Nhạc nềnPrairie

Lửa Thiêu Thính Phong Hiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Năm mươi mũi tên lửa tẩm hắc ín bốc khói đen nồng nặc đồng loạt hướng thẳng vào mái tranh xơ xác của Thính Phong Hiên. Dưới màn mưa bão roi vọt của đất trời biên thùy, những đốm lửa ấy không hề lụi tàn, ngược lại càng lúc càng cháy bùng dữ dội nhờ lớp hắc ín đặc quánh bám chặt vào đầu tên sắt. Mùi dầu hỏa, mùi nhựa thông và mùi khét lẹt của cái chết bắt đầu len lỏi qua từng kẽ vách tre dột nát, xộc thẳng vào bên trong quán trà nghèo.


"Phóng hỏa! Thiêu chết lũ chuột nhắt bên trong cho ta!" Tiếng gầm rú khát máu của phó bang chủ Hắc Hổ vang lên xé rách màn đêm. Gã đứng lùi lại phía sau bãi đất sét đỏ, cánh tay trái rách nát rỉ máu đen ngòm được quấn vội bằng một dải vải thô, đôi mắt ti hí hằn học nhìn trừng trừng vào ngôi nhà tranh đơn sơ. Gã đã mất một chiếc chùy gai, mất đi tôn nghiêm của một hộ pháp Nhị Lưu Cảnh Giới ngay trước mặt năm mươi tên đàn em hạ lưu, và giờ đây, gã muốn dùng ngọn lửa tàn bạo này để rửa sạch nỗi nhục nhã.


"Vút! Vút! Vút!"


Một loạt âm thanh xé gió rợn người bùng phát. Năm mươi mũi tên lửa đồng loạt rời dây cung, vẽ nên những vệt sáng đỏ rực, uốn lượn như những con rắn lửa khổng lồ lao thẳng xuống mái tranh Thính Phong Hiên. Chỉ trong tích tắc, tiếng lửa bén vào rơm rạ khô sấy vang lên những tiếng lách tách giòn giã. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ ngôi nhà tranh. Sức nóng của ngọn lửa bắt đầu tỏa ra, nung nóng không khí ẩm ướt đêm mưa thành một lò hấp khổng lồ.


Bên trong chính điện, Giang Hoài An vẫn ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tre cũ kỹ. Nhưng ngay khi mùi khói khét lẹt của mái tranh cháy dột và hơi nóng hừng hực của ngọn lửa ập vào giác quan, toàn thân anh bỗng run lên bần bật.


Trong bóng tối vĩnh cửu của đôi mắt mù lòa, một viễn cảnh kinh hoàng từ mười năm trước đột ngột tái hiện với độ chân thực tột cùng. Tiếng xà nhà cháy sập đổ rầm rầm, tiếng la hét thảm thiết của các đồng môn Võ Đang, tiếng phụ thân Giang Sùng gầm lên đẩy anh ra ngoài cửa các, và cả tiếng mẫu thân Diệp Thanh Vân khóc nghẹn khi dùng thân mình che chắn cho anh khỏi thanh xà nung đỏ rơi xuống... Tất cả những ký ức tro tàn ấy bỗng chốc bùng cháy trở lại, thiêu rụi tâm trí anh.


"A..."


Giang Hoài An ôm chặt lấy đầu, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Vết sẹo cháy sọ lớn loang lổ bên thái dương trái—nơi ngọn lửa năm xưa để lại dấu tích tàn khốc—bỗng giật lên từng nhịp điên cuồng. Cơn đau mạn tính dữ dội như một lưỡi dao nung đỏ cắm sâu vào đại não, chèn ép trực tiếp vào huyệt Phong Trì. Áp lực máu tăng vọt, khiến lồng ngực anh thắt nghẹt.


"Sư phụ!" Hàn Vũ hét lên, định lao lại đỡ lấy Hoài An. Nhưng ngay khi gã vừa dời bước, một luồng khói đen đặc quánh chứa kịch độc ô đầu từ cột gỗ bị ăn mòn bốc lên, chặn đứng đường đi. Hàn Vũ ho sặc sụa, kinh mạch cánh tay phải vừa mới đả thông bỗng chốc bị luồng khí nóng làm cho nghẽn khí tạm thời.


Giang Hoài An ngã quỵ xuống nền đất nện, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Anh không thể thở nổi. Hơi nóng của ngọn lửa ngoài kia đang kích thích trực tiếp vào vết thương sọ não, khiến anh cảm thấy như da đầu mình đang bị lột ra một lần nữa dưới tro tàn Võ Đang. Anh há miệng, cố gắng hít thở nhưng chỉ nhận lại một ngụm khói khét lẹt. Một ngụm máu đen u uất từ sâu trong phế phủ bỗng dâng lên cổ họng, tràn ra khóe môi, nhuộm đỏ vạt áo vải thô màu xám tro.


Giữa cơn hoảng loạn tột độ của gã mưu sĩ mù, một bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp nhưng vô cùng ấm áp khẽ chạm vào bả vai anh. Mùi hương ngải cứu dịu nhẹ và Thanh Tâm Thảo sấy khô quen thuộc bỗng chốc xua đi mùi khói khét lẹt của hắc ín.


Thẩm Dao.


Cô gái câm không thể nói, không thể hét lên sự lo lắng của mình, nhưng đôi mắt trong veo của cô dưới ánh lửa đỏ rực lại tràn ngập một sự kiên cường đến đáng sợ. Cô quỳ xuống bên cạnh Hoài An, vòng hai cánh tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy tấm lưng gầy guộc đang run rẩy của anh. Cô áp sát khuôn mặt thanh tú của mình vào bên thái dương phải của anh, truyền đi hơi ấm và sự bình yên thầm lặng. Ngón tay thô ráp của cô khẽ viết nhanh lên mu bàn tay anh ba nhịp ngắn, đều đặn: Có em ở đây. Sư phụ, tĩnh tâm.


Lời nói không lời của cô gái câm như một dòng nước mát lành dội thẳng vào tâm hồn đang bốc cháy của Hoài An. Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng vận hành Khí Tức Quy Nguyên Pháp, hít sâu hơi lạnh ẩm mốc sát mặt đất nện, ép nhịp tim đang đập điên cuồng chậm lại. Cơn đau nhói bên thái dương trái dần dịu đi một phần, trả lại cho anh chút tỉnh táo cuối cùng.


"Dao nhi..." Hoài An khẽ thầm thì, giọng nói khàn đặc rỉ máu. "Trà sương... tung trà sương ngay lập tức. Gió đang thổi mạnh từ hướng Tây Nam... mượn hướng gió để dập khói."


Thẩm Dao khẽ gật đầu. Cô buông Hoài An ra, nhanh chóng đứng dậy lướt đi không tiếng động về phía góc bếp ngụy trang. Cô giật lấy chiếc túi vải thô vá nhiều mảnh bên thắt lưng, bên trong chứa đầy hỗn hợp Lạc Diệp Trà Diệp sấy khô nghiền mịn trộn với vôi bột độc hại và Thanh Tâm Thảo dã ngoại. Đây chính là Trà Sương Mê Trận—thủ đoạn phòng thủ thụ động khẩn cấp mà cô tự chế tạo dưới sự hướng dẫn của Lão thảo y.


Thẩm Dao chạy ra phía cửa sổ chính điện, nơi luồng gió bão cát mạnh mẽ đang thổi ngược từ rừng tre vào quán. Cô mở ống tre nhỏ, dồn toàn lực cánh tay dẻo dai tung mạnh hỗn hợp bột trà đen vào không khí, đồng thời vung chiếc quạt giấy lớn quạt mạnh theo hướng gió thổi.


"Phù!"


Hỗn hợp bột trà đen gặp hơi nước mưa nóng đỏ bộc phát dữ dội. Chỉ trong chớp mắt, một màn sương khói xám đen dày đặc, nồng nặc mùi trà đắng và vôi bột bỏng rát bùng lên, bao phủ toàn bộ diện tích phía trước Thính Phong Hiên. Màn khói trà đen này không chỉ snuffed bớt khói độc hắc ín mà còn lan nhanh ra ngoài sân, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của năm mươi tên cung thủ hắc bang.


"Khụ! Khụ! Cái gì thế này? Mắt ta bỏng rát quá!"


"Khói độc! Có khói độc trong quán trà!"


Tiếng la hét hỗn loạn vang lên ngoài sân. Những tên lâu la Thiết Huyết Bang bị bột vôi trà bay vào mắt gây bỏng rát tức thì, mù tạm thời và sặc sụa đường hô hấp. Lưới cung nỏ tẩm hắc ín lập tức bị nhiễu loạn hoàn toàn, những mũi tên lửa bắn ra tiếp theo đi chệch hướng, cắm vô hại xuống đất bùn lầy lội.


Trong khi đó, ở phía cửa sau quán trà, một tên côn đồ to lớn sử dụng côn sắt định phá cửa xông vào. Hàn Vũ đứng chờ sẵn trong bóng tối của khói trà dày đặc. Gã nhắm mắt, vận dụng Thính Phong Kiếm Ý nghe tiếng ma sát của giày cỏ đối thủ dẫm lên đất sét nện ẩm mốc.


"Cộc!"


Hàn Vũ lách người dùng Nghịch Bộ Thừa Phong né tránh đường côn sắt bổ bổ xuống, đồng thời vung thanh kiếm gãy Hàn Gia Thiết Kiếm chém xéo một chiêu Nhập Sơn Khai Lộ cực nhanh. Lưỡi kiếm gãy bén ngọt cắt đứt gân kheo chân trái của tên côn đồ, khiến gã rú lên đau đớn gục xuống ngay bậu cửa sau, dùng thân hình to lớn của mình chặn đứng lối vào của những tên lâu la phía sau.


Ngay lúc cuộc tháo chạy đang ở thế nghìn cân treo sợi tóc, một tiếng gõ gậy tre nhịp nhàng bỗng vang lên từ dưới sàn gỗ bếp: "Cộc... cộc... cộc cộc cộc".


Đó là Cái Bang Mật Tự Quy Tắc.


Tần Tam.


Nắp hầm ngầm ngụy trang bằng những bao trà sấy khô đột ngột bật mở. Gương mặt mập mạp dính đầy muội than của Tần Tam thò lên, gã hớt hải giục giã bằng giọng nhỏ nhẹ:


"Giang tiên sinh! Hàn thiếu chủ! Địa đạo Cái Bang đã mở! Hãy xuống ngay, xà nhà chính sắp sập rồi!"


Hàn Vũ không chút chần chừ, gã lướt lại đỡ lấy Giang Hoài An đang lịm đi vì kiệt sức. Thẩm Dao nhanh nhẹn thu dọn hòm thuốc gia bảo và chiếc chìa khóa đồng cổ đeo trước ngực Hoài An, rồi đẩy cả nhóm nhảy xuống lòng đất tối tăm dưới hầm chứa trà.


Ngay khi bước chân cuối cùng của Thẩm Dao vừa khuất dưới nắp hầm, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trên. Thanh xà nhà chính bằng gỗ sồi ngàn năm của Thính Phong Hiên bị lửa thiêu rụi hoàn toàn, đổ sụp xuống với một sức nặng vạn cân, đè nát toàn bộ chính điện và bịt kín lối vào hầm ngầm bằng một biển lửa đỏ rực.


Dưới lòng đất ẩm mốc, tối tăm của Địa đạo Cái Bang, tiếng sập đổ trầm đục dội lại vách đất rùng rợn. Giang Hoài An nằm lịm đi trong vòng tay ấm áp của Thẩm Dao, vết sẹo cháy sọ bên thái dương trái vẫn rỉ ra một giọt máu tươi lạnh lẽo, đánh dấu sự kết thúc hoàn toàn của quán trà nghèo biên thùy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!