Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Săn Lùng Trên Tuyết Dã

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít qua những khe đá của ngọn đồi hoang vắng đột ngột trở nên sắc nhọn như tiếng thép va chạm. Tin dữ mà Lục Đầu mang đến rơi tõm vào không gian tĩnh lặng của phế tích Tàn Dương Kiếm Trang, lạnh buốt và tàn nhẫn hơn cả trận bão tuyết đang gầm rú ngoài kia. Triệu Hùng – kẻ nợ máu đầu tiên trong danh sách mười hai kẻ thủ ác – đang dẫn theo hơn năm mươi tay đao của Tuyết Sơn Minh cùng bầy sói săn khép chặt vòng vây ngọn đồi này.


Tô Mộ Dương đứng sừng sững bên bia mộ sứt mẻ của phụ thân, chiếc áo choàng đen viền đỏ bay phần phật trong gió lạnh. Gương mặt y xám ngắt dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn lửa hoàng hôn vừa tắt trên bia đá. Lồng ngực y phập phồng dữ dội, từng hơi thở khè khè kéo theo cảm giác bỏng rát thực thể nơi phế phổi. Ba chiêu Tàn Dương Kiếm Khí giới hạn của ngày hôm nay đã dùng sạch. Đan điền rạn nứt mười phần trăm của y lúc này trống rỗng, chỉ còn lại những luồng hỏa độc cuồng bạo đang âm ỉ cắn nuốt kinh mạch hông và bả vai phải hoại tử.


- Thiếu chủ! Chúng ta phải rút lui ngay! – Phùng Diệp Chi khẽ quát, đôi song trảo bằng thép nguội dắt bên hông gã khẽ rung lên. – Triệu Hùng là kẻ tàn bạo nhưng cực kỳ cẩn trọng. Gã sử dụng bầy sói tuyết biên thùy để truy vết, chúng ta không thể đối đầu trực diện với lực lượng đông đảo của chúng trong tình trạng này.


Tô Mộ Dương khẽ ho khục khặc, một búng máu nóng rực trào ra nơi khóe môi, nhanh chóng bị y dùng tay trái lau sạch. Đôi mắt trái còn lại của y sáng quắc, lạnh lùng nhìn xuống ánh đuốc rực đỏ đang loang lổ áp sát chân đồi. Y biết Diệp Chi nói đúng. Y lúc này chỉ là một phế nhân kiệt lực, nếu cố tình vận dụng thêm một chiêu hỏa kình, đan điền sẽ lập tức bạo liệt, biến mười hai tháng sinh mệnh ngắn ngủi thành tàn tro ngay tại chỗ.


- Lục Đầu, ngươi lập tức đi theo lối mật đạo phía sau từ đường cũ để trở về dịch trạm. – Tô Mộ Dương khàn giọng ra lệnh, giọng nói của y yếu ớt nhưng chứa đựng một uy quyền không thể chối từ. – Tuyệt đối không được để lộ việc ngươi đã gặp ta. Việc ở đây, ta và Diệp Chi tự có cách giải quyết.


Lục Đầu run rẩy dập đầu, gã biết mình ở lại chỉ làm vướng chân thiếu chủ. Không dám chậm trễ, gã lồm cồm bò dậy, lẩn nhanh vào bóng tối của bức tường đổ nát dẫn xuống mật đạo ngầm của Kiếm Trang.


Khi bóng dáng Lục Đầu vừa biến mất, Tô Mộ Dương quay sang Phùng Diệp Chi, tay trái siết chặt chiếc nạng gỗ sồi cổ thụ:


- Diệp Chi, đi! Mục tiêu của Triệu Hùng là ta. Chúng ta sẽ dẫn dụ chúng ra vùng dã ngoại hoang vu, tránh xa quán trà của A Sương và dịch trạm.


*Hưu... hưu...*


Họ lập tức di chuyển. Tô Mộ Dương vận hành Bộ pháp lướt tuyết, dồn chút nội lực thô sơ ít ỏi còn sót lại xuống lòng bàn chân trái. Thân hình gầy gò của y lướt đi nhẹ nhàng trên mặt tuyết mỏng dã ngoại, thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma hoàng hôn dẫu chân phải què quặt kéo lê một vệt dài nặng nề. Đi bên cạnh y, Phùng Diệp Chi liên tục vung những cành thông đóng băng quét sạch các dấu chân trên tuyết trắng sau khi di chuyển. Đây là kỹ thuật Ngụy trang hành tung tuyết dã mà gã học được từ những thợ săn bản địa quanh Nhạn Môn Quan, nhằm xóa bỏ hoàn toàn vết tích trốn chạy khỏi tầm mắt của tuần tra Biên quân.


Gió bão tuyết gào rú hoang dại thổi ngược chiều, tầm nhìn dã ngoại lúc này bị nén chặt xuống dưới mười bước. Những hạt tuyết lớn như hạt ngô quất thẳng vào mặt Tô Mộ Dương đau rát. Nhưng điều đáng sợ hơn cả cái lạnh là vết thương cũ ở hông của y bỗng chốc bị rách nhẹ do di chuyển nhanh dưới trời lạnh cực độ. Máu tươi nóng rực rỉ ra từ vết rách, thấm đỏ một mảng nhỏ trên chiếc áo choàng đen viền đỏ của y rồi nhỏ giọt xuống tuyết trắng.


*Xèo...*


Giọt máu nóng vừa chạm đất liền làm tan chảy một lỗ nhỏ trên mặt tuyết đóng băng, tỏa ra một mùi tanh nồng ấm nóng đặc trưng của hỏa độc. Tô Mộ Dương khẽ nhíu mày, y cố chịu đựng cơn đau buốt thấu xương hông, kéo chặt vạt áo choàng để che giấu vết thương. Nhưng y biết, mùi máu nóng chưa kịp đóng băng này chính là điểm yếu chí mạng trước khứu giác cực hạn của bầy thú săn Tuyết Sơn Minh.


- Đứng lại! Có động tĩnh phía trước! – Một tiếng quát lớn vang lên từ phía rặng thông hoang dã bên phải.


Tô Mộ Dương và Phùng Diệp Chi lập tức nép mình sau một thân cây thông cổ thụ phủ đầy tuyết trắng, nín thở ngưng tụ hơi thở sa trường. Qua màn tuyết mù mịt, y nhìn thấy ánh đuốc lập lòe của toán quân tuần tra do Tào binh đầu dẫn đầu đang chậm rãi lướt qua. Bọn lính Biên quân hủ bại mặc giáp sắt rỉ sét, mũ lệch, tay cầm thanh đao tiêu chuẩn triều đình đang lùng sục từng bụi cây.


- Tào binh đầu, có vết tích gì không? – Một tên lính hỏi, giọng nói run rẩy vì lạnh.


- Mẹ kiếp, bão tuyết lớn thế này thì dấu vết gì cũng bị xóa sạch trong chớp mắt. – Tào binh đầu khạc nhổ một bãi nước bọt đóng băng, gã đưa mắt nhìn quanh rặng thông nơi nhóm Tô Mộ Dương đang ẩn nấp. Ánh đuốc của gã rọi sát qua thân cây thông chỉ trong vòng ba bước chân. – Nhưng Triệu Hùng đại nhân đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ cửa ải, quyết không để lọt một con ruồi. Chúng ta cứ đi vòng quanh đây, nếu thấy kẻ nào nghi vấn thì giết ngay lập tức để lấy tiền thưởng.


Tô Mộ Dương đứng im trong bóng tối, tay trái khẽ chạm vào Đốc kiếm gỗ sồi rỗng dưới hông áo. Y nhắm chặt mắt, hạ nhịp tim xuống mức thấp nhất nương theo bão tuyết để cơ thể bên ngoài lạnh như tuyết, hoàn toàn hòa mình vào môi trường hoang dã. Nhờ kỹ thuật Ngụy trang hành tung tuyết dã và sự dọn dẹp dấu chân cẩn thận của Diệp Chi trước đó, toán quân tuần tra của Tào binh đầu lướt qua rặng thông mà không phát hiện ra bất kỳ vết tích nào.


Nhưng ngay khi tiếng bước chân của Biên quân vừa xa dần, một tiếng hú dài, sắc nhọn đột ngột vang lên từ sườn núi phía sau, xé rách màn đêm lạnh giá.


*Ú... ú... ú...*


Đó không phải là tiếng sói hoang thông thường. Đó là tiếng hú của bầy sói tuyết biên thùy do Triệu Hùng ngự thú huấn luyện. Tiếng hú mang theo một luồng sát khí khát máu dữ dội, dội thẳng vào màng nhĩ của Tô Mộ Dương.


- Thiếu chủ, chúng đã phát hiện ra mùi máu nóng của người! – Phùng Diệp Chi biến sắc, gã khẽ thì thầm, tay phải đã nắm chặt chuôi song trảo thép nguội. – Bầy sói này cực kỳ nhạy bén với mùi máu hỏa độc. Kỹ thuật ngụy trang dấu chân bằng cành thông của chúng ta đã hoàn toàn thất bại trước khứu giác của chúng.


Tô Mộ Dương khẽ gật đầu, đôi mắt trái u uất của y nheo lại nhìn về hướng tiếng hú. Y cảm nhận được những luồng khí lạnh chuyển động nhanh chóng trên tuyết trắng đang áp sát họ từ ba phía. Ba con sói tuyết dẫn đầu — to lớn như những con bê, lông trắng muốt như tuyết nhưng đôi mắt đỏ rực như máu — đang lao đi với tốc độ cực nhanh trên mặt tuyết mỏng dã ngoại.


- Diệp Chi, dùng bột độc tẩm vào gió để đánh lạc hướng khứu giác của chúng. – Tô Mộ Dương đề xuất chiến thuật.


Phùng Diệp Chi lập tức hiểu ý. Gã nhanh tay lấy từ trong đai lưng ra một nắm bột độc làm mất khứu giác tạm thời, vung tay ném mạnh vào luồng gió bão tuyết đang thổi ngược chiều về phía bầy sói. Nhưng ngặt nỗi, luồng gió bão tuyết dã ngoại quá mạnh và hỗn loạn, nó đột ngột chuyển hướng xoáy tròn, thổi bạt toàn bộ bột độc bay tán loạn vào các vách đá đóng băng xung quanh mà không thể chạm đến mũi của bầy thú săn mồi. Thử nghiệm đánh lạc hướng khứu giác hoàn toàn thất bại.


*Gừ... gừ...*


Con sói dẫn đầu — một con sói vương khổng lồ với vết sẹo dài trên tai trái — đã phát hiện ra mục tiêu. Nó từ trên tảng đá đóng băng cao nhảy xuống, móng vuốt sắc nhọn găm chặt vào tuyết, nhe nanh vuốt đầy dãi dớt, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào chiếc áo choàng đen của Tô Mộ Dương từ khoảng cách mười bước chân. Nó chuẩn bị cất tiếng hú để gọi toàn bộ đại quân của Triệu Hùng tiến đến vây quét.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Tô Mộ Dương biết mình bắt buộc phải ra tay dứt điểm con sói dẫn đầu này trong im lặng để tránh tiếng động báo động toàn khu vực. Y không thể vận dụng Tàn Dương Kiếm Khí hỏa hệ vì giới hạn chiêu thức hằng ngày đã hết sạch. Nhưng y vẫn còn một bài tẩy khác dứt điểm không tiếng động tầm xa.


Y dùng tay trái đưa Đốc kiếm gỗ sồi rỗng lên ngang ngực. Đốc kiếm này đã được Trương Thiết Chùy gia cố thô sơ nhưng chịu lực rất tốt. Tô Mộ Dương dùng ngón tay cái của tay trái bịt chặt đầu đốc rỗng phía dưới, dồn toàn bộ kình lực cơ bắp vai trái nén áp suất không khí liên tục vào trong thân kiếm gỗ rỗng ruột.


*Vù... vù...*


Một luồng áp suất chân không bén nhọn, vô hình bắt đầu tích tụ cực đại bên trong đốc kiếm. Khi con sói vương khổng lồ vừa há miệng chuẩn bị cất tiếng hú dài báo hiệu, Tô Mộ Dương đột ngột buông ngón tay cái ra, xoay cổ tay trái vung mạnh một nhát chém dọc về phía trước.


*Hưu!*


Một đường gợn sóng không khí méo mó vô hình xé gió lao đi với tốc độ cực nhanh tầm xa từ khoảng cách mười bước chân. Đó là chiêu thức Chân Không Kích không tốn nội lực hỏa kình nhưng đòi hỏi tốc độ rút kiếm phản xạ cực hạn của tay trái. Đường chém chân không vô hình xé đôi bão tuyết, lao thẳng vào cổ họng của con sói vương.


*Phập!*


Không hề có tiếng nổ lớn của hỏa độc, không hề có ánh sáng đỏ rực hoàng hôn. Chỉ có một tiếng rách da thịt dứt khoát vang lên. Luồng khí nén chân không bén nhọn như một lưỡi đao sắt xuyên thủng hoàn toàn cổ họng của con sói vương, cắt đứt thanh quản của nó sát na va chạm. Con sói vương khựng lại giữa chừng, đôi mắt đỏ rực trợn trừng kinh hoàng, máu tươi phun ra nhuộm đỏ tuyết trắng trước khi nó kịp phát ra bất kỳ tiếng hú nào. Nó đổ gục xuống tuyết dã ngoại, co giật vài nhịp rồi câm lặng hoàn toàn.


Tô Mộ Dương khẽ thở dốc, kinh mạch bả vai trái của y mỏi nhừ và đau nhức dữ dội do phản lực cực lớn của Chân Không Kích truyền ngược lại. Vết thương hông bị rách rộng hơn, máu nóng rỉ ra nhiều hơn làm tăng nhiệt độ cơ thể y dưới lớp áo choàng đen.


- Thiếu chủ, con sói dẫn đầu đã chết, nhưng hai con sói còn lại sẽ sớm tìm đến đây theo mùi máu của đồng bọn. – Phùng Diệp Chi lao đến đỡ lấy cánh tay trái run rẩy của main, ánh mắt gã ngập tràn sự lo lắng. – Chúng ta không thể tiếp tục lẩn trốn trên bình địa dã ngoại trống trải này nữa. Triệu Hùng cùng đại quân của gã đang quét dần về phía này.


Tô Mộ Dương nén cơn đau bỏng rát phế phổi, nhắm chặt mắt để định vị âm thanh bão tuyết xung quanh. Y nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của hàng chục tay đao Tuyết Sơn Minh đang tiến lại gần từ phía rặng thông hoang dã bên phải, và tiếng sói tru dồn dập vang lên từ phía sườn đồi bên trái. Lối thoát hiểm duy nhất lúc này chỉ còn hướng chính diện — hẻm núi hẹp tối tăm dẫn sâu vào trong núi.


- Diệp Chi... chúng ta sẽ rút lui vào Hẻm núi Tử Vong. – Tô Mộ Dương khàn giọng thì thầm, tiếng thở dốc đứt quãng. – Địa hình hẻm núi chật hẹp, vách đá dựng đứng sẽ khống chế hoàn toàn ưu thế số lượng của đại quân Triệu Hùng và hạn chế tầm hoạt động của bầy sói. Chúng ta sẽ giải quyết chúng tại đó.


- Nhưng Thiếu chủ, Hẻm núi Tử Vong là một hẻm núi cụt hiểm trở, lối vào vô cùng hẹp và không có đường lui! – Phùng Diệp Chi biến sắc.


- Không có đường lui... tức là kẻ thù cũng không thể bao vây chúng ta từ phía sau. – Đôi mắt trái của Tô Mộ Dương sáng quắc lên một tia sáng kiêu dũng của dòng máu Tô gia. – Đi!


Họ lập tức xoay người lướt đi dã ngoại hoang dã. Phùng Diệp Chi hỗ trợ dìu Tô Mộ Dương lướt nhanh trên tuyết mỏng nương theo Bộ pháp lướt tuyết. Phía sau họ, tiếng hú của bầy sói tuyết còn lại vang lên điên cuồng khi chúng phát hiện ra xác của con sói vương. Ánh đuốc đỏ rực của Triệu Hùng cùng hàng chục sát thủ Tuyết Sơn Minh lập tức đổi hướng, điên cuồng đuổi theo vệt máu nóng rực chưa kịp đóng băng của main dẫn thẳng vào hẻm núi.


Càng đi sâu vào trong, địa hình càng trở nên hiểm trở và ngột ngạt. Hẻm núi Tử Vong hiện ra dưới dạng một vết nứt địa chất khổng lồ, sâu hoắm và tối tăm xẻ dọc lòng núi đá xám. Vách đá dựng đứng hai bên phủ đầy băng tuyết trơn trượt, gió bão tuyết từ bên ngoài bị nén chặt lại thổi mạnh qua khe hẹp tạo ra những tiếng rít gào ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Tầm nhìn lúc này hoàn toàn bị bão tuyết nén chặt xuống dưới năm bước chân, không khí ẩm mốc ngột ngạt thấu xương lạnh buốt.


Tô Mộ Dương và Phùng Diệp Chi vừa đặt chân vào khe hẹp sâu nhất của hẻm núi cụt, chuẩn bị thiết lập trận địa quyết chiến thì bất ngờ gió bão tuyết ngoài cửa ải đột ngột chuyển hướng xoáy tròn cực mạnh.


*Vù... vù... vù...*


Luồng gió bão tuyết cuồng bạo nén chặt tầm nhìn của họ xuống dưới năm bước chân, chôn vùi hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất phía sau trong một bức tường tuyết trắng xóa mịt mù. Và ngay trong màn sương tuyết dày đặc bất động ấy, tiếng hú khát máu dữ dội của bầy sói tuyết săn mồi bỗng chốc vang vọng ngay sát sườn núi vách đá dựng đứng phía trên đỉnh đầu họ, chỉ cách trong vòng gang tấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!