Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Roi Gai Độc Sa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sợi roi gai đen tuyền rít lên một tiếng vô thanh hiểm độc xé rách khói đen, nhắm thẳng vào vết thương bả vai phải hoại tử đang rỉ máu tươi của Tô Mộ Dương.


Trong lòng Động Quỷ Khóc mịt mù bụi quặng, tiếng gió rít u u phát ra từ cấu trúc đá đặc biệt của hang động không ngừng dội vào màng nhĩ phải hẵng còn rỉ máu của y. Những tần số âm thanh kỳ quái vang lên liên tục, va đập vào vách đá ẩm ướt rồi dội ngược lại, tạo thành một màng sương âm thanh hỗn loạn, hoàn toàn vô hiệu hóa kỹ thuật Nghe gió đoán hình vốn là điểm tựa sinh tồn của Tô Mộ Dương. Con mắt phải của y mù mịt trong một màn sương xám xịt do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng một, tai phải chỉ còn nghe thấy tiếng ong ong vô nghĩa của máu chảy dồn dập. Lúc này, y chỉ còn có thể dựa vào con mắt trái duy nhất để định vị bóng dáng tà mị của Hắc Sa giữa màn khói quặng lưu huỳnh nồng nặc.


Hắc Sa nhếch môi cười lẳng lơ, y phục da bó sát màu đen lộ ra những đường cong nóng bỏng dưới ánh đuốc lập lòe. Cánh tay trần mềm mại của ả vung lên, sợi roi gai dài tẩm độc đỏ thẫm uốn lượn như một con rắn độc khổng lồ, quất liên hoàn tạo ra tiếng gió rít giả lập át đi mọi tiếng động thực tế.


- Thiếu chủ! Cẩn thận vai phải! – Tiếng của Phùng Diệp Chi vang lên khàn đặc từ phía xa. Gã đang phải dùng song trảo bằng thép nguội để chặn đứng toán lính canh hắc bang đang điên cuồng lao tới. Bả vai trái rỉ máu tươi xối xả của Diệp Chi đẫm bụi quặng, nhưng gã vẫn liều chết cản địch, không để bất kỳ kẻ nào tiếp cận nơi thiếu chủ đang chiến đấu.


Tô Mộ Dương không thể trả lời. Viên Băng Phách Châu ngậm trong miệng tỏa ra luồng hàn khí buốt giá đông cứng cả vị giác lẫn dây thanh quản, khiến cổ họng y chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng. Y dậm mạnh gót chân trái, thi triển Bộ pháp uốn khúc sa trường để né tránh đường roi gai đầu tiên. Thân hình gầy gò của y uốn cong một cách kỳ dị, lướt sát đất như một bóng ma hoàng hôn bò trên thềm đá phủ băng.


*Chát!*


Sợi roi gai của Hắc Sa quất mạnh xuống nền đá ngay sát chân y, lực chém kinh hoàng chấn vỡ một mảng đá đóng băng, bắn ra hàng loạt vụn đá nhọn hoắt. Tô Mộ Dương mượn lực xoay người, tay trái nắm chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đã gia cố lót Địa Hỏa Thiết Quặng bên trong. Y bịt chặt đầu đốc rỗng, dồn chân khí nóng rực nén áp suất không khí rồi đột ngột buông ra, thi triển Chân Không Kích tầm xa nhắm thẳng vào lồng ngực Hắc Sa.


*Vút!*


Một tia sáng không khí méo mó vô hình xé gió lao đi. Thế nhưng, tiếng rít gió quỷ khóc dữ dội của hang động đã làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm nhận khoảng cách của y. Nhát chém chân không vô hình bị lệch hướng ba tấc, sượt qua bả vai Hắc Sa rồi găm phập vào vách đá dựng đứng phía sau, tạo ra một vết chém sâu hoắm rỉ nước đóng băng.


- Ha ha! Gã què mù mắt, ngươi chém đi đâu vậy? – Hắc Sa cười man dại.


Ả tận dụng ngay khoảnh khắc phản lực của đốc kiếm gỗ làm tê mỏi cổ tay trái của Tô Mộ Dương. Sợi roi gai độc Sa quất ngang một đường hiểm độc tầm cao. Tô Mộ Dương cố gắng lùi bước, nhưng vết thương hông bị rách toác từ trận chiến trước rỉ máu nóng rực làm y hơi khựng lại.


*Roạt!*


Đầu roi gai sượt qua bả vai trái của y, xé rách một vạt áo choàng đen viền đỏ. Những chiếc gai thép nguội sắc nhọn cào rách da thịt, để lại một vết thương hở dài năm tấc xẻ dọc bả vai trái. Độc tố Tuyết Yến từ sợi roi lập tức ngấm vào huyết quản, tỏa ra một cảm giác bỏng rát tê liệt kinh hoàng như thể có hàng vạn con kiến lửa đang cắn nuốt gân mạch của y. Cánh tay trái – cánh tay cầm kiếm duy nhất của y – bỗng chốc run rẩy dữ dội, kình lực tan rã.


"Độc tố đang lan về phía tim mạch..."


Tô Mộ Dương khẽ cắn răng, máu tươi lẫn tro đen hỏa độc trào ra nơi khóe môi nóng hổi. Đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm của y như một lò than đỏ nung chảy phế phổi, liên tục đẩy chân khí nghịch hành lên cổ họng. Y biết rõ, nếu để độc tố này kết hợp với hỏa độc nội thể, đan điền của y sẽ lập tức bạo liệt sớm hơn dự tính. Y không thể dựa vào thính giác nghe gió đoán hình thông thường dưới tiếng quỷ khóc này nữa. Y bắt buộc phải chịu đựng đau đớn để định vị chính xác vị trí của ả và dứt điểm nhanh bằng cận chiến.


Y dùng tay trái run rẩy luồn vào ngực áo rách nát, rút ra một cây châm bạc tịnh tâm – di vật quý giá của y sĩ Trần Hữu Đạo. Không một chút do dự, Tô Mộ Dương tự đâm mạnh cây châm bạc vào huyệt đại trùy sau gáy.


*Phập!*


Một luồng hàn khí buốt giá từ cây châm bạc lập tức bùng phát, cưỡng ép phong tỏa hoàn toàn cảm giác đau đớn và tê liệt ở bả vai trái. Thế nhưng, cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Đan điền rạn nứt của y phát ra một tiếng rắc nhỏ trong tâm tưởng, vết rạn nứt lan rộng thêm năm phần trăm vĩnh viễn, tuổi thọ ngắn ngủi tiếp tục bị rút ngắn sát na. Máu tươi rỉ ra từ khóe mắt phải và tai phải của y, nhỏ xuống nền tuyết dã ngoại dưới chân làm bốc lên những làn khói đen tanh nồng.


Thần trí khôi phục sự tỉnh táo cực hạn dẫu cơ thể đang hoại tử thực thể, Tô Mộ Dương tập trung con mắt trái u uất nhìn thẳng vào Hắc Sa. Y giả vờ như cánh tay trái đã hoàn toàn phế bỏ do độc tố, đốc kiếm gỗ sồi rỗng buông thõng sát đất, cơ thể lảo đảo lùi lại sát mép một rương gỗ chứa quặng lậu.


- Chết đi, truyền nhân của Tàn Dương Kiếm Trang! – Hắc Sa mắc bẫy, ả cười tàn ác, vung roi gai quất thẳng vào cổ họng y.


Chính trong khoảnh khắc sợi roi gai lao tới sát da thịt, Tô Mộ Dương dậm mạnh chân trái xuống mặt đất phủ bụi quặng đóng băng, kích hoạt khinh công bộc phát Tuyết Ảnh Thần Hành.


*Uỳnh!*


Thân hình y lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma hoàng hôn xé gió lao đi cực nhanh, lướt sát đất luồn lách qua khe hở tầm thấp dưới sợi roi gai của Hắc Sa. Tốc độ cực hạn vượt ngoài giới hạn chịu đựng của gân cốt khiến vết thương hông rách toác xối xả máu nóng, nhưng y đã áp sát được tầm gần dưới chân ả.


Y vung tay trái, đốc kiếm gỗ sồi rỗng ngự khí nén chân không cực đại phóng ra một đường kiếm khí chân không bén nhọn tầm gần.


*Bùm!*


Luồng khí nén áp suất cực mạnh bộc phát phát ra tiếng nổ lớn, chém đứt đôi sợi roi gai tẩm độc 'Hắc Sa' ngay giữa không trung. Lực chấn động chân khí tiếp tục đánh thẳng vào lồng ngực Hắc Sa, hất văng ả bay xa hai trượng, đập mạnh vào vách đá ẩm ướt rồi ngã quỵ bên rương Địa Hỏa Thiết Quặng đỏ rực.


- Khục... không thể nào... – Hắc Sa nôn ra máu đen, tà công Hắc Sa Độc Công bị chấn vỡ hoàn toàn, đôi mắt ả trợn trừng đầy sợ hãi nhìn gã kiếm khách tàn phế một tay trước mặt.


Từ phía cửa hang, Đại Ngưu vác chiếc cuốc sắt khổng lồ bám đầy bụi quặng đỏ rực lao tới, gã dùng sức mạnh cơ bắp vạm vỡ nâng bổng rương Địa Hỏa Thiết Quặng quý giá lên vai. Nhị Hổ ở vòng ngoài cũng điên cuồng dọn dẹp các tảng đá sụp đổ để mở lối thoát hiểm khẩn cấp.


Thế nhưng, Hắc Sa dẫu đã kiệt lực gối quỳ, nhưng đôi mắt độc địa của ả bỗng chốc lóe lên một tia sáng tàn nhẫn điên cuồng. Ả nhìn về phía rương gỗ chứa thuốc nổ lậu của mỏ sắt đặt ngay cạnh vách đá, rồi dùng chút tàn lực cuối cùng của chân trái đá đổ một ngọn đuốc dầu hỏa đang cháy đỏ rực thẳng vào kho chứa thuốc nổ.


*Xèo... xèo...*


Ngọn lửa dầu hỏa lập tức bén vào ngòi nổ lôi hỏa đạn, bùng cháy dữ dội chuẩn bị thiêu rụi toàn bộ hang động Động Quỷ Khóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!