Nhạc nềnPrairie

Tiếng Gió Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió ở Lạc Diệp Trấn chưa bao giờ ngừng thổi. Thứ gió hanh hao mang theo cát vàng sa mạc từ phía Tây tràn về, quất liên hồi vào những rặng tre già bao quanh Thính Phong Hiên, tạo nên những tiếng xào xạc không hồi kết. Ở cái thị trấn biên thùy heo hút này, cát bụi hoang vu và cái nghèo đói là hai thứ duy nhất không cần tranh đoạt cũng tự tìm đến tận cửa.


Giữa tiếng rít gào của gió ngàn, Giang Hoài An ngồi lặng yên sau chiếc bàn gỗ mộc sần sùi. Y phục vải thô màu xám tro của anh đã bạc màu, vài chỗ vá khéo léo bằng những đường chỉ thô dã. Đôi mắt anh nhắm nghiền, để lộ vết sẹo bỏng lớn loang lổ bên thái dương trái—dấu tích tàn khốc của trận hỏa hoạn thiêu rụi Tàng Kinh Các Võ Đang mười năm về trước. Ngọn lửa năm ấy không chỉ cướp đi đôi mắt của gã thủ thư trẻ, mà còn thiêu cháy cả gia đình, đồng môn và tông môn của anh, để lại một kẻ tàn phế không nửa tia nội lực, phải dạt về tận biên thùy xa xôi này lánh nạn.


Nhưng trời xanh lấy đi của anh đôi mắt, lại ban cho anh một thính giác nhạy bén đến mức cực đoan. Trong đầu Hoài An, thế giới không được dựng lên bằng màu sắc, mà bằng những tần số âm thanh gợn sóng. Tiếng gió luồn qua kẽ lá tre, tiếng sương đêm đọng lại rồi rơi khẽ xuống đất đá dã ngoại, tiếng nhịp tim phập phồng của vạn vật... tất cả hiện lên thành một bản đồ ba chiều sống động trong tâm trí anh.


"Xoạch."


Tiếng bước chân nhỏ nhẹ, di chuyển không tiếng động từ phía sau bếp tiến lại gần. Hoài An không quay đầu, khẽ mỉm cười nói nhỏ:


"Dao nhi, nước đã sôi ba phần rồi. Đừng đun quá lửa, lá Thanh Tâm Thảo hái từ đỉnh núi Lạc Diệp rất kỵ nước quá già, sẽ làm mất đi vị ngọt thanh và dược tính xoa dịu thần kinh."


Thẩm Dao—cô gái câm bán trà cùng anh—khẽ kéo nhẹ vạt áo xám của Hoài An. Xúc giác từ những ngón tay nhỏ nhắn, thô ráp vì lao động của cô truyền đến anh một sự ấm áp thầm lặng. Cô không thể nói, nhưng nhịp thở nhẹ nhàng, đều đặn của cô là thứ ngôn ngữ quen thuộc nhất giúp anh xoa dịu những cơn đau nhói kinh niên bên thái dương trái mỗi khi suy nghĩ quá độ.


Cô đặt ấm trà bằng đất nung lên bàn. Mùi thơm dịu nhẹ, thanh khiết của trà thảo mộc tỏa ra, hòa quyện vào bầu không khí hanh hao của quán trà tranh đơn sơ đầu trấn. Quán chỉ có ba chiếc bàn gỗ mộc mạc, mái tranh xơ xác run rẩy dưới gió bão cát, nhưng lại là nơi trú chân duy nhất của những võ giả lang thang, những tiêu sư sa cơ lỡ vận trước khi vượt quan đạo tiến vào Trung Nguyên.


Đột nhiên, tiếng gió xào xạc ngoài rừng tre bị phá vỡ bởi một tần số âm thanh hỗn tạp, nặng nề.


"Cộc... Cộc... Cộc..."


Tiếng đế giày da trâu nện mạnh xuống nền đất cát khô cằn. Ba người. Khoảng cách một trăm trượng.


Hoài An khẽ nghiêng đầu, thính giác Thính Phong Biện Vị lập tức hoạt động. Kẻ đi đầu có bước chân nặng nề, dẫm mạnh nhưng gót chân trái hơi kéo lê một khoảng nhỏ chưa đầy nửa phân—vết thương cũ ở khớp gối chưa lành hẳn. Nhịp thở của gã thô thiển, phập phồng dồn dập, lồng ngực ma sát vào lớp áo cộc tay thô ráp tạo ra tiếng sột soạt lộ liễu. Kẻ này chỉ luyện ngoại công thô sơ, chưa biết cách điều hòa hơi thở đan điền, hoàn toàn nằm ở Thô Lực Cảnh hạ lưu.


Hai kẻ đi sau bước đi rệu rã, nhịp tim đập nhanh hỗn loạn, chứng tỏ thể lực đang suy kiệt do đói khát hoặc lo sợ.


"Bịch!"


Cánh cửa tre đơn sơ của Thính Phong Hiên bị một bàn tay thô bạo đẩy mạnh, đập vào vách tre kêu ken két. Mùi mồ hôi chua nồng trộn lẫn mùi rượu rẻ tiền và tỏi sống xộc thẳng vào quán trà, lấn át hoàn toàn mùi thơm thanh khiết của Thanh Tâm Thảo.


"Gã mù! Hôm nay là hạn chót. Năm mươi lượng bạc quan ngân tiền bảo kê, thiếu một đồng ta sẽ dỡ sạch cái quán rách này!"


Giọng nói ồm ồm, hống hách vang lên. Đó là Bạch Mao Hổ—phân đà chủ Tây Nhai của Thiết Huyết Bang. Gã là một tên lưu manh hung hãn khét tiếng chuyên tống tiền những người bán hàng rong quanh chợ nghèo Tây Nhai để tích lũy tài chính cho bang hội buôn lậu Vân Thiết Khoáng.


Thẩm Dao giật mình, vội vàng lùi lại phía sau Hoài An, hai tay ôm chặt lấy ấm trà nung nóng đỏ. Ngón tay cô khẽ chạm vào chiếc túi vải nhỏ đeo bên hông—nơi giấu bột trà đen trộn vôi bột phòng thân. Cô định tung bột trà đen ngụy trang để tạo màn sương khói giải vây, nhưng Hoài An khẽ đưa bàn tay thon dài, chai sần vì lật sách ra ngăn lại. Anh khẽ gạt tay, lắc đầu ra hiệu chưa đến lúc lộ bài.


Giang Hoài An vẫn ngồi im như một pho tượng đá cổ, tay phải chậm rãi cầm chiếc gáo tre múc nước lạnh rót vào ấm trà nung. Tiếng nước chảy róc rách đều đặn, không một chút run rẩy, đối lập hoàn toàn với sự hung hãn của tên đầu mục hắc bang.


"Bạch phân đà chủ lâm môn, quán nghèo chưa kịp chuẩn bị trà ngon, thật thất lễ." Hoài An nói chậm rãi, giọng ôn hòa trầm tĩnh.


"Mẹ kiếp! Ai thèm uống thứ trà rác rưởi của ngươi!"


Bạch Mao Hổ tức giận trước thái độ phớt lờ của gã mù. Gã vung bàn tay phải to dày đen sạm—dấu tích của việc luyện Thiết Sa Chưởng ngoại công thất bại—đập mạnh xuống mặt bàn gỗ.


"Rầm!"


Chiếc bàn gỗ mộc mạc rên rỉ, nứt toác một đường dài ở giữa. Ba chiếc chén gốm sứt mẻ nảy lên, rơi xuống đất vỡ tan tành. Những mảnh gốm vỡ vụn bắn tung tóe trên nền đất cát.


"Năm mươi lượng bạc! Đừng tưởng có vài tên ăn mày Cái Bang hay tiều phu nghèo đứng gác cổng ban đêm là Thiết Huyết Bang ta không dám động vào ngươi. Lục bang chủ đã ra lệnh, phàm là kẻ nào không nộp đủ sưu thuế lậu trong tháng này đều phải cút khỏi Lạc Diệp Trấn!" Bạch Mao Hổ quát tháo, hơi thở hồng hộc phả ra đầy sát khí.


Hoài An vẫn nhắm mắt, thính giác của anh bắt được tiếng khớp xương ngón tay của Bạch Mao Hổ đang co bóp nhẹ liên tục sau cú đập bàn. Gã đang đau. Cú đập bàn vừa rồi tuy mạnh bạo nhưng gã đã dồn lực sai cách, khiến lực phản chấn dội ngược lại cổ chân bám đất lệch trái.


"Năm mươi lượng quan ngân..." Hoài An khẽ thở dài, tay vẫn nhẹ nhàng xoay chén trà ấm. "Đối với một quán trà nghèo mái tranh vách tre này, đó là số tiền tích lũy cả năm trời của hai mạng người cô thế. Nhưng đối với Thiết Huyết Bang oai danh biên thùy, năm mươi lượng bạc này e rằng cũng chẳng thấm vào đâu so với khoản thâm hụt tài chính khổng lồ của các hạ hiện tại."


Bạch Mao Hổ giật mình, nhịp tim gã đột ngột tăng tốc, hơi thở bỗng nghẹn lại một phần mười hơi thở. Gã trợn mắt, quát:


"Ngươi nói cái quái gì đó?"


Hoài An khẽ đưa chén trà lên môi nhấp một ngụm nhỏ, giọng nói vẫn đều đặn rõ ràng rành mạch từng lời:


"Ba ngày trước, chuyến vận chuyển Vân Thiết Khoáng lậu của Thiết Huyết Bang băng qua ngả hẻm phía Bắc núi Hắc Phong đã bị Cái Bang chặn đường tịch thu hoàn toàn. Lục bang chủ không có khoáng thiết để giao dịch với thương hội Trung Nguyên, ngân lượng cạn kiệt, không đủ trả tiền thuê kỵ binh của Hắc Phong Trại tuần tra biên giới. Bạch phân đà chủ hiện tại phải gánh áp lực vơ vét sưu thuế từ dân nghèo chợ Tây để bù vào khoảng trống đó, nếu không trước rạng đông ngày mai, Lục bang chủ sẽ phế bỏ tay phải của các hạ vì tội thiếu hụt tài chính. Ta nói có đúng không?"


Không khí trong quán trà bỗng chốc đông cứng lại. Gió bão cát ngoài kia dường như cũng ngừng rít gào trong một tích tắc.


Bạch Mao Hổ đứng chết trân. Khuôn mặt đầy sẹo rỗ của gã chuyển từ đỏ gay sang xám ngoét. Làm sao một gã mù bán trà vô hại ở đầu trấn lại có thể biết được bí mật buôn lậu tối mật của bang hội? Làm sao gã biết được thỏa thuận ngầm giữa Thiết Huyết Bang và kỵ binh sơn tặc Hắc Phong Trại?


Sự kinh hoàng tột độ khơi dậy dã tâm tàn bạo của một tên lưu manh sa cơ.


"Ngươi... Ngươi ngậm miệng lại!"


Bạch Mao Hổ vung nắm đấm phải thô bạo, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp Thô Lực Cảnh đấm thẳng vào mặt Hoài An. Cú đấm xé gió rít lên một tiếng thô thiển, mang theo sát khí đỏ ngầu.


Cú đấm cố tình đi chệch thái dương trái của Hoài An đúng một phân, sượt qua làn da nhợt nhạt của anh tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay vài lọn tóc đen buộc hờ. Gã muốn dùng bạo lực vật lý để đe dọa, bắt gã mù phải câm miệng.


Nhưng Giang Hoài An không hề né tránh, thậm chí nhịp tim của anh không hề tăng thêm một nhịp nào. Anh ngồi thẳng lưng, phong thái tĩnh lặng như nước chảy đá mòn, hoàn toàn miễn nhiễm với áp lực bạo lực vật lý.


"Bạch phân đà chủ, đấm một cú đấm hụt chỉ chứng tỏ các hạ đang vô cùng hoảng sợ." Hoài An ôn hòa nói, đôi mắt nhắm nghiền hướng thẳng về phía khuôn mặt đang run rẩy của đối phương. "Khớp bả vai trái của các hạ bị lệch do vết thương cũ từ đêm diệt môn Hàn Gia Tiêu Cục ba tháng trước. Càng vận kình lực mạnh bạo, kinh mạch nách trái càng bị nghẽn khí tức, khiến lực đánh của tay phải giảm đi một nửa. Các hạ dùng man lực đấm hụt ta, nhưng thực chất cổ tay phải của các hạ hiện tại đã bắt đầu co giật nhẹ vì kiệt lực."


Bạch Mao Hổ hoảng hốt rụt tay lại. Đúng như lời gã mù nói, cổ tay phải của gã đang co giật liên hồi dưới lớp áo thô ráp, cơn đau thấu xương từ bả vai trái cũ bộc phát khiến gã suýt quỵ xuống đất.


"Gã mù chết tiệt... Ngươi rốt cuộc là ai?" Bạch Mao Hổ lùi lại một bước, giọng nói run rẩy đầy nghi kỵ.


"Ta chỉ là một kẻ mù bán trà tai thính, thích lắng nghe tiếng gió biên thùy mà thôi." Hoài An khẽ đặt chén trà xuống bàn gỗ nứt nẻ. "Năm mươi lượng bạc quan ngân ta không có. Nhưng ta có một lời khuyên giúp các hạ giữ lại cánh tay phải trước Lục bang chủ đêm nay."


Bạch Mao Hổ cắn răng, dã tâm tham lam dâng cao đấu tranh với nỗi sợ hãi. Gã biết Lục Thiên Hành tàn bạo thế nào, nếu rạng đông ngày mai gã không mang đủ tiền vàng về nộp đan điền, gã chắc chắn sẽ bị ném xuống hầm mỏ thiết thạch bỏ hoang.


"Lời khuyên gì?" Gã gầm lên.


"Cái Bang chặn đường buôn lậu của các hạ ở phía Bắc, nhưng họ không phong tỏa lối ngách phía Nam dẫn ra Lạc Diệp Kiều. Nếu các hạ bí mật vận chuyển số thiết thạch còn sót lại qua lối đó ngay trong đêm nay, thương hội Nam Cung thế gia ở cổng trấn sẽ thu mua với giá gấp đôi. Đủ để các hạ bù đắp khoảng thâm hụt tài chính và giữ lại mạng sống vô hại."


Bạch Mao Hổ hí mắt, nhịp thở của gã dần ổn định lại khi tìm thấy một con đường sống. Gã nhìn chằm chằm vào gã mù xám tro, rồi nhìn sang Thẩm Dao đang đứng nép sau lưng anh với chiếc túi bột trà cảnh giác.


"Được... Được lắm! Gã mù, ta tạm thời tin lời ngươi đêm nay." Bạch Mao Hổ lấy lại vẻ hống hách hung hãn thường ngày để che giấu sự nhục nhã bại trận tâm lý. Gã vung tay chỉ thẳng vào mặt Hoài An, dẫm mạnh chân xuống đất đá vỡ vụn.


"Nhưng ngươi nghe cho rõ đây! Nếu rạng đông ngày mai ta không thông quan an toàn qua Lạc Diệp Kiều, hoặc Nam Cung thế gia không thu mua số thiết thạch đó... ta sẽ dẫn theo một trăm anh em Thiết Huyết Bang quay lại đây, san phẳng cái quán trà rách nát này và thiêu rụi cả hai mạng các ngươi thành tro bụi!"


Lời đe dọa tàn bạo dội lại vách tre đơn sơ, mang theo sát khí lạnh lẽo của hắc bang biên thùy.


Bạch Mao Hổ hậm hực quay người, dẫn theo hai tên lâu la tháo chạy hỗn loạn khỏi quán trà nghèo. Tiếng bước chân nặng nề của chúng khuất dần sau rặng tre già rậm rạp đầu trấn.


Cánh cửa tre Thính Phong Hiên vẫn đung đưa ken két dưới sức gió bão cát rít gào. Ba bộ bàn ghế gỗ mộc sần sùi nay chỉ còn lại hai chiếc lành lặn, chiếc bàn ở giữa nứt toác loang lổ đầy mảnh gốm vỡ vụn.


Thẩm Dao run rẩy thở phào một hơi dài, cô vội vàng đặt ấm trà nung xuống đất, quỳ xuống dọn dẹp các mảnh gốm vỡ vụn để tránh làm đau chân Hoài An. Cô ngước nhìn anh bằng đôi mắt trong veo đầy lo lắng, khẽ kéo vạt áo xám của anh liên tục để hỏi han.


Giang Hoài An nhẹ nhàng đưa tay sờ soạng bả vai cô, ra hiệu an ủi. Anh đứng dậy, chống cây gậy tre mộc mạc giấu kiếm thép mỏng Lõi Thép Trúc Trượng xuống nền đất cát, bước ra ngoài hiên quán trà.


Gió đêm sa mạc lạnh buốt quất thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của anh. Vết sẹo bỏng lớn bên thái dương trái bỗng nhói lên một cơn đau dữ dội do anh phải tập trung thính giác cực hạn để phân tích gân mạch của Bạch Mao Hổ từ trước. Anh khẽ nhíu mày, hít sâu một hơi khí tức dẻo dai để khống chế nhịp tim đập nhanh.


"Bạch Mao Hổ sẽ quay lại... và hắn sẽ không đi một mình." Hoài An thầm nghĩ, bàn tay siết chặt lấy thân gậy tre xanh mộc mạc.


Lời đe dọa san phẳng quán trà treo lơ lửng như một bản án tử rạng đông ngày mai. Lạc Diệp Trấn hoang vu sắp đón nhận một trận bão táp đẫm máu, và quán trà nghèo Thính Phong Hiên này chính là tâm bão khởi đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!