Động Quỷ Khóc
Gió tuyết của Nhạn Môn Quan chưa bao giờ ngừng gào rú, nhưng đêm nay, tiếng rít của nó dường như mang theo cả huyết khí tanh nồng từ trận chiến sinh tử trên đỉnh vách đá Vực Gió Hú.
Trong một hốc đá khuất gió dưới chân núi đóng băng, Tô Mộ Dương tựa lưng vào vách đá xám xịt, hơi thở dồn dập, đứt quãng. Dưới tà áo choàng đen viền đỏ rách nát, bả vai phải của y vừa bị kiếm khí Ám Ảnh của Thiết Diện Nhân xé rách, để lộ một vệt thương rỉ máu tươi nóng hổi. Dòng máu hỏa độc đỏ thẫm ấm nóng chảy dọc xuống làn da, vô tình làm lộ ra một vết sẹo cũ kỹ có hình hoa văn sóng nước Giang Nam – một ký hiệu kỳ lạ tương tự như mảnh ngọc bích mà y từng thu được từ đống tro tàn của y quán Trần Hữu Đạo. Vết sẹo ấy như một dấu ấn tà ác, nhắc nhở y về một bàn tay vô hình từ vùng sông nước Giang Nam xa xôi đang bóp nghẹt vận mệnh của cả Tô gia.
Cơn đau từ bả vai phải truyền thẳng vào phế phổi, kích hoạt luồng hỏa độc cuồng bạo trong đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm. Tô Mộ Dương khẽ ho khục khặc, một búng máu nóng lẫn tro đen hỏa độc trào ra nơi khóe môi, nhanh chóng đóng băng trên mặt đất lạnh giá. Cánh tay phải của y hoại tử sâu sắc lên mức bốn mươi phần trăm hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực bên sườn, dẫu đã được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt để kiềm chế hỏa độc. Con mắt phải của y hoàn toàn mù mịt trong một màn sương xám xịt, dây thanh quản bị tổn thương thực thể khiến y không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng khò khè đau đớn.
Phùng Diệp Chi quỳ một gối bên cạnh, đôi song trảo bằng thép nguội dắt bên hông khẽ va chạm phát ra tiếng kêu lạnh lẽo. Gương mặt gã sau lớp mặt nạ vải đen đầy vẻ lo lắng khi dùng dải băng sạch quấn chặt lấy vết thương trên vai phải cho thiếu chủ.
- Thiếu chủ, Lôi Vô Song tàn phế trở về khiến Lôi Thiên Bá điên cuồng tột độ. – Diệp Chi khẽ thì thầm, giọng gã bị tiếng gió tuyết nuốt chửng một nửa. – Lão tặc đã hạ lệnh cho toàn bộ sát thủ Tuyết Sơn Minh tử thủ tổng đà. Nếu chúng ta trực tiếp đột kích pháo đài gỗ sồi lúc này, e rằng sẽ rơi vào trận hình vây hãm của vạn quân hắc bang.
Tô Mộ Dương khẽ gật đầu. Y dùng ngón tay trái lành lặn, khẽ chạm vào đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông. Đốc kiếm gỗ sồi này dẫu đã được gia cố lót Địa Hỏa Thiết Quặng bên trong, nhưng sau trận chiến khốc liệt bẻ gãy đao báu Huyết Nha của Lôi Vô Song, thớ gỗ cổ thụ vạn năm đã xuất hiện những vết rạn nứt li ti do phản lực chân khí cực đại. Y biết rõ, đốc kiếm này không thể chịu đựng thêm một nhát chém toàn lực nào nữa trước khi nó hoàn toàn vỡ vụn.
Từ bóng tối của hốc đá, Đại Ngưu – thanh niên phu mỏ vạm vỡ như gấu rừng – bước tới, tay cầm chiếc cuốc sắt đúc đặc bám đầy bụi quặng. Ánh mắt gã rực lửa căm hờn khi nhìn về hướng mỏ sắt Tuyết Sơn:
- Thưa Thiếu chủ, Lôi Thiên Bá đang gom hết sắt thép để đúc binh khí lậu dâng cho thế gia Giang Nam. Nhưng nguồn Địa Hỏa Thiết Quặng cốt lõi nhất của chúng không nằm ở khu mỏ chính, mà được cất giấu nghiêm ngặt tại Động Quỷ Khóc. Đó là một hang động tự nhiên hiểm trở, nơi hắc bang dùng để rèn đúc vũ khí lậu trước khi vận chuyển xuống phía Nam. Nếu chúng ta đột kích cướp rương quặng sắt này, vừa có thể cắt đứt mạch máu kinh tế của chúng, vừa có thể giúp Trương Thiết Chùy rèn gia cố lại đốc kiếm cho người trước trận chiến cuối cùng.
Tô Mộ Dương khẽ nhắm mắt trái, dùng thính giác nghe gió đoán hình để cảm nhận nhịp tim và hơi thở của Đại Ngưu. Sự chân thành và lòng căm thù hắc bang của gã phu mỏ bạo động hoàn toàn là thật. Y mở mắt, khẽ gật đầu đồng ý. Cuộc bạo động mỏ sắt Tuyết Sơn đã giải phóng hàng trăm phu mỏ, nhưng họ cần một đòn chí mạng để bẻ gãy hoàn toàn nanh vuốt của Tuyết Sơn Minh. Động Quỷ Khóc chính là mục tiêu tiếp theo.
Nhị Hổ, em trai của Đại Ngưu, được phân công canh gác lối vào mật đạo mỏ hoang phế số 9 để bảo vệ an toàn cho A Sương và các gia nhân cũ đang lánh nạn. Nhóm ba người gồm Tô Mộ Dương, Phùng Diệp Chi và Đại Ngưu lập tức lên đường hướng về phía Động Quỷ Khóc giữa đêm tối mịt mù bão tuyết.
Sau nửa canh giờ lội qua những bãi tuyết dày ngập gối dã ngoại, trước mắt họ hiện ra một khe nứt địa chất khổng lồ sâu hoắm dưới chân núi đá xám. Lối vào Động Quỷ Khóc nằm khuất sau những tảng đá mồ côi đóng băng dựng đứng. Đúng như tên gọi, cấu trúc đá đặc biệt của hang động kết hợp với luồng bão tuyết Nhạn Môn Quan thổi ngược chiều tạo ra những tiếng rít u u, ghê rợn dội vào vách đá, nghe như tiếng khóc than thảm thiết của hàng vạn ác quỷ dưới địa ngục.
- Gió ở đây rất quái lạ, tiếng rít có thể làm điếc tai người phàm dột ngột. – Đại Ngưu khẽ nhắc nhở, gã phải ghé sát tai Diệp Chi để nói.
Tô Mộ Dương khẽ nhíu mày. Ngay khi vừa bước đến gần cửa hang, tiếng rít gió quỷ khóc kia đã dội thẳng vào màng nhĩ phải hẵng còn rỉ máu của y. Một cơn đau buốt nhói như kim châm truyền thẳng lên não bộ, khiến thần trí y chao đảo nhẹ. Kỹ thuật Nghe gió đoán hình vốn dựa vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của không khí để định vị đối thủ, lúc này hoàn toàn bị nhiễu loạn bởi những tần số âm thanh vang dội hỗn loạn phát ra từ các hốc đá tự nhiên. Y chỉ còn lại con mắt trái duy nhất để quan sát bóng tối mịt mù phía trước.
Phùng Diệp Chi lướt khinh công Tuyết Ảnh Bộ đi tiên phong. Đôi mắt sắc sảo của cựu sát thủ quét nhanh qua thềm đá phủ băng. Gã đột ngột giơ tay trái ra hiệu dừng lại, cúi người xuống gạt nhẹ lớp tuyết mỏng, lộ ra những sợi bẫy dây rỉ sét được căng sát đất nối liền với cơ quan đá sập trên trần hang.
- B bẫy dây của Tuyết Sơn Minh. – Diệp Chi lầm bầm.
Gã dùng song trảo bằng thép nguội khéo léo cắt đứt các chốt cơ quan rỉ sét trong im lặng. Nhưng tiếng gió rít quá lớn khiến gã không thể nghe thấy tiếng rạn nứt nhỏ của thạch nhũ đá phía trên.
Ở phía sâu trong hang, ánh đuốc lập lòe đỏ rực hắt lên những vách đá ẩm ướt bám đầy rêu độc phát quang. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi nóng của Địa Hỏa Thiết Quặng tỏa ra ngột ngạt, tương phản hoàn toàn với cái lạnh buốt giá bên ngoài. Hàng chục tay đao hắc bang Tuyết Sơn Minh mặc giáp da thú bẩn thỉu đang đi tuần tra quanh những rương gỗ lớn chứa quặng sắt lậu đỏ rực kình lực.
Phùng Diệp Chi cố gắng ném một phi đao định vị để hạ gục tên lính gác đứng trên bục đá cao tầm trung. Nhưng ngay khi phi đao vừa rời tay, một luồng gió rít quỷ khóc đột ngột bộc phát từ hốc đá bên mạn sườn, nén áp suất không khí cực mạnh thổi lệch hoàn toàn quỹ đạo của lưỡi dao.
*Keng!*
Thanh phi đao găm thẳng vào một tảng đá nhọn hoắt bên cạnh, phát ra tiếng va chạm chói tai dội vang dội khắp hang động đóng âm tự nhiên.
- Kẻ nào?! – Tên lính gác gầm lên, vung thanh đao rỉ sét tuần tra về hướng khói đen.
Sự ngụy trang đã bị lộ. Tiếng rít gió quỷ khóc vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng nghe gió đoán hình của Tô Mộ Dương, buộc y phải dùng thị lực mắt trái còn lại để định vị đối thủ. Y nhìn thấy ba tay đao hắc bang đang lao thẳng về phía họ. Thần trí y nhức nhối nhẹ do tần số âm thanh quá lớn của hang động cản trở sự tập trung tâm cảnh.
Trong khoảnh khắc hiểm nghèo, Tô Mộ Dương ra hiệu bằng tay trái cho Đại Ngưu. Nhận được tín hiệu, Đại Ngưu gầm lên một tiếng như sấm sét sa trường, vung chiếc cuốc sắt khổng lồ đập mạnh xuống một cột đá mục nát bên mạn sườn.
*Rầm!*
Cột đá sụp đổ dữ dội, tạo ra một tiếng động chấn thiên động địa đánh lạc hướng toàn bộ lính canh. Bụi đá và quặng sắt lậu Địa Hỏa bùng lên mù mịt, che khuất tầm nhìn của kẻ thù.
Chính trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, từ góc tối sâu nhất của kho chứa quặng, một luồng sát khí quyến rũ nhưng độc địa đột ngột bùng phát. Một sợi roi gai màu đen tuyền, tẩm độc đỏ thẫm rực lửa hỏa độc xé rách màn khói đen, rít lên một tiếng vô thanh đầy nguy hiểm.
Tô Mộ Dương nhắm chặt mắt trái theo bản năng, nhưng tiếng gió rít quỷ khóc của hang động đã lấp đầy mọi giác quan, khiến y hoàn toàn không thể định vị được đường đi của sợi roi gai.
*Vút!*
Bóng dáng quyến rũ, nóng bỏng của Hắc Sa – nữ sát thủ roi gai của Tuyết Sơn Minh – xuất hiện từ trong bóng tối như một con rắn độc màu đen. Ả nhếch môi cười lẳng lơ, vung roi gai tẩm độc 'Hắc Sa' quất thẳng về phía bả vai phải đang bị hoại tử và rỉ máu của Tô Mộ Dương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!