Nhạc nềnPrairie

Lá Trà Giấu Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đập cửa rầm rập của Độc Nhãn Long dội vào vách tre mỏng manh như tiếng gầm rú của quỷ dữ. Sức mạnh từ chuôi đao sắt nện liên hồi khiến những hạt nước mưa đọng trên mái tranh rung lên, bắn tung tóe vào trong gian quán tối tăm. Gió bão cát ngoài sa mạc vẫn gào rú, tạt từng luồng lạnh buốt qua khe hở vách tre, mang theo hơi nước ẩm ướt và cái lạnh thấu xương của đêm đông biên ải.


Giang Hoài An đứng thẳng người giữa gian quán, tay trái nắm chặt cây gậy tre xanh Lõi Thép Trúc Trượng gõ nhẹ xuống đất định vị. Vết sẹo bỏng lớn loang lổ bên thái dương trái của anh đang giật lên từng hồi đau nhói, một cảm giác nóng bỏng như lửa thiêu từ mười năm trước đang cuộn trào trong hộp sọ. Anh nhắm chặt đôi mắt mù lòa, khẽ hít vào một hơi thật sâu qua đường mũi, dẫn luồng khí lạnh buốt xuống phế phủ, rồi từ từ thở ra bằng miệng theo nhịp ba ngắn một dài của Khí Tức Quy Nguyên Pháp. Nhịp tim đang dồn dập của anh dần bình ổn trở lại, nhường chỗ cho thính giác nhạy bén đến mức cực đoan của kỹ năng Thính Phong Biện Vị.


Phía sau tủ bếp, Thẩm Dao lặng lẽ đứng trong bóng tối. Bàn tay nhỏ nhắn của cô gái câm đang giắt hờ thắt lưng, nơi có chiếc túi vải đựng bột trà mù mắt phòng thân. Cô không phát ra một tiếng động nào, nhưng nhịp thở nhẹ nhàng của cô truyền đến tai Hoài An một sự kiên định tuyệt đối. Dưới gầm sàn gỗ bếp, trong hầm chứa trà sấy khô nồng nặc mùi khói than củi, Hàn Vũ vẫn đang hôn mê sâu. Vết thương rách vai phải của gã đã được Thẩm Dao băng bó bằng vải thô sạch, máu tươi đã được những lá trà khô rải dày trên sàn hút sạch và ngụy trang mùi hương hoàn hảo. Nhưng thanh Hàn Gia Thiết Kiếm gãy đôi rỉ sét đặt cạnh gã vẫn là một mối nguy hiểm chí mạng nếu bị phát hiện.


"Rầm!"


Cánh cửa tre rách nát cuối cùng không chịu nổi sức mạnh của ngoại công, chốt cửa bằng gỗ sồi gãy đôi vang lên một tiếng "rắc" giòn giã. Cánh cửa đổ sập vào trong, luồng gió mưa bão bùng lập tức tràn vào, thổi tắt ngọn nến dầu leo lét trên bàn trà.


Độc Nhãn Long dẫn theo bốn tên thám báo Thiết Huyết Bang xông vào quán. Tiếng ủng da đẫm nước mưa nện rầm rập lên sàn gỗ, kéo theo mùi tanh nồng của bùn đất lầy lội và hơi lạnh của sắt thép. Ánh đuốc trên tay chúng bập bùng, hắt những bóng đen dài vặn vẹo lên vách tre nát.


"Giang mù!" Độc Nhãn Long gầm lên, giọng nói khàn khàn tàn nhẫn vang dội khắp gian quán nhỏ. Gã bước tới một bước, tiếng xích sắt xột soạt trên đai lưng xám sột soạt nhẹ. "Đêm hôm khuya khoắt, quán trà rách này đóng cửa làm cái gì? Có phải bên trong đang chứa chấp kẻ trốn chạy của Hàn Gia Tiêu Cục không?"


Hoài An không hề né tránh. Anh đứng im lặng, đầu hơi nghiêng về phía trước. Thông qua Hơi Thở Đoán Kình, anh nghe được tiếng thở dồn dập, phập phồng của Độc Nhãn Long: "Phù... hộc... phù...". Nhịp thở ấy ngắn, gấp, và mang theo một sự nóng nảy, lo âu tột độ. Nhịp tim của gã đập nhanh hơn bình thường ba phần—đây không phải là nhịp tim của một kẻ đi săn tự tin, mà là của một kẻ đang chịu áp lực thời gian cực lớn từ bang chủ Lục Thiên Hành. Gã phải tìm ra Hàn Vũ và nửa mảnh ngọc bích gia bảo trước khi rạng đông, nếu không cái mạng của gã sẽ không giữ nổi.


"Độc Nhãn Long đại ca, bão cát ngoài biên thùy lớn thế này, quán trà nghèo của tiểu nhân không đóng cửa thì biết làm sao?" Hoài An khẽ cười, giọng nói ôn hòa chậm rãi, không một tia run rẩy. Anh khẽ gõ đầu gậy tre xuống đất một tiếng "cộc" nhẹ nhàng. "Tiểu nhân chỉ là một gã mù bán trà vô hại, làm sao dám chứa chấp tội phạm của Thiết Huyết Bang các hạ?"


"Hừ! Vô hại?" Độc Nhãn Long cười lạnh, gã đột ngột tuốt thanh đao sắt rỉ sét đeo bên hông ra. Tiếng lưỡi đao ma sát với bao da vang lên một tiếng "xoảng" sắc lẹm trong không gian chật hẹp.


Gã vung đao, lưỡi đao lạnh buốt kề sát vào cổ họng của Giang Hoài An, chỉ cách lớp da cổ của anh chưa đầy nửa phân. Hơi lạnh của sắt thép và mùi rỉ sét nồng nặc phả thẳng vào mặt gã mù.


Thẩm Dao ở phía sau bếp siết chặt nắm tay, ngón tay đã chạm vào ống tre chứa bột trà mù mắt, sẵn sàng liều mạng lao ra bảo vệ Hoài An. Nhưng Hoài An khẽ giơ ngón tay trỏ của tay phải lên, ra hiệu cho cô gái câm giữ nguyên vị trí.


"Giang mù, đừng có dùng cái mồm mép của ngươi để lừa ta!" Độc Nhãn Long nghiến răng, mắt phải ti hí của gã lóe lên sát khí tàn độc dưới ánh đuốc bập bùng. "Vết máu của tên ranh con Hàn Vũ biến mất ngay đầu rừng tre Thính Phong này. Quán trà của ngươi là nơi duy nhất gã có thể ẩn nấp. Nếu ngươi không giao gã ra, ta sẽ chém đứt đầu ngươi trước, sau đó phóng hỏa thiêu rụi cái quán rách này!"


Hoài An khẽ thở dài, phong thái vẫn tĩnh lặng tự tại như nước chảy đá mòn. Anh khẽ nghiêng đầu tránh lưỡi đao sắc lẹm, khẽ cười bảo:


"Đao của các hạ rỉ sét mùi Vân Thiết lậu, nha môn đang tuần tra ngoài kia đấy."


Câu nói nhẹ nhàng của gã mù như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Độc Nhãn Long. Nhịp thở của gã thám báo đột ngột khựng lại một nhịp, lồng ngực gã co thắt nhẹ, và nhịp tim đập nhanh dồn dập lộ rõ vẻ lo sợ. Gã nhìn chằm chằm vào gã mù trước mặt, giọng nói run rẩy bộc lộ sự hoang mang:


"Ngươi... ngươi nói cái gì?"


"Tiểu nhân tuy mù hai mắt, nhưng đôi tai này lại nghe được rất nhiều chuyện của giang hồ khách vãng lai tại sòng bạc Đông Nhai," Hoài An chậm rãi phân tích, giọng nói đều đặn rõ ràng rành mạch từng lời. "Tiểu nhân nghe nói đêm nay, bang chủ Lục Thiên Hành và phó bang chủ Hắc Hổ đã dốc toàn bộ lực lượng tinh nhuệ xuống phía Nam để hộ tống chuyến hàng Vân Thiết Khoáng lậu cực lớn qua Lạc Diệp Kiều. Chuyến hàng đó có giá trị hàng vạn lượng quan ngân, là huyết mạch tài chính của Thiết Huyết Bang."


Độc Nhãn Long mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Bí mật vận chuyển Vân Thiết lậu tối nay là tuyệt mật của bang hội, làm sao một gã mù bán trà nghèo nàn lại có thể biết rõ đến từng chi tiết như vậy?


"Nhưng tiểu nhân cũng nghe nói, nha môn Lạc Diệp Nha Môn hôm nay đột nhiên nhận được mật báo từ Cái Bang," Hoài An tiếp tục dùng Quy Tâm Chỉ Điểm đánh mạnh vào tâm lý hoảng sợ của đối thủ. "Huyện lệnh Triệu Đại Hải đã phái đội tuần tra mật tiến về phía Lạc Diệp Kiều để bắt giữ chuyến hàng lậu đó. Độc Nhãn Long đại ca, nếu các hạ còn lãng phí thời gian ở cái quán trà nghèo này để tìm kiếm một kẻ trốn chạy vô vọng, e rằng khi chuyến hàng Vân Thiết bị tịch thu, cái đầu của các hạ cũng không đủ để bang chủ trút giận đâu."


"Ngươi... ngươi dám đe dọa ta?" Độc Nhãn Long gầm lên, nhưng chuôi đao trong tay gã đã bắt đầu run rẩy nhẹ. Nhịp thở của gã đã hoàn toàn hỗn loạn, khí tức đan điền bị phân tán do nỗi sợ hãi tột độ về hình phạt tàn bạo của Lục Thiên Hành.


"Tiểu nhân không dám đe dọa," Hoài An khẽ mỉm cười ôn hòa. "Tiểu nhân chỉ đang chỉ ra một hướng đi tốt cho các hạ. Kẻ trốn chạy thực sự—Hàn Vũ—vết thương của gã tuy nặng, nhưng gã là thiếu chủ của tiêu cục, làm sao có thể ngu ngốc trốn vào một quán trà tranh trống trải dễ bị phóng hỏa thế này? Gã chắc chắn đã dùng khinh công vượt qua Lạc Diệp Kiều để tiến vào Trung Nguyên thành thị phồn hoa hòng trốn tránh sự truy sát. Nếu các hạ dẫn quân đuổi theo hướng Nam Lạc Diệp Kiều ngay bây giờ, vừa có thể hỗ trợ bang chủ hộ tống chuyến hàng Vân Thiết, vừa có thể bắt giữ gã tại cửa ngõ Trung Nguyên. Đó chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao?"


Độc Nhãn Long im lặng. Gã suy tính dồn dập trong đầu. Lời giải thích của gã mù cực kỳ logic và thực tế. Hàn Vũ đang bị thương nặng, nếu trốn ở đây thì chỉ là chờ chết, gã chắc chắn phải liều mạng chạy trốn sang Trung Nguyên để tìm kiếm sự giúp đỡ của các ân nhân cũ. Hơn nữa, chuyến hàng Vân Thiết lậu ở Lạc Diệp Kiều mới là ưu tiên hàng đầu của bang hội đêm nay.


Nhưng sự đa nghi của một tên thám báo lão luyện không cho phép gã rút quân dễ dàng như vậy.


"Hừ! Giang mù, ngươi nói rất hay, nhưng ta vẫn phải lục soát cái quán này!" Độc Nhãn Long nghiến răng, gã dẫm mạnh chân xuống sàn gỗ dột nát, cố tình dùng lực ngoại kình để dò tìm xem có hầm ngầm hay khoảng trống nào bên dưới sàn nhà hay không.


"Bịch! Bịch!"


Tiếng chân dẫm mạnh dội xuống sàn gỗ vang lên những tiếng trầm đục. Dưới hầm ngầm, Hàn Vũ đang hôn mê khẽ giật mình, ngón tay gã co rụt lại theo bản năng, thanh Hàn Gia Thiết Kiếm gãy bên cạnh khẽ ma sát nhẹ vào vách đá hầm tạo ra một tiếng "coong" siêu nhỏ.


Tiếng ma sát cực nhỏ ấy người thường không thể nghe thấy dưới tiếng mưa bão lớn, nhưng đối với thính giác nhạy bén của Độc Nhãn Long, gã lập tức nghiêng đầu nghi ngờ.


"Âm thanh gì thế?" Độc Nhãn Long quát lớn, gã định bước về phía sàn bếp dưới gầm tủ bếp.


Ngay tích tắc hiểm nghèo ấy, Giang Hoài An bước tới một bước, vung gậy tre xanh Lõi Thép Trúc Trượng gõ mạnh xuống sàn gỗ ngay sát chân Độc Nhãn Long.


"Cộc! Cộc! Cộc!"


Ba tiếng gõ gậy tre liên tiếp vang lên giòn giã, tạo ra một tần số âm thanh cộng hưởng mạnh mẽ dội lại vách hầm ngầm rỗng bên dưới, át hoàn toàn tiếng ma sát nhỏ của thanh kiếm gãy. Hoài An mỉm cười chậm rãi bảo:


"Độc Nhãn Long đại ca, sàn gỗ của quán trà nghèo dột nát lâu năm, bên dưới chứa đầy nước mưa ẩm ướt lầy lội, dẫm mạnh quá sẽ bị sụt lún ngã gãy chân đấy. Các hạ xem, nước mưa đã ngập lên tận kẽ gỗ rồi."


Độc Nhãn Long nhìn xuống chân, quả thực nước mưa lạnh buốt đang rỉ ra từ các kẽ gỗ sàn do trời mưa bão dầm dề ẩm ướt. Gã khịt mũi đầy khinh bỉ, vung tay ra lệnh cho bốn lâu la:


"Lục soát cho ta! Lật tung mọi ngóc ngách lên!"


Bọn lâu la hắc bang vung đao đập phá bàn ghế gỗ mộc mạc, lục soát gắt gao các rổ trà thảo mộc. Thẩm Dao đứng im lặng nhìn chúng phá hoại, đôi mắt trong veo không một tia hoảng sợ, cô thầm lặng di chuyển chân để che chắn hướng tủ bếp ngụy trang dưới gầm bếp.


Một tên lâu la tiến sát đến tủ bếp, gã dùng mũi đao chọc mạnh vào vách tủ tre. Mùi Lạc Diệp Trà Diệp sấy khô nồng nặc mùi khói than củi xộc vào mũi gã khiến gã ho sặc sụa:


"Khụ... khụ... mẹ kiếp! Toàn là trà khô rách nát bốc mùi hôi thối khói than! Bang đầu, không có dấu vết của kẻ trốn chạy, cũng không có mùi máu tươi nào cả!"


Độc Nhãn Long nhìn quanh gian quán trống rỗng bị tàn phá xơ xác. Gã lại nhìn Giang Hoài An vẫn đứng im lặng chống gậy tre xanh, phong thái nho nhã trầm tĩnh đối mặt với đao kiếm sát sườn. Gã khịt mũi một tiếng, nhận ra thời gian trước rạng đông đã không còn nhiều, nếu gã lãng phí thêm thời gian ở đây và chuyến hàng Vân Thiết lậu gặp sự cố, bang chủ Lục Thiên Hành chắc chắn sẽ lột da gã.


"Giang mù, hôm nay coi như mạng ngươi lớn!" Độc Nhãn Long chỉ đao vào mặt Hoài An, mắt phải lóe lên tia lạnh lùng hung ác. "Nếu ta phát hiện ngươi dám lừa gạt Thiết Huyết Bang, ta sẽ quay lại băm vằn cái quán trà rách này thành tro bụi!"


"Tiểu nhân luôn cung kính Thiết Huyết Bang các hạ," Hoài An khẽ cúi đầu ôn hòa.


"Rút quân! Tiến về phía Lạc Diệp Kiều hướng Nam!" Độc Nhãn Long thét lớn, vung đao thu vào bao rồi xoay người bước nhanh ra ngoài màn mưa bão bùng bão cát sa mạc hoành hành.


Bốn tên lâu la cầm đuốc vội vã bám theo sau, tiếng bước chân ủng da đẫm nước mưa dần xa khuất dọc rừng tre Thính Phong, trả lại sự yên tĩnh lạnh lẽo u ám cho quán trà nghèo.


Nhưng Giang Hoài An vẫn đứng im lặng giữa quán tối. Thính giác nhạy bén của anh khựng lại khi nghe tiếng bước chân của toán thám báo rút lui.


Năm người đi ra, nhưng chỉ có bốn người di chuyển nhanh về hướng Nam.


Một tiếng bước chân cực nhẹ—bộ pháp của một tên thám báo chuyên nghiệp—đã tách khỏi toán quân, lặng lẽ lướt đi zic-zac ngược hướng gió thổi, rồi ẩn nấp im lặng hoàn hảo sau một gốc tre già cách quán trà khoảng ba mươi trượng về phía Đông Bắc.


Độc Nhãn Long đã rút quân, nhưng sự nghi kỵ tàn nhẫn của gã thám báo lão luyện vẫn để lại một tên tai mắt rình rập vòng ngoài rừng tre, sẵn sàng báo động khẩn cấp nếu có bất kỳ biến động nào từ quán trà Thính Phong Hiên.


Hoài An khẽ thở dài, vết sẹo cháy sọ lớn bên thái dương trái lại giật lên một hồi đau nhói kinh niên. Anh biết, cuộc đấu trí sinh tử này mới chỉ là bước khởi đầu đầy hiểm nguy của hành trình giang hồ báo thù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!