Nhạc nềnPrairie

Bóng Ma Danh Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ từ phía chân trời sa mạc cuộn theo những luồng bão cát vàng đục, quét qua mái tranh xơ xác của quán trà Thính Phong Hiên. Cơn mưa lạnh buốt của vùng biên thùy Lạc Diệp Trấn ngày càng nặng hạt, gõ liên hồi vào vách tre rách nát tạo nên những âm thanh dồn dập như tiếng trống trận thúc quân. Bên trong gian quán tối tăm, mùi máu tanh nồng từ bả vai rách nát của sát thủ Lôi Lão Ngũ quyện cùng hương trà đắng chát sấy khô tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


Hàn Vũ và Thẩm Dao vừa thầm lặng kéo thân hình gầy gò, đầy máu của Lôi Lão Ngũ xuống hầm chứa trà dưới gầm sàn gỗ bếp. Gã sát thủ bị trói chặt bằng dây thừng bện gân bò, bả vai phải bị kiếm gãy của Hàn Vũ đâm xuyên qua vẫn đang rỉ máu đen ngòm xuống nền đất ẩm mốc.


Giang Hoài An đứng tựa lưng vào cột gỗ chính điện bị ăn mòn rách một mảng lớn bốc khói đen do dính kịch độc ô đầu từ mũi tên trước. Gương mặt anh nhợt nhạt dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu lạc. Vết sẹo cháy sọ loang lổ bên thái dương trái—dấu tích của ngọn lửa thiêu rụi Tàng Kinh Các Võ Đang mười năm trước—lại giật lên từng nhịp đau nhói dữ dội. Cơn đau mạn tính như một lưỡi dao nung đỏ cắm sâu vào đại não, khiến anh phải nhắm chặt đôi mắt mù lòa, khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng.


Nhận thấy sự bất thường của sư phụ, Thẩm Dao di chuyển không tiếng động bước lại gần. Cô gái câm khẽ kéo nhẹ vạt áo xám tro của Hoài An, viết nhanh lên mu bàn tay anh vài nhịp ngắn: "Sư phụ, đau đầu lại bộc phát?"


Hoài An khẽ gật đầu, cố gắng vận hành Khí Tức Quy Nguyên Pháp để điều hòa nhịp tim. Anh hít một hơi thật sâu qua đường mũi, dẫn luồng khí lạnh buốt xuống đan điền trống rỗng không nửa tia nội lực, rồi từ từ thở ra bằng miệng để xoa dịu các dây thần kinh sọ não đang căng lên như dây đàn.


"Ta không sao, Dao nhi," Hoài An nói giọng ôn hòa nhưng khàn đặc. "Hãy lo cho Vũ nhi trước. Vai trái của gã bị dính kịch độc ô đầu nhẹ từ mũi tên độc của Lôi Lão Ngũ, không thể lơ là."


Thẩm Dao gật đầu, nhanh chóng lấy ra một chiếc bát đất nung nhỏ chứa thứ thuốc mỡ màu đỏ sậm bốc mùi thơm nồng của thảo dược núi rừng—đây chính là Huyết Sâm Biên Thùy được bào chế theo công thức gia truyền của mẫu thân cô. Cô gái câm lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh Hàn Vũ dưới hầm ngầm ngột ngạt. Ngón tay thô ráp nhưng khéo léo của cô nhẹ nhàng gỡ lớp áo khoác vải thô rách vai của Hàn Vũ, để lộ vết xước mỏng rỉ máu tươi xen lẫn sắc đen ngòm của độc tố ô đầu.


Khi thứ thuốc mỡ đỏ sậm chạm vào vết thương hở, một cảm giác nóng bỏng như lửa đốt lập tức xộc thẳng vào da thịt Hàn Vũ. Gã thiếu chủ tiêu cục sa cơ nghiến chặt răng, trán nổi đầy gân xanh để chịu đựng sức nóng tột độ của dược tính. Luồng dược lực mạnh mẽ của Huyết Sâm Biên Thùy nhanh chóng kích thích khí huyết, hòa quyện với nội lực Hàn Băng Thủy Kình dẻo dai trong kinh mạch Hàn Vũ, bắt đầu đẩy lùi những tia độc tố màu đen ra ngoài bề mặt da.


"Hự..." Hàn Vũ thở dốc, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa dọc sống lưng, nhưng ánh mắt gã nhìn sư phụ mù lại càng thêm phần thành kính và kiên định. Gã biết, nếu không có lời chỉ điểm gân mạch tích tắc trước của Hoài An, gã đã bị loạt bắn ba mũi tên độc của Lôi Lão Ngũ xuyên tâm mà chết.


Trong lúc nhóm Hoài An đang chật vật chữa trị dưới hầm ngầm, một bóng đen danh môn chính phái âm thầm đổ ập xuống Lạc Diệp Trấn phồn hoa giả tạo.


Tại tòa nha môn Lạc Diệp Trấn xập xệ, ánh đuốc sáng rực xua tan màn đêm mưa lạnh lẽo. Trên chiếc ghế chủ vị vốn thuộc về quan huyện lệnh tham nhũng Triệu Đại Hải, một nam tử trẻ tuổi mặc kiếm phục trắng viền vàng phái Hoa Sơn đang ngạo nghễ ngồi thẳng lưng. Khuôn mặt gã tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo lạnh lùng, thắt lưng đeo thanh kiếm Thanh Phong khảm ngọc bích sắc bén. Gã chính là Thẩm Kiếm Phong—đệ tử nội môn xuất sắc dưới trướng trưởng lão chấp pháp Hoa Sơn phái, sở hữu tu vi Nhị Lưu Cảnh Giới thực chiến vững vàng.


Thẩm Kiếm Phong khẽ gõ nhẹ ngón tay thon dài lên mặt bàn gỗ sồi, ánh mắt khinh khỉnh nhìn Triệu Đại Hải đang khúm núm đứng bên cạnh. Gã giơ cao một tấm lệnh bài bằng gỗ đào khắc hình mây mờ và thanh kiếm—Hoa Sơn Kiếm Lệnh có quyền lực huy động lực lượng quan phủ địa phương.


"Triệu huyện lệnh," giọng Thẩm Kiếm Phong lạnh lùng, mang theo kình lực Nhị Lưu chấn động màng tai người nghe. "Ta mang theo kiếm lệnh của trưởng lão. Kể từ giờ khắc này, Lạc Diệp Trấn hoàn toàn bị phong tỏa cổng thành. Không một ai được phép ra vào, toàn bộ giao thương lương thực tiệm gạo của Vương chưởng quỹ phải đình chỉ ngay lập tức. Kẻ nào dám chống lệnh, giết không tha!"


Triệu Đại Hải run rẩy, mặt đầy thịt mỡ co rúm lại vì sợ hãi: "Thẩm thiếu hiệp... việc phong tỏa cổng trấn đột ngột thế này... dân nghèo và thương nhân sẽ nổi loạn mất..."


"Nổi loạn?" Thẩm Kiếm Phong khẽ cười khẩy, tay trái vỗ nhẹ vào chuôi kiếm khảm ngọc. "Chỉ là một lũ võ giả tam lưu sa cơ và dân tị nạn nghèo khổ, ai dám lên tiếng chống lại phái Hoa Sơn ta? Ta đến đây để thu hồi tàn trang Võ Đang Tàn Toàn Kinh rò rỉ và tiêu diệt tàn dư Võ Đang Phái Tàn Diệp. Ngươi chỉ việc chấp hành mệnh lệnh, bằng không chiếc ghế huyện lệnh này của ngươi cũng không giữ nổi đâu."


Đúng lúc đó, từ ngoài cửa nha môn, một thân hình vạm vỡ, lực lưỡng bước vào. Gã đàn ông trung niên mặt ngang mũi dọc tàn bạo, bàn tay phải to dày đen sạm xơ cứng nổi đầy gai chai sạn do luyện Thiết Sa Chưởng—bang chủ Thiết Huyết Bang Lục Thiên Hành.


Lục Thiên Hành bước tới trước mặt Thẩm Kiếm Phong, cúi đầu hành lễ một cách cung kính, sau đó vẫy tay ra hiệu cho hai tên lâu la khiêng vào một chiếc rương gỗ nặng nề. Khi nắp rương mở ra, ánh đuốc chiếu rọi vào những khối quặng sắt màu xám đen lấp lánh—Vân Thiết Khoáng quý hiếm khai thác lậu từ hầm mỏ bỏ hoang.


"Thẩm thiếu hiệp," Lục Thiên Hành nói giọng khàn đặc đầy dã tâm. "Đây là năm mươi cân Vân Thiết thô cực hảo, coi như chút lòng thành đồng minh của Thiết Huyết Bang dâng nộp cho phái Hoa Sơn. Chỉ mong thiếu hiệp giúp đỡ tiêu diệt gã thiếu niên Hàn Vũ—kẻ đang trốn tránh nợ máu diệt môn tiêu cục—và san phẳng quán trà Thính Phong Hiên nghèo nàn đầu trấn."


Thẩm Kiếm Phong liếc nhìn rương Vân Thiết quý hiếm, khóe môi khẽ nhếch lên đầy tham lam. Gã đứng dậy, nhận lấy bức Mật Thư Hoa Sơn - Thiết Huyết do Lục Thiên Hành dâng lên, trong đó ghi rõ thỏa thuận thông đồng phạm pháp giữa danh môn và hắc bang địa phương nhằm giết sạch bất kỳ ai nhắc đến cái tên 'Võ Đang'.


"Lục bang chủ quả là kẻ biết điều," Thẩm Kiếm Phong nói, ánh mắt lóe lên sát khí lạnh lẽo. "Gã mù bán trà Giang Hoài An tại quán trà đó thực chất là kẻ sống sót duy nhất sau vụ cháy Tàng Kinh Các Võ Đang mười năm trước. Hắn đang nắm giữ toàn bộ bí tịch võ học tối cao trong đầu. Ta ra lệnh cho Thiết Huyết Bang các ngươi phải san phẳng quán trà Thính Phong Hiên ngay trong đêm mưa bão bùng này, bắt sống gã mù và giết chết gã thiếu chủ Hàn Vũ để bịt đầu mối!"


"Tuân lệnh Thẩm thiếu hiệp!" Lục Thiên Hành gầm lên đầy phấn khích, bàn tay phải đeo Thiết Sa Chỉ Hổ siết chặt nghe tiếng sắt thép ma sát rợn người.


Trong khi âm mưu tàn bạo đang được bàn thảo tại nha môn, Cái Bang phân đà tại Tây Nhai chợ nghèo đã nhanh chóng nắm bắt được biến động.


Tần Tam—phân đà chủ Cái Bang biên thùy—lén lút băng qua rừng tre Thính Phong hiểm trở dưới màn mưa bão, tiếp cận cửa sau quán trà Thính Phong Hiên. Gã gõ nhẹ đầu gậy tre ngắn xuống sàn gỗ theo nhịp Cái Bang Mật Tự Quy Tắc để phát tín hiệu liên lạc mật.


Hoài An ngồi trong quán tối, thính giác nhạy bén lập tức nhận biết nhịp gõ quen thuộc. Anh khẽ gõ nhẹ gậy tre xanh Lõi Thép Trúc Trượng đáp lại hai nhịp ngắn, ra hiệu cho Tần Tam bước vào.


Tần Tam hớt hải đẩy cửa bước vào, quần áo rách nát vá trăm mảnh dính đầy nước mưa và bùn đất lầy lội dã ngoại. Gương mặt gã mập mạp lúc này tràn ngập sự lo lắng tột độ:


"Giang tiên sinh! Không xong rồi! Thẩm Kiếm Phong—đại diện của Hoa Sơn Phái—đã dùng kiếm lệnh ép quan huyện phong tỏa toàn bộ cổng trấn Lạc Diệp Trấn. Chúng ta bị cô lập hoàn toàn rồi!"


Hoài An vẫn giữ phong thái trầm tĩnh như nước chảy đá mòn, nhắm nghiền đôi mắt mù lòa hỏi nhỏ: "Cái Bang không thể thông quan sao?"


Tần Tam thở dài bất lực, giọng run rẩy: "Ta đã cố gắng dùng mười lượng bạc hối lộ lính canh cổng trấn để tìm đường thoát cho các vị, nhưng Thẩm Kiếm Phong quá tàn bạo. Hắn phát hiện ra, lập tức vung kiếm mỏng chém chết một đệ tử đưa tin của Cái Bang ngay tại chỗ để răn đe! Kinh tế giao thương của cả thị trấn bị tê liệt hoàn toàn, dân nghèo Tây Nhai đang hỗn loạn đói khổ cực hạn."


Hàn Vũ từ dưới hầm ngầm bước lên, nghe thấy tin đồn diệt môn, thanh Hàn Gia Thiết Kiếm rèn lại bọc vải đỏ sờn rách bên hông gã rung lên bần bật vì phẫn nộ: "Lũ ngụy quân tử Hoa Sơn! Chúng đã diệt môn tiêu cục của ta, giờ lại muốn dồn sư phụ vào đường chết! Con sẽ ra ngoài chém chết Thẩm Kiếm Phong!"


"Vũ nhi, bình tĩnh!" Hoài An quát khẽ, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy nghiêm lập tức chặn đứng sự nóng vội của đệ tử. "Thẩm Kiếm Phong sở hữu tu vi Nhị Lưu Cảnh Giới, kiếm chiêu sắc bén thực chiến vững vàng, lại có năm mươi quan binh nha môn vây quanh bảo vệ. Ngươi vừa mới đả thông kinh mạch bả vai phải, vết thương dính độc ô đầu nhẹ chưa hồi phục hoàn toàn, xông ra ngoài chỉ có con đường chết."


Hoài An chống gậy tre xanh đứng dậy, chậm rãi đi lại trong gian quán tối tăm. Đầu gậy tre gõ nhẹ xuống đất phát ra những tiếng vọng âm thanh đều đặn. Thông qua thính giác nhạy cảm của Tâm Nhãn Độc Bộ, anh đang tái tạo hoàn hảo bản đồ 3D ngầm của toàn bộ thị trấn trong đầu.


"Thẩm Kiếm Phong phong tỏa cổng trấn là muốn dồn chúng ta vào thế chết để ép ta phải giao ra bí tịch rách nát trong đầu," Hoài An phân tích trầm tĩnh. "Chúng ta tuyệt đối không đối đầu vật lý trực diện lúc này. Tần Tam, địa đạo Cái Bang dưới lòng Tây Nhai chợ nghèo vẫn thông suốt chứ?"


Tần Tam mắt sáng lên, gật đầu liên tục: "Vẫn thông suốt, Giang tiên sinh! Hệ thống địa đạo ngầm chằng chịt dưới lòng đất do Cái Bang đào qua nhiều năm có thể dẫn các vị lách qua trạm gác cổng trấn an toàn."


"Tốt," Hoài An ra lệnh dứt khoát. "Dao nhi, nhanh chóng đóng gói các mảnh tàn trang Võ Đang Tàn Toàn Kinh thu được từ trước, khâu giấu thật kỹ vào lớp lót bên trong của chiếc áo khoác vải thô màu xám tro của ta. Chúng ta chuẩn bị di tản ngầm qua địa đạo Cái Bang ngay trong đêm nay."


Thẩm Dao im lặng gật đầu, đôi tay nhỏ nhắn nhanh nhẹn dùng kim chỉ khâu vá giấu kín mảnh tàn trang gân mạch quý giá vào lớp lót áo khoác của Hoài An một cách tinh vi không tì vết.


Hàn Vũ cầm thanh kiếm gãy gia bảo rèn lại bọc vải đỏ, lặng lẽ bước ra đứng dưới hiên nhà Thính Phong Hiên dột nát. Cơn mưa xối xả nện xuống bả vai gã lạnh buốt, nhưng đôi mắt gã lại rực cháy lửa hận thù. Gã nhìn chằm chằm về hướng tổng đàn Thiết Huyết Bang phía Bắc thị trấn, nơi ánh lửa bập bùng của hàng trăm ngọn đuốc đang bắt đầu tụ tập, xua tan màn đêm mưa bão cát.


Tại tổng đàn Thiết Huyết Bang, Lục Thiên Hành đứng trên bục đá cao, khuôn mặt tàn bạo đỏ gay nổi đầy gân xanh do lạm dụng dược rượu Thiết Sa Dược Tửu. Hắn vung tay phải đeo Thiết Sa Chỉ Hổ bốc khói đen độc sa, gầm lên trước hàng trăm tên côn đồ hung hãn đang cầm sẵn cung nỏ, đuốc sáng và các thùng dầu hỏa:


"Lũ lâu la Thiết Huyết Bang nghe lệnh! Rạng đông đêm nay, hãy mang theo cung nỏ và dầu hỏa, bao vây và phóng hỏa thiêu rụi quán trà Thính Phong Hiên đầu trấn! Không chừa một mống, giết sạch gã mù bán trà và gã thiếu chủ Hàn Vũ cho ta!"


Tiếng gầm rú khát máu của một trăm côn đồ hắc bang vang vọng khắp bầu trời đêm bão bùng biên thùy, hòa cùng tiếng sấm sét rền rĩ như một bản án tử hình tàn bạo đang khép chặt vòng vây quanh quán trà nghèo dột nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!