Sát Thủ Áp Sát
Bão tuyết biên thùy Nhạn Môn Quan chưa bao giờ ngừng gào rú. Những bông tuyết thô ráp như cát sỏi điên cuồng quất vào vách gỗ mục nát của quán trà Thính Phong Hiên, tạo ra những tiếng rít u uất dài lê thê.
Ngoài ngưỡng cửa, Tào binh đầu vẫn giữ nguyên tư thế cúi người. Ngón tay thô ráp, đầy vết chai sạn của gã vừa quẹt lấy giọt máu đỏ thẫm đọng trên hốc tuyết nhỏ. Giọt máu ấy nóng rực, sủi bọt nhẹ và tỏa ra một luồng hơi ấm mỏng manh nghi ngút khói, từ chối đóng băng dẫu nhiệt độ ngoài trời đã xuống dưới độ âm.
- Nóng... rất nóng.
Tào binh đầu thầm thì, đôi mắt hí gian xảo nheo lại thành một đường chỉ sắc lạnh. Gã đưa ngón tay lên mũi ngửi. Một mùi gỉ sắt nồng nặc pha lẫn hương vị khét lẹt của lưu huỳnh và thảo dược tịnh tâm xộc thẳng vào phế quản. Là quan quân tuần tra biên thùy nhiều năm, gã thừa hiểu đây không phải là máu của người phàm. Đây là máu của một kẻ mang nội kình hỏa hệ cực kỳ thâm hậu, thâm hậu đến mức chân khí tự thiêu đốt huyết quản từ bên trong.
Gã từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào Tô Mộ Dương đang ngồi run rẩy trong góc tối của quán trà.
Tô Mộ Dương kéo sụp chiếc mũ của áo choàng đen viền đỏ, bả vai phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ co rúm lại. Y cố tình để cơ thể gầy gò của mình run lên bần bật, miệng liên tục ho khục khặc, giả vờ như một gã què gác cổng hèn mọn đang sợ hãi tột độ trước uy quyền của quan phủ.
- Quan... quan lớn... – Tô Mộ Dương khàn giọng nói, tiếng ho xen lẫn tiếng thở dốc đứt quãng. – Tôi... tôi bị bệnh lao phổi từ nhỏ... thân thể lúc nào cũng nóng sốt... Xin quan lớn tha mạng...
A Sương đứng bên cạnh, khuôn mặt thanh tú u sầu trắng bệch không còn một giọt máu. Nàng cuống cuồng quỳ sụp xuống bên cạnh vệt tuyết, đôi tay gầy gò run rẩy vơ lấy mảng tuyết sạch bên cạnh phủ lên giọt máu nóng rực kia, rồi dập đầu lia lịa hướng về phía Tào binh đầu, miệng ú ớ không thành tiếng như muốn van xin.
Tào binh đầu khẽ hừ một tiếng. Gã nhìn vết máu đã bị tuyết phủ kín, rồi lại nhìn gã què đang ho rũ rượi trong góc tối. Sự tham lam và nỗi sợ hãi bắt đầu giằng xé dữ dội trong tâm trí gã quan binh hủ bại này.
Gã thừa biết Tuyết Sơn Minh đang treo thưởng ngàn vàng cho bất kỳ manh mối nào liên quan đến tàn dư của Tàn Dương Kiếm Trang. Giọt máu nóng không đóng băng kia chính là đặc trưng chí mạng của cấm thuật Tàn Dương Kiếm Phổ. Nhưng gã cũng không ngốc. Lôi Vô Kỵ — một kẻ có tu vi Tam lưu võ giả — vừa bị phế bỏ khớp gối chân phải chỉ trong chớp mắt ngay tại nơi này. Nếu gã què gác cổng kia thực sự là một cao thủ ẩn tàng mang nội kình tự hủy, thì việc gã và mười tên lính tuần tra yếu ớt này xông vào bắt giữ y lúc này chẳng khác nào tự sát.
'Không được rút dây động rừng. Kẻ này dẫu mạnh nhưng rõ ràng đang bị trọng thương và kiệt lực. Ta phải báo cáo việc này cho Triệu Hùng đường chủ để ngài ấy tự tay giải quyết. Như vậy vừa an toàn, vừa lĩnh trọn công lao.'
Nghĩ đến đây, Tào binh đầu khẽ thu thanh đao rỉ sét lại, nhổ một bãi nước bọt xuống nền tuyết, khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ giả tạo:
- Hừ, một lũ phế nhân dơ bẩn. Con ả câm kia, dọn dẹp cái quán rách này cho sạch sẽ. Nếu ngày mai bản quan còn thấy dấu vết hỗn loạn nào, ta sẽ gỡ bỏ cái biển hiệu Thính Phong Hiên này xuống!
Gã quay lưng, phẩy tay ra hiệu cho toán lính tuần tra:
- Đi! Chúng ta đuổi theo hướng tháo chạy của Lôi thiếu chủ. Kẻ ra tay chắc chắn đã trốn ra vùng dã ngoại hoang vu rồi!
Tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng xích sắt loảng xoảng xa dần, chìm nghỉm vào tiếng gầm rú của bão tuyết biên thùy.
Trong góc tối quán trà, Tô Mộ Dương rốt cuộc không thể kìm nén được nữa. Y gập người xuống, lồng ngực phập phồng dữ dội như một ống bễ lò rèn bị hỏng. Một búng máu nóng đỏ thẫm tuôn ra khỏi khóe môi y, thấm đẫm mảng tuyết dưới chân.
Đan điền rạn nứt mười phần trăm của y đang sưng tấy rực lửa, phản phệ tột cùng sau khi vận dụng hai chiêu Tàn Dương Kiếm Khí liên tiếp để phế gối Lôi Vô Kỵ. Theo 'Quy tắc Không quá ba chiêu', y chỉ còn duy nhất một lần vận công trong ngày hôm nay. Nếu tiếp tục rút kiếm gỗ nén khí, kinh mạch phổi của y sẽ hoàn toàn hoại tử thực thể.
A Sương hốt hoảng lao đến, đôi tay ấm áp của nàng áp chặt vào lồng ngực đang bốc hơi nóng hôi hổi của y. Nàng vội vã lấy từ trong túi áo ra một ít bột thuốc Thanh Tâm Tán hòa vào chén nước ấm còn sót lại, đưa sát vào môi y.
Tô Mộ Dương uống cạn chén thuốc đắng ngắt, hơi lạnh từ thảo dược tạm thời làm dịu đi ngọn lửa tẩu hỏa nhập ma đang thiêu đốt phế nang. Y ngước đôi mắt trái u uất nhìn nàng, giọng khàn đặc:
- A Sương... Tào binh đầu đã nghi ngờ. Gã không ra tay lúc này vì gã nhát gan, nhưng gã chắc chắn sẽ báo cáo việc này cho Triệu Hùng.
A Sương lắc đầu, đôi mắt ngấn lệ. Nàng siết chặt lấy vạt áo choàng đen của y, ú ớ ra hiệu cầu xin y đừng rời đi giữa đêm bão tuyết gào rú này.
- Ta phải đi. – Tô Mộ Dương khẽ gạt tay nàng ra, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. – Triệu Hùng là kẻ thủ ác thứ nhất trong danh sách nợ máu của Tô gia. Gã đang nắm quyền lực thực chiến tại Nhạn Môn Quan này. Nếu ta tiếp tục ở lại Thính Phong Hiên, Tuyết Sơn Minh sẽ thiêu rụi nơi này thành tro bụi, và nàng... sẽ không thể sống sót.
Y khập khiễng đứng dậy bằng chân trái, tay trái vớ lấy chiếc nạng gỗ cũ kỹ ngụy trang, giấu chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng dưới hông áo choàng đen viền đỏ.
- Đêm nay, ta sẽ thâm nhập vào Dịch trạm Nhạn Môn. Nơi đó hỗn loạn, đông người qua lại, dễ dàng ẩn nấp và thu thập tin tức về Triệu Hùng. Nàng hãy đóng cửa quán trà, lánh tạm vào thị trấn biên thùy vài ngày. Nhớ kỹ lời ta dặn.
Tô Mộ Dương bước ra ngoài ngưỡng cửa, thân hình gầy gò lập tức bị nuốt chửng bởi màn bão tuyết trắng xóa lạnh buốt xương.
***
Nửa canh giờ sau, tại doanh trại sầm uất của Tuyết Sơn Minh nằm ở trung tâm Dịch trạm Nhạn Môn.
Một bầu không khí ngột ngạt, đầy sát khí bao trùm căn phòng lớn ngập tràn mùi rượu mạnh và thịt nướng. Trên chiếc ghế bọc da gấu đen khổng lồ, Triệu Hùng — Đường chủ Tuyết Sơn Minh, kẻ thủ ác thứ nhất trực tiếp tham gia vụ diệt môn Tàn Dương Kiếm Trang năm xưa — đang ngồi sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Gã sở hữu thân hình thô kệch, vai u thịt bắp, mặc chiếc áo giáp sắt dày rỉ sét dính đầy vết máu khô. Bên cạnh gã là thanh đại đao 'Phá Thạch' nặng trăm cân, lưỡi đao sứt mẻ mang sát khí chém giết ghê rợn.
Triệu Hùng nghe xong lời báo cáo của Tào binh đầu, bàn tay hộ pháp gã đập mạnh xuống bàn gỗ khiến vò rượu vỡ tan tành:
- Ngươi nói cái gì? Vệt máu nóng rực không đóng băng dưới bão tuyết? Lôi Vô Kỵ bị phế gối chỉ bằng một thanh kiếm gỗ không có lưỡi sắt?
- Bẩm... bẩm Đường chủ, thuộc hạ tận mắt chứng kiến! – Tào binh đầu quỳ mọp dưới đất, người run như cầy sấy. – Giọt máu đó bốc khói nghi ngút giữa bão tuyết, nóng bỏng như lửa lò rèn. Đây chắc chắn là hỏa độc kinh mạch của Tàn Dương Kiếm Phổ!
Triệu Hùng đứng bật dậy, khí thế Nhị lưu đỉnh phong bộc phát cực hạn khiến bão tuyết lùa qua khe cửa cũng phải dạt ra ngoài. Đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí:
- Tàn Dương Kiếm Phổ... Thằng ranh con Tô Mộ Dương dẫu bị phế đan điền vẫn còn sống! Gã đang trốn ngay dưới mũi chúng ta!
Gã quay sang góc tối của căn phòng, nơi một bóng đen gầy gò đang đứng trầm mặc tựa lưng vào cột gỗ:
- Phùng Diệp Chi! Ngươi là sát thủ giỏi nhất của đường khẩu chúng ta. Hãy mang theo song trảo sắt nguội, lập tức dẫn người phong tỏa toàn bộ Dịch trạm Nhạn Môn. Lần theo vệt máu nóng rực kia, tìm ra gã què đó và mang đầu gã về đây cho ta!
Bóng đen gầy gò bước ra khỏi góc tối. Gã mặc bộ dạ hành y đen tuyền bó sát, khuôn mặt che kín bởi nửa mặt nạ vải, chỉ lộ ra đôi mắt sắc sảo như chim ưng đêm. Gã khẽ cúi người, giọng nói lạnh lùng, vô cảm:
- Tuân lệnh Đường chủ.
***
Đêm dịch trạm Nhạn Môn chìm vào bóng tối âm u, ngột ngạt. Bão tuyết gào rú át đi mọi tiếng động sinh hoạt hằng ngày. Các lối đi nhỏ hẹp giữa những ngôi nhà gạch đổ nát bám đầy băng giá, bốc lên mùi than đá khét lẹt và mùi bùn đất đông cứng.
Tô Mộ Dương khập khiễng di chuyển qua một con hẻm tối tăm, hẻo lánh phía sau dịch trạm. Lồng ngực y đau nhói như bị hàng vạn cây kim châm nung đỏ đâm xuyên qua. Y phải liên tục ngậm một viên Băng Phách Châu trong miệng để giữ cho thần trí luôn tỉnh táo trước ảo ảnh hoang tưởng do cơn sốt hỏa độc công tâm mang lại.
*Khục!*
Tô Mộ Dương không kìm được tiếng ho nhỏ. Y đưa tay trái lên bịt miệng, nhưng một giọt máu nóng rực vẫn lọt qua kẽ tay, rỉ xuống nền tuyết lạnh dưới chân. Giọt máu vừa chạm tuyết liền sủi bọt xèo xèo, bốc lên một làn khói trắng mỏng manh giữa đêm tối.
Y khựng lại, bản năng sa trường được rèn luyện hằng đêm trong mật thất gào thét báo động.
Kỹ thuật 'Nghe gió đoán hình' cực hạn được kích hoạt. Tô Mộ Dương nhắm chặt mắt trái, nín thở hạ nhịp tim xuống mức thấp nhất. Giữa tiếng bão tuyết gào rú điên cuồng bên ngoài, y nghe thấy một tiếng động cực kỳ tinh vi, nhẹ nhàng như tiếng lá rụng rơi trên mặt tuyết mỏng từ phía đầu hẻm.
*Sột... sột...*
Đó là bước chân khinh công 'Tuyết Ảnh Bộ' cực kỳ thâm hậu của một Nhị lưu võ giả. Kẻ bám đuôi đang di chuyển sát đất, nương theo hướng gió bão tuyết thổi mạnh để che giấu hơi thở.
Tô Mộ Dương nhanh chóng lướt người, ẩn nấp sau góc tối của một bức tường gạch đổ nát bám đầy băng đá rêu phong. Y nín thở hoàn toàn, dồn toàn bộ chân khí nóng rực ẩn sâu vào tim mạch để cơ thể bên ngoài lạnh buốt như tuyết dã ngoại, nhằm né tránh sự truy quét khứu giác của đối thủ.
Thế nhưng, vết thương rỉ máu nóng ở hông vẫn tỏa ra một mùi lưu huỳnh đặc trưng mỏng manh giữa sương tuyết lạnh giá.
Bóng đen gầy gò của Phùng Diệp Chi lướt vào con hẻm tối. Đôi mắt sắc sảo của gã dừng lại ở mảng tuyết bị tan chảy nhẹ bốc khói mỏng dưới đất. Gã khẽ nheo mắt, biết rõ con mồi đang ẩn nấp ngay gần đây.
*Xoạt!*
Không một lời cảnh báo, Phùng Diệp Chi vung mạnh cánh tay phải. Đôi song trảo bằng thép nguội sắc bén đeo ở tay gã quét ngang một nhát dọc xé gió vào khoảng không gian tối tăm phía sau bức tường gạch đổ nát.
Sát chiêu 'Ám Phong Đoạt Mệnh trảo' tạo ra một luồng đao phong lạnh buốt cắt đôi những bông tuyết đang rơi, ép buộc bóng đen đang ẩn nấp phải lộ diện.
Tô Mộ Dương không hề hoảng loạn. Nhờ thính giác nhạy bén nghe gió đoán hình quỹ đạo vuốt sắt, y khẽ uốn người lướt nhẹ bằng 'Bộ pháp uốn khúc sa trường' sát đất, né tránh đường trảo hiểm hóc chỉ trong một sợi tóc.
Ngay khi né tránh thành công, tay trái Tô Mộ Dương thọc sâu vào vạt áo choàng đen, rút nhanh đốc kiếm gỗ sồi rỗng ra ngoài. Y bịt chặt đầu rỗng phía sau bằng ngón tay cái, dồn luồng kình lực hỏa độc cuối cùng của ngày hôm nay vào trong đốc kiếm, chuẩn bị phóng ra sát chiêu 'Chân Không Kích' ở cự ly gần để đoạt mạng kẻ truy sát.
Hơi nóng đỏ rực rực rỡ như hoàng hôn cuối ngày bắt đầu bốc lên ngùn ngụt từ thớ gỗ sồi rỗng, xua tan đi bóng tối u uất của con hẻm nhỏ.
Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy hình dáng đặc trưng của đốc kiếm gỗ sồi rỗng rực lửa hoàng hôn, Phùng Diệp Chi đột ngột khựng lại giữa chừng.
Đôi song trảo sắt nguội chỉ còn cách cổ họng Tô Mộ Dương đúng một gang tay thì dừng hẳn lại. Đôi mắt sau lớp mặt nạ vải của gã sát thủ trợn tròn kinh ngạc, hơi thở dồn dập rít qua khe răng.
*Keng! Keng!*
Phùng Diệp Chi đột ngột thu hồi song trảo sắt nguội, gã vứt bỏ hoàn toàn thế tấn công, quỳ sụp cả hai đầu gối xuống nền tuyết lạnh trước mặt Tô Mộ Dương. Gã dập đầu sát đất, giọng nói lạnh lùng thường ngày bỗng run rẩy dữ dội, nghẹn ngào thốt lên:
- Thiếu... Thiếu chủ! Người... người thực sự còn sống!
Tô Mộ Dương khựng lại, đốc kiếm gỗ sồi rỗng vẫn hướng thẳng vào đỉnh đầu đối phương, ngón tay cái trái vẫn bịt chặt nén khí áp suất, ánh mắt đầy sự cảnh giác tột độ:
- Ngươi... ngươi gọi ta là gì? Ngươi là sát thủ của Tuyết Sơn Minh, sao lại biết danh xưng này?
Phùng Diệp Chi ngẩng đầu lên, gã từ từ tháo bỏ lớp mặt nạ vải đen che mặt, để lộ khuôn mặt gầy gò phong trần đầy vết sẹo gió cát, nhưng ánh mắt lại ngập tràn lòng trung nghĩa thành kính:
- Thiếu chủ, thuộc hạ là Phùng Diệp Chi! Cha của thuộc hạ là Phùng Thiết — Tổng tiêu đầu của Viễn Đông Tiêu Cục năm xưa, người từng chịu ơn cứu mạng sâu nặng của Tô trang chủ! Mười năm trước, khi tiêu cục bị hắc bang tàn sát, chính Tô trang chủ đã cưu mang thuộc hạ.
Gã sát thủ trẻ tuổi nghẹn ngào, bàn tay run rẩy đưa lên ngực áo, lấy ra một mảnh ngọc bội vỡ góc có khắc hoa văn tàn dương đỏ thẫm — tín vật đặc trưng của đệ tử ngoại môn Tàn Dương Kiếm Trang năm xưa:
- Đêm thảm sát diệt tộc năm xưa, thuộc hạ đang làm nhiệm vụ vận chuyển ngoài biên ải nên thoát nạn. Khi trở về thấy Kiếm Trang chỉ còn là đống tro tàn, thuộc hạ đã thề phải báo thù. Thuộc hạ trà trộn vào Tuyết Sơn Minh làm sát thủ suốt ba năm nay, nhẫn nhục chịu đựng mọi sự khinh miệt, chỉ để chờ cơ hội tìm ra danh tính của những kẻ thủ ác đứng sau!
Tô Mộ Dương nhìn mảnh ngọc bội tàn dương quen thuộc trên tay gã, cảm nhận được luồng hơi ấm mỏng manh tỏa ra từ tín vật gia tộc. Sự cảnh giác trong mắt y dần tan biến, thay vào đó là một nỗi đau thương bi tráng dâng trào trong lồng ngực. Y từ từ buông ngón tay cái trái ra khỏi đốc kiếm gỗ, hơi nóng tự thiêu tắt dần, để lại thớ gỗ sồi rỉ ra vài giọt nhựa thơm ấm áp.
- Diệp Chi... ngươi... ngươi thực sự là con trai của Phùng tiêu đầu? – Tô Mộ Dương khàn giọng hỏi, y tiến lên một bước đỡ gã sát thủ đứng dậy.
- Thưa Thiếu chủ, chính là thuộc hạ! – Phùng Diệp Chi đứng dậy, gã vội vã lấy từ trong ngực áo ra một cuộn giấy da dê cũ kỹ thấm máu khô, dâng bằng hai tay hướng về phía Tô Mộ Dương. – Đây là 'Danh sách 12 kẻ thủ ác' trực tiếp tham gia và chỉ đạo đêm thảm sát diệt tộc năm xưa mà thuộc hạ đã âm thầm thu thập được suốt ba năm qua!
Tô Mộ Dương run rẩy dùng tay trái đón lấy cuộn giấy da dê. Dưới ánh sáng mờ nhạt của bão tuyết đêm dịch trạm, y mở cuộn giấy ra.
Từng cái tên đỏ thẫm như máu hiện rõ trước mắt y, chia làm các cấp độ quyền lực tăng dần giang hồ. Và cái tên đầu tiên nằm ở vị trí biên thùy hoang dã Nhạn Môn Quan, được khoanh tròn bằng vệt mực đen tàn nhẫn:
'Đường chủ Tuyết Sơn Minh — Triệu Hùng.'
- Thiếu chủ! – Phùng Diệp Chi khẩn thiết nói, đôi mắt gã rực lửa căm hận. – Triệu Hùng chính là kẻ thủ ác thứ nhất trực tiếp dẫn quân đập phá cổng chính Kiếm Trang năm xưa. Hiện tại, gã đang đóng quân dã ngoại ngay tại cửa ải Nhạn Môn để canh giữ toàn bộ lối ra biên giới. Gã đã phái thêm hàng chục sát thủ tinh nhuệ phong tỏa toàn bộ lối ra của dịch trạm biên cương hòng lùng sục bằng được người mang nội nhiệt hỏa hệ!
Tô Mộ Dương siết chặt cuộn giấy da dê dính máu trong tay trái, đốc kiếm gỗ sồi rỗng khẽ rung lên bần bật dưới vạt áo choàng đen viền đỏ. Luồng hỏa độc trong lồng ngực y bỗng chốc rực nóng tương phản hoàn toàn với cái lạnh buốt giá của bão tuyết biên thùy.
- Triệu Hùng... kẻ nợ máu đầu tiên... – Tô Mộ Dương thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy sát khí sa trường. – Công lý dẫu bị chôn vùi dưới bão tuyết, ta nguyện dùng cả sinh mệnh mười hai tháng này để đốt lên ngọn lửa hoàng hôn rực rỡ nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!