Huyết Chiến Triệu Hùng (Thượng)
Gió tuyết rít lên những tiếng điên cuồng như tiếng gào rú của vạn linh hồn oan khuất bị giam cầm trong lòng Hẻm núi Tử Vong. Mặt băng dưới chân Tô Mộ Dương lạnh buốt, nhưng bên trong lồng ngực y, ngọn lửa hỏa độc nghịch hành lại đang cuộn trào như muốn thiêu rụi từng huyết quản.
*Vút!*
Thanh đại đao trăm cân của Triệu Hùng quét ngang tầm thấp với một lực đạo khủng khiếp. Lưỡi đao khổng lồ sứt mẻ xé rách màn tuyết, tạo ra một luồng kình phong nóng rực, quét bay những tảng băng vụn dưới đất. Đường đao tàn độc nhắm thẳng vào mạn sườn phải — nơi cánh tay hoại tử của Tô Mộ Dương đang buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng đen.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Tô Mộ Dương không hề hoảng loạn. Y nhắm chặt mắt phải đang mờ mịt do di chứng hỏa độc công tâm, dồn toàn bộ thần trí vào thính giác cực hạn. Tiếng gió rít dữ dội của lưỡi đao nặng nề dội vào tai y, vạch ra một quỹ đạo vô hình nhưng rõ rệt trong tâm tưởng.
Y dậm mạnh gót chân trái, thi triển Bộ pháp uốn khúc sa trường. Thân hình gầy gò của y uốn cong một cách kỳ dị, lướt sát đất như một bóng ma hoàng hôn bò trên mặt băng. Lưỡi đao khổng lồ sượt qua ngực y chỉ trong một sợi tóc, chém rách một vạt Áo choàng đen viền đỏ.
*Ầm!*
Thanh đại đao của Triệu Hùng đập mạnh vào vách đá đóng băng dựng đứng bên mạn sườn. Lực chấn động kinh hoàng khiến vách đá rạn nứt, hàng loạt tảng đá nhọn và băng vụn từ trên cao rơi tự do xuống rầm rầm.
Tô Mộ Dương mượn lực xoay người của bộ pháp, trượt dài trên tuyết thêm ba trượng để kéo dài khoảng cách. Vết thương bên hông y bỗng chốc rách toác do cú vận động mạnh cực đoan. Từng giọt máu hỏa độc đỏ thẫm, nóng rực rỉ ra, làm tan chảy một mảng tuyết trắng dưới chân y thành những lỗ nhỏ nghi ngút khói đen.
- Khục!
Tô Mộ Dương khẽ ho một tiếng, một búng máu nóng trào ra nơi khóe môi. Chân khí nghịch hành đang tàn phá phế phổi y một cách thực thể. Ngọn lửa tự thiêu của đan điền rạn nứt mười phần trăm đang bùng phát dữ dội do y đã dùng quá giới hạn ba chiêu hỏa kình trong ngày. Cánh tay phải hoại tử của y, được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra hàn khí buốt xương, lúc này hoàn toàn mất đi cảm giác, lạnh ngắt và nặng nề như một khúc gỗ chết.
- Ha ha ha! Nghiệt chủng Tô gia! Ngươi chỉ biết bò trườn như một con rắn rết dưới đất sao? – Triệu Hùng gầm lên một tiếng cười thô lỗ đầy khinh bỉ. Gã vác thanh đại đao trăm cân lên vai, từng bước chân vạm vỡ nện xuống mặt băng phát ra những tiếng *rắc rắc* rạn nứt. – Đêm đó, cha ngươi cũng dùng kiếm pháp tinh diệu để né tránh ta, nhưng cuối cùng vẫn bị thanh đao này chém đứt đôi kinh mạch! Hôm nay, để ta xem gã phế nhân một tay như ngươi trụ được bao lâu!
Cách đó không xa, Phùng Diệp Chi đang quỳ gối bên vách đá, bả vai trái bị thương rỉ máu tươi đỏ sẫm. Gã cố gượng dậy, đôi song trảo bằng thép nguội run rẩy, nhưng vết thương do đao gió của Triệu Hùng chấn động trước đó khiến gã không thể vận công khinh công.
- Thiếu chủ... đừng đỡ trực diện đao của gã... – Diệp Chi khàn giọng hét lên, giọng nói bị tiếng bão tuyết gầm rú nuốt chửng một nửa.
Tô Mộ Dương không đáp. Y biết Diệp Chi nói đúng. Triệu Hùng là một Nhất lưu võ giả ngoại gia đỉnh phong, lại luyện Hoành Luyện Thiết Bố Sam cứng như thép nguội. Nếu y dùng Đốc kiếm gỗ sồi rỗng để đỡ trực diện thanh đao trăm cân, lực phản chấn kim loại sẽ chấn gãy xương tay trái của y sát na.
Nhưng y không thể liên tục né tránh. Thể lực của y đang suy kiệt nhanh chóng dưới cái lạnh thấu xương của hẻm núi cụt, và vết thương hông đang không ngừng rỉ máu nóng làm tan tuyết. Y phải phản công. Y phải thử nghiệm phòng ngự của gã khổng lồ này.
Tô Mộ Dương hít vào một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt của Hẻm núi Tử Vong tràn vào phế phổi, tạm thời làm dịu đi cơn rát bỏng trong lồng ngực. Y dùng ngón tay cái của tay trái bịt chặt đầu Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột.
*Hưu... hưu...*
Chân khí nóng rực từ đan điền rạn nứt được y cưỡng ép dẫn dắt, nghịch hành chạy dọc theo kinh mạch cánh tay trái, dồn vào bên trong đốc kiếm rỗng. Áp suất không khí bên trong thớ gỗ sồi cổ thụ vạn năm tăng lên cực hạn hằng giây hằng giờ.
Triệu Hùng gầm lên một tiếng, gã bước sải dài, vung đại đao chém mạnh một nhát chéo từ trên xuống nhắm thẳng vào bả vai trái của Tô Mộ Dương. Đường đao mang theo kình lực sa trường tàn bạo, muốn chém đôi thân hình gầy gò của y.
Ngay khi mũi đao chỉ còn cách đỉnh đầu ba thước, Tô Mộ Dương đột ngột buông ngón tay cái đang bịt đốc kiếm ra, đồng thời xoay mạnh cổ tay trái vung chém ngang.
- Chân Không Kích!
*Bùm!*
Một tiếng nổ chân không chói tai vang lên giữa bão tuyết. Một luồng kiếm khí chân không nén áp suất vô hình xé gió lao đi với tốc độ cực nhanh, tạo ra một đường gợn sóng không khí méo mó vô hình xé đôi bão tuyết. Luồng khí nén bén nhọn va chạm trực tiếp vào khớp vai trái của Triệu Hùng.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên ghê rợn. Luồng kiếm khí chân không cực mạnh bắn trúng lớp giáp xích sắt dầy cộp của Triệu Hùng, chém đứt vài khoen xích sắt rỉ sét, nhưng chỉ để lại một vết xước bạc nhạt màu trên làn da đen sạm cứng như thép nguội của gã. Hoành Luyện Thiết Bố Sam của gã khổng lồ hoàn toàn cản phá đòn tấn công nén khí tầm trung của Tô Mộ Dương.
Triệu Hùng chỉ bị đẩy lùi nửa bước. Gã nhìn vết xước trên vai, rồi ngửa cổ cười điên cuồng:
- Ha ha ha! Kiếm khí không lưỡi? Chỉ là gãi ngứa cho ta mà thôi! Tô Ngạn dạy ngươi dùng thứ đồ chơi trẻ con này để báo thù sao? Chết đi cho ta!
Cú phóng Chân Không Kích cực hạn vừa rồi khiến kinh mạch bả vai trái của Tô Mộ Dương bị tê mỏi sâu sắc. Phản lực của khí nén dội ngược lại cánh tay trái run rẩy. Đồng thời, Chân khí nghịch hành bùng phát dữ dội hơn. Một ngụm máu tươi đỏ thẫm trào ra đầy miệng Tô Mộ Dương, nhuộm đỏ cả dải vải đỏ quấn tóc đang bay phần phật trong gió tuyết.
Thị lực mắt trái còn lại của y bỗng chốc mờ đi, những đốm đen hoang dại hiện ra trước mắt. Hỏa độc công tâm đang bắt đầu ăn mòn thần trí y.
Triệu Hùng không bỏ lỡ thời cơ chí mạng. Gã gầm lên, vận nội lực sa trường đỉnh phong vào đôi tay vạm vỡ, vung thanh đại đao trăm cân quét liên hoàn ba nhát đao tàn độc tầm cao nhắm thẳng vào blind side — mạn sườn phải và mắt phải bị mù tạm thời của Tô Mộ Dương.
Đường đao rực lửa sát khí đen kịt xé gió lao tới, khóa chặt mọi góc khinh công né tránh của y. Sau lưng y là vách đá dựng đứng đóng băng, trước mặt là lưỡi đao khổng lồ đang chém xuống.
Tô Mộ Dương rơi vào thế hiểm nghèo ngàn cân treo sợi tóc. Y cảm nhận được cái lạnh buốt xương của bão tuyết sa trường đang bị hơi nóng tàn bạo của đao phong triệt tiêu hoàn toàn.
Y biết, nếu tiếp tục né tránh bằng bộ pháp sát đất, thể lực suy kiệt của y sẽ không thể chịu đựng nổi đòn tiếp theo. Y đã hết giới hạn sử dụng hỏa kình trong ngày. Nếu muốn sống sót để tiêu diệt kẻ thù nợ máu này, y bắt buộc phải trả giá bằng sinh mệnh.
"Phụ thân... mẫu thân... xin hãy cho con thêm sức mạnh..." – Tô Mộ Dương thầm thì trong tâm tưởng, tay trái y khẽ chạm vào chiếc trâm cài ngọc bích của mẫu thân bên hông áo để giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng.
Y thọc tay trái vào ngực áo choàng, rút ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong hộp chứa Ba cây châm bạc tịnh tâm — kỷ vật bảo mệnh do y sĩ Trần Hữu Đạo tặng trước khi hy sinh.
Tô Mộ Dương cắn chặt răng, đôi mắt trái u uất rực lên một quyết tâm quyết tử chiến. Y cầm một cây châm bạc dài ba tấc, không hề do dự, đâm mạnh vào huyệt đại trùy phía sau gáy.
- Nghịch hành huyết mạch! Kích hoạt!
*Phốc!*
Cây châm bạc cắm sâu vào huyệt đạo chí mạng. Sát na đó, toàn bộ dòng chân khí hỏa độc đang âm ỉ trong đan điền rạn nứt bỗng chốc đảo chiều, chạy ngược dòng huyết quản với một tốc độ cuồng bạo gấp mười lần bình thường.
Nỗi đau đớn thể xác tột cùng bùng phát thực thể, như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng thớ thịt, từng đường gân kinh mạch của y. Toàn thân Tô Mộ Dương run rẩy dữ dội, các mạch máu nổi rõ màu đỏ rực như những sợi dây lửa dưới làn da xám nhạt.
*Hưu... hưu...*
Từ lỗ tai phải và khóe mắt phải của y, máu tươi nóng rực rỉ ra dồn dập, nhuộm đỏ nửa khuôn mặt thanh tú của y dưới bão tuyết. Tai phải y bỗng chốc vang lên tiếng ong ong dữ dội rồi hoàn toàn điếc tạm thời. Nhưng bù lại, một luồng kình lực hỏa sát đỏ thẫm, cuồng bạo ngập trời bùng phát ngùn ngụt bao bọc quanh thân hình gầy gò của y, hất văng bão tuyết xung quanh dạt ra xa ba trượng.
Tô Mộ Dương hét lên một tiếng khàn đặc đầy bi tráng, tay trái y nắm chặt Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột, lúc này đã cháy đỏ rực kình lực hỏa độc cực đại.
Y không lùi bước nữa. Y bước lên một bước, dồn toàn bộ luồng hỏa kình tự hủy cuồng bạo vào cánh tay trái, đưa đốc kiếm gỗ sồi lên đỡ trực diện thanh đại đao trăm cân đang giáng xuống sát đỉnh đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!