Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Lời Thề Dưới Mộ Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão ở Nhạn Môn Quan chưa bao giờ ngừng gào rú, nhưng khi đêm dần về khuya, những bông tuyết thô ráp như muốn hóa thành những lưỡi dao đá, điên cuồng quất thẳng vào vách đá xám của ngọn đồi hoang vu. Dưới chân đồi, phế tích của Tàn Dương Kiếm Trang hiện ra như một cái bóng khổng lồ bị thiêu rụi, đen kịt và câm lặng giữa một vùng tuyết trắng xóa. Những cột gỗ sồi từng nâng đỡ sảnh chính kiêu hãnh năm xưa giờ chỉ còn là những khúc củi cháy dở, bị đóng băng cứng ngắc, nhô lên khỏi mặt tuyết như những cánh tay người chết đang uất ức cầu cứu.


Tô Mộ Dương kéo sụp chiếc mũ của chiếc áo choàng đen viền đỏ, bước từng bước khập khiễng trên nền tuyết dày. Mỗi bước đi của y đều để lại một hố tuyết sâu, chân trái què quặt kéo lê một vệt dài nặng nề. Tay phải của y hoàn toàn vô lực, quấn chặt trong lớp băng gạc rỉ máu khô xám, giấu kín dưới lớp vải thô của áo choàng để tránh cái lạnh buốt xương của biên thùy. Toàn bộ trọng lượng cơ thể y dồn vào chiếc nạng gỗ sồi bên tay trái, nhưng đôi mắt trái còn lại của y vẫn sáng quắc, lạnh lùng xuyên qua màn sương tuyết mù mịt.


Đi bên cạnh y, Phùng Diệp Chi di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma. Đôi song trảo bằng thép nguội dắt bên hông gã khẽ va chạm vào nhau, phát ra những tiếng loảng xoảng rất nhỏ, nhanh chóng bị tiếng gió tuyết gầm rú nuốt chửng. Diệp Chi liên tục đưa mắt cảnh giác nhìn quanh, đôi tai giật giật để dò xét bất kỳ tiếng động lạ nào từ phía dịch trạm.


- Thiếu chủ, chúng ta sắp đến Nghĩa địa biên cương rồi. – Diệp Chi khẽ thì thầm, hơi thở của gã tạo thành một làn khói trắng dày đặc rồi lập tức bị gió thổi tan. – Triệu Hùng đã phái thêm ba toán sát thủ tuần tra vòng ngoài dịch trạm. Thuộc hạ phải dùng Tuyết Ảnh Bộ để xóa vệt máu nóng của người dọc đường, nhưng bão tuyết quá lớn, chúng ta không thể nán lại đây quá lâu.


Tô Mộ Dương không đáp. Y chỉ lặng lẽ gật đầu, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo choàng. Bên trong đan điền rạn nứt mười phần trăm của y, ngọn lửa hỏa độc cuồng bạo đang âm ỉ cháy, tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng bỏng rực như muốn thiêu rụi phế phổi. Chân khí nghịch hành liên tục chạy ngược lên cổ họng, khiến y phải cắn chặt răng để ngăn một búng máu nóng trào ra. Y biết rõ, sau khi dùng hai chiêu Tàn Dương Kiếm Khí để phế gối Lôi Vô Kỵ ở quán trà, y chỉ còn duy nhất một lần vận công cuối cùng trong ngày hôm nay theo Quy tắc Không quá ba chiêu. Nếu vi phạm, đan điền của y sẽ bạo liệt ngay lập tức, rút ngắn mạng sống mười hai tháng còn lại thành tro bụi.


Họ vượt qua một khúc cua hiểm trở, nơi gió bão bị nén lại thổi mạnh đến mức suýt hất văng chiếc nạng gỗ của Tô Mộ Dương. Trước mắt họ, Mộ bia hoang phế Tàn Dương Kiếm Trang hiện ra dưới một tán thông cổ thụ đóng băng. Những ngôi mộ của gia tộc Tô gia — từ phụ thân Tô Ngạn, mẫu thân Diệp Thục Khuê, cho đến đại ca Tô Mộ Phong — đều bị tàn phá dã man. Những tấm bia đá sứt mẻ, rạn nứt đầy vết chém của đao kiếm, một số ngôi mộ thậm chí còn bị đào bới loang lổ, tro cốt bên trong đã bị gió tuyết thổi bay từ lâu.


Nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn, u uất ấy, lồng ngực Tô Mộ Dương bỗng co thắt lại dữ dội. Một nỗi đau đớn tột cùng, trộn lẫn với lòng căm thù khắc cốt ghi tâm bùng cháy lên như một ngọn lửa hoang dã. Ký ức về đêm thảm sát năm xưa lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí y: tiếng thét xé lòng của mẫu thân khi đẩy y vào mật đạo, tiếng xương gãy rắc rắc của đại ca dưới lưỡi đao tàn bạo của Tuyết Sơn Minh, và hình ảnh phụ thân Tô Ngạn gục ngã dưới nhát kiếm chí mạng của Lý Vô Tình...


- Phụ thân... mẫu thân... đại ca... – Tô Mộ Dương khàn giọng thì thầm, hai đầu gối y run rẩy rồi khuỵu sụp xuống nền tuyết lạnh giá trước mộ bia của Tô Ngạn.


Sự phẫn nộ tột cùng khiến luồng hỏa độc trong lồng ngực y bùng phát sớm hơn dự tính. Một luồng nội nhiệt đỏ rực, mờ nhạt bắt đầu tỏa sáng xuyên qua lớp áo choàng đen của y, chiếu sáng một khoảng tuyết trắng xung quanh. Tô Mộ Dương gập người xuống, lồng ngực phập phồng dữ dội, một ngụm máu nóng đỏ thẫm tuôn ra khỏi miệng, nhuộm đỏ rực mảng tuyết trắng tinh khôi dưới chân bia mộ. Giọt máu vừa chạm tuyết liền sủi bọt xèo xèo, bốc lên một làn khói trắng nghi ngút khói lưu huỳnh.


- Thiếu chủ! – Phùng Diệp Chi hoảng hốt lao đến, gã quỳ xuống bên cạnh, vội vã lấy từ trong túi áo ra một gói Thanh Tâm Tán. – Người hãy uống thuốc ngay! Hỏa độc đang công tâm, nếu người không kiềm chế cảm xúc, đan điền sẽ tự bạo trước khi chúng ta kịp báo thù!


Diệp Chi run rẩy đổ bột thuốc vào miệng Tô Mộ Dương, rồi đỡ y tựa lưng vào thân cây thông đóng băng. Hơi lạnh buốt xương từ bột thuốc Thanh Tâm Tán dần lan tỏa khắp phế quản, làm dịu đi cảm giác bỏng rát thực thể trong phổi của y. Nhưng điều thực sự giữ cho Tô Mộ Dương không bị ngọn lửa hận thù nuốt chửng lại là một luồng hơi ấm dịu nhẹ, mát lành tỏa ra từ chiếc trâm cài ngọc bích của mẫu thân đang cài bên hông áo choàng của y. Viên ngọc bích sứt góc khẽ run lên, tỏa ra một làn sóng tinh thần nhu hòa, kéo y ra khỏi cơn điên loạn của hỏa độc.


Tô Mộ Dương khẽ thở dốc, đôi mắt trái u uất dần khôi phục lại sự tỉnh táo lạnh lùng. Y đưa tay trái lau đi vệt máu tươi nơi khóe môi, giọng khàn đặc:


- Ta không sao... Diệp Chi. Triệu Hùng... gã đang ở đâu?


Phùng Diệp Chi khẽ thở phào nhẹ nhõm, gã đứng dậy, ánh mắt hướng về phía con đường độc đạo dẫn ra cửa ải biên thùy:


- Khởi bẩm Thiếu chủ, Triệu Hùng đang đóng quân dã ngoại ngay dưới chân đồi tuyết này, cách chúng ta chưa đầy hai dặm. Gã mang theo thanh đại đao 'Phá Thạch' nặng trăm cân cùng hơn năm mươi sát thủ tinh nhuệ của Tuyết Sơn Minh. Triệu Hùng đã thiết lập một sơ đồ bố phòng cực kỳ nghiêm ngặt, khóa chặt mọi ngả đường dẫn ra khỏi Nhạn Môn Quan. Gã tuyên bố sẽ thà giết nhầm một vạn dân phu chứ quyết không để bất kỳ kẻ nào mang nội nhiệt hỏa hệ trốn thoát xuống Giang Nam.


Nghe đến đây, Tô Mộ Dương khẽ cười lạnh. Tiếng cười của y khàn đặc, cô độc và chứa đựng một quyết tâm sắt đá:


- Một vạn dân phu... Gã vẫn tàn bạo như đêm diệt môn năm xưa. Diệp Chi, lấy Tàn bản Tàn Dương Kiếm Phổ ra đây cho ta.


Phùng Diệp Chi vội vàng lấy từ trong ngực áo ra cuốn sách rách nát thấm máu khô, dâng lên bằng hai tay. Tô Mộ Dương dùng ngón tay trái lật qua trang đầu tiên của cuốn kiếm phổ. Những dòng cổ tự rách nát hiện ra dưới ánh lửa đỏ mờ nhạt từ lồng ngực y:


'Tàn Dương dẫu tắt, chí thép không mòn. Kiếm ý chân chính không nằm ở lưỡi sắt sắc bén, mà nằm ở lòng trung nghĩa bảo vệ người yếu thế...'


Đó chính là Lời dặn dò cuối cùng của Tô Ngạn trước khi qua đời trong mật thất ngầm của Kiếm Trang bị cháy năm xưa. Phụ thân y đã dùng chính tính mạng của mình để răn dạy y rằng kiếm đạo không phải là công cụ để tàn sát bừa bãi, mà là để giữ gìn công lý giữa một thế gian hủ bại.


Tô Mộ Dương nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lạnh giá lăn dài trên gò má phong sương của y rồi đông cứng thành một hạt băng nhỏ. Khi mở mắt ra, y đã đưa ra một quyết định quyết liệt.


Y dùng tay trái rút Đốc kiếm gỗ sồi rỗng dưới hông áo choàng ra. Thớ gỗ sồi cổ thụ vạn năm chịu nhiệt tốt khẽ rung lên dưới bàn tay gầy gò của y. Tô Mộ Dương bịt chặt đầu đốc rỗng, dồn luồng chân khí hỏa độc cuối cùng của ngày hôm nay vào trong đốc kiếm.


*Hưu... hưu...*


Đốc kiếm gỗ sồi bỗng chốc cháy đỏ rực kình lực, tỏa ra một làn khói nóng nghi ngút khói hương trầm. Tô Mộ Dương tiến lại gần tấm bia mộ sứt mẻ của Tô Ngạn. Bằng một thế đứng vững chãi nương theo chiếc nạng gỗ, y vung đốc kiếm gỗ sồi vẽ mạnh lên bề mặt đá xám lạnh giá.


*Xèo... xèo... xèo...*


Tiếng đá tảng bị nung chảy phát ra những tiếng rít chói tai, bụi đá bốc lên mù mịt quyện vào hơi ấm của hỏa kình. Tô Mộ Dương dùng hết mười phần sức lực của tay trái, từng nét kiếm vô hình nhưng bén nhọn cắt sâu vào đá tảng, khắc lên bia mộ dòng chữ đỏ thẫm rực lửa:


'TÀN DƯƠNG DẪU TẮT, CHÍ THÉP KHÔNG MÒN.'


Khi nét chữ cuối cùng hoàn thành, đốc kiếm gỗ sồi rỗng nguội dần, để lại thớ gỗ đen sạm bám đầy bụi đá. Tô Mộ Dương gập người xuống ho dữ dội, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt phải và tai phải của y do áp lực phản lực cực lớn của chân khí nghịch hành đốt cháy phế phổi. Sinh mệnh của y lại bị hao mòn thêm vài ngày, đan điền rạn nứt dữ dội như muốn vỡ vụn.


Nhưng y vẫn đứng sừng sững, ánh mắt kiên định nhìn dòng chữ rực lửa trên bia mộ phụ mẫu. Đây là huyết thệ báo thù của y, một lời thề kiêu hãnh dẫu thân thể có phải tiêu tán thành tro bụi biên ải.


- Thiếu chủ! Người đã dùng hết ba chiêu giới hạn của ngày hôm nay rồi! – Phùng Diệp Chi lo lắng tột độ, gã vội vã đỡ lấy thân hình đang run rẩy của main.


- Ta biết... – Tô Mộ Dương khàn giọng nói, tiếng thở dốc đứt quãng. – Nhưng lời thề đã lập... nợ máu phải trả bằng máu. Triệu Hùng... ta sẽ lấy đầu gã tại Hẻm núi Tử Vong.


Giữa lúc họ chuẩn bị thu dọn hành lý để rút lui chiến thuật nương theo bão tuyết, một tiếng bước chân dồn dập, hoảng loạn từ phía sườn đồi tuyết đột ngột vang lên.


Một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò đang điên cuồng chạy lên đồi, liên tục vấp ngã trên tuyết dày rồi lại lồm cồm bò dậy. Đó là Lục Đầu, tiểu nhị quán trà Thính Phong Hiên, khuôn mặt nhanh nhẹn thường ngày giờ đây trắng bệch vì sợ hãi tột độ, đầu tóc bám đầy tuyết lạnh.


- Thiếu... Thiếu chủ! Anh Diệp Chi! – Lục Đầu gào lên đứt quãng, gã nhào đến quỳ sụp dưới chân Tô Mộ Dương, thở không ra hơi. – Chạy... mau chạy đi! Triệu Hùng... gã đã dẫn quân bao vây toàn bộ ngọn đồi này rồi!


Tô Mộ Dương khẽ nheo mắt trái, tay trái nắm chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng:


- Sao gã lại phát hiện ra nơi này nhanh như vậy?


- Bọn sát thủ tuần tra của Triệu Hùng mang theo chó săn... chúng ngửi thấy mùi máu nóng và mùi nhang tàn cúng bái mới tại mộ cổ! – Lục Đầu khóc không thành tiếng, chỉ tay về phía ánh đuốc rực đỏ đang bắt đầu bao vây chân đồi. – Triệu Hùng đang vác đại đao trăm cân dẫn theo hơn năm mươi tay đao khép chặt vòng vây! Chúng ta... chúng ta bị bao vây hoàn toàn rồi!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!