Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Huyết Chiến Triệu Hùng (Hạ)

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng kình lực sa trường tàn bạo từ thanh đại đao trăm cân giáng xuống như muốn xé toạc cả màn đêm lạnh giá của Hẻm núi Tử Vong. Tiếng rít gào của gió tuyết bị át đi bởi tiếng hú xé gió của lưỡi đao khổng lồ. Triệu Hùng, gã Nhất lưu võ giả ngoại gia đỉnh phong, dồn toàn bộ sức nặng của thân hình vạm vỡ và kình lực Hoành Luyện Thiết Bố Sam vào nhát chém quyết định này. Gã tin chắc rằng, trước sức mạnh tuyệt đối ấy, gã phế nhân Tô Mộ Dương dẫu có bộc phát cấm thuật cũng chỉ có nước tan xương nát thịt.


Tô Mộ Dương đứng thẳng giữa bão tuyết, tay trái cầm chắc Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đang cháy đỏ rực kình lực hỏa độc. Huyệt đại trùy sau gáy y vẫn cắm sâu cây châm bạc tịnh tâm, cưỡng ép chân khí nghịch hành chạy cuồng bạo trong huyết quản. Máu tươi từ tai phải và khóe mắt phải của y rỉ ra dồn dập, nhuộm đỏ một bên mặt, bốc hơi nghi ngút ngay khi vừa chạm vào không khí lạnh buốt. Thị lực mắt phải của y hoàn toàn là một màn tối đen, tai phải chỉ còn tiếng ong ong vô nghĩa. Y chỉ còn lại mắt trái và thính giác nhạy bén để sinh tồn.


Trong khoảnh khắc lưỡi đao khổng lồ chỉ còn cách đỉnh đầu ba gang tay, thính giác cực hạn của Tô Mộ Dương đột ngột bắt được một luồng dao động áp suất cực nhẹ. Đó không phải là tiếng đao rít, mà là tiếng không khí bị nén lại dưới sức nặng ngàn cân. Bản năng chiến đấu sa trường được truyền thừa từ phụ thân Tô Ngạn thức tỉnh trong tâm trí y.


"Không thể đỡ cứng!"


Ý nghĩ đó lóe lên nhanh như một tia chớp. Dẫu Nghịch hành huyết mạch đang mang lại cho y nguồn sức mạnh cuồng bạo gấp đôi, nhưng xương cốt của y vẫn là xương cốt của một kẻ tàn phế. Nếu y dùng đốc kiếm gỗ đỡ trực diện cú chém dọc mang lực ly tâm cực đại này, phản lực kim loại từ thanh đao trăm cân sẽ chấn gãy xương tay trái của y ngay lập tức, tước đi vũ khí duy nhất còn lại.


Tô Mộ Dương không lùi. Y bước chéo chân trái sang bên nửa bước, thân hình gầy gò đột ngột hạ thấp trọng tâm. Tay trái y vung đốc kiếm gỗ sồi lên, nhưng không phải để chặn đứng lưỡi đao, mà là để tạt ngang.


*Keng! Xoẹt...*


Một tiếng rít chói tai vang lên khi sống đao khổng lồ va chạm vào cạnh nghiêng của đốc kiếm gỗ sồi đã gia cố Địa Hỏa Thiết Quặng. Thay vì đón đỡ toàn bộ lực đạo, Tô Mộ Dương đã mượn độ cong của đốc kiếm để chuyển hướng nhát chém. Lưỡi đao Phá Thạch trượt dài theo thân gỗ sồi, mang theo một cơn mưa tia lửa đỏ rực, chém sạt qua bả vai trái của y và cắm phập xuống mặt băng dưới đất.


*Ầm!*


Mặt băng nứt nẻ dữ dội, đá tảng và băng vụn bắn tung tóe. Lực chấn động kinh hoàng hất văng vạt áo choàng đen của Tô Mộ Dương bay phần phật, nhưng y đã mượn chính luồng phản lực đó để thi triển Bộ pháp uốn khúc sa trường.


Thân hình y uốn cong sát đất, trượt dài trên nền tuyết đóng băng như một con rắn rết hoàng hôn, luồn thẳng vào khoảng trống dưới nách trái của Triệu Hùng — nơi duy nhất tấm giáp xích sắt dầy cộp lộ ra một khe hở nhỏ để cử động khớp vai.


Triệu Hùng chấn động kinh hãi. Gã không ngờ một gã tàn phế, mù một mắt, điếc một tai lại có thể đưa ra một quyết định né tránh và phản công chuẩn xác đến từng milimet trong sát na sinh tử như vậy. Gã vội vàng vận nội lực Hoành Luyện, cơ bắp cuồn cuộn cứng lại như thép nguội, đồng thời dùng vai sắt húc mạnh xuống hòng nghiền nát Tô Mộ Dương dưới đất.


Nhưng Tô Mộ Dương đã nhanh hơn một nhịp. Y nhắm chặt mắt trái, hoàn toàn chìm vào thế giới của Nghe gió đoán hình. Tiếng thở dốc nặng nề của Triệu Hùng, tiếng xích sắt trên giáp va chạm, và cả nhịp tim đập dồn dập của gã khổng lồ đều hiện lên rõ rệt trong đầu y.


Tay trái Tô Mộ Dương buông đốc kiếm gỗ sồi, luồn nhanh vào trong ống tay áo rộng bên phải đang buông thõng vô lực. Ở đó, giấu kín một thanh sắt gãy rỉ sét — Thanh kiếm gãy của Tô Trình.


*Xoẹt!*


Y thi triển Tốc bạt kiếm pháp bằng tay trái với một tốc độ cực hạn vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của gân cốt. Lòng bàn tay trái của y bị rách nát, máu tươi rỉ ra do ma sát với chuôi kiếm gãy rỉ sét, nhưng y không hề cảm thấy đau đớn. Ngọn lửa căm hận diệt môn và ý chí báo thù đã hóa thành một liều thuốc tê liệt hoàn hảo.


Thanh kiếm gãy rỉ sét phóng ra như một tia chớp vô hình giữa màn bão tuyết.


*Phốc!*


Mũi kiếm gãy nhọn sắc, mang theo toàn bộ kình lực sa trường tích lũy, đâm thẳng qua khe hở giáp xích dưới nách, xuyên qua lớp thịt dày và cắm sâu vào cổ họng của Triệu Hùng từ phía dưới.


Cùng lúc đó, tay trái Tô Mộ Dương chộp lại Đốc kiếm gỗ sồi rỗng, bịt chặt đầu đốc nén áp suất chân khí hỏa độc cực đại rồi ấn thẳng vào cổ tay phải đang cầm đao của Triệu Hùng.


- Chân Không Kích!


*Bùm!*


Một tiếng nổ chân không đanh gọn vang lên ngay sát da thịt. Luồng khí nén cực mạnh bộc phát từ đốc kiếm rỗng truyền thẳng qua cổ tay Triệu Hùng, phát ra tiếng *rắc rắc* ghê rợn của xương cốt vỡ vụn. Gân tay phải cầm đao của gã khổng lồ bị chém đứt hoàn toàn. Thanh đại đao trăm cân Phá Thạch tuột khỏi bàn tay thô kệch, rơi loảng xoảng xuống mặt băng.


Triệu Hùng trợn tròn mắt, hai tay ôm lấy cổ họng đang phun máu xối xả. Gã cố thét lên, nhưng chỉ có tiếng bong bóng máu nghẹn ứ thoát ra từ thanh quản bị đâm thủng. Gã khổng lồ lảo đảo thối lui ba bước, tấm thân vạm vỡ như gấu rừng đổ sụp xuống nền tuyết trắng xóa của Hẻm núi Tử Vong, làm bắn lên một làn khói tuyết dày đặc.


Máu nóng của gã Nhất lưu võ giả tuôn ra xối xả, làm tan chảy một mảng băng lớn dưới thân gã, bốc hơi nghi ngút giữa trời đông lạnh giá.


Tô Mộ Dương quỳ một gối xuống tuyết, tay trái y run rẩy chống chiếc đốc kiếm gỗ xuống đất để giữ cho cơ thể không đổ sụp. Cây châm bạc sau gáy y khẽ rung lên, và ngay lập tức, phản phệ của Nghịch hành huyết mạch ập đến như một cơn triều dâng bạo liệt.


- Khục... khục!


Tô Mộ Dương ho ra từng búng máu lớn dính đầy tro đen của hỏa độc. Đan điền của y gầm rú dữ dội, những vết rạn nứt cũ bỗng chốc lan rộng thực thể thêm mười phần trăm. Kinh mạch toàn thân như bị thiêu rụi bởi ngọn lửa tự thiêu. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu dưới áo choàng, lúc này hoàn toàn mất đi xúc giác, lạnh ngắt và nặng nề như một khối đá vạn năm.


- Thiếu chủ! – Phùng Diệp Chi từ bên vách đá gượng dậy, gã nén cơn đau ở bả vai trái rỉ máu, lảo đảo lao về phía Tô Mộ Dương. – Người... người đã tiêu diệt được Triệu Hùng rồi!


Tô Mộ Dương không trả lời, đôi mắt trái u uất của y lạnh lùng nhìn chằm chằm vào xác chết của gã khổng lồ. Y dùng chút tàn lực cuối cùng, trườn đến bên xác Triệu Hùng. Tay trái y thọc sâu vào trong ngực áo giáp rách nát của gã thủ ác, lôi ra một cuộn da dê cũ kỹ dính máu tươi.


Đó chính là Sơ đồ phòng thủ Tàn Dương Kiếm Trang — di vật gia tộc đã bị cướp đoạt trong đêm thảm sát năm xưa. Trên lớp da dê cũ, những vệt máu của Triệu Hùng loang lổ đè lên các ký hiệu mật mã đúc rèn cổ xưa của Tô gia.


Tô Mộ Dương siết chặt cuộn da dê trong lòng bàn tay trái rách nát đầy máu. Y khẽ mỉm cười, một nụ cười bi tráng và kiêu hãnh giữa bão tuyết rơi đầy.


- Phụ thân... mẫu thân... kẻ thứ nhất... đã đền tội... – Y thầm thì khàn đặc, giọng nói yếu ớt dần rồi lịm đi.


Cây châm bạc sau gáy tự động bật ra rơi xuống tuyết. Toàn bộ kình lực hỏa sát đỏ thẫm biến mất sát na, nhường chỗ cho cái lạnh thấu xương của Hẻm núi Tử Vong tràn vào cơ thể tàn tạ. Tô Mộ Dương đổ sụp xuống nền tuyết trắng, mắt nhắm nghiền, hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê sâu dẫu tay trái vẫn siết chặt cuộn da dê rỉ máu.


- Thiếu chủ! – Tiếng hét hoảng hốt của Phùng Diệp Chi vang vọng giữa vách đá lộng gió, trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng thần trí của Tô Mộ Dương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!