Nhạc nềnPrairie

Nghe Gió Luyện Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù rạng đông ở Lạc Diệp Trấn chưa bao giờ mang lại cảm giác thanh bình. Nó dày đặc, xám xịt và nồng nặc mùi cát bụi khô khốc từ sa mạc biên thùy thổi vào, cuộn trào qua những kẽ hở của vách tre nát nơi Thính Phong Hiên. Dưới nền đất sét nện lạnh lẽo, Hàn Vũ vẫn quỳ sụp hai đầu gối, đầu cúi sát đất, hai tay dâng cao thanh Hàn Gia Thiết Kiếm gãy đôi rỉ sét. Cánh tay phải của gã vẫn run rẩy co giật nhẹ do dư chấn của cú gõ điểm huyệt Kiên Tỉnh từ cây gậy tre của Giang Hoài An. Vết thương cũ trên bả vai phải của gã, vốn bị rách ra do những cử động bạo lực trước đó, đang rỉ máu đỏ tươi, thấm qua lớp băng gạc vải thô cũ kỹ thành một vệt loang lổ ghê người.


Giang Hoài An đứng thẳng người, một tay chống cây Lõi Thép Trúc Trượng xanh mướt xuống nền đất. Gương mặt anh nhợt nhạt, vết sẹo cháy sọ loang lổ bên thái dương trái bỗng nhói lên một cơn đau âm ỉ kinh niên do thời tiết chuyển lạnh đột ngột. Anh khẽ nhắm nghiền đôi mắt mù lòa, hít một hơi thật sâu để vận hành Khí Tức Quy Nguyên Pháp, điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập của mình.


"Dao nhi," Hoài An khẽ gọi, giọng nói trầm tĩnh, ôn hòa nhưng vang rõ trong gian quán trống trải. "Mang thuốc tới cho gã."


Thẩm Dao di chuyển không tiếng động từ sau gian bếp tối tăm bước ra. Trên tay cô là một chiếc bát đất nung nhỏ chứa thứ thuốc mỡ màu đỏ sậm bốc lên mùi thơm nồng của thảo dược núi rừng xen lẫn vị đắng nhẹ—đây chính là Huyết Sâm Biên Thùy được bào chế theo công thức gia truyền của mẫu thân cô. Cô gái câm lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh Hàn Vũ. Ngón tay thô ráp nhưng vô cùng khéo léo của cô nhẹ nhàng gỡ lớp băng gạc đẫm máu trên vai gã thiếu chủ tiêu cục sa cơ. Khi thứ thuốc mỡ đỏ sậm chạm vào vết thương hở, một cảm giác nóng bỏng như lửa đốt lập tức xộc thẳng vào da thịt Hàn Vũ, khiến gã nghiến chặt răng, trán nổi đầy gân xanh để không phát ra tiếng rên rỉ.


"Thuốc này bồi bổ khí huyết, có tính hỏa cực mạnh," Hoài An chậm rãi giải thích, đầu gậy tre của anh khẽ gõ nhẹ xuống đất hai nhịp đều đặn. "Nó sẽ kích thích dòng máu chảy nhanh hơn, ép toàn bộ máu ứ trong gân cốt bả vai của ngươi ra ngoài. Nhưng nếu ngươi không thể chịu đựng được cái nóng thấu xương này, gân mạch vai phải của ngươi sẽ vĩnh viễn bị phế bỏ do khí tức nghẽn tắc."


Hàn Vũ không ngước đầu lên, giọng gã khàn đặc, chứa đựng một sự kiên định đến cực đoan: "Sư phụ... đệ tử chịu được. Dù có phải lột da tráo xương, chỉ cần có thể báo thù rửa oan cho gia tộc, đệ tử tuyệt đối không nửa lời oán than."


Hoài An khẽ thở dài. Anh sờ soạng lưỡi kiếm gãy rỉ sét mà Hàn Vũ đang dâng trên tay, cảm nhận những vết sứt mẻ nham nhở dọc theo thân thép lạnh lẽo. Thanh kiếm này, giống như chủ nhân của nó, đầy rẫy tổn thương và hận thù, nhưng cốt thép bên trong vẫn chưa hề gãy nát.


"Đứng lên đi," Hoài An thu tay lại, chống gậy quay người bước ra phía cửa quán trà. "Vết thương đã được cố định, nhưng gân mạch của ngươi vẫn chưa thông. Muốn luyện kiếm pháp thực chiến phá địch của Võ Đang, ngươi phải học cách nghe gió trước khi học cách vung kiếm. Đi theo ta."


Hàn Vũ gượng dậy, cánh tay phải vẫn còn tê dại nhưng cảm giác nóng ấm từ dược lực Huyết Sâm đang dần lan tỏa, xoa dịu cơn đau nhức thấu xương. Gã nhặt thanh kiếm gãy lên, lặng lẽ bước theo sau bóng lưng xám tro của gã mù bán trà, tiến thẳng vào màn sương mù dày đặc của rừng tre Thính Phong.


***


Địa hình của rừng tre Thính Phong rậm rạp và hiểm trở. Tiếng lá tre xào xạc dưới những luồng gió lạnh rít qua kẽ lá tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, dễ dàng che giấu hành tung của những kẻ ẩn nấp. Họ đi xuyên qua những thân tre già đung đưa, vượt qua những con dốc đá hộc gồ ghề trơn trượt để leo lên đỉnh Thính Phong Nhai—vách đá cao chót vót ở rìa rừng tre, nơi đón nhận những luồng gió bão cát mạnh nhất từ sa mạc biên thùy thổi vào.


Tại đỉnh nhai, gió rít lên những tiếng gầm rú điếc tai xé gió qua các khe đá hẹp. Đứng sát mép vực sâu trăm trượng, chỉ cần sẩy chân một inch là sẽ tan xương nát thịt dưới lòng thung lũng đá hộc bên dưới. Hàn Vũ đứng đó, gió thổi tung bay tà áo thô đen rách nát của gã, sát khí trong mắt gã vẫn chưa hề nguôi ngoai.


Giang Hoài An đứng cách gã ba thước, phong thái dung dị tự tại như hòa làm một với vách đá đón gió. Anh đưa tay ra hiệu:


"Nhắm mắt lại."


Hàn Vũ giật mình, nhưng ngay lập tức nhắm chặt đôi mắt. Bóng tối ập đến, và ngay lập tức, tiếng gió hú dồn dập xung quanh vách đá Thính Phong Nhai trở nên phóng đại gấp mười lần trong thính giác của gã. Đó là một sự hỗn loạn tột độ, tiếng gió rít qua tai gã như tiếng gầm rú của vạn con dã thú, khiến gã mất đi hoàn toàn cảm giác về phương hướng và khoảng cách.


"Sư phụ, con..." Hàn Vũ hoang mang mở miệng.


"Không được mở mắt!" Giọng nói của Hoài An vang lên lạnh lùng, lấn át cả tiếng gió bão cát. "Mắt của ngươi là kẻ lừa dối lớn nhất. Nó khiến ngươi lầm tưởng rằng ngươi nhìn thấy hướng kiếm đâm, nhưng thực chất ngươi chỉ đang phản xạ theo nỗi sợ hãi của thị giác. Hãy dùng tai để cảm nhận khoảng cách vật lý thực tế xung quanh ngươi."


Hoài An cúi người, bàn tay dài sờ soạng dưới đất, nhặt lên một nắm mẩu gỗ nhỏ và những viên đá dăm dã ngoại. Anh khẽ xoay nhẹ cổ tay trái, ném một mẩu gỗ nhỏ bay thẳng về phía ngực Hàn Vũ.


"Vút!"


Hàn Vũ nghe thấy tiếng gió rít sắc lẹm đột ngột xé rách màn sương mù, gã hốt hoảng vung thanh kiếm gãy theo bản năng để phòng thủ diện rộng. Nhưng gã vung kiếm quá rộng, man lực thô bạo dồn hết vào bả vai phải khiến vết thương cũ nhói lên một cơn đau điếng. Lưỡi kiếm chém vào khoảng không trống rỗng.


"Bộp!"


Mẩu gỗ nhỏ đập trúng bả vai trái của gã, tuy không có nội lực nhưng lực ném vật lý vẫn khiến Hàn Vũ lùi lại một bước sát mép vực trơn trượt.


"Lực đánh quá cứng nhắc, vai phải nhấc cao lộ nách!" Hoài An quát lớn, tay phải anh lại ném tiếp mẩu gỗ thứ hai nhắm thẳng vào hông trái của đệ tử.


Hàn Vũ cố gắng lách người né tránh, nhưng bộ pháp leo núi cứng nhắc của Hàn Gia Nhập Sơn Kiếm Phổ khiến gót chân gã bị kẹt vào khe đá hộc trơn trượt dã ngoại. Gã mất đà, ngã nhào xuống nền đất đá nhám, đầu gối va đập mạnh rách da rỉ máu.


"Ngươi đang dùng man lực để chống lại gió!" Hoài An đứng thẳng, đầu hơi nghiêng về phía trước, thính giác nhạy bén của anh nghe rõ từng tiếng ma sát khớp xương và nhịp thở dồn dập, hỗn loạn của đệ tử. "Kiếm pháp của Võ Đang nhu hòa dẻo dai như nước chảy đá mòn. Gió thổi hướng nào, kiếm đi hướng đó. Ngươi phải thả lỏng toàn bộ cơ vai, hạ thấp trọng tâm đan điền xuống hông dưới, để dòng khí tức của Hàn Băng Thủy Kình tuần hoàn tự nhiên dọc theo kinh mạch cánh tay."


Hàn Vũ gượng dậy từ vũng bùn đất lầy lội, cơ thể gã đã bắt đầu xuất hiện những vết bầm tím loang lổ. Gã thở hổn hển, lòng kiêu ngạo trẻ tuổi bị chà đạp tàn nhẫn dưới những mẩu gỗ vô hại của gã mù. Gã nghiến răng, nhắm chặt mắt một lần nữa, cố gắng gạt bỏ sự nóng vội và thù hận đang thiêu đốt tâm trí.


"Tiếp tục!" Hoài An không cho gã thời gian nghỉ ngơi. Anh vung tay ném liên tiếp ba mẩu gỗ nhỏ bay chéo góc với tốc độ cực nhanh nhắm vào ba vị trí hiểm yếu: trán, ngực và cổ họng của Hàn Vũ.


"Vút! Vút! Vút!"


Hàn Vũ hít vào một hơi thật sâu qua đường mũi, dẫn luồng khí lạnh buốt của rạng đông xuống phế phủ theo nhịp thở điều hòa mà Hoài An đã dạy. Gã cố gắng thả lỏng hoàn toàn cơ vai và cánh tay phải đang bị tê dại. Trong bóng tối tuyệt đối, giữa tiếng gầm rú của gió bão cát Thính Phong Nhai, gã bỗng nhiên nghe thấy ba tiếng rít gió nhỏ bé, sắc nét có tần số cao dội lại tai gã.


Đó không phải là tiếng gió bão hỗn tạp, mà là tiếng ma sát của không khí bị xé rách bởi những vật thể di chuyển nhanh vật lý.


"Tránh bên trái hai phân!" Một giọng nói vô hình tự động vang lên trong tâm trí gã.


Hàn Vũ không suy nghĩ, gã lách nhẹ hông trái qua một bên cực kỳ mượt mà. Mẩu gỗ thứ nhất sượt qua tai gã bay mất.


Ngay tích tắc tiếp theo, gã xoay nhẹ cổ tay phải, thanh kiếm gãy rèn lại khẽ rung nhẹ tạo ra tiếng o o nhỏ tinh tế. Gã không vung kiếm bằng man lực cơ bắp, mà mượn đúng luồng gió giật mạnh từ sa mạc thổi vào để đẩy lưỡi kiếm lướt đi.


"Keng! Keng!"


Hai tiếng va chạm giòn giã vang lên giữa không trung sương mù. Thanh kiếm gãy của Hàn Vũ gạt phăng hai mẩu gỗ còn lại rơi rụng xuống đất đá một cách chính xác tuyệt đối chỉ bằng thính giác định vị.


Cùng lúc đó, một tiếng "rắc" trầm đục vang lên từ sâu bên trong bả vai phải của gã. Huyệt Kiên Tỉnh bị nghẽn tắc bấy lâu nay bỗng nhiên bị dòng nội lực Hàn Băng Thủy Kình cuộn trào xung kích đập tan hoàn toàn điểm tắc nghẽn gân cốt. Một luồng khí tức dẻo dai dồi dào từ đan điền tuôn chảy xối xả khắp kinh mạch cánh tay phải, trả lại cảm giác linh hoạt ấm áp tột độ cho gã.


"Phù..."


Hàn Vũ thở ra một hơi dài, luồng khí tức ngưng tụ thành một làn sương trắng mỏng giữa trời đông lạnh giá. Gã từ từ mở mắt, nhìn xuống bàn tay phải đang nắm chặt chuôi kiếm gãy không còn một tia run rẩy nào. Kình lực dẻo dai bao quanh lưỡi kiếm rỉ sét, tạo ra một luồng kiếm quang lấp lánh mờ ảo.


"Sư phụ... con đả thông được rồi!" Hàn Vũ mừng rỡ tột độ quỳ một gối xuống đất, giọng nói run rẩy vì xúc động. Gã đã chính thức đột phá cảnh giới, đả thông kinh mạch bước vào Nội Kình Cảnh thực chiến, ngộ ra kiếm ý phòng ngự đầu tiên của Thính Phong Kiếm Ý.


Giang Hoài An khẽ gật đầu, phong thái vẫn dung dị tự tại như cũ. Anh chống gậy tre xanh, chậm rãi bảo:


"Ngươi chỉ mới bước một bước nhỏ vào ngõ hầu của kiếm đạo. Thính Phong Kiếm Ý lấy sự tĩnh lặng của tinh thần để ngự trị vạn lực bạo lực vật lý của đối thủ. Nhưng giang hồ hiểm ác không cho ngươi nhiều thời gian để khổ luyện dã ngoại."


Hoài An bỗng dừng lại, đầu gậy tre xanh của anh khẽ nhấc lên khỏi mặt đất nửa inch. Đôi mắt mù nhắm nghiền của anh hướng thẳng về phía rặng tre dày đặc phía Đông Bắc, cách vách đá khoảng ba mươi trượng.


Thông qua thính giác nhạy bén tuyệt đối của Thính Phong Thính Pháp, Hoài An nghe thấy một tiếng động cực nhỏ—tiếng ma sát nhẹ của tà áo vải thô khi gã thám báo hắc bang ẩn nấp (vốn được Độc Nhãn Long để lại rình rập từ tập trước) khẽ dịch chuyển trọng tâm chân trái để rút lui báo tin.


"Có kẻ rình rập," Hoài An nói nhỏ, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết sa mạc. "Ba mươi trượng, hướng Đông Bắc, dưới bóng râm của ba thân tre già đan chéo nhau. Gã đang dồn lực vào chân trái để khinh công chạy trốn báo tin về tổng đàn Thiết Huyết Bang."


Hàn Vũ lập tức đứng thẳng người dậy, ánh mắt gã lóe lên một tia sát khí lạnh lùng u uất. Gã không cần dùng mắt nhìn hướng chạy, tai gã giờ đây đã nghe rõ tiếng lá tre bị gạt nhẹ xào xạc theo bước chân tháo chạy của kẻ thù.


"Đệ tử xin đi giải quyết gã!" Hàn Vũ khàn giọng nói.


"Nhắm mắt lại, mượn hướng gió thổi để ra chiêu," Hoài An trầm tĩnh ra lệnh. "Đâm thẳng một kiếm Nhập Sơn Khai Lộ phá vỡ nách trái của gã."


Hàn Vũ nhắm chặt mắt, thân hình lướt đi nhanh như một làn gió lạnh. Gã áp dụng bộ pháp né tránh Nghịch Bộ Thừa Phong di chuyển zic-zac ngược hướng gió thổi để che giấu hoàn toàn tiếng bước chân của mình trong rừng tre rậm rạp. Chỉ trong chớp mắt, gã đã áp sát đến khoảng cách ba trượng phía sau tên thám báo đang hoảng hốt chạy trốn.


Tên thám báo hắc bang nghe thấy tiếng gió rít bất thường phía sau, kinh hãi định rút đoản đao cận chiến phòng thủ. Nhưng gã chưa kịp xoay người, Hàn Vũ đã vung thanh kiếm gãy đâm thẳng một kiếm Nhập Sơn Khai Lộ cực nhanh, lưỡi kiếm mỏng dẻo dai đi theo đúng luồng gió chuyển động tự nhiên, đâm xuyên qua bả vai trái của gã thám báo, phá vỡ hoàn toàn kinh mạch tay trái của gã.


"Phập!"


Tên thám báo phun ra một ngụm máu tươi, ngã gục xuống nền đất sét đỏ rách nát rỉ máu dữ dội, không kịp phát ra một tiếng kêu cứu nào.


Hàn Vũ rút kiếm, lưỡi kiếm gãy không dính một giọt máu nhờ tốc độ đâm kiếm cực nhanh và kình lực dẻo dai của Nội Kình Cảnh. Gã mở mắt nhìn xác kẻ thù nằm dưới chân, lòng căm thù tột độ trong lòng phần nào được xoa dịu bằng chiến thắng thực chiến đầu tiên.


Từ trong bóng tối của rừng tre, Thẩm Dao lặng lẽ bước tới bên cạnh Hoài An. Cô khẽ kéo vạt áo xám của anh, dùng ngón tay thô ráp viết nhanh lên mu bàn tay anh ba nhịp dồn dập: có biến lớn ở chợ nghèo.


Cùng lúc đó, Tần Tam—phân đà chủ Cái Bang địa phương—hớt hải chạy xuyên qua rừng tre tiến lại gần, khuôn mặt lấm lem bùn đất đầy vẻ lo lắng hốt hoảng:


"Giang tiên sinh! Hàn thiếu chủ! Có biến lớn rồi! Thiết Huyết Bang không tìm thấy Hàn thiếu chủ, bang chủ Lục Thiên Hành nổi giận tột độ, đã ra lệnh cho phân đà chủ Bạch Mao Hổ dẫn hàng chục côn đồ tràn vào Tây nhai chợ nghèo để đập phá và tống tiền dân nghèo, hòng ép nhóm các vị phải lộ diện nộp mạng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!