Kiếm Khách Sa Cơ
Mưa bão ở vùng biên thùy Lạc Diệp Trấn chưa bao giờ là một thứ thời tiết ôn hòa. Đêm nay, vòm trời sụp xuống một màu đen đặc quánh, những đám mây chì nặng trĩu từ phía sa mạc tràn về, cuộn theo từng đợt gió rít buốt xương gầm rú qua rặng tre Thính Phong. Mưa đổ xuống như trút nước, từng hạt nước lớn nện rầm rập lên mái tranh xơ xác của quán trà Thính Phong Hiên, tạo nên những chuỗi âm thanh hỗn loạn, đập liên hồi vào vách tre mỏng mảnh.
Trong gian phòng tối tăm của quán trà, Giang Hoài An ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói rách, đôi mắt nhắm nghiền dưới dải vải tro tàn buộc hờ. Gió lạnh lùa qua khe cửa gỗ, mang theo hơi nước ẩm ướt bốc mùi đất cát nồng nặc và cả cái lạnh thấu xương của đêm đông biên ải. Cơn lạnh dường như khơi dậy vết sẹo bỏng loang lổ bên thái dương trái của anh. Nó co rút, giật lên từng hồi đau nhói như muốn nứt toác ra. Vết sẹo định mệnh ấy—kỷ vật từ ngọn lửa thiêu rụi Tàng Kinh Các Võ Đang mười năm trước—luôn bộc phát dữ dội mỗi khi thời tiết chuyển biến cực đoan.
Hoài An khẽ nhíu mày, hai tay đan chéo đặt trước đan điền trống rỗng không nửa tia nội lực. Anh hít vào một hơi thật sâu qua đường mũi, dẫn luồng khí lạnh buốt xuống phế phủ, rồi từ từ thở ra bằng miệng theo nhịp ba ngắn một dài của Khí Tức Quy Nguyên Pháp. Nhịp tim đang dồn dập của anh dần bình ổn trở lại, áp lực máu lên vùng xương sọ bị nứt cũ dịu đi, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho thính giác nhạy bén đến mức cực đoan của gã mù.
Đối với người thường, tiếng mưa bão đêm nay là một sự hỗn tạp điếc tai. Nhưng đối với Thính Phong Biện Vị của Hoài An, tiếng mưa rơi lại là một bản đồ âm thanh sống động. Anh nghe được tiếng nước chảy thành dòng dọc theo bẹ tre già, tiếng đất sét đỏ ngoài vườn sau sụt lún xuống, và cả tiếng những giọt nước đập vào lưỡi rìu sắt mẻ của A Ngưu đang dựng ngoài hiên sau. Mọi dao động vật lý trong vòng trăm trượng xung quanh quán trà đều hiện rõ trong đầu anh như một bức tranh ba chiều được vẽ bằng âm thanh.
Hoài An khẽ thở dài, tâm trí anh quay về thế cục của Lạc Diệp Trấn đêm nay. Kế hoạch dụ địch của anh đã thành công mỹ mãn. Thông qua mạng lưới của Cái Bang Tần Tam, anh đã bí mật rò rỉ tin tức về một chuyến vận chuyển Vân Thiết Khoáng lậu cực lớn của Thiết Huyết Bang sẽ đi qua ngả phía Nam của Lạc Diệp Kiều đêm nay. Sự tham lam vô độ của bang chủ Lục Thiên Hành và phó bang chủ Hắc Hổ chắc chắn sẽ khiến chúng dốc toàn bộ lực lượng tinh nhuệ xuống phía Nam để hộ tống và bảo vệ nguồn tài chính cốt lõi này.
Chính vì vậy, sào huyệt hắc bang lúc này đang trống rỗng, và mạng lưới tuần tra ở phía Bắc thị trấn đã bị kéo căng đến mức tối đa. Đó là lý do duy nhất giúp một kẻ đang bị truy sát gắt gao có thể chạy thoát đến tận rìa rừng tre Thính Phong này mà không bị vây sát ngay lập tức.
Đột nhiên, thính giác của Hoài An khựng lại.
Giữa tiếng mưa rơi rầm rập và tiếng tre già xào xạc gào rú, một tần số âm thanh dị thường xuất hiện từ khoảng cách tám mươi trượng phía Tây Bắc.
"Sột... bép... sột... phập."
Đó là tiếng bước chân của một người đang chạy trốn trong tuyệt vọng. Bước chân ấy nặng nề, loạng choạng, liên tục trượt dài trên nền đất sét đỏ lầy lội. Nhịp thở của kẻ đó cực kỳ hỗn loạn—nhịp thở của một người có lồng ngực bị chấn thương, phổi rách rưới thở dốc như một ống bễ rách. Mùi gió đêm thổi vào cửa sổ mang theo một mùi vị rất nhẹ nhưng không thể nhầm lẫn đối với khứu giác nhạy bén của Hoài An: mùi tanh nồng của máu tươi ấm nóng đang bị nước mưa gột rửa liên tục.
Kẻ trốn chạy đang tiến sát về phía Thính Phong Hiên. Nhưng ngay phía sau gã, khoảng cách chỉ chừng ba mươi trượng, có những tiếng bước chân khác đang bám đuổi.
"Cộp... cộp... cộp..."
Năm người. Bộ pháp của những kẻ săn đuổi cực kỳ nhanh nhẹn, dứt khoát của những võ giả Tam lưu có ngoại công vững vàng. Kẻ đi đầu có tiếng bước chân cực nhẹ, di chuyển theo hình cánh cung để khép chặt vòng vây—đó chính là Độc Nhãn Long, trưởng toán thám báo tàn nhẫn của Thiết Huyết Bang. Gã đang dẫn theo lâu la cầm đuốc lần theo vết máu rơi dọc đường mòn rừng tre.
Hoài An khẽ gõ nhẹ cây gậy tre xanh Lõi Thép Trúc Trượng xuống sàn gỗ hai nhịp ngắn.
Từ trong bóng tối của gian bếp, Thẩm Dao lướt ra không một tiếng động. Cô gái câm nhanh chóng tiếp cận Hoài An, bàn tay nhỏ nhắn thô ráp khẽ kéo nhẹ vạt áo xám tro của anh để nhận mệnh lệnh. Hoài An nghiêng đầu, nói nhỏ bằng giọng ôn hòa nhưng dứt khoát:
"Dao nhi, kẻ trốn chạy sắp tới cửa sau. Vết thương của gã rất nặng, máu tươi đang rỉ ra liên tục. Mau mở cửa hầm chứa trà sấy khô dưới gầm bếp, dọn dẹp một khoảng trống vừa đủ người nằm."
Thẩm Dao khẽ gật đầu trong bóng tối, cô di chuyển nhanh chóng về phía bếp. Hoài An tiếp tục chỉ điểm:
"Lấy ba rổ Lạc Diệp Trà Diệp khô rải sẵn ở lối vào hầm. Trà khô sấy bằng than củi có tính hút ẩm cực mạnh, sẽ hút sạch vết máu tanh rơi xuống sàn gỗ trước khi Độc Nhãn Long kịp ngửi thấy. Mùi khói trà nồng nặc cũng sẽ che giấu hoàn toàn mùi máu tươi của gã."
Thẩm Dao lập tức hành động. Cô gái câm kéo cánh cửa ngầm dưới sàn bếp lên, nhanh nhẹn rải những nắm lá trà đen khô, smoky nồng nặc dọc theo lối đi dẫn xuống hầm ngầm. Đây là loại trà thô giá rẻ của quán, nhưng lúc này lại trở thành tấm lá chắn ngụy trang hoàn hảo nhất.
Bên ngoài, tiếng sột soạt sát vách tre vang lên dữ dội.
"Rầm!"
Cánh cửa sau của quán trà bị một lực mạnh đập vào, đổ sập một bên bản lề tre rách nát. Một thân ảnh cao gầy lảo đảo ngã nhào vào trong gian phòng tối, kéo theo một luồng gió lạnh buốt và mùi máu tanh nồng nặc.
Đó là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, mặc kiếm phục màu đen rách nát thấm đẫm nước mưa và bùn đất lầy lội. Khuôn mặt gã tái nhợt không còn một giọt máu, đôi mắt ngập tràn sát khí và sự u uất tột độ của một kẻ vừa chứng kiến gia tộc bị diệt môn thảm khốc. Trên bả vai phải của gã, một vết chém sâu hoắm xé rách thịt da, để lộ cả xương vai trắng bệch đang rỉ máu tươi liên tục dưới dòng nước mưa xối xả. Gã chính là Hàn Vũ, thiếu chủ duy nhất sống sót của Hàn Gia Tiêu Cục.
Tay trái của Hàn Vũ vẫn nắm chặt thanh Hàn Gia Thiết Kiếm—thanh kiếm gia bảo rỉ sét đã bị gãy mất một phần ba mũi kiếm trong đêm diệt môn thảm khốc.
Nhìn thấy bóng dáng gã mù đang đứng im lặng chống gậy tre và cô gái câm trong bóng tối, Hàn Vũ giật mình cảnh giác theo bản năng của một con thú bị dồn vào đường cùng. Gã rống lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, cố gắng vận chút nội kình tàn dư từ đan điền lên cánh tay trái, vung thanh kiếm gãy nhắm thẳng vào ngực Giang Hoài An.
"Kẻ nào... tránh ra..."
Nhưng đường kiếm của gã quá yếu ớt. Khí tức nghẽn lại ở huyệt Kiên Tỉnh do vết thương rách vai tàn phá kinh mạch. Hàn Vũ chưa kịp đâm tới, kình lực đã tự bạo ngược dòng khiến gã thổ ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm ngay trên sàn gỗ.
"Keng!"
Thanh kiếm gãy rơi tuột khỏi tay gã, nện xuống sàn gỗ vang lên một tiếng khô khốc. Hàn Vũ kiệt lực hoàn toàn, đôi chân khuỵu xuống, cơ thể đổ sụp về phía trước.
Hoài An bước tới một bước không tiếng động, vạt áo xám tro khẽ bay. Anh chìa tay ra, chính xác đỡ lấy bả vai lành lặn của Hàn Vũ trước khi gã ngã gục xuống đất. Thẩm Dao cũng nhanh chóng lao tới đỡ lấy hông gã. Thân hình Hàn Vũ nặng nề, ướt sũng, nhưng hai người phối hợp nhịp nhàng kéo gã lướt đi trên sàn gỗ hướng về phía gian bếp.
"Máu... máu của gã đang rỉ ra dọc lối đi dã ngoại," Hoài An trầm giọng nói khi thính giác nghe được tiếng nhỏ giọt sột soạt của chất lỏng ấm nóng nện xuống sàn gỗ.
Thẩm Dao lập tức dùng chân gạt những nắm Lạc Diệp Trà Diệp khô phủ lên vệt máu đỏ tươi vừa rơi xuống. Lá trà khô nhanh chóng hút sạch chất lỏng, khóa chặt mùi tanh trong thớ lá sấy khô nồng nặc mùi khói than.
Họ đưa Hàn Vũ xuống hầm chứa trà sấy khô dưới gầm bếp. Thẩm Dao đặt gã nằm nghiêng để tránh đè vào vết thương bả vai, nhanh chóng dùng một dải vải thô sạch quấn chặt bả vai phải để cầm máu tạm thời. Hàn Vũ đã hoàn toàn hôn mê, chỉ còn những tiếng rên rỉ mê sảng, đứt quãng trong vô thức:
"Hàn gia... tiêu cục... phụ thân... thù này..."
Hoài An đứng bên miệng hầm, đôi tai mù khẽ giật nhẹ. Tiếng sột soạt của lá tre bị giẫm gãy ngoài rừng tre đã tiến sát đến khoảng cách hai mươi trượng.
"Độc Nhãn Long đã tới rìa vườn tre," Hoài An nói nhỏ với Thẩm Dao. "Đóng nắp hầm lại. Dao nhi, rải thêm một lớp trà thô lên sàn bếp để ngụy trang hoàn toàn vết máu lầy lội rỉ ra từ lối vào."
Thẩm Dao đóng sập cánh cửa ngầm bằng gỗ sồi cũ kỹ, kéo chiếc tủ bếp bằng tre nặng nề đè lên trên để ngụy trang. Cô nhanh nhẹn quét sạch đống lá trà dính máu giấu đi, rải một lớp trà khô mới lên toàn bộ sàn bếp để khử sạch mùi tanh của sắt.
Bên ngoài, tiếng mưa rơi bỗng chốc dường như nhỏ lại dưới uy thế của những đốm lửa bập bùng đang áp sát. Ánh đuốc cam mờ ảo, sputtering dưới làn mưa xối xả, hắt những bóng đen dài vặn vẹo qua khe hở vách tre của quán trà Thính Phong Hiên.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa quán.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng đập cửa thô bạo bằng chuôi đao sắt nện mạnh vào cánh cửa tre rách nát của quán trà, làm rung chuyển cả hệ thống khung tre đơn sơ dột nát.
"Mở cửa! Thiết Huyết Bang làm việc! Kẻ nào dám chứa chấp tội phạm triều đình sẽ bị chém chết không tha!"
Giọng nói khàn khàn, tàn nhẫn của Độc Nhãn Long vang lên giữa tiếng sấm sét gầm rú của đêm mưa bão bùng.
Giang Hoài An đứng thẳng người giữa gian quán tối tăm, tay trái nắm chặt cây gậy tre xanh Lõi Thép Trúc Trượng gõ nhẹ xuống đất định vị, phong thái tĩnh lặng tự tại như một người gác cổng già vô hại, sẵn sàng đối mặt với cuộc khám xét gắt gao của toán thám báo tàn ác ngay trong đêm tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!