Nhạc nềnPrairie

Đêm Mưa Bao Vây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão ở biên thùy Lạc Diệp Trấn rít lên qua từng kẽ tre, trút xuống mái tranh xơ xác của quán trà Thính Phong Hiên những luồng nước xối xả. Gió rống lên, cuốn theo cát bụi sa mạc mịt mù, nện rầm rập vào vách đất dột nát.


Trong bóng tối tịch mịch của gian quán nghèo, Giang Hoài An ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tre cũ kỹ. Đôi mắt anh nhắm nghiền, gương mặt nhợt nhạt hằn sâu vết sẹo cháy sọ loang lổ bên thái dương trái. Hơi lạnh ẩm mốc của đêm mưa luồn qua khe cửa, kích thích vào vết thương mười năm trước khiến đại não anh giật lên từng nhịp đau nhói dữ dội. Hoài An khẽ nhíu mày, tay trái siết chặt cây gậy tre xanh Lõi Thép Trúc Trượng gõ khẽ xuống đất nện. Anh hít vào một hơi thật sâu qua đường mũi, dẫn luồng khí buốt xuống phế phủ trống rỗng không nửa tia nội lực, rồi từ từ thở ra bằng miệng theo nhịp ba ngắn một dài của Khí Tức Quy Nguyên Pháp. Nhịp tim đang dập dồn của anh dần bình ổn trở lại, nhường chỗ cho thính giác nhạy bén đến mức cực đoan.


Bên cạnh anh, Thẩm Dao lặng lẽ đứng trong bóng tối dã ngoại. Bàn tay nhỏ nhắn nhưng thô ráp của cô gái câm đang giắt hờ thắt lưng áo vải thô vá nhiều mảnh, nơi có chiếc túi vải đựng bột trà mù mắt phòng thân. Cô di chuyển không một tiếng động, khẽ đặt tay lên vai Hoài An, viết nhanh lên mu bàn tay anh ba nhịp ngắn: sát khí rất gần.


Hàn Vũ đứng tựa lưng vào cánh cửa tre phía sau bếp, tay phải nắm chặt chuôi thanh kiếm gãy Hàn Gia Thiết Kiếm bọc vải đỏ sờn rách. Vết thương bả vai phải bị xước nhẹ do độc tiễn của Lôi Lão Ngũ đã được bôi thuốc Huyết Sâm Biên Thùy cầm máu tạm thời, nhưng cơ bả vai gã vẫn còn mỏi nhức nhẹ. Đôi mắt gã thiếu chủ tiêu cục sa cơ rực cháy lửa hận thù, nhìn chăm chằm vào màn mưa đen kịt ngoài kia.


"Vũ nhi, giữ hơi thở điều hòa, đừng để sát khí làm loạn nhịp tim," giọng Hoài An vang lên ôn hòa nhưng khàn đặc, nhỏ nhẹ đến mức hòa lẫn vào tiếng mưa rơi nặng hạt.


"Sư phụ, bọn chúng đến rồi sao?" Hàn Vũ khẽ hỏi, giọng gã run lên vì phẫn nộ.


Hoài An không đáp, anh khẽ nghiêng đầu về phía Đông Bắc. Thông qua kỹ năng Thính Phong Biện Vị và Hơi Thở Đoán Kình, thế giới xung quanh anh hiện lên thành một bản đồ âm thanh ba chiều vô cùng sống động. Tiếng mưa rơi nặng hạt trên lá tre xào xạc bỗng bị xé rách bởi những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập. Đó không phải là một trăm quân hắc bang như Lục Thiên Hành đe dọa, mà là một toán khoảng năm mươi tên côn đồ được trang bị cung nỏ, đang khép chặt vòng vây quanh quán trà.


Nhưng điều khiến tai Hoài An chú ý nhất là tiếng bước chân nặng nề như sấm nện ở giữa đội hình. Tiếng ma sát gồ ghề của kim loại đặc chạm vào nhau dội lại thính giác nhạy bén của anh: "Cộc... xoạch... cộc... xoạch". Trọng tâm bước chân lệch hẳn sang chân phải, lực nện xuống đất cát nặng nề vô cùng.


"Hắc Hổ," Hoài An khẽ nói, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt. "Phó bang chủ Thiết Huyết Bang đã đến. Gã đang mang theo đôi Hắc Hổ Song Chùy gai rèn thô nặng trăm cân. Gã đi chân trái hơi khập khiễng do vết thương cũ bị lệch khớp gối, khí tức đan điền dồn dập ở Nhị Lưu Cảnh Giới."


Chưa dứt lời, một tiếng cười rùng rợn, khát máu xé rách màn mưa bão ngoài sân:


"Ha ha ha! Gã mù bán trà kia! Hãy giao nộp Hàn Vũ và ngọc bích gia bảo ra đây, bằng không ta sẽ dùng song chùy này đập nát cái quán rách của ngươi thành tro bụi!"


Hắc Hổ đứng giữa sân đất sét đỏ, thân hình cao lớn như gấu rừng lộ ra dưới ánh đuốc chập chờn. Gã mặc giáp da thú thô, hai tay lực lưỡng cầm đôi thiết chùy gai đen sạm bốc mùi hôi thối của máu khô.


"Rầm!"


Hắc Hổ vung chùy quét ngang, một luồng kình lực thô bạo phóng ra ngoài phá nát hàng rào tre phía trước quán trà. Những mảnh tre gãy bay tứ tung dưới làn mưa lớn. Kình phong thô bạo dội thẳng vào cửa chính Thính Phong Hiên, làm vách tre mỏng manh rung lên bần bật.


Hàn Vũ không nhịn được nữa, gã vung kiếm gãy lao ra ngoài hiên nhà, đứng chắn trước mặt Hắc Hổ dưới màn mưa xối xả. Gã vận nội lực Hàn Băng Thủy Kình chạy dọc kinh mạch cánh tay phải, lưỡi kiếm gãy rung lên tạo tiếng o o nhỏ tinh tế dưới mưa bão cát.


"Lũ hắc bang tàn bạo! Nợ máu diệt môn tiêu cục đêm nay ta sẽ đòi lại bằng thanh kiếm gãy này!" Hàn Vũ hét lên, vung kiếm lao tới.


Hắc Hổ gầm lên một tiếng hung hãn, bước chân bám đất dậm mạnh tạo chấn động nhẹ, vung song chùy bổ mạnh từ trên cao xuống nhắm thẳng đầu Hàn Vũ. Hàn Vũ nhanh nhẹn sử dụng bộ pháp né tránh Nghịch Bộ Thừa Phong, di chuyển zic-zac nhanh nhẹn ngược hướng gió thổi để lách người tránh đòn chùy sắt.


"Uỳnh!"


Cú bổ của Hắc Hổ hụt mục tiêu, đôi chùy sắt đặc nặng trăm cân nện mạnh xuống nền đất đỏ, tạo ra một tiếng nổ lớn và làm nứt toác một mảng đất sét lầy lội. Nhưng luồng kình phong thô bạo sượt qua bả vai trái của Hàn Vũ, lực phản chấn cực mạnh khiến vai gã nhói đau dữ dội, bước chân bị trượt nhẹ trên đất bùn trơn trượt dã ngoại.


"Vũ nhi, không được dùng lực đỡ trực diện!" Hoài An ngồi trong chính điện tối tăm hét lớn, tai anh nghe tiếng gió rít rỗng của đôi chùy sắt đang xoay chuyển nhanh chóng. "Gã vung chùy quá rộng, trọng tâm lệch phải. Lùi hai bước sang phải ngay lập tức!"


Hàn Vũ nghe lệnh sư phụ, không một tia nghi ngờ, dứt khoát dẫm chân lùi hai bước sang phải. Tích tắc sau, chiếc chùy gai thứ hai của Hắc Hổ quét ngang đúng vị trí gã vừa đứng, luồng gió chùy sượt qua ngực gã chỉ trong gang tấc làm rách nhẹ áo khoác vải thô.


Hắc Hổ kinh ngạc khi thấy gã thiếu niên liên tục né tránh được đòn đánh chí mạng của mình nhờ lời chỉ điểm của gã mù bên trong. Gã điên cuồng vung song chùy quét ngang liên tục tạo thành một lưới chùy phong tỏa diện rộng không cho Hàn Vũ áp sát.


Hàn Vũ chật vật phòng thủ, bộ pháp di chuyển chân zic-zac bị hạn chế lớn do đất sét đỏ ngày càng lầy lội dưới mưa bão lớn. Gã định vung kiếm Nhập Sơn Khai Lộ đâm thẳng vào ngực đối thủ, nhưng kình lực cương kình từ Thiết Sa Chưởng của Hắc Hổ phóng ra ngoài chặn đứng đường đâm kiếm, suýt làm mẻ lưỡi kiếm gãy gia bảo.


"Khí tụ đan điền, nhắm mắt lại nghe tiếng gió rít!" Giọng nói trầm tĩnh của Hoài An dội lại qua thính giác của Hàn Vũ. "Đôi chùy của gã quá nặng, mỗi lần vung lên bả vai phải co giật nhẹ do vết thương khớp vai cũ. Gió chuẩn bị đổi hướng Nam, đâm thẳng kẽ hở nách trái ba phân!"


Hàn Vũ hít sâu một hơi, nhắm nghiền đôi mắt lại giữa màn mưa bão cát. Trong bóng tối tinh thần, gã nghe được tiếng ma sát dây da đeo chùy của Hắc Hổ đang kéo căng, tiếng hơi thở phập phồng dồn dập lo sợ của đối phương và tiếng gió rít rỗng của đôi chùy sắt đặc.


Đúng lúc Hắc Hổ vung cao song chùy chuẩn bị bổ cú quyết định, gió bão bất ngờ đổi hướng thổi mạnh từ phía Nam ngược hướng lên.


"Đâm!" Hoài An hô lớn, đầu gậy tre xanh Lõi Thép Trúc Trượng gõ mạnh xuống sàn gỗ một tiếng "cộc" giòn giã định vị.


Hàn Vũ bộc phát kình lực chân bám đất lầy lội, vung kiếm Nhập Sơn Khai Lộ đâm thẳng một kiếm nhanh như chớp giật xiên chéo từ dưới lên. Lưỡi kiếm gãy luồn qua kẽ hở lưới chùy phong tỏa, đâm chính xác vào kẽ hở nách trái ba phân—nơi dây da đeo chùy của Hắc Hổ đang kéo căng tối đa.


"Xoẹt!"


Lưỡi kiếm sắc bén cắt đứt đôi dây da đeo chùy bện từ gân bò rừng. Chiếc chùy sắt nặng trăm cân bên tay trái Hắc Hổ lập tức bị tuột quai đeo rơi rụng xuống đất bùn lầy lội tạo tiếng nổ trầm đục.


"Á! Cánh tay của ta!" Hắc Hổ gầm lên đau đớn dữ dội, khớp vai trái bị kiếm khí chấn lệch hướng rách thịt rỉ máu đen ngòm.


Hắc Hổ ôm cánh tay trái rách nát tháo chạy lùi lại ba bước, gương mặt tàn bạo biến dạng vì nhục nhã và kinh hoàng tột độ. Gã không ngờ một gã thiếu niên tam lưu lại có thể bẻ gãy song chùy kiêu ngạo của mình chỉ bằng một nhát kiếm gãy dưới sự chỉ dẫn thính giác của gã mù tàn phế.


"Lũ lâu la đâu!" Hắc Hổ phát điên gầm rú lên trước năm mươi tên côn đồ hắc bang đang cầm sẵn cung nỏ bao vây ngoài sân. "Châm lửa hắc ín cho ta! Phóng hỏa thiêu rụi cái quán trà rách nát này! Thiêu sống gã mù và lũ chuột nhắt bên trong cho ta!"


Năm mươi tên côn đồ lập tức châm lửa vào những mũi tên tẩm hắc ín bốc khói đen nồng nặc. Những ngọn lửa đỏ rực bắt đầu bùng cháy dữ dội bất chấp màn mưa lạnh lẽo biên thùy, soi sáng khuôn mặt đầy sát khí của hắc bang đang khép chặt vòng vây quyết tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!