Thiết Quặng Địa Hỏa
Ngòi nổ lôi hỏa đạn lậu rít lên những tiếng xèo xèo chói tai, tia lửa đỏ rực bắt đầu bùng phát nuốt chừng kho chứa thuốc nổ của mỏ sắt. Trong bóng tối âm u và chật hẹp của Động Quỷ Khóc, mùi diêm tiêu nồng nặc trộn lẫn với khói quặng lưu huỳnh tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Hắc Sa đã ngã quỵ bên đống đuốc đổ, gương mặt tà mị của ả co rúm lại trong một nụ cười điên cuồng, tàn nhẫn. Ả đã dùng chút tàn lực cuối cùng để châm ngòi cho cái chết chung của tất cả những ai có mặt trong hang động này.
Tô Mộ Dương quỵ gối trái sát vách đá ẩm ướt, lồng ngực y phập phồng dữ dội dưới lớp áo choàng đen viền đỏ rách nát. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn đã tăng lên mức hai mươi lăm phần trăm sau khi y tự đâm cây châm bạc tịnh tâm vào huyệt đại trùy sau gáy để phong tỏa cơn đau. Luồng hỏa độc cuồng bạo nóng bỏng như dung nham đang điên cuồng chạy nghịch hành, thiêu rụi từng thớ thịt, từng đường kinh mạch trong phế phổi y, khiến mỗi hơi thở hít vào đều rát bỏng thực thể. Cánh tay phải hoại tử sâu sắc lên mức bốn mươi phần trăm hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực bên sườn dẫu đã được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt. Bả vai trái của y, nơi vừa bị roi gai của Hắc Sa chém rách, đang rỉ ra dòng máu đen tẩm độc Tuyết Yến lạnh buốt đối lập với ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong lồng ngực.
- Thiếu chủ! Lửa đã bén vào ngòi nổ chính rồi! Chúng ta phải rút lui ngay lập tức! – Tiếng của Phùng Diệp Chi vang lên khàn đặc, đầy vẻ hoảng hốt. Gã đang dùng một tay dìu lấy Lão Gia Nhân A Phúc yếu ớt, cánh tay còn lại siết chặt đôi song trảo bằng thép nguội dính đầy bụi quặng.
Tô Mộ Dương không thể trả lời. Viên Băng Phách Châu ngậm trong miệng tỏa ra luồng hàn khí buốt giá đông cứng cả vị giác lẫn dây thanh quản, khiến cổ họng y chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng. Con mắt phải của y hoàn toàn là một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng một. Tai phải của y chỉ còn tiếng ong ong vô nghĩa của máu chảy dồn dập. Thế nhưng, bằng con mắt trái u uất còn lại, y vẫn nhìn rõ tia lửa đang chạy nhanh dọc theo sợi dây ngòi nổ hướng về phía những thùng lôi hỏa đạn xếp chồng lên nhau sát vách đá.
Y khẽ ra hiệu bằng tay trái, chỉ thẳng về phía Đại Ngưu. Gã phu mỏ vạm vỡ như gấu rừng lập tức hiểu ý. Đại Ngưu gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da sạm đen bám đầy bụi quặng sắt đỏ rực gồng lên, vác chiếc rương gỗ chứa đầy Địa Hỏa Thiết Quặng nặng hàng trăm cân lên bả vai rộng lớn của mình. Nhị Hổ ở vòng ngoài cũng đã nhanh chóng dùng chiếc cuốc sắt đập vỡ một phần vách đá sụp đổ ở cổng phụ, mở ra một lối thoát hiểm nhỏ hẹp.
- Đi! – Phùng Diệp Chi thét lên, cõng lấy A Phúc lao đi trước. Đại Ngưu vác rương quặng sắt bám sát theo sau.
Tô Mộ Dương dậm mạnh chân trái, thi triển Bộ pháp uốn khúc sa trường để lướt đi. Thân hình gầy gò của y uốn lượn sát đất như một bóng ma hoàng hôn, luồn lách qua những mảnh đá nhọn bắt đầu rơi tự do từ trần hang mục nát dột nát.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội xé rách màng nhĩ. Sức ép từ vụ nổ lôi hỏa đạn hất văng một luồng sóng nhiệt đỏ rực cuồn cuộn quét qua lòng hang. Đá tảng sụp đổ rầm rầm, bụi đất mù mịt nuốt chửng hoàn toàn Động Quỷ Khóc phía sau lưng họ. Phùng Diệp Chi vung song trảo thép nguội liên tục gạt phăng những mảnh đá bay tới tấp, bảo vệ cho A Phúc trên lưng. Tô Mộ Dương bị luồng sóng nhiệt của vụ nổ đẩy mạnh từ phía sau, cơ thể y lao thẳng ra ngoài cửa hang, lăn vài vòng trên nền tuyết lạnh giá của Nhạn Môn Quan trước khi dừng lại.
Cơn lạnh buốt xương của bão tuyết biên thùy lập tức ập vào da thịt, tương phản dữ dội với ngọn lửa hỏa độc đang thiêu đốt kinh mạch bên trong lồng ngực y. Tô Mộ Dương ho khục khặc dồn dập, một búng máu nóng rực lẫn tro đen hỏa độc trào ra nơi khóe môi, làm tan chảy một mảng tuyết trắng dưới mặt đất thành một lỗ nhỏ nghi ngút khói đen tanh nồng. Vết thương hông bị rách toác từ trận chiến trước rỉ máu xối xả, nhuộm đỏ một khoảng tuyết lạnh.
- Thiếu chủ! Người có sao không?! – Phùng Diệp Chi loạng choạng bò dậy, bả vai trái dính đầy máu tươi xối xả của gã khẽ run lên vì kiệt sức. Gã vội vàng cùng Đại Ngưu đỡ Tô Mộ Dương dậy.
Tô Mộ Dương khẽ lắc đầu, con mắt trái u uất nhìn về phía rương gỗ chứa Địa Hỏa Thiết Quặng vẫn nguyên vẹn trên vai Đại Ngưu. Y biết rõ, đốc kiếm gỗ sồi rỗng của mình đã bị rạn nứt thớ gỗ sau những trận chiến khốc liệt liên tiếp, nếu không dùng loại quặng sắt chịu nhiệt cực hạn này để gia cố và lót bên trong, đốc kiếm sẽ hoàn toàn vỡ vụn trong trận quyết chiến sinh tử sắp tới với Lôi Thiên Bá. Cái giá phải trả bằng máu và sinh mệnh này, y bắt buộc phải gánh chịu.
- Lối này! Chúng ta phải đưa thiếu chủ về lò rèn của Trương Thiết Chùy ngay lập tức! Tuyết Sơn Minh chắc chắn sẽ phát hiện ra vụ nổ và bao vây khu vực này! – Phùng Diệp Chi khàn giọng ra lệnh, dẫn đường cho cả nhóm lách qua những hẻm núi tuyết hiểm trở, tránh xa các tuyến đường tuần tra của hắc bang để tiến về phía góc khuất của dịch trạm Nhạn Môn.
***
Nằm ở góc tối khuất gió nhất của dịch trạm Nhạn Môn Quan hoang vắng, Lò rèn Trương Thiết Chùy hiện ra với những làn khói đen nghi ngút bốc lên từ ống khói rách nát, đối lập hoàn toàn với sắc tuyết trắng xóa bao phủ xung quanh. Bên trong lò rèn, hơi nóng hầm hập phả ra từ lò nung than đỏ rực, tiếng búa quai sắt đập đều đặn vang lên những tiếng *boong... boong...* trầm đục.
A Sương đang đứng ngồi không yên bên cạnh bệ đá lạnh. Cô gái câm mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt vá nhiều mảnh, mái tóc thắt bím giản dị buông thõng sau lưng. Đôi mắt nàng trong vắt như nước hồ thu ngập tràn sự lo lắng tột cùng. Khi cánh cửa gỗ dày của lò rèn bị đẩy mạnh ra, gió tuyết lùa vào mang theo hơi lạnh buốt giá và bóng dáng gầy gò của Tô Mộ Dương được Phùng Diệp Chi nâng đỡ bước vào, A Sương khẽ thốt lên một tiếng nghẹn ngào không lời. Nàng lao đến, đôi tay gầy gò run rẩy đỡ lấy thân hình nóng bỏng như lửa đốt của y.
Nhìn thấy bả vai trái của Tô Mộ Dương bị roi gai chém rách rỉ máu đen tẩm độc Tuyết Yến, cùng con mắt phải mù mịt xám xịt và vệt máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, trái tim A Sương thắt lại đau đớn. Nàng nhanh chóng đỡ y ngồi tựa lưng vào bệ đá, dùng khăn ấm tẩm thảo dược nhẹ nhàng lau sạch vệt máu dính tro đen trên khóe môi y.
Trương Thiết Chùy – gã thợ rèn vạm vỡ ở trần lộ cơ bắp cuồn cuộn đỏ rực vì lửa lò, mặt bám đầy muội than đen sạm – lập tức dừng búa. Gã nhìn thấy chiếc rương gỗ chứa đầy Địa Hỏa Thiết Quặng đỏ rực kình lực tỏa nhiệt lượng nồng nặc trên vai Đại Ngưu, đôi mắt gã khẽ co rút lại:
- Đây là... Địa Hỏa Thiết Quặng từ kho lậu của Tuyết Sơn Minh?! Các người thực sự đã đoạt được nó từ tay Hắc Sa sao?
- Đừng nói nhảm nữa, Trương Thiết Chùy! Mau chuẩn bị lò nung cực đại! Đốc kiếm gỗ sồi rỗng của thiếu chủ đã rạn nứt thớ gỗ, bắt buộc phải dùng loại quặng này rèn lót bên trong ngay lập tức! – Phùng Diệp Chi khàn giọng hối thúc, gã đặt A Phúc ngồi nghỉ trong góc tối lò rèn rồi tự mình băng bó vết thương vai trái đang rỉ máu.
Từ trong bóng tối sâu nhất của lò rèn, nơi ánh lửa lò nung không thể chiếu tới hoàn toàn, một bóng người già nua chậm rãi bước ra. Đó là Hoắc Thiết Sơn – lão thợ rèn mù cả hai mắt, da dẻ đen sạm vì than lửa, cơ bắp khô héo nhưng gân guốc nổi rõ như rễ cây cổ thụ, tay cầm cây gậy sắt rỉ sét gõ nhịp xuống nền đất đá. Lão nhân mù khẽ hít một hơi thật sâu, ngửi mùi lưu huỳnh nồng nặc phát ra từ rương quặng và hơi nóng rực bốc lên từ lồng ngực Tô Mộ Dương:
- Hỏa độc nóng rực nghịch hành kinh mạch phế phổi... đan điền tự hủy đã rạn nứt đến mức này rồi sao? Truyền nhân duy nhất của Tàn Dương Kiếm Trang... ngươi đang dùng chính sinh mệnh mười hai tháng của mình để thắp lên nhát kiếm cuối cùng đấy à?
Tô Mộ Dương khẽ gật đầu dẫu lão nhân mù không thể nhìn thấy. Y đặt Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột lên bệ đá rèn. Thớ gỗ sồi cổ thụ vạn năm chịu nhiệt tốt nay đã xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti dọc theo thân đốc do phản lực nén khí cực hạn của Chân Không Kích từ những trận chiến trước.
Hoắc Thiết Sơn khẽ bước tới, đôi bàn tay chai sạn thô kệch của lão vuốt nhẹ lên thớ gỗ rạn nứt của đốc kiếm, rồi khẽ gật đầu:
- Gỗ sồi vạn năm dẫu tốt, nhưng không thể chịu được áp suất kình lực cực đại của tầng thứ nhất Tàn Dương Kiếm Phổ nếu không có lõi kim loại dẫn nhiệt. Trương Thiết Chùy! Đập vỡ rương quặng, ném Địa Hỏa Thiết Quặng vào lò nung cực đại cho ta! Hôm nay, lão phu sẽ chỉ điểm cho ngươi cách dùng Thiết Chuỳ Chấn Kình để ép kình lực sắt nguội địa hỏa vào thớ gỗ sồi này!
- Rõ, thưa sư phụ! – Trương Thiết Chùy dứt khoát trả lời. Gã vung chiếc búa tạ lớn nặng hàng chục cân đập vỡ chiếc rương gỗ, dùng kẹp sắt gắp những khối quặng sắt đặc biệt Địa Hỏa đỏ rực ném thẳng vào lò nung than đang cháy ngùn ngụt.
*Phừng!!!*
Ngọn lửa trong lò nung lập tức bùng cháy dữ dội, bốc cao lên tận trần lò rèn, tỏa ra một làn hơi nóng rực cực đại màu đỏ thẫm rực rỡ như hoàng hôn cuối ngày. Hơi nóng tỏa ra mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và khí độc địa hỏa cực nóng, nhanh chóng bao phủ toàn bộ không gian chật hẹp của lò rèn, đẩy lùi hoàn toàn cái lạnh buốt giá của bão tuyết ngoài cửa.
Thế nhưng, chính luồng hơi nóng cực hạn này lập tức trở thành chất xúc tác chí mạng đối với cơ thể tàn tạ của Tô Mộ Dương. Hơi nóng bên ngoài cộng hưởng mạnh mẽ với ngọn lửa hỏa độc âm ỉ bên trong đan điền rạn nứt hai mươi lăm phần trăm của y.
*Rắc... rắc...*
Tô Mộ Dương khẽ co rúm người lại, hai tay y siết chặt lấy mạn sườn phải. Luồng chân khí nghịch hành nóng bỏng như dung nham cuộn trào dữ dội từ bụng dưới chạy thẳng lên phế phổi. Y có cảm giác như lồng ngực mình đang bị một bàn tay lửa khổng lồ bóp nát thực thể, thiêu rụi từng thớ thịt từ bên trong. Hỏa độc công tâm ngưỡng một bùng phát dữ dội. Con mắt phải của y hoàn toàn là một màn tối đen xám xịt, nhịp tim đập nhanh dồn dập như tiếng trống trận dồn dập dội vào màng nhĩ, da dẻ toàn thân nứt nẻ rỉ ra những giọt mồ hôi máu đỏ sẫm.
- Khục... khục...
Tô Mộ Dương ho khục khặc liên tục, từng búng máu nóng rực lẫn tro đen hỏa độc trào ra xối xả nơi khóe môi, nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô xám dưới lớp áo choàng đen. Thần trí y bắt đầu mờ mịt, những cơn ảo giác u tối về đêm thảm sát diệt tộc năm xưa lại hiện lên trước mắt: ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi Kiếm Trang, tiếng gào thét của phụ thân Tô Ngạn và đại ca Tô Mộ Phong bị chặt đứt hai tay...
- Thiếu chủ! – Phùng Diệp Chi hoảng hốt định lao tới nhưng bị hơi nóng rực của lò nung đẩy lùi.
Chính trong khoảnh khắc thần trí Tô Mộ Dương sắp chìm vào cơn điên loạn của hỏa độc công tâm, A Sương nhanh nhẹn lao tới bên cạnh y. Gương mặt thanh tú của nàng đẫm lệ, nhưng đôi mắt ngập tràn sự kiên định thầm lặng. Nàng nhanh tay lấy viên ngọc băng nhỏ Băng Phách Châu mát lạnh đặt vào miệng Tô Mộ Dương.
*Uỳnh...*
Một luồng hàn khí tinh khiết, buốt giá từ viên ngọc băng lập tức bùng phát trong khoang miệng y, lan tỏa dọc theo phế quản xuống thẳng tim mạch và não bộ, tạm thời dập tắt ngọn lửa hỏa độc đang thiêu đốt thần trí y, kéo con mắt trái u uất còn lại của y khôi phục được một tia sáng thanh tỉnh mỏng manh. Viên ngọc băng cực lạnh làm tê liệt hoàn toàn vị giác và dây thanh quản của y, khiến y không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng thở dốc nặng nề.
Đồng thời, A Sương nhanh nhẹn mở hộp gỗ nhỏ chứa thuốc mỡ Huyết Kiệt Cao màu đỏ sẫm có mùi hắc nồng. Nàng dùng những ngón tay mềm mại thon thả của mình lấy thuốc bôi trực tiếp lên vết thương rách nát dài năm tấc đang rỉ máu đen tẩm độc Tuyết Yến trên bả vai trái của Tô Mộ Dương.
*Xèo... xèo...*
Thuốc mỡ vừa chạm vào vết thương nóng bỏng liền phát ra tiếng xèo xèo nhỏ, tỏa ra một làn khói trắng hôi hắc. Cơn rát bỏng cực độ từ thuốc mỡ ăn mòn độc tố truyền thẳng vào xương tủy khiến Tô Mộ Dương co rúm người, tay trái y siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Thế nhưng, nhờ ý chí sắt đá kiên cường bẩm sinh thừa hưởng từ dòng họ Tô gia, y không hề rên rỉ một tiếng, cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng để giữ vững thăng bằng cơ thể.
Thuốc mỡ Huyết Kiệt Cao nhanh chóng phát huy tác dụng đông máu cực nhanh, phong tỏa hoàn toàn độc tố Tuyết Yến không cho lan về phía tim mạch, khôi phục tạm thời năm mươi phần trăm cảm giác xúc giác cho cánh tay trái cầm kiếm duy nhất của y.
- Trương Thiết Chùy! Quặng đã nung chảy hoàn toàn thành nước sắt địa hỏa rồi! Chuẩn bị vung búa! – Tiếng quát oai nghiêm của lão nhân mù Hoắc Thiết Sơn vang lên xé rách bầu không khí ngột ngạt.
Trương Thiết Chùy dùng kẹp sắt lớn gắp khối Địa Hỏa Thiết Quặng đã nung chảy đỏ rực, lỏng bỏng như dung nham ra khỏi lò. Nước sắt nóng đỏ tỏa ra hơi nóng kinh hoàng làm biến dạng cả không khí xung quanh. Gã thợ rèn khéo léo đổ dòng nước sắt địa hỏa nóng bỏng vào bên trong lõi rỗng của Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đặt trên đe sắt.
- Vung búa! Dùng Thiết Chuỳ Chấn Kình! – Hoắc Thiết Sơn hét lớn, cây gậy sắt của lão gõ mạnh xuống đất tạo ra một nhịp rung chuyển dứt khoát.
Trương Thiết Chùy gầm lên một tiếng oai hùng, vung chiếc búa tạ nặng hàng chục cân đập mạnh liên tiếp xuống đốc kiếm gỗ sồi chứa nước sắt nóng đỏ:
*BOONG!!!*
Tiếng búa quai sắt đập mạnh phát ra một tiếng nổ chấn động tai, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực rực rỡ như hoa lửa hoàng hôn bay lòa xòa khắp lò rèn. Lực chấn động cực mạnh truyền từ búa tạ qua đe sắt, tạo ra một tần số rung chấn kim loại đặc biệt chạy dọc theo thớ gỗ sồi.
- Đập tiếp! Ép kình lực của nước sắt địa hỏa ăn sâu vào từng thớ gỗ sồi vạn năm! Không được để xuất hiện bọt khí! – Hoắc Thiết Sơn liên tục chỉ điểm bằng thính giác cực hạn nghe tiếng búa đoán hình.
*BOONG!!! BOONG!!! BOONG!!!*
Tiếng búa sắt quai liên hồi gầm rú dữ dội vang vọng khắp góc khuất dịch trạm. Mỗi nhát búa giáng xuống lại tạo ra một luồng lực rung chấn tần số cao truyền qua mặt đất.
Tô Mộ Dương ngồi cách đó ba bước chân, cảm nhận rõ ràng luồng lực rung chấn kim loại đang truyền qua nền đất đá chạy thẳng vào cơ thể tàn tạ của mình. Nhờ sự chỉ điểm võ học của Hoắc Thiết Sơn trước đó, y khẽ nhắm chặt mắt trái, vận dụng tay trái lành lặn dùng ngón tay điểm mạnh liên tiếp vào các huyệt đạo quanh bả vai phải và cánh tay phải bị hoại tử của mình, thi triển kỹ thuật tự bế mạch môn.
Y mượn chính tần số rung chấn phản hồi từ tiếng búa sắt của Trương Thiết Chùy truyền vào cơ thể để giải tỏa áp lực hỏa độc cuồng bạo đang tích tụ ở bả vai phải hoại tử, ép luồng hỏa độc nghịch hành chảy ngược trở lại đan điền, giữ cho thần trí luôn tỉnh táo và kinh mạch tay phải không bị hoại tử hoàn toàn trong suốt quá trình rèn đúc.
Đây là một quá trình tự hành hạ thể xác tột cùng cực đoan. Mỗi nhịp rung chấn truyền qua cơ thể khiến đan điền rạn nứt của y rung lên bần bật, đau đớn như có hàng vạn mũi kim châm đâm thẳng vào phế phổi. Máu tươi từ vết thương hông bị rách rỉ ra xối xả làm tan chảy hoàn toàn mảng băng đóng dưới chân bệ đá rèn. Thế nhưng, Tô Mộ Dương vẫn ngồi im bất động như một bức tượng đá xám dưới lớp áo choàng đen, ý chí sắt đá không hề lay chuyển.
A Sương đứng bên cạnh, nước mắt nàng chảy tràn trên gò má trắng bệch, đôi tay gầy gò vẫn siết chặt lấy vai y để tiếp thêm mỏ neo tinh thần ấm áp dịu dàng, giữ cho y không bị ngọn lửa căm hờn và hận thù diệt môn nuốt chửng hoàn toàn.
Sau gần nửa canh giờ rèn đúc khổ hạnh cực hạn, tiếng búa sắt của Trương Thiết Chùy đột ngột dừng lại.
- Sư phụ! Đã ép kình hoàn toàn! Nước sắt địa hỏa đã nguội và lót chặt bên trong lõi đốc kiếm gỗ sồi! – Trương Thiết Chùy thở dốc, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên cơ bắp vạm vỡ bám đầy muội than.
Gã dùng kẹp sắt gắp đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột nhúng thẳng vào bể nước lạnh đóng băng bên cạnh bệ rèn để tôi luyện.
*XÈO... XÈO... XÈO...*
Một làn khói trắng dày đặc bốc lên ngùn ngụt ngập tràn toàn bộ lò rèn, mang theo mùi sắt nguội và hơi nước lạnh buốt giá. Khi làn khói trắng dần tan đi, Trương Thiết Chùy cẩn thận nhấc thanh kiếm gỗ sồi rỗng ruột lên đặt trước mặt Tô Mộ Dương.
Đốc kiếm gỗ sồi rỗng lúc này đã thay đổi hoàn toàn diện mạo. Lớp Địa Hỏa Thiết Quặng lót chặt bên trong lõi rỗng đã nguội cứng, gia cố cho thớ gỗ sồi vạn năm trở nên đen bóng và dẻo dai cực hạn, chịu được lực đàn hồi và áp suất kình lực nén khí cực lớn của kiếm khí chân không gấp đôi trước đó. Khi tiếp xúc với không khí lạnh giá của lò rèn, thanh kiếm gỗ sồi rỗng tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ rực rực rỡ như hoàng hôn cuối ngày, đẹp đẽ nhưng mang theo một sát khí bi tráng, kiêu hãnh tột cùng.
Tô Mộ Dương khẽ mở mắt trái, y đưa bàn tay trái lành lặn run rẩy vuốt ve thớ gỗ đen bóng của thanh kiếm mới rèn. Y biết, đây chính là vũ khí tối hậu sẽ cùng y tiến vào trận quyết chiến sinh tử một mất một còn với đại phản diện Lôi Thiên Bá giữa đêm bão tuyết sắp tới.
Y khẽ siết chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng rực lửa hoàng hôn. Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc y vừa cầm chắc thanh kiếm mới rèn, sự suppression hỏa độc cực hạn của Băng Phách Châu trong miệng y đột ngột tan biến hoàn toàn do viên ngọc băng đã tan chảy hết.
*Phụt!*
Tô Mộ Dương đột ngột ngã gục ra phía trước, một búng máu tươi nóng rực xối xả trào ra nơi khóe môi, nhuộm đỏ cả thềm đá lò rèn. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn bùng phát phản phệ hỏa độc công tâm cực hạn. Máu tươi đỏ thẫm rỉ ra dồn dập từ khóe mắt phải hoàn toàn mất đi thị lực tạm thời, bóng tối xám xịt nhanh chóng nuốt chửng lấy nửa khuôn mặt tàn phế của y dột ngột sụp đổ xuống trong vòng tay ôm chặt đầy hoảng hốt của A Sương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!