Tử Huyệt Kiếm Phổ
Hơi sương lạnh buốt của rạng đông luồn qua những kẽ hở trên vách tre nát của Thính Phong Hiên, mang theo mùi đất ẩm sau trận bão cát đêm qua. Ánh sáng mờ đục của buổi sớm mai chưa đủ sức xua đi bóng tối u uất trong gian quán nhỏ. Trên chiếc bàn gỗ mộc mạc, chén trà thảo mộc thanh tâm đã nguội lạnh từ lâu. Giang Hoài An ngồi im lặng trên chiếc ghế tre sờn cũ, hai tay đan chéo đặt trước đan điền trống rỗng không nửa tia nội lực. Vết sẹo bỏng lớn loang lổ bên thái dương trái của anh—di chứng từ ngọn lửa thiêu rụi Tàng Kinh Các mười năm trước—đang giật lên từng hồi đau nhói kinh niên dưới tiết trời buốt giá. Anh hít vào một hơi thật sâu, vận hành Khí Tức Quy Nguyên Pháp theo nhịp ba ngắn một dài để bình ổn áp lực máu lên vùng xương sọ bị nứt, cố giữ cho thính giác nhạy bén không bị những cơn đau hành hạ.
Từ phía sau bếp, Thẩm Dao lặng lẽ bước ra. Bước chân của cô gái câm nhẹ đến mức không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền đất sét nện. Cô khẽ chạm vào bả vai Hoài An, ngón tay thô ráp vì lao động viết nhanh lên mu bàn tay anh ba nhịp ngắn: có người rình rập. Hoài An không quay đầu, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu đã biết. Thông qua thính giác nhạy cảm của kỹ năng Thính Phong Biện Vị, anh đã nghe thấy tiếng lá tre xào xạc bất thường ở khoảng cách ba mươi trượng phía Đông Bắc. Đó không phải là tiếng gió thổi tự nhiên, mà là tiếng ma sát cực nhẹ của tà áo vải thô khi gã thám báo hắc bang ẩn nấp chuyển dịch trọng tâm chân trái. Độc Nhãn Long đã rút quân, nhưng con rắn độc ấy vẫn để lại một chiếc đuôi rình rập ngoài rừng tre.
"Rầm... rắc..."
Một tiếng động trầm đục vang lên từ dưới sàn gỗ bếp. Nắp hầm ngầm ngụy trang bằng những bao trà sấy khô bị đẩy lệch sang một bên. Hàn Vũ chật vật bò lên từ lòng đất tối tăm, hơi thở gã dồn dập, hổn hển như một con dã thú bị dồn vào chân tường. Gương mặt thanh niên khoảng hai mươi tuổi trắng bệch vì mất máu, nhưng đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí, tràn ngập sự phẫn uất và u uất tột độ của mối nợ máu diệt môn. Tay phải gã siết chặt lấy chuôi thanh Hàn Gia Thiết Kiếm gãy đôi rỉ sét—di vật duy nhất của phụ mẫu nằm trong đống tro tàn của Hàn Gia Tiêu Cục.
"Gã mù... ngươi cứu ta làm gì?" Hàn Vũ khàn giọng gầm lên, vết thương rách vai phải bị rách nhẹ do cử động mạnh bạo lực bắt đầu rỉ máu đỏ tươi thấm qua lớp băng gạc vải thô mà Thẩm Dao đã cẩn thận băng bó đêm qua. Gã run rẩy chĩa lưỡi kiếm gãy vào ngực Hoài An. "Tiêu cục của ta bị diệt môn, phụ mẫu ta chết không toàn thây dưới kiếm lệnh của Nhạc Sơn Hải! Ta không thể trốn chui trốn lủi ở cái xó xỉnh này! Ta phải ra ngoài, ta phải giết sạch lũ Thiết Huyết Bang, ta phải băm vằn tên ngụy quân tử Hoa Sơn đó!"
Thẩm Dao kinh hãi định lướt tới dùng bột trà mù mắt ngăn cản, nhưng Hoài An khẽ giơ tay trái lên chặn cô lại. Anh vẫn ngồi im lặng trên ghế tre, phong thái dung dị tự tại như một người gác cổng già vô hại. Đôi mắt nhắm nghiền của anh hướng thẳng về phía Hàn Vũ, giọng nói chậm rãi, ôn hòa nhưng sắc bén như dao:
"Ngươi muốn đi báo thù? Bằng thanh kiếm gãy rỉ sét này? Hay bằng một thân gân mạch đầy tử huyệt, chưa ra tới cổng trấn đã bị lâu la Thiết Huyết Bang đâm xuyên họng?"
"Ngươi nói cái gì?" Hàn Vũ nghiến răng, lồng ngực phập phồng dữ dội. "Kiếm pháp Hàn gia ta là do phụ thân ta—Hàn Thiên Phong—truyền thụ chính tông! Hàn Gia Nhập Sơn Kiếm Phổ từng tung hoành biên thùy này ba mươi năm, làm sao có thể đầy tử huyệt? Ngươi chỉ là một gã mù bán trà vô hại không nửa tia nội lực, biết cái gì về kiếm đạo mà dám sỉ nhục gia học của ta?"
Hoài An khẽ thở dài, anh đứng thẳng người dậy, tay phải cầm cây gậy tre mộc mạc Lõi Thép Trúc Trượng chống xuống đất một tiếng "cộc" giòn giã dội lại âm thanh định vị địa hình xung quanh. Anh chậm rãi bảo:
"Nếu ngươi không phục, cứ vung kiếm đâm thử một chiêu xem sao. Ta không dùng nửa tia nội lực, chỉ dùng cây gậy tre này để chỉ ra cho ngươi thấy thế nào là gia học chính tông đầy sơ hở."
Lòng kiêu ngạo của một thiếu chủ tiêu cục bị tổn thương sâu sắc. Hàn Vũ gầm lên một tiếng, gã dồn toàn bộ nội lực tàn dư vào chân phải, bộ pháp bám đất lao về phía trước. Gã vung thanh kiếm gãy đâm thẳng một chiêu Nhập Sơn Khai Lộ nhắm thẳng vào cột gỗ chịu lực chính của quán trà để chứng minh thực lực. Đường kiếm đâm ra mang theo kình lực dũng mãnh, xé gió rít lên một tiếng "vút" sắc lẹm, thể hiện căn cơ Tam lưu đỉnh phong vững chắc.
Nhưng Hoài An vẫn đứng im lặng giữa luồng gió kiếm thổi qua áo vải xám tro của mình. Thông qua Hơi Thở Đoán Kình, tai anh nghe rõ tiếng ma sát khớp bả vai phải của Hàn Vũ bị lệch hướng do vết thương cũ chèn ép, và tiếng thở dồn dập dập dập không đều nhịp đan điền của gã. Anh không hề né tránh, chỉ nhẹ nhàng mở miệng nói:
"Vai phải nhấc quá cao ba phân, nách trái hở ba tấc."
"Vút!"
Mũi kiếm gãy của Hàn Vũ đâm sượt qua cột gỗ chịu lực, lực đánh quá mạnh khiến gã bị mất đà trọng tâm nghiêng về phía trước. Phẫn nộ tột cùng vì bị một gã mù đọc vị, Hàn Vũ xoay hông trái, vung kiếm chém ngang một đường tàn bạo nhắm thẳng vào tầm hông của Giang Hoài An.
Đường chém ngang mang theo sát khí ngút trời, nhưng trong mắt Hoài An, chuyển động ấy chậm chạp và đầy rẫy kẽ hở gân mạch. Ngay tích tắc lưỡi kiếm gãy sát sườn, Hoài An khẽ nghiêng người lách qua phải hai tấc với độ chính xác đến từng phân nhờ thính giác nhạy cảm. Đồng thời, anh nhấc nhẹ đầu gậy tre xanh Lõi Thép Trúc Trượng gõ nhẹ một tiếng "cộc" giòn giã vào đúng tử huyệt nghẽn khí Kiên Tỉnh trên khuỷu tay phải của Hàn Vũ.
"Keng!"
Thanh Hàn Gia Thiết Kiếm gãy rơi tuột khỏi tay gã thanh niên, nện xuống sàn gỗ vang lên một tiếng động lạnh lẽo. Toàn bộ cánh tay phải của Hàn Vũ lập tức tê liệt hoàn toàn, khí tức đan điền đang vận hành dồn lên bả vai bị nghẽn lại đột ngột, chạy ngược dòng kinh mạch chạy loạn xạ.
"A!"
Hàn Vũ đau đớn thét lên một tiếng thấu xương tủy. Gã lùi lại ba bước, tay trái ôm chặt cánh tay phải đang co giật nhẹ liên tục. Gã cố gắng vận nội kình dồn lực xung kích huyệt đạo bị tắc nghẽn để khôi phục cảm giác, nhưng càng vận khí, luồng khí tức hỗn loạn càng đập mạnh vào kinh mạch bị tổn thương, gây ra những cơn đau nhói dữ dội thấu tận tâm can (failedAttempts). Vết thương cũ trên vai gã rách rộng hơn, máu tươi rỉ ra thấm đỏ cả mảng băng gạc vải thô (costPaid).
"Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì?" Hàn Vũ quỳ một chân xuống đất, ngước nhìn gã mù bán trà trước mặt với ánh mắt kinh hoàng tột độ. Gã không thể tin được một người không có một tia nội lực thực thể lại có thể hạ gục gã chỉ bằng một cú gõ nhẹ của cây gậy tre xanh.
Hoài An chậm rãi bước tới, nhặt thanh kiếm gãy gia bảo của Hàn gia lên, ngón tay dài sờ soạng dọc theo lưỡi kiếm sứt mẻ đầy bùn đất. Anh thở dài bảo:
"Đây không phải là tà thuật, mà là sự thấu tỏ gân mạch võ học. Hàn Gia Nhập Sơn Kiếm Phổ của gia tộc ngươi vốn được sáng tạo để chiến đấu ở địa hình rừng núi hiểm trở gồ ghề dã ngoại. Bộ pháp bám đất leo núi của nó đòi hỏi gót chân phải cắm sâu xuống đá hộc, trọng tâm dồn vào hông dưới. Nhưng khi ngươi di chuyển trên nền đất bằng phẳng lầy lội của Lạc Diệp Trấn, bộ pháp leo núi ấy trở nên quá cứng nhắc, làm chậm tốc độ xoay người của ngươi đi một phần mười hơi thở. Hơn nữa, chiêu Nhập Sơn Khai Lộ của ngươi đâm thẳng góc đâm kiếm quá rộng, bả vai phải nhấc cao để lấy đà sẽ tự động kéo căng gân mạch nách trái, để lộ tử huyệt Kiên Tỉnh hoàn toàn không có phòng thủ. Đối thủ chỉ cần một kiếm mỏng đâm xiên từ dưới lên là có thể phế bỏ cánh tay của ngươi ngay lập tức."
Hàn Vũ đờ người ra, những lời phân tích của gã mù như những nhát búa tạ đập tan mọi niềm tự hào kiêu ngạo của gã. Phụ thân gã chưa từng dạy gã những điều này, kiếm phổ gia truyền cũng chưa từng ghi chép những sơ hở chí mạng ấy.
"Làm sao... làm sao ngươi lại biết rõ kiếm phổ của nhà ta đến thế?" Hàn Vũ run giọng hỏi.
Giang Hoài An quay lưng lại, hướng đôi mắt mù về phía rừng tre Thính Phong xào xạc ngoài cửa. Ký ức về ngọn lửa rực cháy thiêu rụi Tàng Kinh Các Võ Đang mười năm trước bỗng tái hiện sống động trong đầu anh, mang theo hình ảnh phụ thân Giang Sùng hy sinh thân mình đẩy anh ra ngoài đám khói độc. Anh trích xuất trí nhớ siêu phàm về 3.000 cuốn võ kinh đã đọc thuộc lòng bằng xúc giác thời trẻ, chậm rãi nói:
"Hàn Gia Nhập Sơn Kiếm Phổ thực chất chỉ là một tàn bản được cải tiến từ chương thứ ba của cuốn Võ Đang Du Thân Kiếm Pháp cũ. Mười lăm năm trước, phụ thân ngươi—Hàn Thiên Phong—từng vận chuyển lương thảo lên núi Võ Đang, được ân sư quá cố Thanh Vân Tử chỉ điểm cho ba chiêu kiếm leo núi để tự vệ trên đường vận tiêu. Phụ thân ngươi dựa vào ba chiêu đó để tự sáng tạo ra Nhập Sơn Kiếm Phổ. Nhưng gã đã sửa đổi gân mạch vận kình để tăng sức bộc phát ngoại kình thô bạo, vô tình biến những kẽ hở gân cốt thành tử huyệt chí mạng. Ngươi luyện tập theo lối mòn ấy hằng năm, gân mạch đã bị xơ cứng xơ cứng nghẽn khí tức đan điền bả vai, làm sao có thể đối phó với kiếm pháp tinh diệu của phái Hoa Sơn?"
Nghe đến ba chữ "phái Võ Đang" và danh xưng "Thanh Vân Tử", Hàn Vũ hoàn toàn bị chấn động tinh thần. Gã nhận ra người mù bán trà vô hại trước mặt này không phải là một kẻ tàn phế bình thường, mà là một vị ẩn sĩ nắm giữ toàn bộ tri thức võ học tối cao của thiên hạ trong đầu.
Sự căm thù nóng vội, lòng kiêu ngạo trẻ tuổi và sự phẫn uất của mối nợ máu diệt môn tiêu cục trong lòng Hàn Vũ hoàn toàn tan vỡ, nhường chỗ cho một sự kính trọng và khát khao ngộ đạo tột cùng. Gã hiểu rằng, nếu không có sự chỉ điểm của Giang Hoài An, gã sẽ mãi mãi là một kẻ phế vật ôm hận chết thảm dưới tay kẻ thù.
"Bịch!"
Hàn Vũ dứt khoát dập đầu quỳ sụp xuống nền đất ẩm mốc của quán trà Thính Phong Hiên, hai tay dâng thanh kiếm gãy rỉ sét lên trên đầu, giọng nói run rẩy đầy quyết tâm:
"Đệ tử Hàn Vũ ngu muội, bị thù hận che mắt, khinh thường tiền bối! Kính xin tiền bối thương xót gánh vác trách nhiệm báo thù rửa oan cho gia tộc ta, chỉ điểm gân mạch kiếm pháp cho đệ tử! Hàn Vũ nguyện quỳ xin dập đầu bái tiền bối làm sư phụ, cả đời trung thành tuyệt đối, chết cũng không thay đổi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!