chất tĩnh lặng đáng sợ của gã mù bán trà. Gã cúi đầu chào, khẽ nhét một mảnh giấy mật báo nhỏ giấu dưới đáy bát sứt vào tay Thẩm Dao, rồi nhanh chóng lủi vào bóng tối của đống rơm rách nát, biến mất không dấu vết.


Thẩm Dao nhẹ nhàng nắm lấy tay Hoài An, ngón tay cô khẽ thêu nhanh lên mu bàn tay anh hai nhịp ngắn: về quán trà.


Hoài An khẽ gật đầu, chống cây Lõi Thép Trúc Trượng gõ nhẹ xuống đất đá định vị đường đi. Tiếng gõ "cộc... cộc..." giòn giã vang lên đều đặn giữa con ngõ tối, dẫn lối cho gã mù bán trà quay trở về rừng tre Thính Phong, nơi mà một bóng đen tử thần mang theo cung ngắn tẩm độc đang âm thầm rình rập rạng đông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!