Nhạc nềnPrairie

Chỉ Điểm Nhất Chiêu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm biên thùy lạnh buốt như những lưỡi dao mỏng, lặng lẽ lách qua khe hở của mái tranh vách tre, thấm vào từng thớ thịt. Gió sa mạc ngoài kia đã bớt gào rú, chỉ còn lại những tiếng rít u uất, đều đặn luồn qua rặng tre Thính Phong bao quanh quán trà.


Trong bóng tối tĩnh mịch của gian phòng trong, Giang Hoài An ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói rách. Một cơn đau buốt nhói đột ngột bùng lên bên thái dương trái, nơi vết sẹo cháy sọ loang lổ co rút lại như một con rết đang bò dưới da. Hoài An nhíu mày, hơi thở khẽ khựng lại một nhịp. Trí nhớ siêu phàm tái hiện lại ba ngàn cuốn võ kinh trong đầu là một món quà của trời đất, nhưng cái giá phải trả là sự tàn phá thể xác không ngừng mỗi khi anh ép bộ não phải hoạt động quá công suất.


Anh nhắm chặt đôi mắt mù lòa, bắt đầu vận hành Khí Tức Quy Nguyên Pháp—phương pháp thở sâu điều khí dẻo dai mà nhà sư khất thực Vô Trần từng truyền thụ. Hít vào thật sâu qua đường mũi, dẫn luồng khí lạnh buốt xuống đan điền trống rỗng không nửa tia nội lực, rồi từ từ thở ra bằng miệng theo nhịp ba ngắn một dài. Nhịp tim đang dồn dập của anh dần chậm lại, áp lực máu lên vùng xương sọ bị nứt cũ giảm đi rõ rệt, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho thính giác.


Một bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp nhưng ấm áp khẽ chạm vào bả vai anh. Mùi hương ngải cứu dịu nhẹ và Thanh Tâm Thảo sấy khô thoang thoảng xộc vào khứu giác. Không cần nghe tiếng động, Hoài An cũng biết đó là Thẩm Dao. Cô gái câm lặng lẽ dâng lên một chén trà thảo mộc còn bốc khói nghi ngút. Hoài An đưa tay đón lấy chén đất nung, đầu ngón tay sờ soạng lớp gốm sần sùi sứt mẻ, khẽ gật đầu mỉm cười.


"Dao nhi, ngoài trời đã chuyển sang canh năm chưa?" Hoài An hỏi, giọng nói ôn hòa nhưng cực kỳ nhỏ nhẹ, hòa lẫn vào tiếng xào xạc của lá tre.


Thẩm Dao khẽ gõ ngón tay lên mu bàn tay anh hai nhịp ngắn—nghĩa là trời sắp sáng, rạng đông đang cận kề.


Cùng lúc đó, từ vườn tre phía sau quán trà, một chuỗi âm thanh trầm đục, đều đặn vang lên:


"Cộc... Phập! Cộc... Phập!"


Đó là tiếng rìu bổ củi sắt rèn nặng ba mươi cân nện mạnh vào những khúc gỗ sồi già. Nhịp điệu dứt khoát, lực đánh dũng mãnh dội vào lòng đất cát dã ngoại. Người đang bổ củi là A Ngưu, gã tiều phu có thân hình cao lớn như gấu rừng biên thùy. A Ngưu không biết võ công, cả đời chỉ có man lực trời sinh ở Thô Lực Cảnh hạ lưu. Gã tôn sùng Hoài An như thần thánh kể từ ngày gã mù chỉ cho gã cách xoay hông, hạ thấp trọng tâm để chẻ củi suốt cả ngày mà không bị đau nhức thắt lưng. Từ đó, A Ngưu tự nguyện nhận việc gác cửa sau vườn tre cho quán trà mỗi đêm.


Hoài An nghiêng đầu, lắng nghe tiếng rìu của A Ngưu. Hơi thở của gã tiều phu khỏe khoắn, nhịp tim đập bình ổn và bám đất vững chãi. Nhưng đột nhiên, thính giác Thính Phong Biện Vị của Hoài An bắt được một tần số âm thanh lạ lấn át tiếng rìu bổ củi.


Từ hướng Tây Nhai chợ nghèo, tiếng bước chân hỗn tạp dẫm lên cát khô dội lại.


"Cộc... Cộc... Cộc..."


Tám người. Khoảng cách tám mươi trượng.


Kẻ đi đầu có bước chân kéo lê rất nhẹ bên chân trái—vết thương lệch khớp gối cũ chưa lành hẳn. Bạch Mao Hổ đã quay lại. Hắn không đợi đến rạng đông như lời đe dọa, mà chọn thời điểm chập tối chuyển sang rạng đông, khi sương mù dày đặc nhất để đột kích bất ngờ hòng bắt sống gã mù bán trà.


"Dao nhi, dập nến, lùi vào góc tối." Hoài An trầm giọng ra lệnh.


Thẩm Dao nhanh chóng dập tắt ngọn nến dầu hỏa duy nhất. Gian quán trà tranh chìm vào bóng tối xám xịt của buổi rạng đông sương mù. Hoài An đứng dậy, tay trái chống cây gậy tre xanh mộc mạc Lõi Thép Trúc Trượng bước ra cửa sau hướng về phía vườn tre, di chuyển không một tiếng động tự nhiên như một chiếc lá rụng.


Ngoài vườn tre, sương mù dày đặc bao phủ những thân tre già đung đưa. Bạch Mao Hổ dẫn theo bảy tên lâu la hắc bang Thiết Huyết Bang, tay lăm lăm côn sắt và đoản đao rỉ sét, lặng lẽ bao vây xung quanh. Vết thương khớp gối trái khiến gã di chuyển hơi khập khiễng, khuôn mặt đầy sẹo rỗ hằn lên vẻ tàn bạo khát máu dưới ánh sáng mờ ảo của buổi rạng đông.


"Gã mù chết tiệt! Hôm nay ta sẽ dỡ sạch cái quán rách này, xem ngươi còn dám nói nhảm nữa không!" Bạch Mao Hổ gầm lên, vung cây côn sắt đặc nặng trịch đập mạnh vào một thân tre già.


"Rắc!"


Thân tre dày ba tấc bị đánh gãy đôi, đổ sập xuống đất cát, lá tre xào xạc bay loạn xạ.


"Dừng tay! Đứa nào dám đụng vào quán trà của Giang tiên sinh!"


A Ngưu hét lớn, thân hình vạm vỡ như gấu rừng chắn ngang lối đi. Gã hai tay nắm chặt chiếc rìu đốn củi sắt rèn nặng ba mươi cân, đôi mắt ngập tràn phẫn nộ.


Bạch Mao Hổ khịt mũi khinh bỉ, chiếc nhẫn đồng bản lớn đeo ở ngón cái tay phải lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Hắn vốn nằm ở Thô Lực Cảnh đỉnh phong, tuy ngoại công thô thiển nhưng man lực cơ bắp cực mạnh, lại có côn sắt đặc hỗ trợ.


"Gã tiều phu ngu ngốc! Hôm nay ta sẽ bẻ gãy hai chân ngươi trước!"


Bạch Mao Hổ vung côn sắt tấn công dồn dập, cây côn sắt rít gió tạo ra những tiếng u u dồn dập dồn A Ngưu vào sát góc hàng rào tre phía sau vườn. A Ngưu gầm lên, dùng man lực vung rìu bổ mạnh từ trên cao xuống hòng chém đứt côn sắt của đối thủ.


"Keng!"


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên giữa rừng tre. Lực phản chấn cực mạnh từ cây côn sắt của Bạch Mao Hổ dội ngược lại bả vai A Ngưu, khiến gã tiều phu lảo đảo lùi lại ba bước, suýt nữa rơi mất chiếc rìu đốn củi. Bộ pháp vụng về của A Ngưu lộ ra sơ hở lớn ở hông trái.


Bạch Mao Hổ cười sằng sặc, vung côn sắt quét ngang tầm hông, quyết định đánh gãy xương sườn của A Ngưu trong một chiêu.


Giang Hoài An đứng lặng yên sau cánh cửa tre hé mở, nhắm nghiền đôi mắt mù. Thính giác nhạy bén của anh bắt được tiếng ma sát của gió qua cây côn sắt rỗng bên trong và nhịp thở dồn dập, lệch trái của Bạch Mao Hổ.


"A Ngưu, lùi ba bước, xoay vai trái hạ thấp trọng tâm!"


Giọng nói của Hoài An đột ngột vang lên, ôn hòa nhưng rõ ràng rành mạch, truyền thẳng vào tai A Ngưu giữa tiếng gió rít bão bùng.


A Ngưu không hề do dự, lòng tin tuyệt đối vào Giang tiên sinh khiến gã lập tức thực hiện theo bản năng. Gã di chuyển chân trái lùi nhanh ba bước zic-zac ngược hướng gió thổi, đồng thời xoay bả vai trái hạ thấp trọng tâm xuống đất cát.


"Vút!"


Cây côn sắt nặng nề của Bạch Mao Hổ quét sạt qua ngực áo cộc tay của A Ngưu đúng nửa tấc, đập hụt vào khoảng không khí trống rỗng. Lực đánh quá mạnh bị hụt khiến Bạch Mao Hổ mất đà, trọng tâm cơ thể gã bị kéo lệch hoàn toàn sang chân trái có vết thương khớp gối cũ.


"Mẹ kiếp!" Bạch Mao Hổ hoảng hốt gầm lên, cố gắng xoay người thu côn sắt về phòng thủ.


Nhưng Giang Hoài An không cho gã cơ hội đó. Đầu gậy tre Lõi Thép Trúc Trượng của anh khẽ gõ nhẹ xuống đất đá một tiếng "cộc" giòn giã để định vị hướng chuyển động vật lý.


"Bổ góc ba mươi độ hướng mười hai giờ!" Hoài An hô lớn.


A Ngưu gầm lên một tiếng như thú dữ, dồn toàn bộ man lực cơ bắp vào cánh tay lực lưỡng. Gã vung chiếc rìu đốn củi bổ mạnh một nhát dứt khoát theo góc nghiêng ba mươi độ nhắm thẳng vào hướng mười hai giờ trước mặt.


"Phập... Rắc!"


Lưỡi rìu sắt rèn sắc bén chẻ dọc theo kẽ hở giữa cây côn sắt và bàn tay phải đeo nhẫn đồng của Bạch Mao Hổ. Lực phản chấn vật lý cực đại kết hợp với góc bổ hiểm hóc đập thẳng vào tử huyệt Điểm Huyệt Thấu Cốt ở gân mạch khuỷu tay phải của hắn.


Tiếng xương khớp vỡ vụn ghê rợn vang lên rõ rệt.


"Á!"


Bạch Mao Hổ hét lên một tiếng thảm thiết thấu tận trời xanh. Cây côn sắt đặc rơi keng xuống đất đá vỡ vụn. Khớp cổ tay và khuỷu tay phải của gã bị lực bổ rìu bẻ gãy hoàn toàn, gân mạch xơ cứng co rút lại, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả chiếc nhẫn đồng.


Hai tên lâu la hắc bang đứng sau kinh hoàng tột độ khi thấy phân đà chủ hung hãn của mình bị đánh bại chỉ trong một chiêu bổ rìu của gã tiều phu nghèo.


"Gã mù... gã mù này thực sự biết tà thuật!" Một tên lâu la hoảng sợ hét lên, rụt đao tháo chạy.


Bạch Mao Hổ ôm lấy cánh tay phải gãy nát rách thịt rỉ máu, khuôn mặt đầy sẹo rỗ vặn vẹo vì đau đớn tột cùng và nhục nhã bại trận. Gã khập khiễng lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn về phía gã mù bán trà đang đứng tĩnh lặng dưới hiên quán tranh.


"Giang Hoài An... Ngươi nghe cho rõ đây!" Bạch Mao Hổ nghiến răng, giọng nói run rẩy đầy dã tâm căm thù. "Phó bang chủ Hắc Hổ của Thiết Huyết Bang... đích thân luyện song chùy nặng trăm cân... sẽ tới lấy mạng cả lũ các ngươi trước rạng đông ngày mai!"


Bóng dáng tàn tạ, khập khiễng của Bạch Mao Hổ cùng lũ lâu la hốt hoảng tháo chạy hỗn loạn khuất dần sau màn sương mù dày đặc của rừng tre Thính Phong, để lại một bầu không khí u ám, lạnh lẽo bao trùm lên quán trà nghèo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!