Hẻm Núi Tử Vong
Tiếng bão tuyết hú lên điên cuồng qua khe hẹp của Hẻm núi Tử Vong, rít qua những vách đá xám đóng băng dựng đứng như hàng vạn lưỡi dao sắc bén đang phân cắt địa chất biên thùy. Cái lạnh ở Nhạn Môn Quan chưa bao giờ tàn nhẫn đến thế. Nó không chỉ đóng băng da thịt bên ngoài, mà còn như muốn thâm nhập sâu vào tận xương tủy, dập tắt chút hơi tàn sinh mệnh cuối cùng của những kẻ bộ hành lạc lối.
Trong lòng khe núi cụt chật hẹp, bóng tối bao trùm dày đặc. Tầm nhìn lúc này bị bão tuyết nén chặt xuống dưới năm bước chân. Tô Mộ Dương đứng tựa lưng vào vách đá đóng băng lạnh ngắt, hơi thở khè khè của y phả ra một làn khói trắng dày đặc nhưng lập tức bị gió bão thổi tan. Phế phổi của y nóng rực và khô rát như đang chứa đựng tro tàn của một lò than sắp tắt. Vết thương bên hông của y bỗng chốc rách toác do cú trượt ngã trước đó, từng giọt máu hỏa độc đỏ thẫm, nóng rực rỉ ra, thấm qua lớp Áo choàng đen viền đỏ rồi nhỏ xuống tuyết trắng.
*Xèo...*
Giọt máu nóng vừa chạm đất liền làm tan chảy một lỗ nhỏ trên mặt băng lạnh, tỏa ra một mùi tanh nồng ấm nóng đặc trưng của hỏa độc nghịch hành. Đan điền rạn nứt mười phần trăm của y đang âm ỉ cháy, phản phệ dữ dội sau khi y đã dùng sạch ba chiêu hỏa kình giới hạn của ngày hôm nay. Cánh tay phải hoại tử nhẹ của y hoàn toàn tê liệt, buông thõng như một khúc gỗ chết dưới lớp áo choàng đen, được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra hàn khí buốt xương để ngăn chặn hỏa độc lan rộng lên bả vai. Y chỉ còn lại tay trái để chiến đấu, tay trái đang nắm chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột.
Bên cạnh y, Phùng Diệp Chi đang quỳ một gối trên tuyết, đôi song trảo bằng thép nguội dắt bên hông gã khẽ va chạm vào nhau phát ra những tiếng loảng xoảng rất nhỏ. Gương mặt gã sau lớp mặt nạ vải đen đầy vẻ căng thẳng, đôi mắt sắc sảo như chim ưng đêm liên tục quét qua màn tuyết mù mịt phía trước.
- Thiếu chủ, mùi máu hỏa độc của người quá nồng. – Diệp Chi khẽ thì thầm, giọng nói gã run lên vì lạnh và lo lắng. – Bầy sói tuyết của Triệu Hùng đã ngửi thấy mùi. Chúng ta đã không còn đường lui.
Tô Mộ Dương khẽ ho khục khặc, một búng máu nóng rực trào ra nơi khóe môi, nhanh chóng bị y dùng tay trái lau sạch. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu để tiết kiệm hơi thở. Đôi mắt trái còn lại của y sáng quắc, lạnh lùng xuyên qua màn bão tuyết. Y nhắm chặt mắt phải đang mờ đi tạm thời do di chứng hỏa độc công tâm, dồn toàn bộ sự tập trung vào thính giác cực hạn.
*Rắc... rắc... rắc...*
Từ phía cửa hẻm núi hẹp, tiếng bước chân nặng nề nện lên mặt băng đóng băng vang lên đều đặn. Mỗi bước chân đi kèm với tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng và tiếng thở dốc phì phò của một gã khổng lồ vạm vỡ.
Một bóng người khổng lồ từ từ hiện ra từ trong màn tuyết trắng xóa. Triệu Hùng – gã sát thủ thứ nhất của Tuyết Sơn Minh, kẻ trực tiếp tham gia vụ tàn sát Tàn Dương Kiếm Trang năm xưa – đang bước vào hẻm núi. Gã cao lớn vạm vỡ như một con gấu rừng biên thùy, mặc bộ giáp sắt dày rỉ sét bám đầy tuyết trắng. Trên vai phải của gã vác thanh đại đao bản lớn nặng trăm cân sứt mẻ nhiều chỗ, lưỡi đao dính đầy máu khô đen kịt tỏa ra một luồng sát khí sa trường tàn bạo, nợ máu ngập trời.
Đi bên cạnh gã là hai con sói tuyết to lớn lông trắng muốt, đôi mắt đỏ rực như lửa đang gầm gừ nhe nanh vuốt đầy dãi dớt, mũi liên tục hít hà vệt máu nóng rực của Tô Mộ Dương trên tuyết.
- Ha ha ha! Nghiệt chủng Tô gia, cuối cùng ta cũng dồn được ngươi vào cái quan tài đá này! – Triệu Hùng gầm lên một tiếng cười man dại, tiếng cười của gã vang vọng vào vách đá hẻm núi tạo ra những tiếng dội ghê rợn. Gã hạ thanh đại đao trăm cân xuống, mũi đao chém mạnh xuống mặt băng tạo ra một vệt nứt lớn. – Mùi máu hỏa độc của Tàn Dương Kiếm Phổ... mười năm qua ta vẫn không thể nào quên. Đêm đó, chính tay ta đã dùng thanh đao này chém đứt đôi cổng chính của Kiếm Trang, nhìn lũ đệ tử của cha ngươi khóc lóc cầu xin dưới chân ta!
Nỗi căm thù tột độ bùng cháy dữ dội trong lòng Tô Mộ Dương như muốn thiêu rụi toàn bộ lồng ngực y. Nhưng gương mặt y vẫn lạnh lùng như băng đá, tay trái siết chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột. Y biết Triệu Hùng là một Nhất lưu võ giả ngoại gia cực hạn, da thịt cứng như thép nguội nhờ Hoành Luyện Thiết Bố Sam, lại mang theo vũ khí nặng phá giáp cực mạnh. Trong tình trạng kiệt lực hỏa kình hiện tại, y tuyệt đối không thể đối đầu trực diện về lực lượng.
- Thiếu chủ, để thuộc hạ lên trước cản bước gã! – Phùng Diệp Chi gầm khẽ, đôi mắt gã đỏ sọc sát khí. Gã không thể chịu đựng được việc nhìn kẻ thù sỉ nhục thiếu chủ.
Không đợi Tô Mộ Dương ngăn cản, Phùng Diệp Chi dậm mạnh chân trái, thân hình gầy gò lướt đi nhẹ nhàng bằng Tuyết Ảnh Bộ, biến mất vào màn tuyết mịt mù. Gã xuất hiện chớp nhoáng ngay phía sau lưng Triệu Hùng, đôi song trảo bằng thép nguội vung mạnh thi triển sát kỹ Ám Phong Đoạt Mệnh nhắm thẳng vào khe hở giáp sắt ở gáy đối thủ.
*Keng! Keng! Keng...*
Những tia lửa bắn ra chói mắt. Đôi song trảo sắc bén của Diệp Chi chém trúng gáy Triệu Hùng nhưng chỉ để lại những vết xước xám nhạt trên làn da đen sạm cứng như sắt của gã. Hoành Luyện Thiết Bố Sam của Triệu Hùng đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao Nhị lưu võ giả, đao thương thông thường hoàn toàn không thể xuyên phá.
- Hừ, một con chuột nhắt phản bang! – Triệu Hùng hừ lạnh một tiếng khinh bỉ. Gã không thèm quay đầu lại, chỉ xoay mạnh hông, cánh tay vạm vỡ vung thanh đại đao trăm cân quét ngang một đường tàn độc.
*Vút... Ầm!*
Luồng kình lực đao gió cuồng bạo tỏa ra từ lưỡi đao khổng lồ xé rách bão tuyết, tạo ra một luồng áp lực vật lý cực đại hất văng Phùng Diệp Chi ra xa. Thân hình Diệp Chi đập mạnh vào vách đá đóng băng dựng đứng, gã phun ra một búng máu tươi, bả vai trái bị đao gió chấn động sưng tấy rách da thịt rỉ máu đỏ sẫm. Gã quỵ gối xuống tuyết, đôi song trảo suýt rơi khỏi tay.
Tô Mộ Dương tiến lên một bước, tay trái vươn ra chặn trước mặt Phùng Diệp Chi đang cố gượng dậy. Y lặng lẽ kéo sụp chiếc mũ của áo choàng đen viền đỏ, để lộ gương mặt gầy gò, thanh tú nhưng lạnh lùng u uất dưới mái tóc đen buộc hờ bằng dải vải đỏ bay trong gió tuyết.
- Diệp Chi, lùi lại. Tránh xa tầm đao của gã. – Tô Mộ Dương khàn giọng ra lệnh, giọng nói của y yếu ớt nhưng chứa đựng ý chí sắt đá không thể lay chuyển. – Gã là của ta. Ngươi hãy dùng Ngự Huyết Thảo sơ cứu vết thương ở vai.
Triệu Hùng nheo mắt nhìn chằm chằm vào tay trái của Tô Mộ Dương đang cầm đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột. Gã nhìn thấy thế tấn công nghiêng người, trọng tâm dồn xuống chân trái, tay trái đưa đốc kiếm ra phía trước — một thế thủ độc môn vô cùng quen thuộc của Tàn Dương Kiếm Trang.
- Ha ha ha! Thế tấn công của Tô Ngạn! Nhưng tại sao ngươi lại dùng tay trái? – Triệu Hùng cười lớn đầy chế giễu, gã chỉ thanh đao trăm cân vào cánh tay phải buông thõng của main dưới lớp áo choàng. – À, ta nhớ ra rồi. Cánh tay phải của ngươi đã bị hoại tử hoàn toàn do phản phệ của cấm thuật tự hủy đan điền! Một gã phế nhân tàn tật chỉ còn một tay, lại không có kiếm sắt sắc bén, chỉ cầm một khúc gỗ mục rỗng ruột mà cũng đòi báo thù sao?
Để thị uy sức mạnh cơ bắp áp đảo của mình, Triệu Hùng vung thanh đại đao trăm cân lên cao, vận nội lực Hoành Luyện chém mạnh một nhát xuống tảng đá đóng băng khổng lồ bên cạnh lối vào hẻm núi.
*Ầm!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội. Tảng đá khổng lồ dày hơn một trượng bị chém đứt đôi sát na va chạm, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh băng đá sắc nhọn bắn tung tóe dưới bão tuyết. Lực chém phá thạch phá giáp của gã khổng lồ khủng khiếp đến mức khiến mặt đất hẻm núi rung chuyển dữ dội.
- Nhìn thấy chưa? Đây là Phá Thạch Đại Đao Pháp của ta! Hôm nay ta sẽ dùng thanh đao này băm vằn xác ngươi và con điếm câm bán trà kia thành trăm mảnh! – Triệu Hùng gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu sát khí khát máu.
Tô Mộ Dương vẫn đứng im, bóng hình gầy gò của y cô độc giữa pháo đài đá sụp đổ của thiên nhiên bão tuyết. Y khẽ chạm tay trái vào chiếc trâm cài ngọc bích của mẫu thân cài bên hông áo, cảm nhận hơi ấm dịu nhẹ tỏa ra xoa dịu thần trí đang bỏng rát vì hỏa độc công tâm. Ý chí bảo vệ công lý và lòng kiêu hãnh của Tô gia bùng cháy rực rỡ trong mắt y.
Y không thể dùng hỏa kình hằng ngày, nhưng y có đốc kiếm gỗ sồi rỗng gia cố Địa Hỏa Thiết Quặng và bộ pháp uốn khúc sa trường. Y sẽ dùng phản xạ thần kinh vượt giới hạn chịu đựng của con người để bẻ gãy thanh đao trăm cân kiêu ngạo kia.
- Triệu Hùng. – Tô Mộ Dương khàn giọng nói, giọng nói của y lạnh buốt như tuyết dã ngoại. – Tàn Dương dẫu tắt, chí thép không mòn. Hôm nay, nợ máu của Tô gia sẽ được rửa sạch bằng máu của ngươi.
*Gào!!!*
Triệu Hùng điên cuồng gầm rú trước sự kiêu hãnh của gã phế nhân. Gã vác đại đao trăm cân rầm rập lao tới, dẫm nứt mặt băng dưới chân. Gã vận nội lực cực hạn bao bọc cơ thể cứng như thép nguội, nâng thanh đại đao khổng lồ lên cao quá đầu, thi triển sát chiêu Phá Thạch Đại Đao Pháp chém mạnh một nhát dọc xé đôi bão tuyết thẳng xuống đỉnh đầu Tô Mộ Dương với lực ngàn cân nứt đất.
Tô Mộ Dương khẽ nhắm mắt trái còn lại, hoàn toàn tin tưởng vào thính giác nghe gió đoán hình cực hạn. Y cảm nhận được luồng áp lực đao phong cực mạnh đang đè nặng xuống đỉnh đầu, xé rách không khí tạo ra tiếng rít xé tai.
Ngay trong tích tắc lưỡi đao khổng lồ chuẩn bị chạm vào tóc y, Tô Mộ Dương ngầm vận hành Bộ pháp uốn khúc sa trường. Y đột ngột hạ thấp trọng tâm cơ thể sát đất, uốn lượn uốn khúc linh hoạt như một con rắn bò trên tuyết, trượt dài trên mặt băng trơn trượt để luồn lách qua mạn sườn trái của Triệu Hùng, né tránh hoàn toàn đường đao thứ nhất sát sườn chỉ trong vòng một sợi tóc.
*Ầm!!!*
Thanh đại đao trăm cân của Triệu Hùng chém hụt xuống mặt đất đóng băng của hẻm núi, tạo ra một tiếng nổ lớn chấn động vách đá. Mặt băng nứt nẻ sâu hoắm, bụi tuyết và đá nhọn bắn tung tóe mù mịt che khuất tầm nhìn.
Nhưng Triệu Hùng là một Nhất lưu võ giả lão luyện sa trường, gã không hề khựng lại. Ngay khi đường đao thứ nhất vừa chạm đất, gã mượn lực phản chấn xoay mạnh hông, lưỡi đại đao khổng lồ rực lửa sát khí đỏ thẫm lập tức quét ngang một đường tàn độc tầm thấp nhắm thẳng vào mạn sườn phải tê liệt của Tô Mộ Dương, khóa chặt mọi đường lui khinh công của y dưới bão tuyết dồn dập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!