Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Cái Giá Của Thù Hận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết Nhạn Môn Quan gầm rú như vạn con dã thú đói mồi, điên cuồng cào xé vào vách đá dựng đứng của Hẻm núi Tử Vong. Giữa màn sương tuyết trắng xóa đến mức tầm nhìn không quá ba bước chân, một bóng người gầy gò đang lảo đảo bước đi. Đó là Phùng Diệp Chi. Trên lưng gã, Tô Mộ Dương nằm bất động, thân thể nóng rực như một khối than hồng vừa kéo ra khỏi lò luyện sắt, đối lập hoàn toàn với cái lạnh thấu xương của biên thùy.


Bả vai trái của Phùng Diệp Chi dính đầy máu tươi, vết thương do luồng đao kình phá thạch của Triệu Hùng chấn động từ trận chiến trước vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm lớp dạ hành y rách nát. Mỗi bước chân gã dẫm xuống lớp tuyết dày đều nặng nề như đeo đá, hơi thở hóa thành những luồng khói trắng đục cắt ngang gió lạnh. Gã cắn chặt răng, đôi song trảo bằng thép nguội bên hông khẽ va chạm vào nhau, phát ra những tiếng loảng xoảng cô độc.


- Thiếu chủ... xin người hãy gắng gượng... – Diệp Chi khàn giọng thầm thì, mắt gã hoa lên vì kiệt sức, nhưng cánh tay vẫn siết chặt lấy thân hình nóng bỏng của Tô Mộ Dương. – Chúng ta sắp thoát khỏi tầm truy quét của Tuyết Sơn Minh rồi.


Tô Mộ Dương không thể nghe thấy lời gã. Thần trí y lúc này đang chìm sâu vào một vực thẳm tối tăm, nơi chỉ có ngọn lửa đỏ rực của hỏa độc gầm rú. Đan điền rạn nứt mười phần trăm của y đang bùng phát đợt tự hủy đầu tiên. Luồng chân khí nghịch hành cuồng bạo chạy dọc theo gân mạch, thiêu rụi mọi thớ thịt từ bên trong.


*Xèo... xèo...*


Từng giọt máu nóng rực rỉ ra từ vết thương hông bị rách toác của y, nhỏ xuống tuyết dã ngoại liền làm bốc lên những làn khói đen tanh nồng, hòa tan lớp băng lạnh dưới chân. Cánh tay phải của y buông thõng vô lực bên sườn, các mạch máu nổi rõ lên làn da xám nhạt như những con giun đất màu đen hoại tử. Cơn đau từ xương tủy truyền lên khiến lồng ngực y phập phồng dữ dội, hơi thở phả ra nóng bỏng đến mức làm chảy cả những bông tuyết vừa rơi xuống mặt.


Sau hơn một canh giờ cắt đuôi các toán truy binh của Tuyết Sơn Minh qua các khe đá hẹp, Phùng Diệp Chi rốt cuộc cũng nhìn thấy một bóng người gầy gò đang đứng chờ bên hốc đá đóng băng của một hang động bỏ hoang. Đó là A Sương. Cô gái câm bán trà mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt vá víu, đầu quấn chiếc khăn len xám bám đầy tuyết trắng.


Nhìn thấy Phùng Diệp Chi cõng Tô Mộ Dương lảo đảo tiến đến, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu của A Sương ngập tràn sự hoảng hốt và đau xót. Nàng cuống cuồng lao ra, không màng đến bão tuyết đang quất thẳng vào mặt, đỡ lấy thân hình đang run rẩy vì sốt cao của gã kiếm khách.


Nàng không thể nói, chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ nghẹn ngào trong cổ họng. Nàng vội vã chỉ tay vào trong hang đá tối tăm, nơi nàng đã chuẩn bị sẵn một đống lá thông khô và một ít củi mục để che chắn gió bão. Diệp Chi khom lưng, nhẹ nhàng đặt Tô Mộ Dương nằm xuống tấm đệm lá thô sơ. Ngay khi vừa chạm đất, Tô Mộ Dương đột ngột co giật mạnh, một búng máu nóng rực dính đầy tro đen hỏa độc trào ra nơi khóe môi.


- Đan điền của thiếu chủ đang bạo liệt! – Phùng Diệp Chi lo lắng hét lên, gã vội vàng lùi lại một bước, nội lực Nhị lưu trong người khẽ vận chuyển để xoa dịu vết thương bả vai đang rát bỏng. – Triệu Hùng đã chết, nhưng Lôi Thiên Bá chắc chắn đã phát lệnh tổng di động truy sát toàn biên thùy để trả thù. Chúng ta không thể đưa thiếu chủ về dịch trạm lúc này.


A Sương không đáp, nàng chỉ gật đầu dứt khoát. Nàng quỳ sụp xuống bên cạnh Tô Mộ Dương, đôi bàn tay gầy gò nhưng ấm áp run rẩy chạm vào trán y. Nhiệt độ nóng rực từ da thịt y khiến nàng khẽ rụt tay lại vì bỏng rát. Không một chút do dự, A Sương mở chiếc giỏ tre nhỏ mang theo bên người, lôi ra một chiếc hộp gỗ vạn niên nhỏ tỏa ra hàn khí mờ nhạt.


Bên trong hộp gỗ là Tuyết Tằm Băng Tiêu — sợi tơ cực lạnh thu hoạch từ loài tằm tuyết vạn năm dưới lòng đất Nhạn Môn Quan. Đây là bảo vật vô giá mà y sĩ Trần Hữu Đạo đã bí mật giao cho nàng bảo quản hằng đêm để phòng hờ tình huống nguy kịch nhất.


A Sương cẩn thận dùng đôi tay khéo léo của mình, nhẹ nhàng kéo dải băng gạc cũ kỹ dính máu khô trên cánh tay phải của Tô Mộ Dương ra. Dưới ánh lửa bập bùng từ đống củi mục mới nhóm, Phùng Diệp Chi khẽ rùng mình khi nhìn thấy cánh tay phải của thiếu chủ. Toàn bộ phần da thịt từ bả vai xuống đến ngón tay đã chuyển sang màu đen xám của sự hoại tử nhẹ, các đường kinh mạch rạn nứt rỉ ra chất dịch màu đỏ sẫm dính dính. Cánh tay ấy hoàn toàn vô lực, lạnh ngắt dẫu cơ thể y đang nóng như lửa đốt. Đây chính là hậu quả tàn khốc của đợt bộc phát tự hủy đan điền đầu tiên.


- Hoại tử kinh mạch đã lan đến bả vai rồi... – Diệp Chi nghiến răng, giọng nói đầy bất lực. – Nếu không ngăn chặn, hỏa độc sẽ xông thẳng vào tim mạch, thiếu chủ sẽ tự bạo mà chết trước khi kịp báo thù.


A Sương mím chặt môi, đôi mắt nàng kiên định đến đáng sợ. Nàng cầm sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu mỏng manh nhưng tỏa ra hàn khí buốt xương, bắt đầu quấn chặt từ cổ tay phải lên đến bả vai của Tô Mộ Dương.


*Xèo... xèo... xèo...*


Ngay khi sợi tơ cực lạnh vừa tiếp xúc với làn da đang cháy đỏ hỏa kình của y, một luồng khói trắng dày đặc bốc lên ngùn ngụt kèm theo tiếng rít chói tai của sự xung đột giữa nóng và lạnh. Tô Mộ Dương dẫu đang hôn mê vẫn rú lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào, cơ thể y cong gập lại như một cây cung bị kéo căng, mồ hôi nóng tuôn ra như tắm làm ướt sũng lớp áo choàng đen rách nát.


A Sương nước mắt lưng tròng, nhưng đôi tay nàng vẫn giữ vững sự chuẩn xác tuyệt đối. Nàng quấn sợi tơ tằm tuyết thành từng vòng chặt chẽ, cưỡng ép luồng hàn khí thấu xương thọc sâu vào gân mạch hoại tử để dập tắt ngọn lửa tự thiêu. Phùng Diệp Chi vội vàng đè chặt hai chân của Tô Mộ Dương để giữ cho y không tự làm tổn thương bản thân.


Sau khi quấn xong Tuyết Tằm Băng Tiêu, A Sương nhanh chóng lấy ra một lọ gốm nhỏ chứa Thanh Tâm Tán — bột thuốc làm mát phổi do Trần Hữu Đạo bào chế. Nàng dùng muỗng gỗ múc một ít bột thuốc dâng lên, nhưng khuôn miệng Tô Mộ Dương đang cắn chặt vì đau đớn không thể mở ra.


Nhìn thấy vậy, A Sương không ngần ngại đổ bột thuốc vào miệng mình, ngậm một ngụm nước ấm từ bình nước da cừu, rồi cúi xuống áp môi mình vào làn môi khô nứt dính đầy máu của Tô Mộ Dương. Nàng dùng lưỡi khẽ đẩy, cưỡng ép luồng nước thuốc mát lành trôi tuột xuống cổ họng y.


Phùng Diệp Chi lặng lẽ quay mặt đi hướng khác, canh giữ nơi cửa hang đá lộng gió. Gã cảm nhận được một sự ấm áp mộc mạc nhưng vĩ đại giữa hai con người khổ mệnh này, một mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho gã kiếm khách tàn phế không bị ngọn lửa hận thù nuốt chửng vĩnh viễn.


Khi bột thuốc Thanh Tâm Tán trôi xuống lồng ngực, nhịp thở dồn dập của Tô Mộ Dương bắt đầu chậm lại. A Sương tiếp tục mở hũ Huyết Kiệt Cao, dùng ngón tay thoa đều chất thuốc mỡ màu đỏ sẫm có mùi hắc nồng lên lồng ngực và các đường kinh mạch nứt nẻ bên hông của y. Chất thuốc mỡ này nhanh chóng thấm sâu, mang lại cảm giác mát rượi xoa dịu gân mạch phổi đang bị bỏng rát thực thể.


Bên hông áo choàng đen của Tô Mộ Dương, chiếc trâm cài ngọc bích của mẫu thân Diệp Thục Khuê khẽ chạm vào tảng đá đóng băng. Viên ngọc bích sứt góc bỗng tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, mờ nhạt như ánh hoàng hôn cuối ngày. Luồng hơi ấm ấy len lỏi vào thần trí đang điên loạn vì ảo ảnh sốt cao của y, xoa dịu đi luồng sát khí cuồng bạo tích tụ từ đêm thảm sát diệt môn.


Trong cơn mê sảng, Tô Mộ Dương thấy mình đang đứng giữa sân vườn Tàn Dương Kiếm Trang năm xưa. Phụ thân Tô Ngạn đang mỉm cười chải tóc cho y, đại ca Tô Mộ Phong đang vung thanh Tuyết Ảnh Kiếm dưới trời tuyết mai rơi rụng, và tiểu muội Vũ Yên đang ríu rít cười đùa bên sáo trúc nhỏ. Nhưng rồi, ngọn lửa đỏ rực bỗng chốc bùng cháy, thiêu rụi mọi thứ thành tro bụi đen kịt. Gương mặt tàn bạo của Lôi Thiên Bá hiện lên giữa khói lửa, cười điên cuồng vung thanh đại đao Tuyết Ma chém xuống đầu y.


- Phụ thân! Mẫu thân! – Tô Mộ Dương thét lên một tiếng khàn đặc, đôi mắt y đột ngột mở ra.


Y bật dậy, tay trái theo bản năng chộp lấy đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đặt bên sườn. Nhưng ngay lập tức, một cơn đau buốt thấu xương từ mạn sườn phải dội thẳng lên não bộ khiến y khựng lại, ngã quỵ xuống tấm đệm lá khô.


- Thiếu chủ! Người tỉnh rồi! – Phùng Diệp Chi vội vàng lao đến đỡ lấy y.


Tô Mộ Dương thở dốc dồn dập, mắt trái của y sáng quắc nhưng đầy u uất u tối, trong khi mắt phải hoàn toàn là một màn tối đen vô hồn do di chứng hỏa độc công tâm chưa tan. Y đảo mắt nhìn quanh hang đá tối tăm, rồi cúi xuống nhìn cánh tay phải của mình.


Cánh tay phải hoại tử xám nhạt lúc này đã được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu trắng muốt, tỏa ra làn hơi lạnh buốt xương mờ mờ. Tô Mộ Dương cố gắng vận động các ngón tay phải, nhưng hoàn toàn vô lực. Y không cảm nhận được bất kỳ xúc giác nào, kể cả cái lạnh của sợi tơ tằm tuyết hay sự mềm mại của bàn tay A Sương đang nắm chặt lấy tay y. Cánh tay ấy đã hoàn toàn bị tê liệt, mất đi bốn mươi phần trăm cảm giác xúc giác thực thể.


Một sự im lặng bao trùm hang đá. Tô Mộ Dương hiểu rõ cái giá y phải trả cho nhát kiếm chí mạng tiêu diệt Triệu Hùng. Đan điền rạn nứt mười phần trăm đã bộc phát đợt tự hủy đầu tiên. Từ nay về sau, y vĩnh viễn không thể dùng tay phải để cầm kiếm sắt nặng nề nữa. Ý chí sắt đá của y khẽ dao động trong sát na, nhưng rồi ánh mắt y lại trở nên lạnh lùng, kiên định đến đáng sợ.


- Diệp Chi... – Giọng nói của Tô Mộ Dương khàn đặc, yếu ớt đến mức gần như bị tiếng bão tuyết bên ngoài nuốt chửng. – Sơ đồ phòng thủ... đâu rồi?


Phùng Diệp Chi vội vàng lấy cuộn da dê dính máu khô từ trong ngực áo ra, dâng lên bằng hai tay.


- Thuộc hạ đã bảo quản cẩn thận. Triệu Hùng đã đền tội, di vật gia tộc đã được thu hồi. Nhưng Tuyết Sơn Minh chắc chắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Lôi Thiên Bá đã cho phong tỏa mọi ngóc ngách biên thùy.


Tô Mộ Dương dùng tay trái siết chặt cuộn da dê rỉ máu, ánh mắt y nhìn sâu vào những ký hiệu mật mã đúc rèn cổ xưa của Tô gia. Y biết, hành trình báo thù của y chỉ mới bắt đầu, mười một kẻ thủ ác khác vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, và sinh mệnh của y chỉ còn lại mười một tháng ngắn ngủi.


A Sương dịu dàng lau đi vệt máu khô trên khóe môi y, nàng bưng đến một chén nước ấm pha Thanh Tâm Tán, ánh mắt như muốn cầu xin y hãy nghỉ ngơi dẫu chỉ là một khắc.


Tô Mộ Dương nhìn cô gái câm lương thiện trước mặt, lòng y khẽ dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Y khẽ gật đầu, đón lấy chén nước thuốc uống cạn. Luồng dược tính mát lành lan tỏa khắp phế phổi, tạm thời đè nén ngọn lửa tự thiêu đang âm ỉ trong đan điền.


Đột nhiên, Phùng Diệp Chi đang đứng canh gác ngoài cửa hang đá khựng lại. Gã nheo mắt nhìn về hướng đông nam, nơi thung lũng tuyết sâu hoắm dẫn ra y quán ẩn cư của Trần Hữu Đạo.


- Thiếu chủ... A Sương... nhìn kìa! – Giọng của Diệp Chi bỗng chốc trở nên run rẩy, đầy vẻ kinh hoàng.


Tô Mộ Dương vịn vào vai Phùng Diệp Chi, gắng gượng đứng dậy lướt nhanh ra phía cửa hang đá. A Sương vội vã đi bên cạnh nâng đỡ lấy mạn sườn phải tê liệt của y.


Xuyên qua màn bão tuyết đang có dấu hiệu chuyển hướng gió, từ phía thung lũng tuyết xa xôi, một luồng khói đen cuồn cuộn đang bốc lên ngùn ngụt, nhuộm đen cả một góc trời xám xịt của Nhạn Môn Quan. Ánh lửa rực đỏ mờ nhạt từ khoảng cách dặm đường vẫn có thể nhìn thấy rõ rệt, thiêu rụi cả màn đêm buốt giá.


Đó chính là hướng đặt y quán ẩn cư của Trần Hữu Đạo — nơi duy nhất che chở cho người nghèo khổ biên thùy và cung cấp y tế kéo dài mạng sống cho Tô Mộ Dương hằng ngày.


Đôi mắt trái của Tô Mộ Dương đột ngột co rút lại, luồng hỏa độc trong lồng ngực y bỗng chốc rực nóng tương phản hoàn toàn với hơi lạnh buốt xương của Tuyết Tằm Băng Tiêu đang quấn trên vai phải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!